Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương - Chương 24

topic

Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương - Chương 24 :Muốn đâm chết ông ta.
Mẹ Tùy đang làm thêm giờ, vì tài khoản của tiệm có chút vấn đề, nên cả ngày bà ở trong trạng thái cực kỳ tức giận. Lúc này, bà nhìn thấy cuộc gọi của Kỷ Hà, uống một ngụm trà để hạ hỏa rồi mới nghe máy.

“Tối rồi, có chuyện gì vậy con?”

Giọng Kỷ Hà khàn khàn, kèm theo tiếng mũi nghẹt nặng nề: “Mẹ ơi, Triệu Khiếu vẫn còn ở trong đó đúng không ạ?”

Tim bà Tùy đập mạnh một cái, bà vội vàng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?” Tối qua bà còn nói chuyện này với Kỷ Dự là tên bố của Kỷ Hà, tên đó quả thật vẫn chưa được ra tù.

Kỷ Hà kể với mẹ Tùy về hai lần cô gặp một người đàn ông xa lạ nhưng rất quen thuộc, và rõ ràng là hắn cố tình làm vậy.

Mẹ Tuỳ nghe xong im lặng một lúc rồi nói: “Trong thời gian này con hãy cẩn thận hơn, cố gắng đừng đi lung tung. Ngày mai mẹ và bố con sẽ đến đó để xem camera giám sát.”

Bà ngừng một chút, rồi nhẹ nhàng an ủi con gái: “Không sao đâu. Sau khi hắn ra tù, mẹ sẽ nhờ bố con tìm cách đưa hắn ra khỏi Bắc Kinh. Con đừng tự dọa mình nữa. Con đã kết hôn rồi, có một số chuyện Lục Tầm Chi có thể biết được.”

“Không.” Kỷ Hà nhắm chặt đôi mắt khô khốc, nghĩ đến người đàn ông luôn sống dưới ánh nắng, cô nghẹn ngào nói: “Con không muốn anh ấy biết.”

Đó là quá khứ mà cô không muốn nhìn lại nhất trong đời. Mấy năm đại học, cô đêm nào cũng bị ác mộng hành hạ. Không một ngày nào cô không nghĩ một cách tăm tối rằng tại sao khi đó cô không dùng một nhát dao kết liễu Triệu Khiếu.

Kỷ Hà từng nghĩ những ngày bố mẹ ly hôn là khoảng thời gian khó khăn nhất trong đời, nhưng không phải.

Năm cô mười sáu tuổi, cô có bố dượng.

Mẹ Tùy và bố Kỷ ly hôn được hơn một năm, bà đã đăng ký kết hôn với một người đàn ông tên Triệu Khiếu.

Triệu Khiếu từng làm việc cùng công ty mỹ phẩm với mẹ Tùy. Triệu Khiếu là trưởng phòng nghiên cứu, còn mẹ Tùy là tổ trưởng, hai người làm việc chung năm năm, có chung sở thích, cùng hướng nghiên cứu.

Triệu Khiếu là người ôn hòa, lịch thiệp, chu đáo, hài hước, có đầu óc và có chí tiến thủ. Vợ cũ đã mất, không có con cái, trong nhà không có người già.

Mẹ Tùy kết hôn với ông ta đương nhiên là vì thấy ông ta biết lo cho gia đình, và còn rất tốt với Kỷ Hà.

Lúc đó, Kỷ Hà không thích nói chuyện nhiều. Một hôm tan học về nhà, nhìn thấy người đàn ông trung niên xuất hiện trong nhà, cô ngây người đứng tại chỗ.

Một lúc lâu sau, cô liếc nhìn mẹ Tùy đang mỉm cười bên cạnh người đàn ông, đại khái đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Sau khi bình tĩnh lại, Kỷ Hà nhanh chóng nghĩ thông. Chuyện của người lớn cô không muốn xen vào nhiều, có lẽ bà Tùy cũng không cần bất kỳ ý kiến nào của cô.

Khi ăn cơm, Triệu Khiếu nói chuyện dịu dàng, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho Kỷ Hà, nhưng cô không ăn. Nhìn bát cơm đầy ắp của mình, người đàn ông cười lúng túng, còn tự kiểm điểm bản thân. Cuối cùng, dưới sự không hài lòng của mẹ Tùy, cô mới ăn một ít.

Sau bữa ăn, Kỷ Hà vào thư phòng làm bài tập, cô nghe thấy Triệu Khiếu đang nói với mẹ Tùy rằng sau khi đăng ký kết hôn sẽ đổi sang một căn nhà lớn hơn.

Cô nghe thấy bật cười, đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Nơi đây đâu đâu cũng có dấu vết của bố Kỷ để lại, người đàn ông kia đương nhiên là không thích.

