Mùa Hoa Năm Ấy Lại Vì Tôi Mà Nở

Mùa Hoa Năm Ấy Lại Vì Tôi Mà Nở

2026-01-26 07:46:48

Hà Nội 10/9/2020,

Mùa thu Hà Nội khi hậu bắt đầu lạnh dần, ánh nắng buổi sáng hắt vào tán lá vàng ươm khiến bầu không khí trở nên dịu dàng đến lạ.

- Con bé hình như đang khóc đó.

- Ừ, nó ở gần nhà tôi, nhà nhìn to mà u ám lắm.

- Đúng đấy, có lần tôi đi ngang thấy nó ra ngoài bỏ rác mà vẫn khóc thút thít đấy thôi.

Tôi nghe, tiếng bàn tán đó là chỉ về tôi. Họ nói đúng, tôi khóc nhiều thật đấy! Nhưng biết sao giờ, tôi chẳng thể ngăn được giọt nước mắt này.

Lớn rồi, ai lại khóc nhè như thế, nhỉ?

Tôi bước thật nhanh vào hẻm cụt, lau mặt thật sạch. Tôi lục trong cặp ra một chiếc gương nhỏ, nhìn khuôn mặt trắng bệch, cố gắng rặn ra nụ cười tự nhiên nhất.

Đúng vậy, đây mới chính là mình. Mẹ nói, tôi phải thục nữ, đoan trang. Mẹ cũng nói, tôi phải luôn nở nụ cười, vì nó sẽ giải quyết mọi thứ. Phải luôn thật tự tin, học thật giỏi, dù tôi có tự ti hay ghét học cỡ nào, chỉ cần mẹ bảo thế thì tôi sẽ làm.

Tôi mỉm cười chúc may mắn với...

Danh sách chương:

Thể Loại