Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 540
topicTrọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 540 :Tụ hội long trọng.
Chương 540: Tụ hội long trọng.
Đang khi Thạch Phong thu gặt đầu người thành viên Nhất Tiếu Khuynh Thành chung quanh trong yên lặng.
Thì thành Bạch Hà đã trở thành tiêu điểm của toàn bộ vương quốc Tinh Nguyệt, rất nhiều quản lý công hội nhị lưu và nhất lưu nối đuôi nhau đến thành Bạch Hà, khiến thành Bạch Hà náo nhiệt lên.
"Tình huống gì vậy, sao thành Bạch Hà có nhiều công hội như thế? Nhiều hội mà tôi chưa từng nhìn thấy."
"Nghe nói bọn họ đều đến cửa hàng Chúc Hỏa bàn chuyện hợp tác, đừng nói là vương quốc Tinh Nguyệt, ngay cả vài vương quốc xung quanh, thậm chí công hội lớn ở đế quốc Hắc Long đều chạy tới rồi."
"Những người khác đều nói người chơi ở đế quốc mạnh hơn người chơi ở vương quốc, xem ra chỉ đến thế thôi, chẳng phải cũng chủ động chạy tới thành Bạch Hà của chúng ta đấy ư."
"Do cửa hàng Chúc Hỏa trâu bò có được không? Cậu nhìn vương quốc khác đi, có cửa hàng ở vương quốc nào có thể bán ra Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp chứ? Trang bị Ám Kim level 25 không có ai bán ra bây giờ cả, mà Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp lợi hại ngang trang bị Ám Kim level 25, hơn nữa nó còn có thể chế tác số lượng lớn, nếu như thành viên của một công hội sử dụng, mà một công hội khác không dùng, vậy thì sẽ tạo ra sự chênh lệch rõ ràng trong việc công lược phó bản và PK, tự nhiên các công hội không bỏ qua nó rồi."
Đầu đường cuối ngõ khắp thành Bạch Hà đều đang bàn luận rôm rả việc này, cảm thấy kiêu ngạo từ đáy lòng về vụ đông đảo công hội lớn hội tụ về thành Bạch Hà, ai cũng không ngờ được một công hội sinh hoạt có sức mạnh lớn như thế.
"Đáng ghét, sao lại có nhiều người đến đây như vậy." Phong Hiên Dương nhìn thấy càng ngày càng nhiều đại biểu công hội lớn nối đuôi nhau tiến vào trong cửa hàng Chúc Hỏa, trong mắt có ngọn lửa giận bập bùng cháy.
Gã thật vất vả mới bán rẻ Đá Quang Minh đi, tốn thêm một đống tín dụng mới gom đủ 1500 Kim, hiện nay nhiều công hội đến đây, mang mục đích gì ai cũng biết, là vì Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp.
Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp khẳng định có số lượng cực kỳ ít ỏi, một mình gã muốn mua 300 cái vốn đã là vấn đề lớn.
Nay còn một đống kẻ ló đầu ra muốn cướp, càng khiến cơ hội của gã nhỏ đi rất nhiều. Làm sao gã có thể không tức giận.
Trong số đó, Long Phượng Các từ đế quốc Hắc Long chạy tới không hề tầm thường, là công hội nhất lưu đứng đầu gần với công hội siêu cấp nhất, chỉ là thời gian thành lập trễ hơn những công hội siêu cấp kia một chút, bằng không hiện tại đã là một trong các công hội siêu cấp rồi. (Chú thích: sau này tác giả gọi là siêu nhất lưu)
Mà thế lực và tài lực phía sau Long Phượng Các tuyệt đối không dưới tổ chức Minh Phủ, nó đã vững chắc trở thành công hội số một của cả đế quốc Hắc Long, những công hội nhất lưu khác căn bản không so bì được.
Đại biểu Long Phượng Các tới đây hôm nay chính là một trong hai vị các chủ – Long Các, địa vị trong công hội gần như chỉ dưới tổng các chủ thôi.
Hình thức quản lý của Long Phượng Các không giống công hội phổ thông, các công hội bình thường đều phân cấp theo hội trưởng, hội phó, trưởng lão vân vân, mà Long Phượng Các chia làm hai nhánh: Long Các và Phượng Các, mỗi các tương đương với một công hội, phát triển riêng rẽ, có thể nói các chủ chính là hội trưởng của một công hội, vả lại thế lực của một các tương đương với một công hội nhất lưu đứng đầu, hai các cộng lại, có thể tưởng tượng được hội này mạnh ra sao.
Hai các đều quy về tổng các chủ quản lý, tổng các chủ này phi thường thần bí, cho đến bây giờ vẫn chưa có ai biết thân phận của tổng các chủ này, nhưng nếu có thể quản lý hai cái công hội nhất lưu đứng đầu, là ước lượng được năng lực của tổng các chủ là thế nào.
"Phong thiếu, chúng ta hẳn phải thấy vui vì chuyện này mới đúng." Người đàn ông đầy đặn bên cạnh Phong Hiên Dương cười híp mắt nói.
"Tần Tửu, chú có ý gì?" Phong Hiên Dương cau mày nói, "Người cạnh tranh nhiều như vậy, tôi làm sao còn có khả năng mua được 300 cái Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp chứ?"
"Phong thiếu, mục đích ban đầu của chúng ta không phải là đánh đổ cửa hàng Chúc Hỏa và xây dựng đế quốc thương mại của mình ở thành Bạch Hà sao?" Tần Tửu chậm rãi giải thích, "Nếu như những người đến đây đều là đám tôm tép nhỏ bé, thì nó là chuyện tốt với cửa hàng Chúc Hỏa, thế nhưng hiện tại lại là một đống hổ báo sói dữ chạy tới, chẳng phải là chuyện tốt lành gì với cửa hàng Chúc Hỏa nha."
