Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 56
topicBạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 56 :
Trong phòng thảo luận, rèm cửa khép hờ, qua khe hở có thể nhìn thấy những tòa kiến trúc màu nâu đỏ đang tắm mình trong ánh nắng.
Trời đã ngả về chiều, sau một tiếng rưỡi tập trung cao độ thảo luận, các sinh viên đều đã thấm mệt.
Tưởng Huỳnh tắt máy chiếu, thu dọn máy tính, nhắc nhở các sinh viên đại học đang ngồi bên dưới:
“Hạn nộp bài tập là thứ Sáu tuần sau, các em tốt nhất nên tải bài lên trước ít nhất một tiếng để tránh hệ thống bị quá tải gây nộp muộn nhé…”
Tan học, cô lại bị vài sinh viên vây quanh hỏi bài, mãi đến 5 rưỡi chiều mới bước chân ra khỏi cổng trường.
Đây là năm thứ tư Tưởng Huỳnh ở Harvard. Tuy vẫn đang học tiến sĩ, nhưng từ năm ngoái cô đã bắt đầu làm giảng viên, đứng lớp độc lập dạy cho sinh viên đại học.
Lương của nghiên cứu sinh tiến sĩ và giảng viên sơ cấp đều ít đến đáng thương. Tuy nhiên đầu năm nay Tưởng Huỳnh đã mua nhà ở vùng ngoại ô Boston, tiền tiết kiệm cũng vơi đi nhiều, nên chút tiền lương này có còn hơn không.
Đi qua một con phố sầm uất với đủ loại cửa hàng, lá phong rụng đầy đất dệt thành một tấm thảm dày, gió lạnh mang theo hương cà phê ùa vào mặt, Tưởng Huỳnh cuối cùng cũng thả lỏng được tinh thần căng như dây đàn suốt buổi dạy. Bước chân cô dừng lại trước một ngôi nhà có tường ngoài sơn màu xanh biển.
Đẩy cửa bước vào, tiếng chuông gió reo leng keng.
Nhân viên lễ tân Kelly ngẩng đầu lên chào cô nhiệt tình: “Chờ một chút nhé.”
Chẳng bao lâu sau, một chú chó nhỏ lông xoăn tít với cái đầu tròn vo được Kelly dắt từ hành lang đi ra.
“Nono!” Tưởng Huỳnh cười gọi, ngồi xổm xuống dang rộng hai tay.
Phòng chờ không có ai khác, Kelly thả dây dắt ra, Nono cong chân chạy vù vào lòng Tưởng Huỳnh, đuôi vẫy tít mù.
Nono là chú chó đi lạc Tưởng Huỳnh nhận nuôi từ trạm cứu hộ ba năm trước. Nó có vẻ là con lai giữa Teddy và Cocker Spaniel, lông xoăn màu nâu nhạt, đôi tai dài và đôi mắt to tròn ướt át, lúc ngồi im trông y hệt một con thú nhồi bông.
Hôm nay tuy có nắng nhưng trời sắp tối, không khí bắt đầu lạnh dần. Tưởng Huỳnh mặc cho Nono một chiếc áo nhỏ rồi dắt nó ra bãi đỗ xe. Vừa mở cửa xe, Nono đã tự giác nhảy tót lên ghế phụ, ôm lấy con gấu bông Jellycat trên ghế ngồi ngay ngắn.
Xe chạy thẳng về hướng ngoại ô, sau khi băng qua một cánh rừng, trời tối sầm lại trông thấy. Đèn pha chiếu sáng con đường phía trước, hai bên đường cây cối rậm rạp ẩn mình trong bóng tối âm u.
Mỗi khi đi một mình vào ban đêm, Tưởng Huỳnh luôn cảm thấy hơi lo lắng. Cô liếc nhìn chú chó nhỏ đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.
“Ở trung tâm trông giữ ban ngày chơi với các bạn có vui không?”
“Có nhớ mẹ không nào?”
Chú chó tất nhiên không hiểu tiếng người, nhưng nó luôn biết cách đáp lại bằng những tiếng ư ử đầy khích lệ, giúp xua tan đi phần nào sự cô đơn và bất an trong cô.
Họ về đến nhà trước khi trời tối hẳn.
Đó là một căn biệt thự đơn lập màu vàng nhạt. Tưởng Huỳnh mua lại từ một cặp vợ chồng người Pháp chuẩn bị chuyển từ Boston sang Vancouver sinh sống. Diện tích nhà không quá lớn nhưng có một khoảng sân sau xinh xắn, an ninh khu vực cũng khá tốt.
