Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 51
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 51 :Chiến loạn
Gian thạch thất này đèn đuốc sáng trưng, tường đá bóng loáng, đưa mắt nhìn quanh lại chẳng thấy lấy một cánh cửa, khí đạo cũng chật hẹp vô cùng. Xem ra nếu không phải nhờ vào thuật pháp, thì người bình thường căn bản không thể bước vào mật thất này.
Vũng bùn kéo bọn họ đến đây giờ đã lắng lại hóa thành đá lát. Huệ Nam Y đứng dậy từ dưới đất, nhìn về phía trên đài cao nơi vương Lai Dương – Tần Gia Trạch và Ngụy Cảnh, nói: “Vương gia, Ngụy Cảnh tiên sinh, việc bá tánh Kỳ Châu mất tích, quả nhiên là do vương phủ Lai Dương gây ra sao?”
Hắn giấu một tay sau lưng, vừa nói vừa ra hiệu tay cho Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên.
Mạc Tiếu Diên lập tức kéo A Nghiêm, bế A Hỉ lên, từ từ lùi lại đứng chắn trước mặt Diệp Mẫn Vi bảo vệ bọn họ, còn Lam Tinh Trúc thì rút kiếm tiến lên đứng cách Huệ Nam Y ba thước.
Tần Gia Trạch mặt mang mỉm cười, mân mê linh khí hình con dấu trong tay. Ánh mắt hắn lướt qua đám người dưới đài một lượt, ung dung nói: “Phải hay không, có gì khác biệt sao?”
Lời hắn khiến ai nấy đều căng thẳng hẳn lên. Ánh mắt Huệ Nam Y nặng nề, tay hắn đặt lên chuôi kiếm, nói: “Vương gia, ngài thu thập linh khí là điều tối kỵ trong tiên môn, ngài là khăng khăng muốn đối địch với Thái Thanh Đàn Hội, cùng tất cả tiên môn sao?”
Tần Gia Trạch nghe vậy ngửa mặt lên trời cười lớn, như thể nghe được chuyện gì nực cười lắm, hắn đặt linh khí trong tay lên chiếc bàn bên cạnh, hờ hững đáp: “Đạo trưởng đây là đang uy h**p bổn vương? Đối địch với tiên môn thì sao? Tiên môn thì vô địch thiên hạ chắc? Xem ra các ngươi thật sự nghĩ rằng mình lợi hại lắm!”
Hắn vừa dứt lời, chiếc bàn đá trước mặt hắn liền giống hệt vách tường và nền đất trong hành lang đá lúc nãy mềm nhũn ra, lập tức hóa thành bùn lầy, nền đất thạch thất cũng theo đó nhanh chóng tan chảy thành đầm lầy bùn nhão. Lam Tinh Trúc xoay cổ tay, cành cây to như rễ đa xuyên qua bùn lầy vọt lên nhanh chóng sinh trưởng, Mạc Tiếu Diên bám lên cành cây đứng vững, gảy một khúc tỳ bà liền có khí xoáy tụ lại cuốn lấy Diệp Mẫn Vi, A Nghiêm và A Hỉ nâng lên cành cây.
Bên kia bùn lầy trong tầm tay Tần Gia Trạch dâng lên một bệ đất cao ngang người, kéo theo toàn bộ linh khí cất giữ trong bảo khố của địa cung đều dồn về nơi này, xếp chồng thành một đống trên bệ đất. Tần Gia Trạch đặt tay lên bệ đất, mười mấy món linh khí bắt đầu từ món đầu tiên lần lượt bị khởi động, ầm ầm vang lên, phát ra ánh sáng màu xanh biếc.
Hắn cười nói: “Bổn vương đang phiền mấy món bảo bối này không có đất dụng võ, giết vài người bình thường quả thực là lấy dao mổ trâu giết gà, không ngờ các vị đạo trưởng lại tự chui đầu vào rọ, giúp bổn vương luyện tay.”