Hai ngày sau, Triệu Khiếu lại đến, ôm theo mấy thùng xốp, vừa vào cửa đã nói: “Kỷ Hà, xem chú mang gì cho con này. Mẹ con nói con thích ăn tôm xanh ở Hưng Hóa lắm, thế nên hôm đó chú ăn tối xong ở nhà con, chú lái xe đi Giang Tô ngay trong đêm, mang về rất nhiều, chúng ta cứ từ từ mà ăn.”

Kỷ Hà nghe vậy, liếc nhìn mấy cái thùng ông ta mang đến, rồi khẽ dừng lại, lịch sự nói lời cảm ơn.

Lúc này, mẹ Tùy nói: “Bài kiểm tra vật lý của con không phải có mấy câu làm không được à, ăn cơm xong để chú Triệu dạy cho.”

Kỷ Hà cau mày, thầm nghĩ, Triệu Khiếu lớn tuổi như vậy rồi, sao có thể còn hiểu được bài kiểm tra của lớp 11 chứ.

Mẹ Tuỳ nhìn thấu suy nghĩ của cô, “Hồi cấp ba và đại học, ông ấy đã tham gia không ít cuộc thi vật lý, từng đạt giải nhì toàn quốc đấy.”

Kỷ Hà nghĩ, cũng giỏi đấy, nhưng chắc chắn không bằng Lục Tầm Chi.

Đúng rồi, hôm nay cô cuối cùng cũng gặp được Lục Tầm Chi. Trường mời anh về diễn thuyết cho khối 12. Mặc dù cô không nói chuyện được với anh, nhưng chỉ cần nhìn từ xa thôi cũng đã rất thỏa mãn rồi.

Nghe nói anh học ở Viện Công nghệ California ở Mỹ. Cô buồn bã gãi gãi tóc. Với thành tích hiện tại của cô, muốn vào trường của anh, e rằng phải viết đến mức hỏng cả tay.

“Này, con có nghe thấy không?” Thấy cô không trả lời, mẹ Tùy không hài lòng gõ bàn, “Nghĩ gì thế, lúc cười lúc lại nhăn nhó.”

Kỷ Hà liếc nhìn về phía nhà bếp, được thôi, để xem ông tài giỏi đến mức nào.

“Con nghe thấy rồi ạ.” Cô ngoan ngoãn trả lời.

Kỹ năng nấu nướng của Triệu Khiếu thành thật mà nói là khá tốt. Đủ cả hương, vị, màu sắc. Biết Kỷ Hà thích ăn cay, ông ta đã cẩn thận chia mỗi món thành hai phần, một phần cay và một phần không cay.

Trong ấn tượng của cô, bố Kỷ hiếm khi vào bếp, ông ấy luôn đi sớm về muộn, đôi khi còn ngủ lại ở đơn vị. Khi gặp nhiệm vụ, có khi mười ngày nửa tháng cũng không về nhà một lần, khiến những người ở nhà ngày nào cũng lo lắng, thấp thỏm.

Kỷ Hà từng nghĩ lý do bố mẹ ly hôn là vì mẹ Tùy chê bố Kỷ không quan tâm gia đình và không muốn bà đi ra ngoài khởi nghiệp.

Nhưng thực ra không phải vậy, có những chuyện cô không biết.

Lý do chính là trong một lần Kỷ Hà tan học về nhà, mẹ Tùy phát hiện ra người nhà của một tên tội phạm do bố Kỷ bắt vào tù đang theo dõi Kỷ Hà. Gây nguy hiểm đến sự an toàn của con gái, mẹ Tùy dù có hiểu công việc đó đến đâu cũng không tránh khỏi việc oán trách ông.

Từ nhỏ Kỷ Hà đã không khỏe, thân hình còn gầy yếu, cô không giống đứa con trai út Kỷ Thuật, thường xuyên theo bố Kỷ tập luyện tán thủ, ít nhất khi gặp chuyện gì cũng có thể tự bảo vệ bản thân.

Hai đĩa tôm luộc trắng đầy ắp được dọn lên bàn ăn, Triệu Khiếu đưa cho hai mẹ con mỗi người một chén nước chấm tỏi.

“Nào, thử xem. Nếu ngon, ăn hết chỗ này ở nhà chú sẽ đi Giang Tô mua thêm.”

Mẹ Tùy cười một tiếng: “Một tháng ăn một lần là được rồi, ăn nhiều bị gout đấy.”

“Được, nghe em.” Triệu Khiếu cười hiền, đeo găng tay dùng một lần, đầu tiên bóc một con tôm cho bà Tùy, sau đó bóc cho Kỷ Hà một con. Tiếp đó, ông ta không ăn nữa, mà bóc tôm cho hai mẹ con suốt bữa ăn.

Kỷ Hà vừa từ chối vừa nói lời cảm ơn, nhưng Triệu Khiếu như không nghe thấy, càng bóc càng hăng. Dưới ánh mắt ép buộc của bà Tùy, cô không ăn cũng phải ăn.

