Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 30
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 30 :Dụ dỗ
Lúc này trong sảnh chính phần lớn các tu sĩ tiên môn đến Ninh Dụ cùng không ít yểm sư đang đứng tụ họp, người quen mặt “minh chủ đời thứ hai của đại hội yểm sư” Nhậm Đường cũng có mặt trong số đó.
“Tô Triệu Thanh? Yểm sư trên núi Sùng Đan đêm qua là cô?” Nhậm Đường đánh giá nữ tử trong sảnh chính.
“Là ta.”
“Cô vậy mà còn dám xuất hiện! Mau giao linh khí và tiểu thư Tạ gia ra đây!”
Ôn Từ chỉ vào hắn nói: “Nhậm huynh nói chuyện với ta vậy sao? Ta chính là minh chủ tiền nhiệm của ngươi, nếu không phải ta nhường lại chức minh chủ cho ngươi, hôm nay ngươi làm gì có tư cách đại diện cho yểm sư đứng ở chỗ này nói chuyện? Ngươi phải cảm ơn ta nghìn lần mới đúng.”
Khả năng âm dương quái khí của Ôn Từ từ trước đến nay đứng hàng đệ nhất đương thời, chỉ cần không phải đối mặt với Diệp Mẫn Vi thì đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Nhậm Đường lập tức bị tức giận đến mức mặt mày trắng bệch, giận dữ quát: “Câm miệng! Hạng người tà tâm bất chính, hành xử ngông cuồng như cô, dựa vào tà môn ngoại đạo mà cướp chức minh chủ…”
Ôn Từ chẳng muốn phí lời với hắn, lập tức cắt ngang hắn: “Linh khí ta cảm thấy chán rồi nên ném đi rồi, muốn thì tự đi nhặt. Còn về tiểu thư Tạ gia, ta đã sớm để nàng tự do, nàng không về nhà thì chẳng liên quan gì tới ta. Tạ gia có ai ở đây không? Hỏi qua đạo trưởng Sách Nhân của các ngươi đi, Tạ Ngọc Châu hiện giờ vẫn bình an chứ?”
Đạo trưởng Thừa Quân của Phù Quang Tông liếc nhìn Tạ Ngọc Tưởng, Tạ Ngọc Tưởng gật đầu.
Chân phó môn chủ của Tiêu Dao Môn ngồi ở bên trái, đạo bào xanh nhạt vân mây thực sự rất hợp với hai chữ “Tiêu Dao” của môn phái. Dung mạo hắn trông chỉ khoảng ngoài ba mươi, cầm chén trà trên bàn lên chầm chậm uống một ngụm, thần thái bình thản.
“Tô cô nương đột nhiên gọi chúng ta đến, rốt cuộc là có ý gì?”
“Cũng không có gì. Tối qua ta tình cờ gặp được yểm thú của Diệp Mẫn Vi, không bắt được nó, nhưng lại có được một số tin tức.”
Ôn Từ đi thẳng vào vấn đề, hắn lắc nhẹ cái cân bạc trong tay, nhàn nhạt nói: “Nó nói với ta, bên dưới ngọn núi Sùng Đan này có dung nham nóng chảy, sẽ phun trào sau chín ngày nữa.”
Lời vừa nói ra, cả sảnh đường xôn xao. Tiểu bối trong tiên môn có lẽ không biết, nhưng các đạo trưởng dẫn đầu hơn phân nửa đều từng trải qua vụ núi lửa phun trào ở Túc Châu hơn trăm năm trước, trận thế hủy thiên diệt địa đó thương vong vô số đến giờ nhớ lại vẫn khiến người ta rùng mình. Người tu hành sống trăm năm không già không chết, lấy huyết mạch dẫn linh lực thi triển thuật pháp, vượt trên hồng trần phàm tục, nhưng khi đối diện với Chúa sáng thế vẫn bó tay không có biện pháp, như kiến gặp người, tất cả thần thông cũng chỉ là sức của ruồi muỗi.
“Gần đây trong núi thường có tiếng động lạ, nhiều xác thú, cây cối vô cớ héo úa. Mọi người đều cho rằng do yểm thú đến gây loạn, nhưng thực ra không phải, những dị tượng ấy là do ngọn núi này mà ra. Mà yểm thú đến cũng chính vì nguyên nhân đó.”
“Hôm qua ta gặp nó, nó cho ta thấy ảo ảnh núi lửa phun trào, cũng nói rằng ai có thể đưa bá tánh nơi này đến Gia Châu cách đây trăm dặm, cứ mỗi mười người rời đi sẽ được một viên thương tinh. Các ngươi đưa họ đến Gia Châu, trước khi rời đi và sau khi đến nơi mỗi mười người ấn vân tay lên cân bạc, phía bên kia sẽ xuất hiện một viên thương tinh.”