Tần Gia Trạch lệnh cho Ngụy Cảnh chỉ cần bảo vệ Thương Thuật, Ngụy Cảnh cúi người lĩnh mệnh, khi ngẩng đầu lên liền liếc nhìn Diệp Mẫn Vi một cái từ xa.
Hắn đã nói với Diệp Mẫn Vi biết kết sinh khế của mình ở đâu, giờ chỉ còn chờ nàng ra tay.
Mà vị Vạn Vật Chi Tông kia, đứng sau lưng cô nương ôm đàn tỳ bà, thò nửa người ra nhìn về phía bên này, tựa như chỉ là một nữ tử yếu mềm cần được che chở.
Tần Gia Trạch khẽ giơ tay, liền có mấy loại thuật pháp đồng thời đánh về phía Huệ Nam Y, Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên. Trong thạch thất lại bắt đầu điên cuồng sinh trưởng ra cây cối, kính thủy cuốn lấy mọi thứ, kiếm quang của Huệ Nam Y và Lam Tinh Trúc sắc bén, áo lam tung bay, thân ảnh lướt qua giữa dòng bùn lầy, sấm sét và băng sương.
Tiếng tỳ bà trong tay Mạc Tiếu Diên như mưa rền gió dữ, âm thanh hóa thành lưỡi dao đẩy lui thuật pháp đánh tới, năm ngón tay xoay chuyển lưỡi dao âm thanh liền lao về phía bệ đất trước mặt Tần Gia Trạch. Lúc bệ đất xoay tròn vòng tròn Thôn Ngư sáng lên, trong chớp mắt nhốt trọn toàn bộ lưỡi dao âm thanh rồi đánh trả lại về phía Mạc Tiếu Diên.
“Đáng chết!” Mạc Tiếu Diên đỡ được lưỡi dao âm thanh của chính mình, lùi về sau hai nước nói với ba người thường bên cạnh: “Các người đứng hết ra sau lưng ta!”
Cả gian thạch thất loạn thành đống, thuật pháp bùng phát đến mức hoa cả mắt, tiếng gãy vỡ và tiếng rung chuyển không dứt bên tai, thật sự là thịnh cảnh thuật pháp. Ngay cả khi các phái bàn luận trên Đại Luận Đạo, cũng khó mà thấy được một cảnh tượng hỗn loạn mà đặc sắc như thế này.
“Hắn dùng thuật Hồn Thổ liên kết toàn bộ linh khí vào một chỗ, dùng vòng tròn Thôn Ngư làm phòng thủ, một người đồng thời điều khiển nhiều linh khí như vậy, quả thật là thiết kế thông minh mà. Hắn đã dày công nghiên cứu.”
Vị cô nương tên Vân Xuyên kia ở phía sau nàng khẽ cảm thán.
Mạc Tiếu Diên đang dần cảm thấy đuối sức, vừa gảy đàn tỳ bà vừa dùng thuật Sinh Cức để mang mọi người tránh né các đợt tấn công, nghe vậy giận sôi máu.
Cô nương này vậy mà còn có tâm trạng khen ngợi tên vương gia điên cuồng kia?
“Thuật pháp trong tay hắn quá nhiều, vẫn chưa thi triển hết. Thuật Hồn Thổ vốn khắc chế thuật Kính Thủy, các người khó mà thoát thân cũng đánh không lại hắn.” Cô nương này tiếp tục nói.
“Ngài trốn cho kỹ, bớt lắm lời đi!”
Mạc Tiếu Diên trong lúc ngừng đàn phất tay, cành cây sau lưng sinh trưởng bao quanh ba người kia, như thể tạo thành một căn nhà cây. Nàng không hề thấy được cô nương sau lưng đang mở ống trúc Huệ Nam Y đưa, uống một hơi cạn sạch kính thủy trong ống trúc.
