Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 82

topic

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 82 :
Chương 82

Bóng cành nghiêng ngả, hương trà thoảng bay.

Gian đình nghỉ mát này nằm trên hồ cá vàng giữa khu vườn be bé, quanh đó có rất nhiều cá vàng tung tăng bơi lội, thỉnh thoảng quẫy đuôi làm nước bắn tung tóe.

“Mời hai vị ngồi.”

Được mời vào đình nghỉ mát chẳng mấy ai dám bén mảng tới, thân phận của người con gái đón gió là ho kia đã trở nên rõ ràng. Nàng chính là vị công chúa xui xẻo, chả hiểu sao lại bị Lộ Chi Dao đâm một nhát.

Ban đầu Lý Nhược Thủy vẫn còn rất cảnh giác, nhưng suốt quãng đường đi, vị công chúa này chỉ thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn cô rồi lại cúi đầu mím môi cười khẽ. Dáng vẻ ấy vừa như dò xét, lại như hiếu kỳ, khiến ngay cả Lý Nhược Thủy cũng hơi đỏ mặt bởi ánh nhìn đó.

Giờ đây khi ngồi trong đình, bốn mắt chạm nhau, thì cảm giác kỳ lạ ấy càng rõ rệt hơn.

Thấy đối phương hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm mình, Lý Nhược Thủy đành mỉm cười đáp lại, hy vọng công chúa sẽ thấy ngượng mà dời mắt đi.

Thế nhưng không. Công chúa lại càng nhìn chăm chú hơn, ánh mắt liên tục đảo qua lại giữa hai người họ như thể đang tự dệt nên một viễn cảnh nào đó trong đầu.

Chuyện gì thế? Theo lý mà nói thì ánh mắt công chúa phải nên hướng về Lộ Chi Dao chứ? Lộ Chi Dao là người thầm thương mà nàng ấy muốn giữ lại bên mình cơ mà?

“Xin hỏi cô có chuyện gì chăng?”

Giữa bầu không khí ngày càng ngột ngạt ấy, một giọng nói ôn hòa cất lên, cắt ngang ánh nhìn của hai người, phá tan sự tĩnh lặng kỳ quái ấy.

Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng, kéo sự chú ý của công chúa khỏi Lý Nhược Thủy.

Y chợt nhớ ra giọng nói này là của ai. Quả nhiên, lẽ ra lúc trước y nên loại bỏ hết những kẻ cản trở bọn họ, như thế giờ đã chẳng có chuyện này.

Rõ ràng chỉ cần có Lý Nhược Thủy và y là đủ rồi, tại sao vẫn còn người khác muốn xen vào?

Lộ Chi Dao không hiểu nổi, nhưng chỉ có thể nén sự bực bội ấy xuống rồi dùng nụ cười tươi hơn nữa để che giấu tâm tình của mình.

Biểu lộ quá rõ sẽ khiến người ta trở nên đáng ghét, mà Lý Nhược Thủy chắc chắn sẽ không thích điều đó. Vả lại chiếc chuông bạc đã được buộc trên cổ chân cô, y không nên thấy bất an nữa, và càng không nên sinh thêm những ý nghĩ khác.

“Tất nhiên là có chuyện.” An Dương lập tức lên tiếng.

Nàng lớn lên trong hoàng cung, được thánh thượng sủng ái, tuy vẻ ngoài yếu ớt dịu dàng nhưng tính tình lại thẳng thắn, nói năng chẳng kiêng dè.

“Hai người đã thành thân chưa? Nếu chưa, vậy khi nào định thành thân? Cũng đã đến lúc rồi, để ta làm người chứng hôn cho hai ngươi, được chứ?”

Nói xong một tràng, nàng còn che miệng ho khẽ vài tiếng, song ánh mắt vẫn không ngừng quan sát Lý Nhược Thủy từ đầu đến chân. Không thể phủ nhận rằng nàng rất hứng thú với Lý Nhược Thủy. Mọi ảo tưởng trước đây của nàng đều chỉ là tưởng tượng, chưa từng có cơ hội thực chứng. Còn lúc này khi đã thấy một hình mẫu sống động, thì những mộng tưởng ấy cuối cùng cũng có nơi gửi gắm.

Gửi gắm cho Lý Nhược Thủy, gửi gắm vào tất cả những gì nàng vừa chứng kiến.

