Xuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 129
topicXuyên Không: Tôi Bỗng Có Chồng Và Con Trai - Chương 129 :Đưa Tráng Tráng vào không gian
“Đúng là ngốc thật, chuyện quan trọng như vậy mà cũng không nhớ ra.”
Ai nói là không có gì để ăn chứ? Trong tủ lạnh chẳng phải vẫn còn lạp xưởng sao? Mẻ lạp xưởng lần trước nàng làm vẫn chưa ăn hết, trong tủ lạnh còn rất nhiều.
Hơn nữa trong tủ còn có thịt, trong nhà bếp lại có bếp lò, gia vị cũng đầy đủ, đều là đồ có thể dùng ngay. Nàng hoàn toàn có thể nấu cho Tráng Tráng ăn.
Tiểu Quả thật muốn vỗ mạnh vào đầu mình. Sao nàng lại quên mất không gian chứ? Đúng là đồ ngốc!
Nghĩ vậy, động tác vỗ về Tráng Tráng của Tiểu Quả nhanh hơn một chút, miệng khe khẽ ngân nga một khúc hát ru.
Tráng Tráng rất nhanh đã ngủ say. Tiểu Quả vỗ nhẹ thêm một lúc, xác nhận thằng bé đã ngủ rất say rồi mới chuẩn bị đặt nó xuống.
Tiểu Quả vẫn có chút do dự. Nơi này không hoàn toàn an toàn, để thằng bé một mình thì không ổn.
Nàng thò đầu ra ngoài, nhìn quanh. Nhóm người ở cổng huyện vẫn chưa có động tĩnh gì, từ nãy đến giờ chưa thấy ai vào thành. Nàng quan sát kỹ xung quanh, không phát hiện điều gì bất thường. Mọi sự chú ý đều dồn về phía cổng huyện, không ai để ý tới hướng của nàng.
Vì thế, Tiểu Quả nảy ra một ý nghĩ táo bạo, nàng muốn đưa Tráng Tráng vào không gian.
Dù sao thì Tráng Tráng cũng đang ngủ rất say, chỉ cần nàng làm nhẹ tay một chút là được.
Ôm chặt Tráng Tráng, Tiểu Quả tiến vào không gian. Nàng đặt thằng bé lên một chiếc bàn sạch sẽ, rồi lấy một hộp khăn giấy đặt sang bên cạnh, như thế thì Tráng Tráng không bị ánh đèn nhà bếp làm chói mắt.
Tiểu Quả rón rén rời khỏi. Sau khi chắc chắn thằng bé không tỉnh lại, nàng lập tức mở tủ lạnh, lấy ra mấy cây lạp xưởng. Nàng nhóm lửa, đổ dầu vào chảo, rồi chiên lạp xưởng.
Khi mùi thơm lan tỏa, Tráng Tráng khẽ động đậy một chút, nhưng dường như vẫn chưa tỉnh. Thấy vậy, Tiểu Quả yên tâm tiếp tục nấu.
Xâu lạp xưởng vào mấy que xiên, Tiểu Quả nhẹ nhàng bế Tráng Tráng rồi trở về xe ngựa.
Nàng khẽ vỗ vào người thằng bé định gọi dậy, nhưng Tráng Tráng ngủ quá say. Rất lâu sau nó vẫn không tỉnh, chỉ lật người rồi lại ngủ tiếp.
Tiểu Quả đổi tư thế, đưa một cây lạp xưởng đến trước mũi Tráng Tráng, dùng mùi hương để dụ thằng bé tỉnh.
Quả nhiên cách này vô cùng hiệu quả. Cái mũi nhỏ của Tráng Tráng khẽ giật vài cái, sau đó cái miệng nhỏ cũng động đậy. Chẳng mấy chốc, nước dãi chảy ra ở khóe miệng.
Tiểu Quả bật cười.
Nghe thấy tiếng cười, Tráng Tráng tỉnh lại và nhìn thấy cây lạp xưởng.
Do Tiểu Quả đặt lạp xưởng rất gần mũi nó, hai mắt Tráng Tráng như bị lé đi, dán chặt vào cây lạp xưởng kia.
Tráng Tráng lau nước dãi. Nó còn tưởng mình đang nằm mơ, ai mà ngờ lạp xưởng mẹ chiên trong mơ lại là thật.
Dù rất đói và sốt ruột, Tráng Tráng vẫn không vội ăn ngay. Tiểu Quả không trêu nó nữa, đưa cho nó ba cây lạp xưởng.
“Ăn đi.”
Tráng Tráng cười khì, nhận lấy lạp xưởng, rúc vào lòng Tiểu Quả rồi bắt đầu ăn.
Trong lúc con ăn, Tiểu Quả vén rèm nhìn ra ngoài. Nửa ngày đã trôi qua mà đám đông vẫn chưa nhúc nhích, xe ngựa vẫn dừng nguyên tại chỗ. Mặt trời đã ngả về tây, bầu trời dần tối lại.
Sau khi hai mẹ con ăn xong và vứt que xiên đi, có một viên quan đến gõ vào vách xe của họ.
“Phu nhân, do không vào được cổng thành, nên chúng tôi quyết định dựng trại nghỉ qua đêm ở đây.”
Tiểu Quả nhận ra giọng nói đó, chính là viên quan đã tốt bụng đưa cho nàng túi lương thực vào buổi sáng.
“Vâng, ta hiểu rồi.”
