Tâm Hạp - Sơ Hòa
2026-01-26 07:46:48
Hai mươi mốt năm trước.
Trời vừa mới vào thu, trong núi đã đổ xuống một trận tuyết lớn, cành khô lá úa bị chôn vùi dưới lớp tuyết dày, khi giẫm lên sẽ phát ra tiếng kêu răng rắc.
Trên nền tuyết có một chuỗi dấu chân nhỏ, A Đậu chạy nhanh hơn một chút, vừa lùi lại vừa gọi cậu bé phía sau: “A Tuyết, nhanh lên!”
Cậu bé chỉ mặc một chiếc áo bông cũ kỹ rách nát, lộ cả bông bên trong, được vá chằng vá đụp hơn chục chỗ, đường kim mũi chỉ xiêu xiêu vẹo vẹo, là chị gái khi còn sống may cho cậu, nhìn kỹ thì còn thấy cả vết máu không thể giặt sạch được. Đôi giày vải của cậu bé cũng đã sớm bị tuyết làm cho ướt sũng, ống chân nhỏ lộ ra ngoài cũng đỏ ửng như khuôn mặt. Nhưng đôi mắt cậu rất sáng, giọng nói non nớt mà vui vẻ, khi nói chuyện còn thở ra một làn khói trắng xóa.
A Tuyết thở hồng hộc, khẽ nói: “Tôi chạy không nổi nữa… Cậu chậm thôi, coi chừng ngã xuống.…”
“Không đâu! Chạy chậm bọn họ đuổi kịp thì sao?” A Đậu quay người lại chạ...
-
Tình trạng
-
Thể loại