Sau bữa tối, Kỷ Hà định đi rửa bát, đây là sự phân công của cô và mẹ Tùy sau khi bố mẹ ly hôn: một người nấu cơm, một người dọn dẹp. Nhưng cô còn chưa kịp bước vào bếp đã bị Triệu Khiếu đuổi về thư phòng.

Triệu Khiếu không chỉ nấu ăn giỏi, mà đầu óc cũng rất tốt. Khi giảng bài cho Kỷ Hà, ông ta luôn khiến cô vỡ ra nhiều điều, và cô cũng nắm bắt rất nhanh. Cách giảng bài hài hước, dí dỏm của ông ta rất hợp ý Kỷ Hà.

Những ngày sau đó, chỉ cần bà Tùy ở nhà, Triệu Khiếu sẽ mang trái cây và đồ ăn vặt đến, rồi nấu cơm và dạy kèm Kỷ Hà.

Kỷ Hà khá hài lòng với gia sư miễn phí và lịch sự này. Hơn nữa, người đàn ông này rất biết chừng mực, không bao giờ làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn. Mặc dù cô chưa hoàn toàn chấp nhận Triệu Khiếu, nhưng dần dần, cô đã không còn bài xích ông ta nữa.

Trước khi họ quyết định đi đăng ký kết hôn, Kỷ Hà ít nhiều vẫn cảm thấy buồn. Cô ôm bức ảnh gia đình ngày xưa, vùi mình trong chăn khóc cả đêm.

Ngày hôm sau tan học, Kỷ Hà vác cặp sách đến khu cấp hai tìm Kỷ Thuật, kể cho cậu ấy nghe chuyện này. Kỷ Thuật vô tâm nói, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc cậu ấy chơi CF là được, khiến cô tức đến mức véo tay cậu ấy suốt cả đoạn đường.

Điểm đến là nơi ở hiện tại của Kỷ Thuật.

Kỷ Thuật nói: “Chị thật sự muốn đến nhà em à? Hôm nay bố lại không có ở nhà.”

Kỷ Hà khẽ cụp mắt, giọng rất nhỏ: “Gì mà nhà em nhà chị, hai chị em mình cùng bố mẹ, mãi mãi là một gia đình.”

Kỷ Hà không muốn về nhà, nghe mẹ Tùy nói, bà và Triệu Khiếu sẽ đi ăn mừng sau khi đăng ký kết hôn.

Kỷ Thuật bặm môi, cắn một miếng kem Kỷ Hà mua cho: “Em thấy em không phải con ruột của mẹ mình rồi, lại bắt em theo bố đến đây chịu khổ.”

Nói xong, cậu nhìn chị gái mình, lại cảm thấy quyết định của bố mẹ không sai. Cậu ở cùng bố vẫn tốt hơn là chị gái lại phải chịu khổ như trước đây.

Hai chị em vừa đi vừa ăn, đến khu chung cư thì trời đã tối.

Kỷ Hà chưa từng đến đây. Căn nhà cũ hai phòng ngủ một phòng khách, chỉ có vài món đồ nội thất đơn giản, trông rất lạnh lẽo.

Vì bố Kỷ không về nhà, Kỷ Hà định ở lại ăn tối rồi mới về. Nhưng mở tủ lạnh ra xem, bên trong chỉ có vài chai nước khoáng. Cô thở dài, đi vào phòng gọi Kỷ Thuật cùng đi siêu thị mua đồ.

 

Kỷ Thuật đang chơi game di động, miệng lẩm bẩm chửi thề. Kỷ Hà nghe thấy nhíu mày, đi đến giật lấy điện thoại của cậu, “Đi mua rau đi, nếu không chị sẽ nói với mẹ là em cả ngày chỉ chơi game.”

“Nói đi,” Kỷ Thuật nhún vai một cách thờ ơ, “Dù sao mẹ cũng không quản em, mẹ chỉ quan tâm đến chị thôi.”

Kỷ Hà trừng mắt nhìn cậu, mắt đỏ hoe.

Kỷ Thuật liếc nhìn cô, bĩu môi, “Đi thì đi thôi, em đang nghèo rớt mồng tơi đây.”

“Chị có tiền.”

“Ồ, vậy chị gái thân yêu có thể cho em mượn ít tiền mua đồ trong game không?”

“Chị có thể đốt cho em.”

Từ siêu thị về, Kỷ Thuật xách hai túi đầy ắp đồ.

Hai chị em từ nhỏ đã như vậy, giây trước còn cãi nhau, giây sau đã cười đùa vui vẻ.

Kỷ Thuật không biết học từ đâu, tuổi còn nhỏ đã đặc biệt biết cách chọc ghẹo con gái, còn biết cúi đầu nhún nhường, lại có một khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo, ai nhìn thấy cũng dễ mềm lòng.