Tiếng tỳ bà trong tay Mạc Tiếu Diên như tiếng binh giáp va chạm, chém tan toàn bộ các đòn công kích của thuật pháp ập đến từ bốn phương tám hướng, đầu ngón tay đã rớm máu tươi. Nàng lẫm liệt quét một đường đàn chém tan mấy khối băng tinh đang lao tới, nhưng trong băng vỡ vụn lại hiện ra lôi quang mai phục, nhắm thẳng vào Mạc Tiếu Diên. Mạc Tiếu Diên trợn to mắt, theo bản năng muốn tránh nhưng lại nhớ người sau lưng cần được bảo vệ, cứng rắn đứng nguyên tại chỗ trước mặt bọn họ.
Khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, có người vịn lấy vai nàng nhảy ra từ sau lưng nàng, kéo nàng ra phía sau, ống tay áo phất qua má nàng, người đó xoay mình chắn trước mặt nàng. Mấy tia sét nổ vang giáng xuống người người đó, ánh sáng chói lòa lóa mắt vô cùng.
“Vân Xuyên cô nương!” Mạc Tiếu Diên loạng choạng lùi lại, lớn tiếng kinh hô.
Đó là chú Phong Lôi của Bạch Vân Khuyết, ngay cả nàng bị sét này đánh cũng chắc chắn trọng thương, người thường không có linh lực bị đánh trúng chỉ có một con đường chết!
Nhưng thân ảnh Vân Xuyên chỉ khựng lại một chút, thậm chí không lay động bao nhiêu, rồi quay đầu nhìn về phía Mạc Tiếu Diên.
Nơi xa ánh sáng các loại thuật pháp rực rỡ hoa cả mắt, mà đôi mắt xám tro sáng ngời của Vân Xuyên vẫn bình tĩnh, tóc đen phất nhẹ qua gương mặt không tổn hao gì của nàng, quanh thân linh lực mênh mông cuồn cuộn, bao quanh toàn thân nàng.
Nàng đang cắn một viên thương tinh trong miệng, chính là nguồn linh lực của nàng lúc này.
“Ngài… ngài làm sao…” Mạc Tiếu Diên nói không thành lời.
Vân Xuyên vỗ vai Mạc Tiếu Diên, rồi ngậm viên thương tinh nhảy từ thân cây xuống. Cây đa đang vùng vẫy trong bùn đất như nghe được triệu hoán của nàng, điên cuồng vươn ra trải thành con đường dưới chân nàng.
Mạc Tiếu Diên ngơ ngác nói: “Thuật Sinh Cức…”
Mấy luồng thuật pháp lao về phía Vân Xuyên, quanh thân nàng xuất hiện nhưng con cá xanh bơi lượn, nuốt sạch toàn bộ thuật pháp đến gần nàng. Ngón trỏ tay trái và ngón giữa của nàng khép lại, điểm lên giữa mày mình, trong nháy mắt từ vai nàng bung ra đôi cánh lửa khổng lồ rực rỡ. Trong khoảnh khắc vỗ cánh cả thạch thất nóng đến kinh người, tất cả băng tan chảy và bùn lầy sôi lên thành hơi nóng.
“Thuật Thôn Ngư… Phượng Hoàng lệnh…”
Mạc Tiếu Diên nhìn ngẩn người.
Cách đó không xa Lam Tinh Trúc cũng ngây người, động tác ngừng lại xém chút bị dòng bùn nuốt chửng. May mà cá xanh bơi vọt tới trước mặt hắn nuốt hết dòng bùn, vị cô nương nhạc sự này trong giây láy giang đôi cánh lửa rực rỡ xán lạn đáp xuống bên cạnh hắn và Huệ Nam Y.
“Ngài… ngài là cái gì thế?” Lam Tinh Trúc chưa từng thấy cảnh tượng này. Không có tu vi, không có linh khí, lại có thể dùng được thuật pháp?
Mà Huệ Nam Y lại hỏi: “Tiền bối, ngài khôi phục linh lực rồi sao?”
Diệp Mẫn Vi lắc đầu, chỉ vào viên thương tinh phát sáng đang ngậm trong miệng mình.
Lam Tinh Trúc ngó trái ngó phải, chỉ cảm thấy hình như chỉ có hắn với Mạc Tiếu Diên là ngốc nghếch.