Ôn Từ mỉm cười nhẹ, nói: “Ở đây có mười lăm cái linh cân. Ta tính quanh vùng núi Sùng Đan, các thôn trấn lớn nhỏ có khoảng một vạn người cần sơ tán, mỗi mười người một viên thương tinh, vậy chính là một ngàn viên thương tinh.”
Lời hắn vừa dứt, tiếng mọi người bàn tán còn sôi nổi hơn lúc trước, tiếng kinh ngạc cảm thán, vui mừng, hoài nghi, do dự trộn lẫn, vang lên như nước sôi ùng ục trong nồi. Bất kể “Tô Triệu Thanh” trước kia từng có tiếng xấu thế nào, nếu lời nàng nói là thật, thì thực sự là món lợi khổng lồ. Lần này mọi người vì yểm thú mà động binh động chúng, nhưng chẳng có ai bắt được nó, nếu có thể mang về một ít thương tinh thì chuyến đi này cũng không uổng phí.
Chân phó môn chủ lại nhíu mày, hắn quét qua đám người trong sảnh đường, lại nhìn Ôn Từ, lạnh giọng nói: “Chuyện này hệ trọng, Tô cô nương biết mình đang nói gì không?”
“Ta dĩ nhiên là biết.”
“Hiện tại chưa thể xác nhận núi lửa thật sự sẽ phun trào, cô lại đưa ra món lợi lớn thế này để dụ dỗ. Nơi này cá long lẫn lộn, không tránh khỏi sẽ có kẻ cướp đoạt ép buộc bá tánh đi Gia Châu, khó rời xa quê hương, xung đột với nhau, tử thương e rằng không kém thiên tai!”
“Ồ? Vậy ý ngài là ta nên giao hết những linh cân này cho Chân phó môn chủ, để Chân phó môn chủ đức cao vọng trọng phân phát, tránh cho đám cá ô hợp gây loạn.”
Ôn Từ chống đầu, nhàn nhạt nói: “Ta vốn là đến để mọi người cùng nhau phát tài, vẫn là Chân phó môn chủ suy nghĩ thấu đáo. Chuyện này quan trọng, không bằng thế này đi, các vị tiền bối trưởng lão hãy đi tìm huyện lệnh, châu mục bàn bạc, với thanh danh uy vọng của môn phái các vị, chắc bọn họ cũng phải nể mặt các vị, để quan phủ hạ lệnh sơ tán bá tánh, tiên môn ở bên phụ trợ. Sau khi quan phủ hạ lệnh, ta sẽ giao cân bạc cho các vị, thế nào?”
Lời hắn nói chẳng giống ứng biến tại chỗ, mà giống như đã chuẩn bị từ lâu. Chân Nguyên Khải cau mày, không lên tiếng. Bên dưới người dẫn đầu môn phái nào đó nói: “Tô cô nương chỉ bằng dăm ba câu này, liền muốn tùy tiện sai khiến chúng ta sao?”
Ôn Từ liếc nhìn nam nhân trung niên kia một cái, nhàn nhạt đáp: “Chân tiền bối còn chưa mở miệng, ngươi đã sốt ruột như thế rồi sao? Sợ không được chia linh cân à? Không nên vậy chứ, nhìn các người vẻ ngoài nghiêm chỉnh đàng hoàng, chẳng lẽ đám cá ô hợp mà ta nói lại chính là các người?”
Đệ tử trẻ tuổi của môn phái kia thấy trưởng bối bị sỉ nhục, lập tức phẫn nộ, một người trong đó liền ra tay: “Đừng có mà ăn nói bừa bãi!”
Trường kiếm linh của hắn đâm thẳng về phía mặt Ôn Từ, trưởng bối sau lưng hắn vội hô: “Dừng tay!”
Nhưng đã không kịp nữa rồi, thân thể của đệ tử áo lam kia dừng lại giữa không trung, kiếm treo ở trước mặt Ôn Từ, lại chẳng thể tiến thêm một tấc. Mặt hắn đỏ bừng, không thể động đậy. Ôn Từ ngước mắt nhìn hắn, hơi nghiêng đầu mỉm cười, rực rỡ lại bức người.
“Ngươi tưởng chỉ có một mình ngươi muốn giết ta sao? Đám tiền bối đang ngồi kia, ai trong lòng chẳng mắng ta, ai không muốn cướp đồ trong tay ta, ngươi có từng nghĩ vì sao bọn họ vẫn còn ngồi đó không? Hay ngươi nghĩ lại xem, ngươi đến được đây bằng cách nào?”
Trong mắt đệ tử áo lam hiện lên sự mơ hồ.