Đi đến cửa nhà, Kỷ Thuật vẫn cười toe toét, Kỷ Hà cũng đang cười. Cửa vừa mở, cô và em trai đang tranh luận nên ăn bún ốc hay bún chua cay trước, thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của bố Kỷ từ phòng khách vọng ra.

Ông quay lưng về phía hai chị em đang nói chuyện điện thoại.

Kỷ Hà sững sờ. Mẹ Tùy và bố Kỷ ly hôn đã bao lâu thì cô cũng bấy lâu không chính thức gặp bố Kỷ.

Kỷ Thuật không hề nhận ra sự bất thường của Kỷ Hà, “Tuyệt vời, bố về rồi. Để bố làm cơm rang trứng cho hai chị em mình ăn.”

Cậu xách đồ đi vào phòng khách, đặt túi đồ ở tay phải xuống, rồi đứng thẳng lưng, chào bố Kỷ một cách nghiêm trang, giọng nói dõng dạc, mạnh mẽ: “Bố! Bố! Về! Nhà! Rồi!”

Kỷ Hà: “…”

Bố Kỷ liếc nhìn Kỷ Thuật một cái, rồi tiếp tục nghe điện thoại.

“Chị ơi, đứng đó làm gì, lại đây đi.”

Bố Kỷ nghe thấy câu nói đó, theo bản năng quay đầu nhìn ra cửa, rồi sững lại. Ông nói ngắn gọn vài câu với người ở đầu dây bên kia rồi cúp máy, ánh mắt sắc bén rơi xuống người Kỷ Hà.

Kỷ Hà siết chặt chiếc túi nhỏ đang cầm, lấy hết dũng khí bước tới, ngẩng đầu lên và mỉm cười với bố Kỷ, “Bố.”

Bố Kỷ cau mày, giọng nói không hề có chút ấm áp nào: “Kỷ Hà, sao con lại ở đây?”

“Con.” Kỷ Hà không dám nói là muốn gặp ông, đành lấy Kỷ Thuật làm cái cớ.

“Tan học con gặp Kỷ Thuật, nên bọn con cùng về nhà ạ.”

“Về nhà? Đây là nhà của con sao?”

Kỷ Hà mím chặt môi, mí mắt rũ xuống.

Bố Kỷ đi từ bên cạnh ghế sofa đến trước mặt Kỷ Hà, “Về nhà của con đi.”

Kỷ Thuật thấy tình hình không ổn, vội vàng tiến lên nói: “Bố, chị ấy.”

Bố Kỷ quát lên: “Im miệng!”

Hai chị em sợ hãi run rẩy.

Kỷ Hà nói nhỏ: “Con chỉ muốn ở đây một lát thôi, ăn cơm xong con sẽ đi ngay.”

Bố Kỷ cau mày: “Nhà con không có cơm ăn à, hay mẹ con không nấu cơm cho con?”

Kỷ Hà không nói gì.

Bố Kỷ cầm chiếc áo khoác trên ghế sofa, lấy ví ra từ trong túi, rút một tờ 100 tệ nhét vào tay Kỷ Hà, “Trên đường về tự mua gì đó ăn, Kỷ Thuật, đưa chị về nhà.”

“Vâng.” Kỷ Thuật miễn cưỡng đáp lời.

Cậu và chị gái đã lâu không ăn cơm cùng nhau, đương nhiên không muốn Kỷ Hà đi ngay lúc này.

“Con không về đâu, bố con có thể ở lại ăn tối được không ạ?” Kỷ Hà mắt đỏ hoe van xin, “Con sẽ nấu, con và Kỷ Thuật đã mua rất nhiều đồ ăn, bố muốn ăn gì con cũng sẽ nấu.”

Ngón tay bố Kỷ khẽ run lên, ông lạnh lùng nói: “Về đi, chỗ này không chào đón con.”

Nước mắt Kỷ Hà lập tức tuôn rơi, cô đưa tay muốn kéo tay bố Kỷ, nhưng không ngờ lại bị ông né tránh.

Chính hành động né tránh này của ông đã khiến những cảm xúc mà Kỷ Hà kìm nén suốt hơn một năm bỗng bộc phát không thể kìm được.

“Tại sao bố lại không chào đón con gái mình chứ, bố ghét con lắm sao.Trong một năm nay, tháng nào mẹ cũng đưa Kỷ Thuật đi ăn, còn bố thì sao, chưa nói đến gặp mặt, con gọi điện cho bố bố cũng hiếm khi nghe máy.” Kỷ Hà cúi gằm mặt xuống, dáng người mảnh mai vào lúc này trông đặc biệt yếu ớt, giọng nói nghẹn lại đầy đau khổ: “Bố ghét con đến thế sao.”

Hô hấp của bố Kỷ ngừng lại, ông quay mặt đi, không nỡ nhìn.