Sống một mình, điều phiền toái nhất chính là vấn đề an toàn. Trước đây khi Tưởng Huỳnh cùng Nono sống ở một căn hộ chung cư gần Harvard, cô từng bị trộm cạy cửa vào lúc nửa đêm.
Cũng may “mỹ nữ” Nono nhà cô không phải là bình hoa di động. Tuy trông mặt mũi hiền lành nhưng thân hình Nono khá to lớn, nặng hơn mười lăm cân. Đêm đó, trong lúc Tưởng Huỳnh đang ngủ say, nó đã nhạy bén phát hiện ra kẻ trộm, sủa liên hồi điên cuồng, dọa tên trộm chạy mất dép trước cả khi cảnh sát đến.
Sau vụ việc đó, ban quản lý chung cư vốn làm ăn lề mề bỗng nhiên tăng cường an ninh nhanh chóng, nhưng trải nghiệm ấy vẫn để lại bóng ma tâm lý lớn cho Tưởng Huỳnh.
Sau khi chuyển nhà, cô lắp đặt trọn bộ hệ thống camera giám sát, còn cắm thêm biển cảnh báo “Cẩn thận chó dữ” trên bãi cỏ trước sân. Không biết có phải nhờ tấm biển đó không mà cô chưa gặp phải vụ trộm nào nữa.
Việc đầu tiên Tưởng Huỳnh làm khi về đến nhà là vệ sinh cơ thể và chải lông cho Nono, chuẩn bị bữa tối cho cả hai. Ăn xong, cô lại tiếp tục xử lý công việc đến 10 giờ, lướt điện thoại một lát rồi chuẩn bị đi ngủ.
Hầu như ngày nào cũng lặp đi lặp lại như vậy.
Cuộc sống ở Harvard mang lại cho cô những danh xưng hào nhoáng, nhưng cô vẫn phải nỗ lực kiếm tiền, lo lắng về chức danh giảng dạy. Công việc và nghiên cứu chiếm phần lớn thời gian, tiêu tốn rất nhiều năng lượng của cô.
Theo thời gian trôi đi, Tưởng Huỳnh dần rời xa tuổi trẻ đầy biến động và bất an, trở thành một người bình thường có cuộc sống tạm ổn trong thế giới rộng lớn này.
Tối nay cô vẫn lên giường đi ngủ đúng 11 giờ như mọi khi. Nono cũng nhảy lên nằm cạnh, gối cái đầu nhỏ xù lông lên khuỷu tay cô.
Một người một chó nhắm mắt ngủ.
Năm phút sau, Tưởng Huỳnh đột nhiên mở mắt, trừng trừng nhìn trần nhà.
Cô chợt nhớ ra đã gần hai tháng nay mình chưa dùng đến món đồ chơi nhỏ trong ngăn kéo!
“Héo mòn rồi! Công việc chính là sự thiến hoạn về mặt tinh thần đối với chúng ta!”
Chu An Ninh lúc này vẫn còn đang tăng ca, nửa đêm nhận được tin nhắn than thở về cuộc sống uể oải của Tưởng Huỳnh, cô nàng cũng trả lời với oán khí ngút trời.
Cho dù thời tuổi trẻ khí thịnh có “coi trời bằng vung” thế nào đi nữa, thì sau khi tốt nghiệp cũng bị công việc vùi dập đến mức tâm như tro tàn.
Hai người bọn họ đều không hẹn hò thêm ai nữa. Ban đầu là do không muốn yêu, sau đó là nhìn ai cũng thấy thiếu thiếu chút gì đó, đến bây giờ thì thuần túy là không còn sức lực và tinh thần nữa.
Vòng tròn quan hệ cố định, bận rộn với công việc, tâm tính trưởng thành hơn, tất cả những điều đó không tránh khỏi việc biến cuộc sống thành một cốc nước đun sôi để nguội.
May mà Chu An Ninh hiện tại cũng làm việc ở Boston. Hai người hễ rảnh là gặp nhau, vào kỳ nghỉ thì cùng lái xe đi du lịch ngắn ngày, nỗ lực tìm kiếm chút “thuốc k*ch th*ch” cho cuộc sống.
Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh cùng nhau than khóc cho thanh xuân đã qua khoảng nửa tiếng đồng hồ, tâm trạng cuối cùng cũng khá hơn.
