Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1426

topic

Hắn Tuyệt Đối Là Bug! (Vô Hạn Lưu) - Chương 1426 :Chuyến Tàu Tuần Hoàn (127)

Hòa Ngọc đã uống một bình thuốc sinh mệnh gần như đạt chín sao, đó là lý do cho dù bị mưa to xối ướt, bị sóng biển nuốt chửng thì cậu vẫn còn cơ hội, đây là một chút phần trăm chiến thắng ít ỏi mà cậu có thể đặt cược.

Chỉ cần vẫn còn hy vọng chiến thắng, Hòa Ngọc tuyệt đối sẽ không bao giờ nhận thua.

"Ào ào..."

Nhưng mà, tuyển thủ dường như không bao giờ có thể chống lại được quy tắc, nhân loại dường như không bao giờ có thể chống lại ông trời. 

Tất cả những gì mà bọn họ có thể làm cũng chỉ là để trì hoãn thời gian của cái chết, thần chết vẫn cứ thế mà ngày càng đến gần.

Cơn lốc lại thổi tới, mưa và thủy triều được bọn họ chặn lại ở vùng biên giới lại lần nữa phá vỡ lớp phòng vệ, đánh úp về phía bọn họ, đánh úp về phía Hòa Ngọc.

Nước mưa hắt về phía Hòa Ngọc, nước biển cũng cuồn cuộn chảy về phía Hòa Ngọc, vô số giọt nước ăn mòn bắn lên người cậu, da tróc thịt bong, cây chổi cũng bị ăn mòn đến mức không thể nhận ra hình dáng ban đầu.

Tốc độ của cây chổi đột ngột giảm xuống, Hòa Ngọc mím chặt môi, điều khiển cây chổi tiếp tục tiến về phía trước, hơi nhắm mắt lại.

"Bịch!"

Nước biển không đánh trúng người Hòa Ngọc, cậu được kéo vào một lòng ngực rộng rãi ấm áp ôm lấy. Cơ thể Vạn Nhân Trảm lớn gấp đôi Hòa Ngọc cho nên gã có thể hoàn toàn khóa cậu lại trong vòng tay của mình, đầu đặt l*n đ*nh đầu của Hòa Ngọc, chặn lại hết mọi mưa to gió lớn, lòng ngực ở phía sau lưng Hòa Ngọc, chặn lại mọi đòn tấn công.

Hòa Ngọc ngơ ngẩn, kinh ngạc mở to mắt.

Cậu nghe được tiếng tim đập vô cùng rõ ràng, ngửi thấy được một mùi hương quen thuộc.

Khóe miệng Vạn Nhân Trảm hơi nâng lên.

Quả nhiên, cảm giác ôm Hòa Ngọc vào lòng thực sự rất tốt.

Giọng của Hòa Ngọc khàn khàn: "Vạn Nhân Trảm, tôi uống thuốc sinh mệnh rồi, chúng ta vẫn còn cơ hội chiến thắng..."

Đây vốn dĩ là kế hoạch của cậu, dùng một lọ thuốc với hy vọng tìm được một cơ hội sống sót trong dòng nước đen ăn mòn, đánh cược một phần trăm cơ hội chiến thắng.

Vạn Nhân Trảm lẩm bẩm: "Nhưng cũng không phải là một trăm phần trăm, tỷ lệ chiến thắng nhất định là thấp đến đáng thương." Gã nói chuyện vẫn khiến cho người khác khó chịu như thế, ngừng lại một lúc, giọng nói khàn khàn, yếu ớt trên đỉnh đầu cậu lại cất lên: "Không cần phải biến bản thân mình thành một quân cờ, Hòa Ngọc, rất nguy hiểm, mày phải sống thật tốt."

Gã bảo vệ Hòa Ngọc vô cùng chặt chẽ, có gã ở đây, không một giọt mưa đen ngòm nào có thể dính được lên người Hòa Ngọc.

Vào lúc này, tiếng đàn của Lăng Bất Thần và sợi tơ của Quỳnh đồng thời kéo họ vào khu vực an toàn.

Nguyên Trạch không thể chịu đựng được nữa, Trấn Tinh chắc chắn rằng Hòa Ngọc đã được Vạn Nhân Trảm kéo trở về đã lập tức đi lên.

Bạc Kinh Sơn và Lăng Bất Thần xoay người xuống dưới để thay thế Quỳnh và Đoàn Vu Thần, Cách Đới đang còn ngơ ngác bị đẩy một cái, lúc này mới phản ứng lại, vội vàng chạy đến thay cho Trảm Đặc.

Trên đầu là Trấn Tinh, ba phía là Lăng Bất Thần, Bạc Kinh Sơn và Cách Đới, dưới chân là cây chổi bay đang lơ lửng trên không.

Những người đã được thay thế là Nguyên Trạch, Trảm Đặc, Đoàn Vu Thần, tất cả đều đã kiệt quệ về cả thể xác lẫn sinh mệnh, vào giờ phút này đã suy yếu đến mức đứng cũng không vững, nhưng bọn họ không có thời gian để nghỉ ngơi, đứng vây quanh Hòa Ngọc cùng với Vạn Nhân Trảm, ánh mắt đầy lo lắng.

Sóng gió cuộn trào, khu vực an toàn mà bọn họ đang chống đỡ như ngọn đèn trong bóng đêm, bấp bênh trôi nổi, lung lay sắp sụp đổ.