Kỷ Thuật lau mắt, nắm lấy cánh tay Kỷ Hà, “Chị, hai chị em mình ra ngoài ăn lẩu đi.”

Kỷ Hà lắc đầu, gỡ tay Kỷ Thuật ra, xách cặp sách trên ghế sofa lên, quay lưng lại với họ, rất bình tĩnh nói:

“Con sắp có bố mới rồi, ông ấy đối xử với con rất tốt, con cũng sẽ không đến làm phiền bố nữa. Chúc bố sau này bình an, thuận lợi.”

Nói xong, cô bước đi với những bước chân kiên định.

Bố Kỷ theo bản năng nhấc chân, nhưng lại lập tức thu về.

“Bố, con không hiểu tại sao bố lại đối xử với chị như vậy?” Trong ký ức của Kỷ Thuật, bố chưa bao giờ nỡ nói to tiếng với chị gái.

Bố Kỷ mặt không cảm xúc cúi đầu, lại lấy thêm hai trăm tệ từ ví ra, “Đi, đưa chị con về nhà. Bắt taxi về, rồi đưa nó đi ăn gì đó ngon ngon.”

Kỷ Thuật “ồ” một tiếng, khi nhận tiền thì liếc nhìn bố Kỷ, thấy mắt ông ấy đỏ hoe.

Từ ngày đó, Kỷ Hà không còn lén lút đến cổng đơn vị của bố Kỷ một lần nào nữa. Họ chuyển nhà, Triệu Khiếu chính thức dọn đến ở.

Bước vào năm lớp 12, việc học càng trở nên nặng nề hơn, Kỷ Hà quyết định thi vào Đại học A. Ở trường, cô hiếm khi gặp mặt cả Kỷ Thuật.

Mối quan hệ của cô với Triệu Khiếu cũng không thể nói là rất tốt, chỉ là bình thường. Cô và ông ta có thể chung sống hòa bình. Ông ta cũng không phải là người “cả thèm chóng chán”, vẫn sẽ dạy kèm cô học, và thường xuyên mua tôm xanh về nhà.

Một lần, Triệu Khiếu thấy Kỷ Hà cả ngày vùi đầu vào đống bài tập, sợ cô áp lực, liền bàn bạc với mẹ Tùy đưa cả Kỷ Thuật đi nghỉ mát ở bờ biển phía Nam để khuây khỏa.

Lúc đó, bà Tùy đã nghỉ việc ở công ty mỹ phẩm, tự mình kinh doanh nhỏ, mỗi ngày đều bận tối mắt tối mũi. Ban đầu bà không muốn đi xa như vậy, chỉ cần tìm một khu nghỉ dưỡng trong thành phố, ngâm mình trong suối nước nóng một đêm là được. Nhưng Triệu Khiếu nói rằng ngắm biển có thể khiến tâm trạng thoải mái hơn, rất tốt cho những học sinh lớp 12 đang vùi đầu vào học.

Cuối cùng, mẹ Tùy cũng đồng ý, nhưng Kỷ Thuật lại không mấy vui vẻ. Nếu không phải Kỷ Hà gọi điện thoại cho cậu, cậu hoàn toàn không muốn gặp Triệu Khiếu. Cậu luôn cảm thấy người đàn ông này đạo đức giả, có một sự kỳ lạ không thể diễn tả bằng lời.

Kỷ Hà cười trêu cậu, bảo cậu ở với bố Kỷ lâu quá nên nhìn ai cũng thấy là người xấu rồi phải không?

Năm đó, bố Kỷ đã được thăng chức. Ông luôn là người nổi bật trong ngành cảnh sát, nên có được vinh dự hôm nay cũng không có gì lạ.

Tranh thủ mấy ngày nghỉ ít ỏi, cả nhóm lên đường đến một thành phố ven biển phía Nam. Nơi đó không giống như mùa thu tháng 10 ở Bắc Kinh, mà ấm áp khắp nơi, ban ngày không mặc áo cộc tay còn thấy nóng.

Trên đường đi, Kỷ Thuật liên tục cằn nhằn biển có gì mà đẹp, đối với cậu mà nói, chỉ là đổi một chỗ khác để chơi game mà thôi.

Nhưng vừa đến bờ biển, cậu đã bị vả mặt.

Hai chị em chơi điên cuồng, lướt ván, lướt sóng, lặn biển và cả lái thuyền máy trên biển. Chơi mệt, nghỉ ngơi ở khách sạn nửa ngày, sau đó lại thay đồ bơi để chuẩn bị đi bơi.

Bộ đồ bơi của Kỷ Hà là do cô mua gấp trước khi đi. Đó là kiểu liền thân rất kín đáo, nhưng hơi bó sát. Cô nhìn mình trong gương, đường cong cơ thể hiện ra rõ nét, thảo nào Trình Mạch Mạch luôn nói cô phát triển rất tốt. Tà váy cũng không quá dài, để lộ đôi chân dài, trắng thon thả dưới ánh mặt trời.