“Ta……”
Thanh Liên Đường trang nghiêm ầm ầm sập xuống, cột kèo tường vách rơi vào một vùng đen kịt như đầm lầy, chậm rãi chìm xuống biến mất. Đá lát nền cũng nứt ra, từng viên như trôi nổi trong biển bùn đen, mọi người ngã trái ngã phải lần lượt ai nấy tự hiện thần thông, đủ loại ánh sáng thuật pháp lóng lánh, cố giữ chỗ đứng trong không gian quỷ dị này.
Từ trong biển bùn vươn lên vô số cánh tay bùn nhão, chen chúc nhau trèo lên. Chân Nguyên Khải nhíu mày lại, từ tay áo hắn tuôn ra tro bụi như thác nước, bay lượn khắp trời, nó lập tức dính chặt tất cả những viên gạch nứt lại với nhau, tạo thành một mặt đất bằng mới, những cánh tay bùn nhão đang bò lên cũng bị ép trở lại, hoàn toàn chìm vào trong biển đen.
“Tô cô nương làm như vậy, có phần quá đáng rồi đó?” Chân Nguyên Khải nói.
Ôn Từ giơ tay vỗ vỗ: “Thuật thổi bụi hóa tro của Chân phó môn chủ quả nhiên lợi hại.”
Thế giới nháy mắt đại biến, bùn đen hóa thành cánh đồng tuyết trắng ngập trời, bọn họ đứng trên hàn đàm đóng băng ngàn thước, gió tuyết thổi lồng lộng, chỉ có bàn ghế và trà của mấy người Ôn Từ vẫn nguyên vẹn như trước.
Mọi người thi nhau lấy linh lực chống rét,Chân Nguyên Khải thở dài: “Sống chết trong chớp mắt, vạn tức vạn cảnh, ba ngàn thế giới, ở giữa một niệm. Yểm thuật của cô nương đã đạt đến trình độ siêu phàm.”
Ôn Từ cười nói: “Chân phó môn chủ biết khen thật đấy.”
Đệ tử áo lam đáng thương kia vẫn bị treo giữa không trung, vừa rồi khi Thanh Liên Đường ầm ầm sập hắn đã sợ tới mức sắc mặt tái mét, lại bị bùn lầy bám đầy người, hiện giờ trên mặt trên người đều bẩn thỉu, đen kịt đến chẳng còn nhìn ra hình dạng.
Ôn Từ vung tay một cái, hắn cả người lẫn kiếm rơi xuống mặt băng, được môn nhân đỡ về.
“Người trẻ nên mở mang đầu óc, phân rõ cái gì là ban ngày trời nắng, cái gì là ban đêm nằm mơ giữa ban ngày.”
Môn phái kia mắt mặt, tu sĩ lớn tuổi dẫn đầu liền mắng lớn: “Yêu nữ chớ có kiêu ngạo! Đừng tưởng chúng ta không thoát được khỏi ác mộng của ngươi!”
“Ngươi có thoát được hay không ta không rõ, nhưng Chân phó môn chủ và Nhậm minh chủ của chúng ta thì chắc chắn có thể thoát được, thoát rồi thì sao? Các ngươi có thể tìm được ta sao? Còn thương tinh thì không cần nữa chắc?”
“Ngươi!”
Chân Nguyên Khải lên tiếng: “Tô cô nương, chúng ta đừng đấu khẩu nữa, nếu là vì bá tánh thì nên suy nghĩ lại cách. Dù là quan phủ tin tưởng hạ lệnh sơ tán bá tánh, bá tánh từ trước đến nay bám rễ quê hương, cũng chưa chắc đã chịu rời đi, chúng ta không thể cưỡng ép bọn họ.”
“Cái này thì dễ thôi, ngày kia là tiết Kim Thần, người dân ở thôn trấn lớn nhỏ quanh vùng này đều sẽ về Ninh Dụ để xem lễ diễu hành của Kim Thần. Đến lúc đó chúng ta diễn một vở kịch, tự nhiên có thể khuyên được bá tánh.”
Ôn Từ đưa một chiếc cân bạc cho Chân Nguyên Khải, nói: “Trước tiên đưa một chiếc linh cân cho tiền bối, ngài có thể cùng chư vị thử xem một chút, xem có thể nhận được thương tinh hay không. Đợi sau tiết Kim Thần, chúng ta chỉ còn sáu ngày, đến lúc đó phải lập tức bắt đầu sơ tán bá tánh.”
Chân Nguyên Khải nhận lấy chiếc cân, trầm giọng hỏi: “Tô cô nương vì sao sốt sắng cứu người như thế?”
“Cứu người thì cần gì lý do? À, ta từng đến đây xem lễ diễu hành Kim Thần vài lần, cảm thấy rất là náo nhiệt thú vị, cho nên muốn cứu bọn họ. Vậy được không?”