Sự tương tác tự nhiên, ánh mắt dịu dàng thắm thiết, và sắc trắng đen hòa quyện ấy, tất cả khiến nàng hoàn toàn say đắm.

Đây chính là sự cứu rỗi tốt đẹp nhất mà nàng từng tưởng tượng đến, và tiếp theo, mọi việc cũng nên diễn ra đúng như ý nàng muốn.

“Không cần đâu.” Lý Nhược Thủy mỉm cười, khéo léo từ chối, “Chúng tôi sẽ không thành thân.”

Không chỉ An Dương công chúa sững sờ mà ngay cả Lộ Chi Dao cũng hơi nghiêng đầu, trên gương mặt dịu dàng thoáng hiện vẻ nghi hoặc. Cô đã từng chủ động cầu hôn y cơ mà? Vì sao giờ lại nói vậy?

… Hối hận rồi ư? Không muốn cùng y ở bên nhau mãi sao?

“Vì sao vậy? Có phải gặp khó khăn gì không? Có chuyện gì cần ta giúp chăng?” An Dương cực kỳ lo lắng, theo cách phát triển tình tiết trong thoại bản thì đến đây họ hẳn đã nên thành thân rồi, cớ sao lại thành ra thế này?

“Có một chuyện thật, nhưng không liên quan đến việc thành thân. Là về lệnh truy nã dán trên phố.”

Lý Nhược Thủy nghiêm túc nhìn thẳng vào An Dương: “Vết thương ở vai công chúa đã đỡ hơn chưa?”

An Dương không ngờ cô lại hỏi vậy, nàng thoảng ngẩn người rồi che miệng khẽ cười.

“Ngươi thật có lòng, ta đỡ nhiều rồi. Dẫu sao thân thể ta vốn yếu, có tệ hơn chút thì cũng chẳng khác biệt gì. Cứ yên tâm, ta sẽ không truy cứu chuyện đó đâu. Nhưng mà…”

An Dương ngẩng đầu nhìn Lý Nhược Thủy, khuôn mặt tái nhợt cuối cùng cũng có chút sắc hồng.

“Sau này tôi có thể thường xuyên đến tìm hai người không? Hai người chắc vẫn chưa dạo chơi ở hoàng thành đâu nhỉ? Cùng đi với tôi nhé?”

An Dương lúc này xưng là “tôi” trước mặt họ cũng là vì trong lòng có ý muốn kết bạn.

Nhưng sự nhiệt tình ấy đến quá đột ngột làm Lý Nhược Thủy nhất thời không hiểu được dụng ý, song cũng khó lòng từ chối thẳng.

“Tất nhiên rồi, lần sau nhất định nhá.” Nói xong câu hứa cho qua chuyện, Lý Nhược Thủy liếc mắt nhìn xung quanh. Họ cũng ngồi trò chuyện với công chúa An Dương ở đây khá lâu nên sớm đã thu hút vô số ánh mắt tò mò.

Bữa tiệc sinh nhật này thực chất là một buổi xem mắt trá hình, mà những người đến dự phần lớn đều là kẻ vai vế dưới với công chúa, nên có mấy lời bàn tán nhỏ to cũng là điều khó tránh.

“Các ngươi thấy người đàn ông kia có quen không? Hình như từng thấy trên kim bảng của triều đình.”

“Phải đó, chính là người có thể được chọn làm phò mã đấy. Mấy ngày nay công chúa tìm khắp nơi, chẳng trách hôm nay lại lên tiệc, hóa ra là để gặp hắn.”

Những lời xì xào vang lên đúng lúc, Lý Nhược Thủy khẽ thở phào một hơi rồi kéo giấu tay phải của Lộ Chi Dao kỹ hơn, định nhân lúc mọi người còn đang bàn tán thì rời đi.

“Chúng tôi còn chút việc, xin phép đi trước.”

“Được, ngày mai tôi sẽ đến tìm hai người chơi nhé.”

Thanh âm ấy chẳng nhỏ, rất nhiều người có mặt đều nghe thấy. Và đã có kẻ bắt đầu tò mò dò xét thân phận của Lý Nhược Thủy và Lộ Chi Dao.

Lý Nhược Thủy dắt Lộ Chi Dao rời khỏi đình nghỉ mát, cố tránh khỏi tầm mắt của đám người. Nhưng khi vừa vòng qua hòn non bộ, thì hai người lại vô tình va phải một phu nhân mặc đồ xám.