Lúc đầu cô mặc cảm thấy hơi ngượng, nhưng sau khi ngâm mình trong vùng nước nông với Kỷ Thuật một lúc, thấy xung quanh toàn là các chị mặc bikini, cô cũng dần dần thoải mái hơn rất nhiều.

Mẹ Tuỳ và Triệu Khiếu ngồi trên bãi cát uống nước dừa và hóng mát. Hai người nói cười vui vẻ, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hai chị em đang bơi.

Kỷ Hà bơi mệt nhưng không lên bờ, cô nhắm mắt nổi trên mặt nước biển, tận hưởng ánh nắng mặt trời.

Bên cạnh bỗng có tiếng cười sảng khoái. Cô hé mắt nhìn, là một chàng trai có vẻ ngoài rất tươi sáng, đẹp trai, trông giống sinh viên đại học, chỉ là tiếng Quan thoại không được lưu loát cho lắm.

Kỷ Hà lại nghĩ đến Lục Tầm Chi, không biết ánh nắng ở California có rực rỡ như ở trong nước không.

Không biết anh có còn ngông nghênh, bất kham như ngày xưa không.

Không biết anh có gặp được cô gái nào khiến trái tim anh rung động chưa.

Không biết anh có thỉnh thoảng nhớ đến cô, người từng cùng anh ngắm bình minh không.

Bên tai bỗng “oàm” một tiếng. Kỷ Hà nghĩ là Kỷ Thuật cố ý dọa mình, nên không để ý.

Nhưng giây sau, giọng nói ôn tồn, ấm áp của một người đàn ông vang lên trên đầu cô.

“Kỷ Hà, sao lại ngủ rồi.”

Cô đột ngột mở mắt. Khuôn mặt Triệu Khiếu ở ngay trước mặt. Cô giật mình, vội vàng dịch người ra xa một chút, có vẻ lúng túng nói: “Chú Triệu, chú cũng xuống rồi ạ.”

Triệu Khiếu để trần nửa thân trên gầy gò, mặt hướng về phía mặt trời, mắt híp lại, “Mẹ con thấy nóng, về khách sạn trước rồi. Chú thấy hai chị em con chơi vui quá, nên cũng xuống góp vui. À, nghe mẹ con nói hồi nhỏ con muốn học bơi bướm nhưng chưa thành công, hay giờ chú dạy con nhé? Không khó đâu.”

Kỷ Hà đang định từ chối thì mặt đột nhiên bị nước biển dội ướt sũng. Cô nhanh chóng gạt đi vệt nước, giận dữ trừng mắt nhìn kẻ chủ mưu, “Kỷ Thuật, em đứng đó cho chị!”

Kỷ Thuật cười toe toét. Khi thấy Kỷ Hà không biết từ đâu lấy ra một khẩu súng nước lớn đi tới, cậu kêu lên không ổn, vội vàng chạy tán l**n tr*ng n**c.

Triệu Khiếu bị bỏ lại một bên nhưng không cảm thấy lúng túng, cười nói: “Hai đứa nhớ cẩn thận đấy nhé.”

Nói xong, ông đeo kính bơi và lặn xuống nước.

Khu vực này không phải là một khu du lịch mở, nên không có nhiều người. Ông dễ dàng nhìn thấy hai chị em Kỷ Hà trong nước.

Sau ba ngày hai đêm chơi ở biển, họ trở về Bắc Kinh.

Thời tiết hai nơi khác nhau quá lớn, sau khi hạ cánh trời đã tối, không khí se lạnh khiến họ có chút không quen.

Bố Kỷ đến sân bay đón Kỷ Thuật, bà Tùy chỉ chào ông một cách qua loa, Triệu Khiếu thì trò chuyện với ông một lúc.

Kỷ Hà đứng cạnh bà Tùy, mắt nhìn chằm chằm xuống đất. Vai cô bị khẽ va vào, cô ngẩng đầu lên thì bị Kỷ Thuật kéo sang một bên.

“Trực giác của con trai đấy, chị cẩn thận với người đàn ông đó.” Kỷ Thuật nói rất nghiêm túc.

Kỷ Hà nghe thấy từ “trực giác của con trai” thì không nhịn được cười, “Trực giác của con trai đáng tin lắm à?”

Kỷ Thuật cau mày: “Đương nhiên là đáng tin.”

“Nghi ngờ lung tung. Chị biết rồi, chị sẽ cẩn thận mà.” Kỷ Hà nói một cách nghiêm túc, “Thật ra chú Triệu là người tốt. Có thể thấy ông ấy rất yêu mẹ, và mẹ cũng rất hạnh phúc. Trong khoảng thời gian kết hôn với ông ấy, nụ cười trên mặt mẹ rất nhiều.”

