Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 545

topic

Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 545 :

Tần Mặc dừng một chút, hỏi: “Đại sư đều nói với ngươi cái gì?”

Phòng Ngôn nghe xong lời này, làm như có chút khó hiểu, ngẩng đầu lên nhìn Tần Mặc một cái, nói: “Công tử vì sao lại tò mò việc này?”

Tần Mặc phe phẩy cây quạt, nói: “Chẳng lẽ ngươi không biết sao, Độ Pháp đại sư sau khi gặp ngươi, liền đi vân du tứ hải, không biết khi nào mới có thể trở về. Nghe nói, lần ngài ấy đi lâu nhất là 60 năm. Cho nên, trong đời ngươi và ta có lẽ sẽ không còn được gặp lại Độ Pháp đại sư. Vì vậy, ta mới tò mò, Độ Pháp đại sư rốt cuộc đã nói gì với ngươi, mà lại đột nhiên rời đi.”

Phòng Ngôn thật sự là lần đầu tiên nghe nói việc này, cái lão thần tiên kia thật sự ở sau khi gặp nàng liền rời đi a. Có thể hay không chính là tình cảnh lúc ấy nàng nhìn thấy, đây thật đúng là lão thần tiên a.

Chính là, nếu thật là sau khi gặp nàng mới rời đi, như vậy vị lão thần tiên này cũng thật biết tìm việc cho nàng làm a.

Nhìn ánh mắt sáng rực của Lục hoàng tử trước mắt, Phòng Ngôn nghĩ nghĩ, nói: “Cũng không phải không thể nói cho ngài, lúc ấy ta đang muốn cùng người đính hôn, cha mẹ ta không biết nhân duyên hai chúng ta sẽ như thế nào, cho nên liền muốn đi chùa Hoàng Minh xem một quẻ. Không nghĩ tới cơ duyên xảo hợp, thế nhưng có thể nhìn thấy Độ Pháp đại sư trong truyền thuyết. Cho nên, khi đó ta hỏi vấn đề tự nhiên là có quan hệ đến tương lai hôn phu của ta.”


Phòng Ngôn vốn tưởng rằng sau khi nghe nàng nói, Lục hoàng tử sẽ phi thường thất vọng, không nghĩ tới, hắn lại nói: “Ngươi thế nhưng đã đính hôn? Ngươi năm nay mới bao lớn tuổi mà đã đính hôn?”

Phòng Ngôn bị hắn nói vậy, cảm thấy Lục hoàng tử có chút quá xen vào việc người khác, vì thế cũng không mang theo bất luận cảm xúc gì nói: “Ta năm nay đã mười ba tuổi, tự nhiên là muốn đính hôn. Ta cùng tương lai hôn phu từ nhỏ quen biết, đính hôn không phải là chuyện nước chảy thành sông sao? Tới tuổi đính hôn mà không đính hôn mới là kỳ quái đi.”

Tần Mặc bị Phòng Ngôn làm cho cứng họng, hỏi: “Vậy ngươi thích hắn sao?”

Phòng Ngôn nói: “Tự nhiên là thích. Huống hồ, Độ Pháp đại sư nói, hai chúng ta là Nguyệt Lão dắt tuyến, trời đất tạo nên một đôi.”

Tần Mặc có chút thất bại nói: “Phải không, thì ra là thế. Hôm nay quấy rầy cô nương, cái này liền xem như tạ lỗi.” Nói rồi, Tần Mặc đem cái hộp bên tay đẩy lại đây, sau đó đứng dậy.


Phòng Ngôn nhìn Lục hoàng tử sắp rời đi, nghĩ nghĩ, nói: “Kỳ thật ngày đó Độ Pháp đại sư còn nói cho ta bốn chữ, vận mệnh quốc gia hưng thịnh.”

Bước chân Lục hoàng tử lập tức ngừng lại, nói: “Vận mệnh quốc gia hưng thịnh?”

Phòng Ngôn nghĩ nghĩ, quyết định bịa một lời nói dối không xem như nói dối, gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, vận mệnh quốc gia hưng thịnh. Hơn nữa, Độ Pháp đại sư nói, bốn chữ này cùng ngài có quan hệ. Là ngài làm cho vận mệnh quốc gia hưng thịnh lên. Vốn dĩ vận mệnh quốc gia chỉ ba mươi năm, hiện giờ ít nhất còn có thể tồn tại 300 năm.”

Phòng Ngôn cảm thấy những lời vừa rồi không có gì sai, bởi vì nguyên nhân vận mệnh quốc gia hưng thịnh là bệnh của Ninh Văn Đế đã khỏi. Mà người làm cho bệnh của Ninh Văn Đế tốt lên chính là người trước mắt.

Biểu tình trên mặt Lục hoàng tử có chút vui mừng, lại có chút kích động, hỏi: “Việc này là thật sao?”

Phòng Ngôn kiên định gật gật đầu, nói: “Đúng vậy, tuyệt đối là thật.”

Đương nhiên, Phòng Ngôn cũng hy vọng là thật. Rốt cuộc, bởi vì Lục hoàng tử biết bí mật của nàng, nàng còn cứu Hoàng thượng, cho nên hai người bọn họ coi như hiểu biết nhau. Luôn tốt hơn là một người không quen biết làm hoàng đế.

Tần Mặc kích động đi tới đi lui, lại đi đến trước mặt Phòng Ngôn, hỏi: “Đại sư còn từng nói gì khác không?”

Phòng Ngôn làm bộ cẩn thận nghĩ nghĩ, sau đó lắc lắc đầu, nói: “Chưa từng nhắc tới gì khác, chính là mấy câu này, cũng là đại sư tùy ý nhắc tới.”

Tần Mặc tuy rằng có chút thất vọng, nhưng là nghĩ đến lời Phòng Ngôn vừa nói, cũng lại cao hứng trở lại. Hắn nhìn Phòng Ngôn trước mắt, nói: “Đa tạ.”

Nói xong, lại thật sâu nhìn thoáng qua Phòng Ngôn, mới bước nhanh rời đi.