Cô đặt điện thoại xuống, ôm lấy chú chó nhỏ bên cạnh, ánh mắt hướng ra khu rừng yên tĩnh ngoài cửa sổ.
Khung cảnh này rất giống cảnh vật ngoài cửa sổ nơi cô từng ngủ lại ở Thanh Thủy Đình năm nào. Mỗi lần nhìn lâu thêm một chút, cô lại nhớ về những ngày tháng tuổi đôi mươi.
Trong hai năm đầu, Tưởng Huỳnh không hề nhớ về quá khứ.
Thời gian kéo cô leo lên từng bậc thang của cuộc đời. Khi bước qua cột mốc 25 tuổi, bước vào nửa sau của độ tuổi này, vào những khoảnh khắc bình lặng và đời thường, cô bắt đầu vô thức nhớ lại quãng thời gian đó.
Năm tháng gột rửa đi mọi nặng nề, phủ lên ký ức một lớp ánh sáng dịu dàng, nhân hậu.
Những khoảnh khắc bên Lục Chi Hề, tràn ngập tình yêu, hận thù, luyến tiếc và cả bi thương, đều đã trở thành một trải nghiệm của cuộc đời, treo lơ lửng trên dòng sông ký ức, hóa thành một tấm bia kỷ niệm, khắc ghi d*c v*ng sinh tồn mãnh liệt, sức sống bừng bừng và niềm đam mê cuồng nhiệt của cô thuở thiếu thời non nớt.
Những cảm xúc từng khiến trái tim cô đập loạn nhịp, dường như cũng theo cuộc sống dần ổn định mà biến mất.
Tưởng Huỳnh cảm nhận được niềm hạnh phúc tĩnh lặng của đời người, đồng thời cũng cảm nhận được một sự bình đạm tầm thường.
Tuy nhiên thế sự khó vẹn toàn đôi đường, đa số thời gian cô đều cảm thấy hài lòng và biết đủ.
–
Hôm sau là lễ Tạ ơn. Tưởng Huỳnh dậy sớm dắt chó đi dạo, ăn sáng xong thì đọc tài liệu một lát. Đến gần trưa, cô lái xe chở Nono cùng đến nhà giáo sư Brown.
Chồng của giáo sư Brown là Edward, giáo sư trường Kinh doanh Harvard. Bữa tiệc lễ Tạ ơn lần này, họ đều mời những sinh viên thân thiết đến dùng bữa. Khi Tưởng Huỳnh đến, trong phòng khách đã có khá đông người ngồi trò chuyện.
“…Dự án hy vọng nhận được sự hỗ trợ từ một số nhà đầu tư lớn. Tuần trước tôi đã cùng vài nghị sĩ đi gặp người của gia tộc Williams, nhưng có vẻ họ không hứng thú lắm…”
Vừa bước qua hành lang vào phòng khách, Tưởng Huỳnh vô tình nghe thấy cái họ đã trở nên có phần xa lạ kia, thoáng sững người trong giây lát.
Cô biết Lục Chi Hề sống ở New York, thỉnh thoảng còn thấy tên anh trên bản tin thời sự. Lục Chi Hề quả thực đã giữ đúng lời hứa năm xưa, không bao giờ đến tìm cô nữa.
Khi hai người hoàn toàn cắt đứt liên lạc, mới phát hiện ra thế giới này rộng lớn đến nhường nào. Dù cùng đứng trên một mảnh đất, thuộc cùng một thành phố, có rất nhiều người cả đời cũng sẽ không chạm mặt nhau, nhất là những người có chênh lệch quá lớn về địa vị xã hội.
Ở những đô thị quốc tế lớn như New York hay Boston, nơi đâu đâu cũng thấy người giàu, minh tinh và giới tinh anh, chẳng ai liên tưởng Tưởng Huỳnh với vị tỷ phú trẻ tuổi, tuấn tú trên truyền thông kia.
Edward thấy cô đến, nhiệt tình hỏi: “Vừa nãy mọi người có nói chuyện về việc tôi sẽ tổ chức một bữa tiệc rượu trưa vào thứ Năm tuần sau. Amy, Bruce và những người khác đều đi, em có muốn tham gia không?”
Tưởng Huỳnh biết giáo sư Edward từ tháng Sáu đã trở thành cố vấn kinh tế cho chính phủ. Từ đó ông thường xuyên tổ chức các hoạt động xã giao để kết nối các mối quan hệ, và cũng tích cực đưa sinh viên của mình đi cùng để mở mang tầm mắt.