“Kỷ Thuật, đi thôi.” Bên kia, bố Kỷ gọi một tiếng. Kỷ Hà vội vàng ngẩng đầu lên, đối mặt với ông, ông dường như đã gầy đi rất nhiều.

Kỳ nghỉ kết thúc, Kỷ Hà lại một lần nữa vùi đầu vào biển đề và bài kiểm tra.

Cô có nghe lời Kỷ Thuật, chú ý Triệu Khiếu hơn, nhưng quả thật không có gì kỳ lạ. Triệu Khiếu chưa bao giờ vào phòng cô, nếu mẹ Tùy không có nhà thì ông ta cũng sẽ không dạy kèm cô trong khoảng thời gian đó.

Dần dần, Kỷ Hà lo cho việc học, nên không còn tâm trí để ý đến Triệu Khiếu nữa, sự cảnh giác cũng giảm đi rất nhiều.

Thoáng chốc, mùa hè đến, báo hiệu rằng khóa học sinh lớp 12 này sắp bước vào bước ngoặt quan trọng nhất của cuộc đời.

Tối trước ngày thi đại học, Kỷ Thuật đường hoàng đến nhà, không nói hai lời đã đẩy Kỷ Hà lên taxi.

Mười lăm phút sau, họ đến rạp chiếu phim.

Ban đầu Kỷ Hà không có tâm trạng xem phim, nhưng khi nghe nói vé này là do bố Kỷ đặc biệt đi mua, cô liền tập trung.

Xem phim xong, Kỷ Thuật lấy tiền tiết kiệm nửa năm ra, vừa mua váy cho Kỷ Hà, vừa mời cô ăn bít tết.

Kỷ Hà đang ngạc nhiên không biết tại sao “con gà sắt” này lại thay đổi tính nết, thì nghe cậu ta buồn bã nói: “Chị, chị không thể cân nhắc một trường đại học ở Thượng Hải sao?”

“Tại sao?”

“Sau này em cũng sẽ đến đó, hai chị em mình có bạn có bè. Sau này em sẽ mua nhà cho chị ở Thượng Hải.”

“À, chị cảm ơn em.” Kỷ Hà nhéo khuôn mặt ngày càng đẹp trai của cậu, “Vì để ở cùng em, chị phải từ bỏ lý tưởng của mình sao?”

Kỷ Thuật nằm sấp trên lan can trung tâm thương mại nhìn xuống, buồn bã nói: “Chẳng phải chị không muốn đến một nơi không có bố mẹ sao?” Kỷ Hà sững sờ.

Người bố yêu thương cô không chút do dự mà từ bỏ cô, người mẹ yêu thương cô không nói tiếng nào mà dẫn bạn trai về nhà.

Cô vẫn luôn không muốn thừa nhận, luôn muốn che giấu trái tim đã sớm bị tình thân xé nát của mình.

Nhưng người em trai duy nhất của cô, Kỷ Thuật, bề ngoài thì vô tư nhưng thật ra lại rất tinh tế, đang dùng cách riêng của mình, từng chút một hàn gắn trái tim tan vỡ của cô.

“Kỷ Thuật sẽ mãi mãi bảo vệ Kỷ Hà!”

Đây là câu nói thốt ra từ miệng của cậu bé Kỷ Thuật, khi đó mới chỉ năm tuổi.

Ngày thi đại học kết thúc, Kỷ Hà chia tay mẹ Tùy ở cổng trường thi, một mình bắt xe buýt đến Tây Thành.

Cô tùy tiện xuống xe ở một trạm nào đó, lang thang vô định trên đường, mãi đến khi trời tối mới trở về nhà.

Nhà cửa đèn đóm sáng trưng, nhưng lại tĩnh lặng. Trong bếp có mùi cơm, đèn phòng sách cũng bật, Triệu Khiếu ngồi trước máy tính, vẻ mặt rất tập trung.

Cô chào hỏi xong thì đặt dụng cụ thi cử về phòng, tiện thể thay quần áo. Hôm nay cô mặc chiếc váy dài Kỷ Thuật mua, đi lang thang một hồi, đến cả đồ lót cũng ướt đẫm mồ hôi.

Cô lấy một bộ đồ mặc ở nhà từ trong tủ quần áo, theo thói quen đi đến mép giường, quay lưng về phía tủ để cởi váy và đồ lót ra. Thay xong, cô đi ra bếp uống nước.

Đúng lúc đó, Triệu Khiếu từ phòng sách bước ra.

Kỷ Hà đặt ly xuống, từ tốn nói: “Chú Triệu, ngày mai chú không cần chuẩn bị bữa trưa cho con. Giáo viên chủ nhiệm tổ chức tiệc chia tay, tối con mới về.”

“Được rồi.” Triệu Khiếu nói xong, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Hà.

Kỷ Hà không nhận thấy ánh mắt của Triệu Khiếu, cô quay về phòng.