"Anh thử nghĩ xem, người đến là vì muốn thu mua cửa hàng Chúc Hỏa, hoặc là muốn hợp tác, nhưng ai mà chẳng muốn giữ hết Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp trong tay mình chứ, đặc biệt là phía Long Phượng Các, Long Phượng Các bỏ ra vô số tiền tài để trở thành công hội siêu cấp, mời chào vô số cao thủ, ngay cả mười người mới đứng đầu giới game thực tế ảo năm ngoái cũng bị bọn họ mời chào được năm người, chớ nói chi là những cao thủ có tiếng lâu năm."
"Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp có thể mang đến sự hỗ trợ giúp cho Long Phượng Các tiến thêm một bước dài, tự nhiên họ sẽ muốn giữ Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp cho chính mình, ngoài ra các công hội khác cũng ôm tâm tư giống vậy."
"Nhưng cửa hàng Chúc Hỏa ấy à, Phong thiếu anh chưa từng gặp cô quản lý kia, tính tình thế nào anh cũng nghe nói rồi, hung dữ còn cứng đầu, ngay cả cô U Lan vì thế mà rất bất đắc dĩ, có thể tưởng tượng được kết cục khi những công hội này chạy tới đây là thế nào, chút nữa chắc chắn tan rã trong không vui, đã thế cửa hàng Chúc Hỏa sẽ kết thù với đống công hội đó, đến thời điểm ấy chúng ta không chỉ có cơ hội hoàn thành nhiệm vụ, còn có thể dựa vào đó để đối phó cửa hàng Chúc Hỏa nha."
Tần Tửu vừa nói xong, Phong Hiên Dương bừng tỉnh hiểu ra.
"Chú nói đúng, lần này chúng ta có trò hay để nhìn." Phong Hiên Dương không khỏi há miệng cười to.
Dưới vẻ ngoài nhìn như tụ hội long trọng, kỳ thực nguy hiểm tứ phía.
Đắc tội những công hội này, thì đám công hội ấy nhất định sẽ dốc sức chèn ép cửa hàng Chúc Hỏa trên mọi phương diện, cộng thêm Minh Phủ bọn họ đổ dầu vào lửa, tới khi đó hội nào dám cung cấp vật liệu cho cửa hàng Chúc Hỏa nữa? Ai dám bán vật liệu cho cửa hàng Chúc Hỏa? Chỉ cần công hội và studio nào dám làm như thế, thì đừng nghĩ tiếp tục sống trong Thần Vực. Mà tính ra thì cửa hàng Chúc Hỏa chỉ là công hội sinh hoạt, không có vật liệu, không có bản thiết kế, không có cách điều chế, vân vân, với lại không thể hi vọng có thể bán những mặt hàng đang có cả đời nha, lúc ấy sụp là cái chắc.
"Chị Ưu Úc ơi, dưới đại sảnh lầu một ngày hôm nay có thật nhiều công hội đến đây, em đếm không hết nữa, chỉ tính công hội đăng ký nói chuyện đã vượt quá con số 100, trong đó có hơn mười công hội nhất lưu, mỗi người bọn họ đều 'lai giả bất thiện', lần này phải làm sao mới tốt hả chị?" Một cô trợ lý của Ưu Úc Vi Tiếu sốt sắng nói.
Loại sự kiện lớn thế này, đối với người chơi bình thường cứ như là đang nằm mơ.
Vương quốc Tinh Nguyệt tính tổng cộng mới mấy công hội nhất lưu thôi, kết quả tất cả đều đến rồi, chưa kể còn có những công hội nhị lưu và nhất lưu từ vương quốc cùng đế quốc khác, lần này cứ như một buổi tụ hội long trọng được toàn bộ đại biểu của mọi thế lực ở mấy vương quốc và đế quốc lớn cùng tham gia vậy.
Nhưng mà kẻ tổ chức lại chỉ là một thương hội phổ thông, có thể tưởng tượng được áp lực phải chịu lớn ra sao...
"Chị biết rồi, đi chiêu đãi họ trước đi, chị sẽ nghĩ cách."
Nghe thế Ưu Úc Vi Tiếu cũng chau mày, cô thực sự không nghĩ tới sức ảnh hưởng của Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp sẽ lớn đến vậy, cư nhiên dẫn tới một đống thú dữ.
Sớm biết như thế, cô đã không kiến nghị Thạch Phong bán Mảnh Giáp Bảo Vệ Ma Năng trung cấp, dù có bán ra, c*̃ng phải chờ tới cửa hàng Chúc Hỏa đứng vững bước chân ở toàn bộ vương quốc Tinh Nguyệt cái đã.
Hiện tại thò đầu ra cũng có đao treo trên đỉnh đầu, rụt cổ c*̃ng có một đao, tiến thối lưỡng nan.
Sau khi trợ lý rời đi, mặc dù Ưu Úc Vi Tiếu rất rất muốn tự giải quyết vấn đề nghiêm trọng này, nhưng cô không nghĩ ra biện pháp nào, lần này không giống với lần trước, nếu như dám dùng thái độ cứng đáp lại, sẽ đắc tội toàn bộ thế lực của mấy vương quốc và đế quốc lớn đấy, khác gì lấy trứng chọi đá, tự chịu diệt vong.
Hết cách rồi, Ưu Úc Vi Tiếu không thể làm gì khác hơn là liên lạc Thạch Phong, bây giờ cô không nghĩ ra được biện pháp nào, chỉ có thể trông cậy vào Thạch Phong thôi...