Diệp Mẫn Vi đột ngột gia nhập đảo loạn thế cục, khiến mọi người trở tay không kịp, trận bão thuật pháp công kích trong phòng tạm thời dừng lại, cả hai bên ai nấy đề phòng và giằng co.
Mọi nơi trong thạch đã bị tàn phá không còn hình dạng, chỉ có đài cao kia hoàn toàn không tổn hao gì, trên đài, Tần Gia Trạch nheo mắt nhìn về phía Diệp Mẫn Vi, ngọn đèn dầu sắng quắc, thần sắc hắn thâm sâu khó lường.
Sau khi trầm ngâm một lát, Tần Gia Trạch đột nhiên vỗ tay cười lớn, nói: “Hay, hay lắm! Thuật Sinh Cức, thuật Thôn Ngư, Phượng Hoàng lệnh, dùng thân làm linh khí, thao túng thuật pháp Bách Gia, thật không hổ danh là Vạn Vật Chi Tông!”
“…… Vạn Vật Chi Tông!?”
Lam Tinh Trúc và Mạc Tiếu Diên đồng thanh kinh ngạc cảm thán, còn Huệ Nam Y lại im lặng không nói gì.
Tần Gia Trạch quay đầu nói với Thương Thuật: “Tiên sinh quả là huyền cơ diệu tính, ngài nói bổn vương đêm nay sẽ gặp được Vạn Vật Chi Tông, quả nhiên Vạn Vật Chi Tông liền xuất hiện!”
Trong tầm mắt mơ hồ của Diệp Mẫn Vi, ánh mắt Thương Thuật ẩn ý không rõ.
Tần Gia Trạch cũng không nói sai, Diệp Mẫn Vi ngay từ lúc nhận được viên thương tinh từ A Hỉ, thì đã nghĩ đến việc dùng thân thể làm linh khí, chỉ là vẫn thiếu một thứ, cho đến khi vừa rồi nàng nghĩ đến thuật Kính Thủy của sơn trang Thương Lãng.
Sơn trang Thương Lãng là hòa máu vào kính thủy, để điều khiển kính thủy. Vậy nàng cũng có thể làm ngược lại – dung kính thủy vào máu nàng, dùng thương tinh làm nguồn linh lực, dùng xương cốt máu thịt làm linh khí, để kính thủy lưu động tạo thành linh mạch.
Như vậy, nàng sẽ trở thành bản thân của Vạn Tượng Sâm La.
Chỉ là dùng thân thể của mình so với dùng Vạn Tượng Sâm La, vẫn không linh hoạt bằng.
Diệp Mẫn Vi rất tán đồng với suy đoán của Tần Gia Trạch, nhưng lúc nàng nàng đang ngậm thương tinh, không thể nói ra câu hoàn chỉnh, chỉ có thể gật đầu.
Nàng hình như cảm thấy vậy vẫn chưa đủ, bèn giơ ngón cái với Tần Gia Trạch.
Các đệ tử của sơn trang Thương Lãng nhất thời không biết nói gì, trong lòng đều nghĩ rốt cuộc ai mới là phe mình?
Tình thế tạm thời dịu lại, mà Thương Thuật đứng ngoài cuộc ngồi ngay ngắn trên đài cao, lại đột nhiên cảm thấy bả vai mình bị người vỗ một cái. Hắn quay đầu nhìn lại, thấy Tần Gia Trạch và Ngụy Cảnh đều cách hắn rất xa, hắn như suy tư gì đó, lại cúi đầu nhìn cái bóng của mình.
Ở đó vậy mà lại thò ra một đầu ngón tay, chỉ về phía Tần Gia Trạch.
Thương Thuật nhìn lại Diệp Mẫn Vi, quả nhiên dưới chân nàng đã không còn bóng, chỉ là trong thạch thất rối loạn một mảnh, ai còn để ý nàng có bóng hay không?
Bên kia Tần Gia Trạch mặt lộ vẻ mừng rỡ, nói với Diệp Mẫn Vi: “Bổn vương vẫn luôn tìm kiếm tôn thượng, không ngờ lại cùng tôn thượng gặp gỡ trong tình huống như này.”