Vào phòng, cô chốt cửa lại để nghỉ ngơi một lát.

Bốn mươi phút sau, Triệu Khiếu gõ cửa nói cơm tối đã làm xong. Kỷ Hà bò dậy khỏi giường, lấy một chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật trong cặp ra rồi vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Dù bà Tùy không có nhà, bữa tối vẫn thịnh soạn.

Triệu Khiếu bình thường hiếm khi uống rượu, nhưng tối nay lại mở một chai rượu vang đỏ.

Ông ta nhấp một ngụm, hương rượu nồng nàn lan tỏa trong miệng, rồi ngước mắt nhìn Kỷ Hà, “Con có muốn đi đâu trong chuyến du lịch tốt nghiệp không?”

Kỷ Hà lắc đầu, “Con định đi làm thêm cùng Kỷ Thuật.”

Kỷ Thuật tìm được một nhà hàng phương Tây tuyển nhân viên làm thêm hè. Lương tuy không cao lắm, nhưng vẫn tốt hơn là ở nhà tiêu tiền.

“Chú Triệu,” Kỷ Hà mở chiếc hộp nhỏ trên ghế bên cạnh ra, đặt trước mặt Triệu Khiếu, rất chân thành nói, “Đây là quà con tặng chú, cùng kiểu với của mẹ con, cảm ơn chú rất nhiều vì đã chăm sóc con trong suốt một năm qua.”

Trong năm đó, bà Tùy tập trung vào việc khởi nghiệp, còn cô thì dồn sức cho kỳ thi đại học. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do Triệu Khiếu lo liệu, thậm chí dù phải làm thêm giờ ông ta vẫn tranh thủ về nấu cơm. Việc nhà còn đặc biệt thuê người giúp việc theo giờ.

Triệu Khiếu cầm chiếc thắt lưng da nam trong hộp lên, mân mê không rời mắt, nhìn đi nhìn lại mấy lần, cuối cùng lại áp chiếc thắt lưng vào ngực, cười nói: “Cô bé ngoan, chú thích lắm.”

Kỷ Hà hơi ngẩn ra trước hành động đó của ông ta, nhưng cuối cùng tự nhủ rằng bình thường cô khá lạnh nhạt, đột nhiên làm như vậy, Triệu Khiếu có chút cảm thấy được chiều chuộng cũng là điều dễ hiểu.

Sau bữa tối, Kỷ Hà quay về phòng. Trong túi xách còn có hai hộp quà, một cái cho mẹ Tùy, một cái cho… bố Kỷ. Cô im lặng nhìn chằm chằm vào hai chiếc hộp này một lúc lâu.

Một cuộc điện thoại của Kỷ Thuật đã kéo Kỷ Hà trở lại từ những suy nghĩ mơ hồ. Hai chị em nói chuyện điện thoại gần một giờ, phần lớn là Kỷ Thuật nói luyên thuyên, còn Kỷ Hà thì im lặng lắng nghe.

Đến 10 rưỡi đêm, Kỷ Hà cầm quần áo đi tắm. Phòng khách tối om và không có tiếng động, có vẻ Triệu Khiếu đã ngủ rồi.

Sau khi tắm xong, cô sấy khô tóc trong phòng tắm, rồi ra bếp uống nước mới về phòng chuẩn bị đi ngủ. Nhưng vì thi xong nên tâm trạng có chút hưng phấn, cô lấy một cuốn tiểu thuyết nằm trên giường đọc. Qua 12 giờ đêm, cuối cùng cô cũng buồn ngủ.

Căn phòng chìm vào bóng tối, mí mắt Kỷ Hà bắt đầu run rẩy, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, trong lúc mơ màng, cô dường như nghe thấy có người gọi mình. Nghĩ là trong mơ, cô lật người lại, không để ý.

Dần dần, Kỷ Hà cảm thấy một cơn ngứa ran trên má. Cửa sổ đóng, điều hòa đang bật, thuốc chống muỗi cũng cắm, lẽ ra không có muỗi mới phải.

Đột nhiên, cơn ngứa ran đó di chuyển đến vị trí xương quai xanh.

Điều này không đúng! Cảm giác đó giống như có một bàn tay đang lướt trên xương quai xanh của cô.

Cô đột ngột mở mắt. Trong bóng tối, một bóng người mờ ảo đang đứng trước giường.

Kỷ Hà sợ hãi hét lên một tiếng “á”, tim đập dữ dội, theo bản năng ôm chặt chăn trốn vào góc tường.

“Ông là ai!”

Là người hay là ma? Rõ ràng trước khi ngủ cô đã khóa cửa phòng rồi mà.

Bóng đen đó đứng thẳng người, giọng nói ôn tồn quen thuộc đến đáng sợ, “Là chú Triệu đây, sao lại không nhận ra cả chú nữa rồi?”