“Xin lỗi…”

Thấy đối phương bị mình đụng lùi lại mấy bước, Lý Nhược Thủy buông tay Lộ Chi Dao ra, bước lên đỡ.

Phụ nhân ấy đứng vững rồi thì mỉm cười nhìn cô, khóe mắt có vài nếp nhăn, trông hiền hòa lại thân thiện. Thế nhưng, khi ánh mắt hai người giao nhau, Lý Nhược Thủy lại bất giác lùi một bước. Đôi mắt của người này đen láy sâu thẳm, nụ cười kia chẳng hề chạm đến đáy mắt, ánh nhìn ấy thật kỳ lạ. Trực giác mách bảo cô rằng nên tránh xa người này thì hơn.

Không khí chợt lặng xuống, phu nhân đó vẫn mỉm cười nhìn chằm chằm Lý Nhược Thủy không chớp mắt, như thể đang tìm kiếm điều gì đó trên người cô.

Lộ Chi Dao rõ ràng cũng nhận ra sự khác thường ấy, y khẽ bước lên một bước, hơi nghiêng người chắn trước mặt Lý Nhược Thủy.

“Có chuyện gì sao?” Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Ánh nhìn đột ngột bị chắn ngang, phu nhân chuyển tầm mắt sang gương mặt của Lộ Chi Dao rồi đột nhiên bật cười. Tiếng cười đó khiến Lộ Chi Dao thấy vô cùng khó chịu. Y nhếch môi, đầu ngón tay hơi động, vừa định giơ tay lên thì đã bị Lý Nhược Thủy ngăn lại.

Cô khẽ xoa ngón tay Lộ Chi Dao, vừa như để thả lỏng, lại vừa như đang an ủi y.

“Từ phu nhân, sao phu nhân lại ở đây?” Một giọng nói lạnh lùng vang lên, phá tan bầu không khí quái dị.

Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn sang thì thấy Lục Phi Nguyệt đang ôm đao bước đến.

Nơi này khuất tầm nhìn của đám đông, lại ở sau hòn non bộ, vậy mà người vốn là tâm điểm của bữa tiệc lại xuất hiện ở đây. Quả thật khiến người ta thấy khó hiểu.

Từ phu nhân vẫn cong mắt mỉm cười, thong thả chỉnh lại búi tóc rồi cúi xuống nhặt một chiếc trâm bướm dưới chân hòn non bộ lên: “Cây trâm cố nhân tặng chẳng may rơi ở đây, nên ta chỉ đến nhặt lại thôi.”

Phu nhân nhìn lướt qua gương mặt Lý Nhược Thủy, cười tít mắt.

“Thật là có duyên. Hôm nay lại được gặp một đôi trai tài gái sắc, tình nồng ý mật như thế khiến ta cũng không khỏi nhớ về những năm tháng đã qua.”

Miệng thì nói vậy, nhưng ánh mắt kia lại cực kỳ sắc bén. Lý Nhược Thủy bị nhìn mà khó chịu, như thể đang bị một con dã thú dòm ngó.

Khoan đã, trực giác của cô từ trước đến nay chưa bao giờ sai, chẳng lẽ người này thật sự đã nhắm vào cô rồi sao?

“Họ vẫn chưa thành thân.”

Lục Phi Nguyệt khẽ nhíu mày, rồi lập tức đưa Lý Nhược Thủy cùng Lộ Chi Dao rời khỏi nơi đó.

“Vãn bối còn có chuyện cần bàn với họ, xin cáo lui trước, phu nhân thứ lỗi.”

Nhìn ba người rời đi, Từ phu nhân siết chặt cây trâm bướm đến nỗi ngón tay trắng bệch. Dẫu vẫn là vẻ hiền hòa ấy, nhưng lồng ngực mụ ta lại phập phồng dữ dội, như đang hít thở thật sâu để bình tĩnh lại.

Thì ra, “món quà lớn” mà Bạch Khinh Khinh từng nhắc tới chính là chuyện này.

Con tiện nhân đó lại dám giấu một kẻ sống sờ sờ ngay dưới mí mắt mụ ta!

Nhưng nhìn kỹ lại, tên súc sinh này đúng là trông rất giống Bạch Khinh Khinh. Bảo sao từ lần đầu thấy ả thì mụ đã thấy chướng mắt, hóa ra là cùng một giuộc.