Hắn chưa nói xong, Thương Thuật liền đột nhiên đứng dậy bước đến bên cạnh hắn: “Vương gia, tại hạ có một chuyện muốn bẩm báo với vương gia…”
Tần Gia Trạch mỉm cười xoay người, rồi sắc mặt lập tức đại biến. Một cái bóng thon dài từ trong bóng của Thương Thuật trỗi dậy, lao thẳng đến mệnh môn của Tần Gia Trạch, ta đã sắp bóp lấy yết hầu cái bóng của Tần Gia Trạch. Tần Gia Trạch mắt đỏ ngầu, bệ đất dưới tay chợt sáng bừng, ánh sáng thay đổi, cái bóng của hắn lập tức lệch hướng tránh thoát tập kích của thuật Cự Ảnh.
Tuy nhiên chỉ nghe một tiếng ngân vang, bội kiếm bên hông của Tần Gia Trạch đã bị rút ra khỏi vỏ, cái bóng đó chợt biến mất, trong tay Diệp Mẫn Vi liền xuất hiện bội kiếm của Tần Gia Trạch.
Thương Thuật bình thản nói hết câu: “…… Tại hạ muốn bẩm báo với vương gia, ta và Vạn Vật Chi Tông, vốn là cùng một phe.”
Bội kiếm của Tần Gia Trạch vô cùng hoa lệ, trên thân kiếm khắc hoa văn phức tạp, thoạt nhìn là một thanh kiếm đẹp chứ không dùng được.
Đệ tử của sơn trang Thương Lãng khó hiểu, không hiểu Diệp Mẫn Vi dùng thuật Cứ Ảnh đoạt lấy thanh kiến này để làm gì, Tần Gia Trạch lại sắc mặt chợt u ám. Chỉ thấy Diệp Mẫn Vi giơ tay vung thanh kiếm ấy lên, ánh sáng xanh lóe lên thân kiếm hoàn toàn vỡ nát, lộ ra bên trong là một cuộn giấy.
Thanh kiếm này thân kiếm vậy mà rỗng ruột, mà bên trong giấu kết sinh khế của Ngụy Cảnh.
Cuộn giấy kia vừa lộ ra, lửa của Phương Hoàng lệnh liền bùng cháy, cuộn giấy tức khắc hóa thành tro bụi. Kết sinh khế của Ngụy Cảnh sớm đã bị chính hắn hủy đi, kết sinh khế của Tần Gia Trạch biến mất, ước định cũng bởi vậy mất đi hiệu lực.
Ngụy Cảnh vẫn luôn im lặng không lên tiếng bỗng nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn, hắn bình thường nghiêm túc ít nói, lúc này đột ngột cười như điên khiến vẻ mặt trở nên vặn vẹo dữ tợn. Hắn phóng vụt đi, một bóng đen xuyên nhanh qua thạch thất ném vật gì đó cho Diệp Mẫn Vi, để lại một câu từ biệt.
“Ân oán với người, lúc ly biệt tự rõ! Vương gia, không hẹn ngày gặp lại!”
Quái vật ẩn nấp từ khi bọn họ tiến vào thạch thất này nhảy ra, ngoạm lấy A Hỉ đang hôm mê cùng Ngụy Cảnh biến mất khỏi gian thạch thất. A Nghiêm trở tay không kịp, bị Mạc Tiếu Diên kéo lại, hét lên đầy đau đớn.
“A Hỉ!”
Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt, Ngụy Cảnh rõ ràng đã mưu tính từ lâu, biến mất và bắt người diễn ra nhanh đến mức không ai kịp trở tay. Mục tiêu của hắn chỉ là Túng Mộng Linh và A Hỉ.
Tần Gia Trạch cười lạnh một tiếng, nói: “Mất một con chó tốt, thật đáng tiếc.”
Ngụy Cảnh là người hiểu rõ nhất và tòa địa cung này và Tần Gia Trạch, biết Tần Gia Trạch tuyệt đối sẽ không bỏ lại Diệp Mẫn Vi để đuổi theo hắn, sau khi thoát thân liền ôm A Hỉ, mượn lực của yểm thuật rời khỏi địa cung, bay nhanh hướng ra ngoài thành Dự Quân.