Ôn Từ mềm không được, cứng cũng không xong, lại một lần nữa chặn họ không nói nên lời. Có lợi ích ngàn viên thương tinh dụ dỗ, tuy đám người đối với hành vi của Ôn Từ tức giận bất bình, ngoài miệng nói muốn thoát khỏi mộng cảnh, nhưng rốt cuộc vẫn không ai bước ra ngoài.
Bọn họ bàn bạc thêm một lúc, Chân phó môn chủ nói: “Vậy người nhảy múa hóa thân thành ‘Kim Thần’ trong lễ diễu hành phải phối hợp cùng chúng ta.”
Ôn Từ đặt chén trà xuống, dứt khoát nói: “Ta đi.”
“Đây là phải nhảy múa, nghe nói điệu múa ấy phải luyện ít nhất năm năm, người địa phương biết múa chỉ có…” Tạ Ngọc Tưởng vừa nãy tham gia bàn bạc nói.
Ôn Từ không thèm ngẩng đầu: “Ta múa.”
Có người từng đến đại hội yểm sư ghé tai nói với Tạ Ngọc Tưởng rằng, Tô cô nương này vô cùng lợi hại, là ca vũ đệ nhất thành Phụ Giang. Tạ Ngọc Tưởng liền nuốt nốt phần sau của câu nói vào bụng.
Bàn bạc xong xuôi, việc này tạm thời đã định, khi Ôn Từ đang định thu mộng rời đi, có người lại cao giọng hỏi: “Chúng ta thật sự phải tin nàng sao? Nhỡ chín ngày sau núi lửa không phun trào, thanh danh của chúng ta sẽ bị hủy hoại!”
Ôn Từ quay đầu lại, người kia giấu trong đám đông, chẳng rõ là ai nói.
Hắn chống tay lên thành ghế cười nói: “Các ngươi sợ cái gì chứ? Dù có xảy ra sơ suất, các ngươi có thể đổ hết lên đầu ta, là ta yêu ngôn hoặc chúng, là ta mưu đồ bất chính, là ta tên yểm sư bại hoại làm hại bá tánh lưu lạc khắp nơi, ai cũng có thể giết ta. Chỉ cần thương tinh là thật, các ngươi sẽ đại phát tài, nhiều lắm thì lấy một ít thương tinh đổi thành tiền bồi thường bá tánh, đưa họ trở về, sau đó đi ra ngoài mắng ta vài ba vòng, mọi người tự nhiên sẽ trách ta, không trách các ngươi, các ngươi lại có thể che trời lấp đất tới thảo phạt ta, giống như…”
Dừng một chút, trong ác mộng vừa tan biến, giọng Ôn Từ nói năng có khí phách.
“— Giống như từng làm với Diệp Mẫn Vi vậy.”
Khi tia nắng ban mai đầu tiên ló rạng, Ôn Từ xuất hiện trước mặt Diệp Mẫn Vi, nàng đang cúi đầu tính gì đó trên cỏ, dùng cành cây vạch tới vạch lui trên mặt đất, còn khe khẽ hát một khúc nhạc.
Đến gần mới nghe rõ, chính là khúc nhạc trên đỉnh Ưng Hoàn Lĩnh hôm trước, hắn nhảy múa giải sầu.
Ôn Từ đi đến ngồi xuống bên cạnh nàng, hắn tưởng Diệp Mẫn Vi đang mải mê tính toán sẽ không phát hiện ra, ai ngờ nàng rất nhanh đã ngẩng đầu lên nhìn hắn, hỏi: “Ngươi về rồi à? Thuận lợi không?”
“Thuận lợi lắm, đều nhờ vào một ngàn viên thương tinh của cô.”
Diệp Mẫn Vi khẽ gật đầu, ánh nắng từ từ bò l*n đ*nh núi, rót xuống từng tia sáng chói lọi. Mái tóc trắng của nàng nhẹ nhàng lướt qua đôi mắt màu xám sẫm, ánh mắt là sự bình yên không đổi suốt mấy chục năm.
Ôn Từ thầm nghĩ, nàng vẫn luôn như thế, thế giới của nàng rộng lớn như vậy, chứa cả nhật nguyệt sao trời, sông nước trăm hối, ngàn vạn thư tịch thuật pháp thế gian.
Nhưng thế giới của nàng lại chật hẹp biết bao, chỉ chứa được một mình nàng.
Chỉ có một mình nàng.
Cho nên tổn thương không mảy may, khen ngợi không xúc động, tình yêu cũng chẳng đáng để bận tâm, lòng nàng trống rỗng.
Ôn Từ nhìn nàng một lúc, trong mắt phản chiếu ánh nắng ban mai dần trở nên rực rỡ, sau đó hắn quay đầu nhìn về phía mặt trời đang lên trên đỉnh núi, nhàn nhạt nói: “Diệp Mẫn Vi, ngày kia là tiết Kim Thần.”
“Cô đến xem lễ diễu hành Kim Thần đi.”