Quả nhiên con nhà chuột thì biết đào hang, con của tiện nhân có là súc sinh thì cũng chẳng lạ.

Đã dám bước chân vào hoàng thành thì đừng hòng sống mà rời khỏi đây.

“Từ phu nhân, chuyện cứu tế lần trước vẫn phải đa tạ ngài…”

Có người đi tới chào hỏi, Từ phu nhân lập tức che miệng cười khẽ, nhét cây trâm bướm vào trong tay áo, nom như được khen mà xấu hổ.

“Chuyện nhỏ thôi mà.”

*

“Sau này vẫn nên tránh xa bà ta thì hơn. Dù bà ta nổi tiếng là người nhân đức, nhưng chị luôn cảm thấy có gì đó không ổn.”

Lục Phi Nguyệt hạ giọng nói với Lý Nhược Thủy, sau đó đưa họ đến một nơi vắng vẻ, ít người qua lại.

“Lúc trước hai người quen công chúa à?”

Lý Nhược Thủy lắc đầu: “Không, công chúa đó cũng có vấn đề gì ạ?”

“Không hẳn. Nhưng nếu nàng ấy có ép buộc hai người làm gì thì cứ nói với chị, Tuần Án Ti cũng quản lí mấy chuyện như vậy.”

Hiểu được ý của Lục Phi Nguyệt, Lý Nhược Thủy cong môi cười rồi khẽ vỗ vai chị.

“Dù sao chúng ta cũng từng cùng nhau vượt qua hoạn nạn, nếu thật sự có chuyện, vậy bọn em sẽ không giấu đâu. Chị Lục đừng lo cho em với Lộ Chi Dao nữa, lo cho mình thì hơn đi.”

Lý Nhược Thủy chỉ tay ra sau lưng chị, ở cách đó không xa có hai người đang lạnh mặt tranh cãi.

Lục Phi Nguyệt khẽ thở dài, giọng điệu rất nghiêm túc: “Chị thật sự không muốn để bọn họ tham gia hành động tối mai.”

Lục Phi Nguyệt mỉm cười áy náy rồi quay người bước đi. Dường như chị chẳng muốn qua đó, bước chân cũng chậm lại hẳn.

Nhìn bóng lưng Lục Phi Nguyệt rời đi, Lý Nhược Thủy bèn dẫn Lộ Chi Dao đến một khu vườn chẳng mấy người qua.

Hoa trong khu vườn này phần lớn đều đã qua mùa nở rộ, chỉ còn lại cành khô lá úa. Vài khóm hoa lẻ u sầu, lặng im mọc giữa vườn sâu cuối mùa.

“Những bông hoa này cô quạnh quá, cuối cùng chỉ còn lại chúng mà thôi.”

Dù là nơi hẻo lánh thế này song người ta vẫn bày biện đồ ăn nhẹ, Lý Nhược Thủy thở dài cảm khái rồi cầm một miếng bánh sữa hoa hồng lên nếm thử.

“Em nhìn thấy những bông hoa cô đơn kia, sao lại không thấy ta?” Giọng nói dõng dạc quen thuộc, nhưng lại chẳng hợp với tính cách thường ngày của y.

Lý Nhược Thủy quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, ngẩn người quên cả nuốt miếng bánh trong miệng.

Lộ Chi Dao ngồi trên ghế đá, sau lưng là đám hoa lá úa tàn. Chỉ cần nhìn vẻ mặt y khi cụp mắt xuống, thì người ta lại có cảm giác như cả người y cũng sắp tan vào giữa những cánh hoa tàn phai ấy.

Chưa đợi cô hỏi nguyên do, y đã lên tiếng trước.

“Bất kể là công chúa, hay là Lục Phi Nguyệt, vì sao em luôn để tâm đến họ?”

Lộ Chi Dao vươn tay chạm lên đầu gối Lý Nhược Thủy. Y vốn định ngồi cạnh, nhưng ghế đá chỉ đủ chỗ cho một người nên đành ngồi xuống trước gối cô.

Y khẽ lướt đầu ngón tay qua, chiếc chuông bạc nhẹ vang.

“Em nói chuyện với ta hay với họ, hình như cũng chẳng khác nhau là mấy. Trong lòng em, ta và họ rốt cuộc khác biệt ở đâu?”

“Chẳng lẽ lời cầu hôn của em với ta ngày hôm qua không tính nữa sao?”

