Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 80
topicNữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 80 :
" Theo báo cáo điều tra của công an, Hứa Thứ Cương đã bị cô tố giác.
Triệu Lăng Thành bực mình vì lúc đó anh đã nghi ngờ có kẻ muốn giết người và lặp lại câu hỏi liệu cô có kẻ thù nào không.
Vì kênh Hồng Kỳ được xây để làm trạm thủy điện, mực nước sâu nhất tới 60 mét, với đặc thù bùn lầy lún sâu của vùng đất hoàng thổ và lớp bùn đặc quánh sâu tới 3 mét.
Nước đó lại là nước tuyết tan từ núi Kỳ Liên chảy xuống, nhiệt độ cực thấp, người rơi xuống đó không chết cóng thì cũng bị kẹt trong bùn mà ngạt thở.
Để cứu cô, anh đã suýt chết ở trong đó, huống chi là một phụ nữ như cô.
Thế nhưng bất chấp anh giải thích thế nào, cô vẫn khăng khăng cho rằng anh cố tình đẩy cô xuống nước để cưỡng gian.
Với hai quầng đỏ trên mặt và mái tóc cắt ngắn ngủn, vậy mà cô vẫn tự tin cho rằng mình có nhan sắc khiến anh nảy sinh tà ý!
Công an địa phương không chịu lập án điều tra, nên Triệu Lăng Thành chỉ báo mất chiếc đồng hồ.
Nếu lúc đó anh sợ chết mà không xuống cứu thì giờ này xanh cỏ rồi.
Chồng cũ không chịu ăn thì Trần Miên Miên tự ăn.
Bột mạch đắng thường có mùi ngái của đất nên cô đã thêm đường trắng để trung hòa, lại ủ men kỹ nên bánh rất thơm và dẻo.
Ăn kèm với khoai tây giòn và thịt muối, cô cảm thấy tay nghề của mình đủ để đi mở tiệm rồi.
Về vụ rơi xuống nước, nguyên chủ thực sự phải cảm ơn Triệu Lăng Thành.
Vì Trần Kim Huy chỉ là một đứa trẻ dại dột không biết hậu quả nghiêm trọng đến mức nào, nhưng Hứa Thứ Cương thì biết.
Hắn biết rõ chỉ cần Triệu Lăng Thành không cứu thì cô chắc chắn sẽ chết đuối dưới kênh.
Vậy mà hắn vẫn đẩy cô xuống, đúng là kẻ tâm địa độc ác, sau này hắn còn leo lên tới chức Cục trưởng Cục đường sắt tỉnh cơ mà.
Trần Miên Miên thay nguyên chủ xin lỗi một cách sảng khoái: "Thành thật xin lỗi, là em quá hồ đồ, đã trách nhầm anh.
" Rồi cô lập tức khoe công: "Em đã báo công an rồi, Hứa Thứ Cương cũng đã b·ị b·ắt.
" Triệu Lăng Thành không đáp, trong phòng chỉ còn tiếng nhai thức ăn rộp rộp của cô.
Cuối cùng anh hỏi: "Áo khoác của cô đâu, sao lại mặc áo của tôi?
" Trần Miên Miên nhớ lại, chiếc áo khoác dạ trên người đúng là của Triệu Lăng Thành.
Đây là chiếc áo anh nhờ Hoàng Lâm mua từ cửa hàng hữu nghị ở Thân Thành, hai người mỗi người một cái.