Nhất Kiến Hoạ Thiên Duyên
2026-01-26 07:46:48
Tại nơi cao nhất của lục giới, Cửu Trùng Thiên.
Không biết tự bao giờ, có lẽ đã cả vạn năm trôi qua kể từ khi lục giới hình thành, đã có một cánh hoa mai mang trong mình linh hồn, lương tri, nhận thức, lặng lẽ ngắm nhìn sự chuyển mình của thế gian.
Cánh hoa mai trên đỉnh Cửu Trùng ngày ngày lĩnh tụ linh khí đất trời, dầu vậy nó mãi không thể hóa chân thân. Thần đã bỏ quên không ban cho nó một tiên phách đầy đủ để đắc đạo.
Song hoa mai cũng biết hưởng thụ thịnh thế, cũng biết lười biếng mà đánh một giấc ngủ dài cả trăm năm, ngàn năm, làm biếng việc tu hành.
Lần ấy khi giật mình thức giấc, nó vô tình bị cuốn vào bóng dáng một vị nam tử áo trắng, tóc chàng xõa buông lơi trông thực phóng khoáng.
Nó thoáng đưa nhẹ cánh hoa:
“Tường vân, nhìn kìa, chàng đẹp quá, chàng là ai thế kia?”
Đám tường vân trên đỉnh Thiên giới nghiêm khắc nói với nó:
“Ngươi lại lười biếng đấy sao? Hắn à, ta không biết, ngươi liệu mà chuyên tâm tu luyện đi… Ôi! Nà...
-
Tình trạng
-
Thể loại