Ngay khoảnh khắc đó, Lộ Chi Dao bỗng hiểu ra một điều. Phu thê không chỉ là cùng nhau đến trọn đời, mà trong mắt người đời, họ còn là một thể.

Một thể, hai chữ ấy thật khiến người ta mê đắm.

“Nếu không phải vì còn luyến tiếc, thì ta rất muôn cùng em hòa làm một. Cốt nhục giao hòa, sống chết chẳng thể chia lìa.”

Lộ Chi Dao ngẩng đầu “nhìn” cô, hàng mi khẽ rũ che đi đôi mắt mờ sương khiến người ta chẳng đoán được tâm tư thật sự. Nhưng nụ cười ấm áp trên môi, vẻ mặt dịu dàng, cùng bàn tay đang nhẹ nhàng v**t v* gò má cô, tất cả đều đang kể lại sự khao khát sâu thẳm trong lòng y.

Ý niệm ấy ban đầu chỉ là một hạt mầm, nhưng qua những ngày tháng bên Lý Nhược Thủy, nó đã nảy mầm, bén rễ khắp trong huyết mạch y. Y có thể chỉ có mình cô, nhưng cô thì dường như không thể chỉ có y.

Từ trong tâm khảm, Lộ Chi Dao hiểu rằng Lý Nhược Thủy và mình là hai người hoàn toàn khác nhau. Nhưng vì cô tôn trọng sự khác biệt ấy, chưa bao giờ ép y làm gì, nên y cũng nên đáp lại tương tự. Điều Lý Nhược Thủy không muốn thì y sẽ không cưỡng cầu, kể cả chuyện kết giao bạn bè cũng thế. Vậy nhưng nghĩ đến đó, Lộ Chi Dao lại nhận ra, trừ việc chưa từng hôn nhau thì dường như y chẳng khác gì mấy người Lục Phi Nguyệt.

“Anh và họ đương nhiên không giống nhau, chúng ta là người yêu của nhau mà.” Lý Nhược Thủy cúi đầu, khẽ vén mấy sợi tóc rũ trước trán y, để lộ gương mặt tuấn tú như được vẽ nên.

“Còn chuyện cầu hôn hôm qua là nói đùa thôi đúng không? Tôi biết rõ anh vốn chẳng thích chuyện thành thân.”

Rõ ràng là người có thể một kiếm chém chết kẻ khác, vậy mà trước mặt cô lại chỉ biết quanh co lấy lòng.

“Đứng dậy đi, bị người khác thấy lại tưởng anh nợ tôi tiền mất.” Lý Nhược Thủy không nhịn được bật cười, kéo y đứng lên ngồi xuống chiếc ghế của mình, còn mình thì ngồi lên mép bàn.

Đôi giày trắng thò ra, trên cổ chân buộc một chiếc lắc chân nhỏ xinh, mỗi khi cô khẽ đong đưa thì âm thanh leng keng lại vang lên.

“Anh còn bảo mình không đăch biệt à? Vậy ngoài anh ra thì còn ai có thể trói tôi bằng thứ này chứ?”

Lộ Chi Dao mỉm cười dịu dàng rồi thở nhẹ một hơi. Y đưa tay chuẩn xác nắm lấy cổ chân cô, đặt chuỗi lục lạc lên đùi mình. Dưới bàn tay y, ngoài tiếng leng keng của chuông bạc thì còn là lớp lụa mỏng mềm mại, tầng tầng lớp lớp che mất cổ chân cô, ngăn cách cái chạm của y.

Y khẽ gẩy chiếc chuông bạc qua lớp vải nền mại, rồi nghiêng đầu hít lấy hương thơm nhàn nhạt trên người cô.

“Buộc cái này, người khác làm sao biết được chứ?”

Những kẻ không biết chừng mực, cứ muốn lại gần cô, cứ thích trò chuyện với cô, bọn họ sao biết được rằng hai người họ đã là một thể?

Lời tuyên bố như thế, chẳng lẽ chỉ có thành thân mới có thể chứng minh? Hay phải khắc lên mặt y một dấu ấn thuộc về riêng cô?

Trong tiếng thở khẽ, y đã hôn lên đầu gối cô. Cách bao lớp lụa mỏng, y muốn được chạm vào phần nhỏ da thịt cô.

Y chỉ muốn cô nhìn mình y thôi, như vậy là sai sao?

Tất nhiên là không.