Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 428

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 428 :
Đồng Cẩm Nguyên cảm nhận được tim mình đập thình thịch, không biết nên nói gì. Phòng Ngôn thì ngây ra một lúc rồi cúi đầu, đưa tay lên vẫy vẫy với Đồng Cẩm Nguyên. Sau đó dẫn Phòng Ất đi đến Thủy Quả Trai cách đó không xa.

Phòng Ngôn vốn định đến Thủy Quả Trai xem sổ sách, nhưng xem được một lúc, trước mắt lại hiện lên ánh mắt vừa rồi của Đồng Cẩm Nguyên. Thông qua thời gian dài tiếp xúc, Phòng Ngôn cảm thấy, nếu nàng đoán không sai, nàng nghĩ, Đồng Cẩm Nguyên hẳn là thích nàng.

Bất quá, đối phương cũng không nói rõ, cho nên vẫn có một chút xác suất là hắn không thích nàng.

Đang lúc ngẩn ngơ, một hạt đậu vàng quen thuộc xuất hiện trước mắt nàng. Đây chẳng phải là hạt đậu vàng nàng vừa nhận được buổi sáng sao? Phòng Ngôn ngẩng đầu, nhìn người mà sáng nay đã gặp không biết bao nhiêu lần, cười nói: “Khách quan, xin hỏi ngài cần dùng gì?”

“Một chén đồ hộp hoàng đào, ướp lạnh.” Đồng Cẩm Nguyên nói năng nghiêm chỉnh.

“Được, ngài chờ một lát. Phòng Ất, mau đi làm cho Đồng thiếu gia.” Phòng Ngôn cười.

Căn bản không cần hoài nghi, cái xác suất nhỏ kia sẽ không xuất hiện. Đồng Cẩm Nguyên chắc chắn là thích nàng!

Lúc này trong tiệm người không nhiều lắm, Đồng Cẩm Nguyên tìm một bàn trống ngồi xuống, ngồi đối diện với quầy.

Phòng Ngôn vốn đã có chút xem không vào sổ sách, lúc này chính chủ xuất hiện, nàng càng xem không vào, dứt khoát gập sổ lại, gọi tiểu nhị cũng mang cho nàng một chén đồ hộp hoàng đào, sau đó đi đến ngồi đối diện Đồng Cẩm Nguyên.

Tiểu nhị mang lên hai chén đồ hộp hoàng đào xong, liền đi làm việc của mình. Đồng Cẩm Nguyên thấy Phòng Ngôn cầm thìa lên ăn, hắn cũng làm động tác y hệt. Trong phút chốc, cả hai đều không nói gì. Đồng Cẩm Nguyên muốn nói vài câu, nhưng bộ dạng của Phòng Ngôn có vẻ không muốn nói chuyện với hắn, hắn cũng đành thôi.


Đồng Cẩm Nguyên ăn xong trước, sau đó ngồi yên lặng nhìn Phòng Ngôn ăn. Tiểu cô nương đối diện có mái tóc dài đen nhánh, mượt mà, tuy rằng bắt chước kiểu tóc của nam tử, búi lên trên đầu, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể phát hiện là tiểu cô nương. Bởi vì, làm gì có nam nhi nào lớn lên xinh đẹp như vậy?

Lông mày thanh tú, mắt hạnh to tròn, mũi nhỏ xinh, môi đỏ mọng. Không có chỗ nào giống nam tử. Ngay cả lúc ăn cũng vô cùng tú khí.

Phòng Ngôn cảm giác ánh mắt của Đồng Cẩm Nguyên sắp hóa thành vật hữu hình, nàng ngẩng đầu lườm hắn một cái, sau đó tiếp tục ăn.

Đồng Cẩm Nguyên cười cười, thầm nghĩ, ừm, ngay cả lúc vô tình ngẩng đầu lườm hắn một cái, cũng đáng yêu lạ lùng.

Một lát sau, rốt cuộc Phòng Ngôn cũng ăn xong. Nàng lấy khăn tay ra lau miệng, dừng một chút, nói: “Ta có lời muốn hỏi huynh.”

Đồng Cẩm Nguyên đã sớm nghĩ đến sẽ có tình huống này, vì thế cười: “Ừm, muội nói đi.” Phòng Ngôn không một chút e thẹn, cũng không một chút làm màu, hỏi thẳng: “Có phải huynh ưng ý ta không?”

Nói ra lời này, Phòng Ngôn cũng không phải đột nhiên nghĩ đến. Nàng không phải là người dây dưa không dứt khoát, nếu đã xác định được tình cảm của đối phương, nàng nhất định phải hỏi cho ra lẽ. Trước đây không hỏi, là vì nàng không chắc chắn, đối phương không biểu hiện rõ ràng là thích nàng, nàng không thể cứ túm lấy người ta mà hỏi: Huynh có thích ta không? Lỡ như người ta không thích nàng, chẳng phải nàng sẽ rất xấu hổ sao. Lúc này sở dĩ hỏi ra, là vì nàng phát hiện mấy ngày gần đây đối phương đã biểu hiện vô cùng rõ ràng.

Vừa hay, nàng cũng đã trải qua một số chuyện, cũng đã sớm nhận ra tình cảm nội tâm của mình. Nàng không phải là một thiếu nữ mười hai tuổi thật sự, tính cả hai đời cũng đã hai mươi mấy tuổi, đủ để hiểu rõ cái gì là thích, cũng có sức phán đoán của riêng mình.

Kỳ thực ban đầu nàng không có suy nghĩ như vậy, một là vì gia thế của đối phương quá tốt, hai là vì đối phương đã có hôn thê. Thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất, đó là nàng không hề nhất kiến chung tình với hắn.

Nhưng dần dần, càng tiếp xúc, nàng càng phát hiện ra điểm tốt của người trước mắt, cũng dần dần nảy sinh hảo cảm. Cùng với một số hiểu lầm nảy sinh, ngược lại càng khiến nàng kiên định hơn với suy nghĩ thật trong lòng mình.


Cho nên lúc này, nàng muốn đối phương cho một câu trả lời rõ ràng. Nếu câu trả lời giống như nàng nghĩ, vậy thì xin chúc mừng cả hai. Nếu không giống, cũng không sao cả, nàng mới mười hai tuổi, còn có rất nhiều chàng trai tốt đang chờ nàng. Hơn nữa, nàng cũng chưa từng tỏ bày lòng mình với bất kỳ ai, nên cũng không sợ mất mặt.