Từng Có Một Giấc Mơ
2026-01-26 07:46:48
An Ngọc bị một đám người lạ mặt dẫn vào một căn phòng xa hoa. Những người đó không hề giải thích gì với cô, chỉ cưỡng chế nhấn cô ngồi xuống ghế. Nếu người bình thường gặp tình cảnh này chắc chắn sẽ sợ hãi, la hét, không ngừng hỏi bọn họ muốn làm gì. Nhưng An Ngọc lại khác. Bị người khác nửa mời nửa ép cưỡng chế ngồi lên ghế, cô chỉ cúi thấp đầu không nói gì.
Một người đàn ông cao lớn bước vào, đằng sau anh ta còn có thêm một nhóm người nữa. Nghe thấy tiếng động, An Ngọc nâng mắt lên nhìn một cái, sau đó lại cúi đầu nhìn lên mặt bàn.
Hữu Dương được trợ lý kéo ghế, ngồi xuống. Anh nhìn người phụ nữ đang ngồi đối diện mình, mặc dù đã biết trước tình cảnh của cô nhưng khi nhìn thấy sự chết lặng trong mắt đối phương, anh vẫn vô thức nhíu mày.
An Ngọc có một khuôn mặt sắc sảo, đặc biệt ở đuôi mắt của cô còn có một nốt ruồi đỏ, sống mũi cao, đôi môi hơi nhợt nhạt. Mái tóc đen dài vốn óng ả nay lại ướt sũng, ánh mắt vô hồn và thái độ vô cảm như thể không hề nhận thức được...