Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 552

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 552 :
Phòng Đại Ni nhi cũng nói tiếp: “Mẹ, này như thế nào có thể giống nhau, cháu ngoại cùng cháu nội của ngài lại không có khả năng luôn luôn ở bên cạnh ngài, ngài nếu là sinh cho chúng con một đệ đệ hoặc muội muội, chẳng phải là có thể ở bên cạnh ngài cùng cha sao?”

Phòng Nhị Hà tán đồng nói: “Đại Ni nhi cùng Nhị Ni nhi nói cái gì cũng đúng.”

Nói rồi, lại nhìn Vương thị nở nụ cười. Phòng Đại Ni nhi cùng Phòng Ngôn thấy thế, cũng không ở đây đợi, lấy cớ đi ra ngoài.

Ra cửa lúc sau, Phòng Ngôn nói: “Đại tỷ, vẫn là phiền đến tỷ.”

Muốn nói chuyện Vương thị mang thai, còn phải kể đến sự thận trọng của Phòng Đại Ni nhi. Gần đây Vương thị vẫn luôn có dấu hiệu ghê tởm nôn mửa, Phòng Ngôn cũng thấy mấy lần, nhưng mỗi lần Vương thị đều nói là cổ họng không thoải mái hoặc là ăn đồ quá dầu mỡ. Phòng Ngôn chưa trải qua chuyện mang thai, cũng liền không nghĩ đến phương diện kia.

Nhưng mà, Phòng Đại Ni nhi tới vài ngày sau, càng xem càng thấy không đúng, vội vàng bảo cha gọi đại phu lại đây. Đại phu tới bắt mạch, quả nhiên là có thai. Đây thật đúng là một niềm vui bất ngờ.

Phòng Đại Ni nhi cười nói: “Đây cũng là vì muội không có kinh nghiệm, hơn nữa cha mẹ không nghĩ tới tình huống này thôi. Ta cũng là vừa mới trải qua mang thai, mới nghĩ đến phương diện này.”

Chờ đến hai nữ nhi đi rồi, Phòng Nhị Hà ngồi ở mép giường, gắt gao nắm lấy tay Vương thị, cười nói: “Mình à, thật tốt, chúng ta lại sắp có một đứa con.”

Nhìn bộ dạng vui vẻ của chồng mình, sự xấu hổ khi đối mặt với nữ nhi lúc nãy đã phai nhạt đi rất nhiều. Phảng phất tâm tình kích động của đối phương cũng thông qua tay truyền tới trong lòng nàng.

“Tốt cái gì, chúng ta đều một đống tuổi rồi.”


 
Phòng Nhị Hà lại nắm càng thêm chặt, nói: “Càng một đống tuổi, chúng ta càng phải quý trọng a. Đứa nhỏ này có được không dễ. Ngay cả Ngôn tỷ nhi năm nay đều mười ba tuổi, đứa nhỏ này mới đến.”

Vương thị nhỏ giọng nói: “Cũng không biết bọn nhỏ biết sẽ nghĩ chúng ta như thế nào.”

Phòng Nhị Hà lại hoàn toàn không để ý, cười nói: “Bọn họ nghĩ như thế nào? Bọn họ tự nhiên là mừng cho chúng ta. Trong nhà có thêm đệ đệ muội muội, đây là chuyện làm người ta vui vẻ biết bao a. Còn nhớ rõ lúc Ngôn tỷ nhi sinh ra, Đại Lang cùng Nhị Lang khi đó cũng lớn, mỗi ngày đều đòi xem muội muội. Khi đó Ngôn tỷ nhi chưa biết nói, Đại Ni nhi mỗi ngày bồi nó. Cho nên a, bà yên tâm, bọn nhỏ chỉ biết cao hứng, sẽ không nghĩ linh tinh đâu.”

Vương thị cảm thấy Phòng Nhị Hà căn bản là không minh bạch điểm xấu hổ của mình, nàng lặng lẽ véo ông một cái, nói: “Cùng chính mình nữ nhi cùng nhau mang thai, ta liền sợ…… liền sợ bọn nhỏ cảm thấy chúng ta…… chúng ta già mà không đứng đắn.”

Căng da đầu nói xong ba chữ cuối cùng, mặt Vương thị cũng trở nên đỏ bừng lên.

Phòng Nhị Hà lại cười ha hả, cười một lúc mới nói: “Mình à, nguyên lai bà rầu rĩ chuyện này a. Ta xem bọn nó ai dám chê cười chúng ta, ta là cha bọn nó, đến lúc đó bọn nó nếu là dám nói bà, bà cứ nói với ta, xem ta đ.á.n.h bọn nó như thế nào.”

Vương thị nghe xong lời này không chỉ không được an ủi, ngược lại càng thêm buồn bực, vỗ vỗ tay Phòng Nhị Hà, quay đầu không để ý tới ông.

Phòng Nhị Hà thấy bà xã mình thật sự có chút không vui, cũng không nói giỡn nữa, mà nghiêm túc nói: “Mình à, bà yên tâm là được, vừa rồi bà cũng thấy, Đại Ni nhi cùng Ngôn tỷ nhi nghe được bà mang thai, có bao nhiêu vui vẻ. Bọn nhỏ cũng nói đúng, Đại Lang cùng Nhị Lang phải rời khỏi chúng ta, Đại Ni nhi cùng Nhị Ni nhi lại muốn xuất giá, bọn họ đều có cuộc sống của riêng mình, trong nhà cũng chỉ có hai chúng ta. Từ khi Đại Lang đi kinh thành làm quan, bọn nhỏ trong nhà liền từng đứa rời đi chúng ta. Chờ đến năm sau Nhị Ni nhi xuất giá, trong nhà liền thật sự không có người. Hiện giờ có đứa nhỏ này, chúng ta cũng có bạn.”

Nghe xong lời Phòng Nhị Hà nói, Vương thị cũng có chút động dung, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Quay mặt đi, nàng nói: “Cha bọn nhỏ, ông đừng nói nữa, bọn nhỏ sớm muộn gì cũng phải lớn lên.”