Tiểu Quả đáp lại từ trong xe. Những điều nàng lo sợ quả nhiên đã thành sự thật. Họ sẽ phải ngủ lại ngoài này một đêm. Nhưng cũng không sao, sáng sớm hôm sau sẽ đi tiếp, chỉ nghỉ một đêm thôi. Chỉ là… xếp hàng lâu như vậy mà vẫn không vào được thành, rốt cuộc là vì sao?
Không lâu sau khi viên quan rời đi, xe ngựa bắt đầu chuyển động.
Tiểu Quả vén rèm nhìn ra, thấy họ đã rời xa cổng thành, dừng lại ở một khoảng cách nhất định để dựng trại, nhóm lửa.
Một lát sau, có quan sai mang đến cho Tiểu Quả một ngọn đèn dầu để thắp sáng, nói rằng đồ ăn nấu xong sẽ mang đến, bảo nàng cứ kiên nhẫn chờ.
Tiểu Quả mỉm cười gật đầu. Sau khi người đó rời đi, nàng xuống xe, đi về phía cổng thành. Bên phía họ, lửa trại vẫn cháy rực, so sánh ra thì cổng thành trông thật tiêu điều, ảm đạm.
Tiểu Quả tiến lại gần cổng thành một chút. Trong bóng tối, vẫn còn có người tụm lại chờ vào thành. Trên mặt ai nấy đều là vẻ bình thản, dường như không hề bị ảnh hưởng bởi việc cổng thành đóng kín, cứ như đã quá quen với chuyện này rồi.
Tiểu Quả thấy rất kỳ lạ. Người bình thường chờ đợi lâu như vậy sao có thể không chút bực bội? Sự bình tĩnh của những người này khiến nàng có cảm giác hơi rợn người.
“Mẹ…”
Giọng của Tráng Tráng kéo nàng trở lại thực tại. Tiểu Quả quay đầu, nhìn thêm về phía đó một lần nữa rồi trở về xe. Ngày mai họ sẽ đi, tốt nhất vẫn nên lo chuyện của mình thì hơn.
“Mẹ, đồ ăn tới rồi.”
Tráng Tráng đang cầm một cái đĩa, trên đó có cháo và một miếng thịt nướng.
Có lẽ quan sai vừa mang tới, do nàng mải chú ý cổng thành nên không để ý phía này.
“Ăn thôi.”
Dù không quá đói, hai mẹ con vẫn ăn hết phần đồ ăn được phát. Không lãng phí lương thực là một đức tính tốt.
Ban đêm, mọi thứ trở nên yên tĩnh. Ngoài những lính gác trực đêm, tất cả mọi người đều đã ngủ.
Để Tráng Tráng ngủ thoải mái hơn, Tiểu Quả lấy vài bộ quần áo trong túi trải xuống làm đệm. Nàng lại cuộn mấy bộ đồ khác thành một chiếc gối nhỏ, đặt dưới đầu Tráng Tráng.
“Ngủ đi.”
Tiểu Quả khẽ vỗ lưng thằng bé. Mí mắt nó rung rung, nhịp cử động chậm dần, cuối cùng chìm vào giấc ngủ.
Ban đêm hơi lạnh, ngoài trời lại càng lạnh hơn. Kiệu cũng không thể chắn hết cái lạnh của màn đêm.
Tiểu Quả lấy thêm một bộ quần áo phủ lên người Tráng Tráng, vòng tay ôm lấy con, rồi chính nàng cũng thiếp đi.
Nửa đêm, Tiểu Quả bỗng tỉnh giấc. Nàng che chắn cho Tráng Tráng, lặng lẽ lắng nghe động tĩnh xung quanh.
Không nghe thấy âm thanh gì bất thường, Tiểu Quả thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ chỉ là nàng nằm mơ.
Nàng nhẹ nhàng ngồi dậy, vươn vai giãn gân cốt. Ngủ trên xe ngựa đúng là không dễ chịu, chỉ chợp mắt một lúc mà toàn thân đã đau nhức.
Nghe nhịp thở đều đều của Tráng Tráng, Tiểu Quả quyết định xuống xe.
Đằng nào cũng không ngủ lại được, chi bằng ra ngoài vận động một chút.
Bên ngoài rất yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng quan sai nói chuyện và tiếng củi cháy. Tiểu Quả nhìn quanh, không dám đi xa, chỉ đứng trong phạm vi khoảng ba mét quanh xe để duỗi tay chân.
Lúc này, nàng vẫn rất tò mò về tình hình ở cổng thành.
Vì vậy, nàng đi thêm vài bước về hướng đó. Trời tối đen, gần như không nhìn rõ gì, chỉ có ánh lửa yếu ớt le lói.
Tiểu Quả nheo mắt nhìn, mơ hồ thấy cổng thành đã mở rộng. Một nhóm người khoác áo vải đi ra từ bên trong. Cũng có vài quan sai khiêng theo thứ gì đó, toàn bộ đều được bọc trong bao tải, hoàn toàn không nhìn ra là gì.
Những người chờ đợi một cách thờ ơ ở cổng thành bắt đầu xôn xao khi thấy cổng mở. Những người khoác áo vải chậm rãi tiến về phía đám đông, rồi lần lượt rời đi theo từng tốp hai ba người.
Có một người đang chờ ở cổng thành bỗng hét lớn khi nhìn thấy thứ được khiêng ra, nhưng do quá xa, Tiểu Quả không nghe rõ. Nàng chỉ có thể nhận ra rằng người đó đang trong trạng thái gần như phát điên.