Cô cười đáp: “Nghe có vẻ thú vị ạ. Nhưng thời gian là trước đêm Giáng sinh một ngày… để em về kiểm tra lại xem hôm đó có tiết dạy không đã ạ.”
Tưởng Huỳnh cúi người vỗ nhẹ vào mông chú chó nhỏ đang đứng dưới chân. Chú cún lông xoăn màu nâu nhạt nhận được tín hiệu cho phép tự do hoạt động liền vui sướng chạy tót ra chỗ ghế sofa, điên cuồng vẫy đuôi, thu hút sự chú ý của mọi người ngay lập tức.
Cô ngồi xuống cạnh Amy, cô gái có mái tóc ngắn ngang vai: “Kiểu tóc mới đẹp đấy.”
“Cảm ơn nhé.” Amy tỏ ra rất thích thú với lời khen này.
Cô ấy là con lai Trung – Nhật, là sinh viên của giáo sư Edward và có quan hệ rất tốt với Tưởng Huỳnh.
Nhân lúc mọi người đang mải trêu đùa Nono, Amy ghé sát tai Tưởng Huỳnh thì thầm bằng tiếng Trung: “Thế cậu có định đi bữa tiệc rượu đó không? Edward mời rất nhiều nhân vật nổi tiếng đấy. Tớ định dẫn Leo đi cùng xem có bắt chuyện được với nhà đầu tư nào không.”
Lý do Tưởng Huỳnh có tiền mua nhà mua xe một phần là nhờ cùng Amy và vài người bạn học, trong đó có Leo, khởi nghiệp làm các sản phẩm trị liệu tâm lý tương tác. Amy rất giỏi giao tiếp, những việc lôi kéo đầu tư kiểu này đều do cô ấy đứng mũi chịu sào.
Lúc này, Tưởng Huỳnh thành thật trả lời: “Tớ không muốn đi.”
Hồi mới sang Mỹ, Tưởng Huỳnh còn tích cực tham gia tiệc tùng, nhưng rất nhanh cô nhận ra những buổi tụ họp kiểu này nếu không chán ngắt thì cũng có phần sa đọa.
Kiểu tiệc rượu mà giáo sư Edward sắp tổ chức chắc chắn thuộc loại chán ngắt. Khách khứa từ đủ mọi ngành nghề cầm ly rượu đứng tụm năm tụm ba, không có chuyện gì cũng phải cố tìm chuyện để nói, thuần túy là nơi xã giao tìm kiếm tài nguyên và leo cao.
Quan trọng nhất là Tưởng Huỳnh có vẻ ngoài thanh tú, trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều. Nếu muốn tham gia những dịp như vậy, cô phải tốn công sức trang điểm cho già dặn, chững chạc hơn. Thời gian đó, cô thà đọc thêm vài bài báo khoa học hoặc đưa Nono đi công viên chó chơi còn hơn.
“Cậu cứ thế này thì khó mà kiếm được bạn trai lắm!”
Tuy nhiên, Amy biết tính cô, dù sao nhóm có hai người đi là được rồi, nên cũng không nài ép thêm.
Chưa qua mấy ngày, Tưởng Huỳnh đã quên bẵng chuyện này, cho đến khi thứ Năm đến.
Sau khi dắt chó đi dạo lúc 6 giờ sáng, cô về nhà ngủ bù. 10 giờ tỉnh dậy, vừa mở điện thoại ra đã thấy một tràng tin nhắn dài dằng dặc của Amy.
“Cứu với!!!!!!”
“Cái thằng Leo chết tiệt tối qua uống say bí tỉ, tớ không liên lạc được với nó mà cũng chẳng biết địa chỉ nhà nó ở đâu!”
“Mọi người người thì có tiết, người thì không ở Boston!”
“Bây giờ chỉ còn mỗi cậu kề vai sát cánh với tớ thôi!”
Tưởng Huỳnh day day ấn đường, xoay người xuống giường, cam chịu số phận đi đánh răng rửa mặt. 11 giờ rưỡi, cô có mặt tại địa chỉ Amy gửi.
Bữa tiệc được tổ chức tại một khách sạn lâu đời, những cột trụ và bức tường điêu khắc mang phong cách kiến trúc cổ điển châu Âu.
Cô tìm được chỗ đỗ xe giữa một dàn siêu xe, vừa bước xuống đi đến cửa khách sạn đã thấy ngay Amy đang đứng đó, trang điểm xinh đẹp lộng lẫy.