Trăng sáng như gương, gió đông lạnh thấu xương, trong rừng cây ngoài thành Dự Quân vang lên tiếng dã thú chạy như điên và tiếng cười quỷ dị. Ngụy Cảnh cưỡi trên lưng con dã thú quái dị, trong lòng mừng như điên, hưng phấn đến mức gần như không còn thấy rõ con đường phía trước.
Vì Túng Mộng Linh này, hắn đã nghe lệnh Tần Gia Trạch suốt tám năm, bị tên thanh niên cao ngạo tự đại đó sai khiến và giày xéo đủ điều, nay cuối cùng đã được tự do, hoàn toàn làm chủ Túng Mộng Linh!
Hôm nay quả là tâm tưởng sự thành, mộng đẹp trở thành sự thật!
Mộng Cửu là đứa trẻ điên kỳ lạ nhất trong số những đứa trẻ điên hắn tạo ra. Nó từ một ngày nào đó đột nhiên thoát khỏi sự khống chế, đột nhiên có thể tự do xuyên qua những nơi nó từng đi qua. Vô tâm trồng liễu, liễu thành rừng, những đứa trẻ điên khác có thể tái tạo, nhưng A Hỉ thì hắn nhất định phải nắm chặt trong tay.
Ngụy Cảnh không nhịn được mà ngửa mặt cười to, cảm thán: “Một đám ngu xuẩn! Cái gì mà chủ nhân Mộng Khư, gì mà Nhậm Đường, Tô Triệu Thanh, đều là một đám ngu xuẩn! Họ không thể tưởng tượng được rằng, cơn ác mộng đáng sợ nhất trên đời này chính là ác mộng của kẻ điên!”
Dù là ngày hay đêm, mộng cảnh hay hiện thực, tất cả mọi thứ trên đời này đối với kẻ điên mà nói đều là ác mộng, quỷ dị và khủng khiếp, đến mức sợ hãi hóa thành lưỡi dao sắc bén, đây mới chính là nguyên liệu tốt nhất cho yểm thuật!
Hắn sẽ trở thành yểm sư mạnh nhất thế gian này!
Bóng cây lay động, con đường phía trước rộng mở, giữa lúc Ngụy Cảnh đang hưng phấn bỗng trước mắt sáng bừng như ánh mặt trời.
Ánh trăng, bóng cây và đường biến mất, hắn bất ngờ bước vào một vùng sa mạc mênh mông, mặt trời chói chang, cát vàng mênh mông không thấy điểm cuối, bốn phía chỉ có cồn cát cao thấp, quái vật cũng hoảng hốt kêu lên một tiếng rồi dừng lại.
Đây là ác mộng.
Ngụy Cảnh kinh ngạc và cảnh giác, nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy trong sóng nhiệt cuối sa mạc, xuất hiện một thân ảnh xiêu vẹo trong y phục rực rỡ.
Nam nhân ấy mặc quần áo rực rỡ đủ màu, không nhanh không chậm mà bước đến, trên ngón tay đeo nhẫn vàng, tóc và trên cổ tay đều treo đầy chuông nhỏ đầy màu sắc rực rỡ, tiếng chuông leng keng vui tai. Khuôn mặt hắn trắng nõn mà ngũ quan sắc sảo sâu hút, vẻ đẹp kinh người, gió nóng thổi đến từ phía hắn, có mùi hoa thoang thoảng.
Người tới nâng đôi mắt phượng sâu thẳm nhìn về phía Ngụy Cảnh, ngoài cười nhưng trong không cười: “Cuối cùng cũng tìm được ngươi, chính là tiểu tử ngươi đã lạm dụng yểm thuật nhiễu loạn thức hải chúng sinh?”
Giọng hắn vang vọng giữa sa mạc, dừng một chút, hắn nói: “Ngươi vừa rồi, chửi ai là ngu xuẩn cơ?”