Quá Giang
2026-01-26 07:46:48
"Ừ, sắp đến Thành Đô rồi, không vào thành phố mà dỡ hàng ở ngoại ô, dỡ xong thì đi Tân Cương một chuyến." Hàn Chinh ngoẹo đầu kẹp điện thoại trên vai nói chuyện với đầu dây bên kia, hai tay vội vã móc súng ra khỏi đũng quần, khi cột nước phun trào thì đôi mày nhíu chặt mới hơi giãn ra.
Trạm dừng trước tạm đóng cửa để sửa chữa nên anh buộc phải nín tiểu đi hơn một trăm cây số, trên xe ngay cả vỏ chai nước suối cũng không có, sắp sửa tè ra quần thì gặp được trạm dừng tạm thời này.
"Nội Mông hả?" Đi tiểu xong toàn thân sảng khoái, anh lắc lắc mấy cái rồi thu chim về tổ, "Đi chứ, sao lại không đi? Chỉ cần ông chủ Lý trả tiền đúng hẹn thì có bảo tôi đi Tây Thiên thỉnh kinh cũng được."
Chẳng biết đầu dây bên kia nói gì mà Hàn Chinh "ừ ừ ừ" liên tục, hai tay kéo khăn mặt trên cổ xuống lau rồi vắt khô, khi đến cạnh xe thì cũng vừa cúp máy, anh cất điện thoại rồi leo lên xe.
Người nằm trên giường nhỏ phía sau nghe tiếng ngồi dậy, đôi mắt to tròn vẫn còn ngái ngủ, sau...