“Hôm nay cậu đẹp thật đấy!” Amy bước trên giày cao gót đi về phía cô.
Hôm nay Tưởng Huỳnh mặc áo sơ mi lụa và chân váy, mái tóc dài thường ngày xõa tung nay được búi gọn sau đầu, tăng thêm vài phần thành thục và tri thức.
Cô cười bất lực: “Cảm ơn nhé, hy vọng có thể giúp cậu vớt vát được chút thể diện.”
“Cậu chịu đến là tớ đã tạ ơn trời đất lắm rồi.”
Hai người cùng bước vào khách sạn. Amy thấp giọng kể cho cô nghe những “ông lớn” nào sẽ đến, họ từng học trường đại học nào, đã từng khởi nghiệp hay đầu tư vào lĩnh vực gì…
Amy rất sành sỏi mấy chiêu trò bắt chuyện kéo đầu tư này. Nếu mọi người là bạn cùng trường, kiểu gì cũng có thể dựa vào quan hệ đó mà nói chuyện thêm vài câu. Cô ấy đã làm bài tập về nhà rất kỹ lưỡng từ trước.
“Nghe nói người nhà Williams có thể sẽ đến…”
Tưởng Huỳnh sững lại: “Thật à?”
“Chỉ là có thể thôi. Tớ biết Edward đã gửi thư mời, nhưng ít nhất hiện tại chưa thấy người nhà họ đâu cả.”
Amy rất quan tâm đến tin tức của giới siêu giàu, gần như theo dõi toàn bộ cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế kinh tâm động phách của nhà Williams mấy năm trước.
“Nếu người nhà họ đến, tớ thật sự hy vọng đó là Tiểu Williams trẻ nhất, đẹp trai nhất.”
Bây giờ ai cũng biết, quyền kiểm soát thực tế của gia tộc Williams đã dần chuyển giao sang thế hệ trẻ.
Người thừa kế mới sau khi tốt nghiệp Yale đã gia nhập công ty mẹ của tập đoàn, tham gia vào rất nhiều quyết sách quan trọng, giúp hoạt động của tập đoàn hoàn toàn hồi phục sau vụ bê bối bốn năm trước.
Amy nhắc đến kiểu đàn ông cực phẩm nhiều tiền này là lại phấn khích: “Tớ từng ngủ với một luật sư tốt nghiệp trường Luật Yale, nghe anh ta kể Alex trước đây từng có bạn gái ở Trung Quốc, trời ơi, trước đây tớ cứ tưởng anh ta có vấn đề gì lạ lắm, vì mấy gã nhà giàu mà không có tin đồn tình ái với cả nam lẫn nữ thế này thường chẳng bình thường chút nào…”
Cô ấy chợt nhớ ra Tưởng Huỳnh học Hoa Đại, bèn hỏi: “Cậu có nghe nói vụ này không? Anh ta thực sự từng có bạn gái à?”
Tưởng Huỳnh chỉ cười cười, không tiếp lời.
Amy thấy cô như vậy thì mặc định là cô không biết, cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.
Hai người đi đến trước một cánh cửa gỗ tối màu hai cánh. Nhân viên phục vụ đứng canh cửa đẩy cửa ra, bên trong là một đại sảnh rộng lớn. Trần nhà treo hai hàng đèn chùm pha lê lộng lẫy, sàn trải thảm hoa văn phức tạp, những chiếc bàn tiệc tròn được phủ khăn nhung màu xanh lục đậm.
Bên trong đã có khá nhiều người, đứng tụm năm tụm ba trò chuyện, giáo sư Brown và giáo sư Edward cũng ở trong đó.
Tưởng Huỳnh đảo mắt nhanh một vòng quanh đại sảnh.
Đột ngột nghe Amy nói người nhà Williams có thể sẽ đến, trong lòng cô thực sự không có chút chuẩn bị nào. Thấy hiện trường ngoài vài người bạn học quen mặt ra thì toàn là những gương mặt xa lạ, cơ thể đang căng cứng của cô mới thả lỏng đôi chút.
Cô bước tới chào hỏi hai vị giáo sư, sau đó cùng Amy đi đến trước mặt một nhà đầu tư đã nhắm trước để bắt chuyện.
Không lâu sau, cánh cửa lớn lại được đẩy ra, những người đứng gần cửa đều ngừng trò chuyện.
Tưởng Huỳnh chú ý đến động tĩnh khác thường này, trong lòng bỗng nhiên thót lên một cái, cũng ngẩng đầu nhìn sang.