Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 85

topic

Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 85 :Vây chặt

Khu thượng thành Igwynt, bờ sông ironclay – đoạn thượng trung lưu.

Chiều hôm đó, mặt trời bị che khuất bởi tầng mây xám nặng trĩu, phủ bóng ảm đạm lên toàn thành phố.

Bên trong dinh thự của Buck, không khí đặc quánh mùi máu tanh. Nồng nhất là từ thư phòng, nơi ngổn ngang xác chết và đồ đạc đổ vỡ. Dorothy lặng lẽ đứng nhìn, ánh mắt dừng lại ở khung cửa sổ nơi Bill đã biến mất.

“Giáo phụ...?”

Cô khẽ lặp lại danh xưng ấy. Chàng trai tên Bill từng nói mình đến đây theo lệnh của “Giáo phụ” để mang Buck và Clifford đi. Với Clifford – kẻ đã hấp hối – hắn không chút do dự, rút sạch ma lực Chén Thánh rồi bỏ lại xác khô.

“Giáo phụ...” Dorothy trầm ngâm.

“Nếu ‘Giáo phụ’ là người chỉ dạy Buck, Bill và những kẻ khác, thì tức là hệ thống của Tiệc Thánh Đỏ không dừng lại ở Buck. Phía trên hắn còn tồn tại cấp cao hơn — có lẽ chính là thủ lĩnh thật sự của bọn chúng.”

Cô cân nhắc khả năng đó, nhưng rồi lại dấy lên thêm nhiều nghi ngờ.

“Rốt cuộc vị ‘Giáo phụ’ này là ai? Tại sao khi ta tàn sát cả ổ Tiệc Thánh Đỏ hắn không xuất hiện, mà đến lúc này lại sai người tới cứu? Và vì sao lại rút sạch ma lực Chén Thánh của kẻ bị thương rồi mang đi? Lệnh là cứu người hay cứu Chén Thánh?”

Nhiều suy nghĩ lướt qua, Dorothy khẽ lắc đầu. Giờ chưa phải lúc để tìm lời giải. Việc cần thiết là thu nhặt những gì có thể và rời đi ngay.

Cô tiến vào căn hầm bí mật, bắt đầu lục soát. Nhờ năng lực thẩm định, Dorothy dễ dàng nhận ra những vật chứa dấu vết linh lực, ma thuật hoặc tri thức huyền bí.

Cô lấy chiếc va-li từng dùng cho bẫy bột vôi, đổ sạch, rồi bắt đầu thu gom. Phần lớn vật giá trị đã bị Buck mang đi, chỉ còn lại vài phù hiệu, vài di vật ma thuật, nguyên liệu tế lễ và hai mảnh tri thức huyền bí — trong đó có quyển hương vị của màu đỏ, mà cô từng đọc qua.

Dù phần ma thuật không đáng kể, nhưng hầm vẫn chứa nhiều tài sản thông thường: vài món trang sức giống kim loại quý và một túi tiền mặt.

Dorothy nhanh chóng gom hết, đóng va-li lại chuẩn bị rời đi thì từ ngoài phố vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.

“Chuyện gì thế?”

Cảnh giác, Dorothy kích hoạt nhẫn Người Rối, kết nối với con quạ xác chết đang đậu trên mái. Cô điều khiển nó bay lên cao để quan sát.

Từ xa, vài cỗ xe song mã sơn đen đang lao đến, dừng ngay trước cổng dinh thự Buck. Từ xe, một nhóm người mặc đồ đen, bịt mặt, vũ trang đầy đủ ùa vào sân.

“Khốn kiếp... Đội săn? Sao bọn chúng tìm tới nhanh vậy!?”

Nhìn từ trên cao, Dorothy choáng váng.

“Không hợp lý. Đội săn không thể đến nhanh như thế được. Bình thường họ phải đợi cảnh sát báo cáo. Chẳng phải lúc nãy còn ở Bến Tàu Ngập Nước sao?”

“Chẳng lẽ Buck bị theo dõi khi chạy trốn, kéo theo chúng tới đây? Nhưng khả năng bọn hắn bị gắn dấu theo dõi thì sao...?”

Khi cô còn đang suy tính, đám thợ săn đã tiến vào sân. Chúng chia đội, khóa các lối ra, đặt lính bắn tỉa lên tầng hai và ba của những tòa nhà xung quanh. Chưa đầy một phút, toàn bộ dinh thự đã bị phong tỏa.

“Xong rồi... lần này tiêu thật rồi...”

Dorothy dựa vào tường, mặt tái nhợt, thì thầm tuyệt vọng.

Sau khi dọn sạch tàn quân Tiệc Thánh Đỏ ở Bến Tàu Ngập Nước, đội săn lần theo dấu vết dọc bờ sông đến khu Bạch Hà Thượng Lưu. Những cỗ xe đen giờ đỗ chật cổng dinh Buck, lính săn đổ xuống phong tỏa quanh nhà.

Từ một chiếc xe, Gregor bước ra, mặt giấu sau chiếc mặt nạ. Hắn liếc nhìn tòa dinh thự xa hoa rồi bật cười khinh miệt.

“Bạch Hà Thượng Lưu... Sống xa xỉ thật đấy. Ai mà ngờ được thủ lĩnh Tiệc Thánh Đỏ lại ở trong cái ổ quý tộc này. Ba căn nhà của chúng ta ở Igwynt cộng lại chắc còn chẳng bằng một góc chỗ này.”

Giọng Gregor đầy mỉa mai. Bên cạnh, Elena cầm la bàn, lạnh nhạt đáp:

“Không ít kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu dính dáng đến tà giáo và dị giáo. Của cải của họ chính là mục tiêu bị lôi kéo — nguồn tài nguyên cho nghiên cứu huyền bí là vô đáy. Còn bọn quý tộc, vì nhàm chán với cuộc sống sa hoa, lại càng dễ sa vào.”

Cô ngừng lại một chút rồi nói thêm:

“Dù vậy, nhìn hành vi của Tiệc Thánh Đỏ hiện tại, chúng vẫn thuộc loại dị giáo khá ‘thuần’. Chưa đến mức khiến Giáo hội phải can thiệp trực tiếp. Nếu không, tôi đâu chỉ được điều tới điều tra đơn giản thế này.”

Trong khi đó, Turner – người cao lớn nhất đội – hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu nhìn lên tầng ba.

“Có mùi máu rất nặng trong tòa nhà, đặc biệt là trên lầu. Có thể đã xảy ra giao tranh dữ dội.”

Nghe vậy, Gregor khẽ nhíu mày:

“Giao tranh? Ý anh là hai tên đó trở về và gặp kẻ khác à?”

“Không rõ. Nhưng cảm giác bên trong rất bất thường. Cẩn thận khi vào.” Turner đáp.

Gregor và Elena gật đầu.

Gregor rút kiếm, Elena lên nòng súng, Turner siết chặt nắm đấm sắt. Dẫn đầu nhóm thợ săn, ba người bước vào dinh thự, trong không khí đặc quánh mùi máu và linh lực tàn dư.