Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 91

topic

Cuốn Sách Ma Thuật Bị Cấm Của Dorothy - Chương 91 :Báo cáo

Bên trong căn hộ, Dorothy lặng lẽ nhìn dòng chữ mình vừa viết bơi đi xa, biến mất vào Biển Văn Tự vô tận không để lại dấu vết nào. Cô khẽ nhún vai, lẩm bẩm đầy tò mò:

“Không ngờ chữ mình viết lại có thể bơi sang sách khác được. Nghe cũng thú vị đấy. Nếu mình có thể điều khiển được hướng di chuyển của chúng... có lẽ có thể dùng nó như một công cụ liên lạc. Giờ thì chưa cần, nhưng biết đâu sau này sẽ có ích.”

Nghĩ đến đó, Dorothy đóng cuốn Nhật ký Biển Văn Tự trên bàn lại, quyết định sẽ nghiên cứu kỹ hơn khi có thời gian.

“Nhưng mà... chữ mình viết cứ thế bơi đi như vậy có ổn không nhỉ? Lỡ ai đọc sách rồi nhìn thấy nó thì sao...”

Cô thoáng lo lắng, nhưng rồi tự trấn an:

“Thôi, có thấy cũng chẳng sao. Làm gì có cách nào truy ngược về mình được.”

Thở phào nhẹ nhõm, Dorothy cẩn thận cất Nhật ký Biển Văn Tự vào ngăn bàn. Sau khi kiểm tra lại toàn bộ chiến lợi phẩm lấy được từ Cục An Ninh, cô bắt đầu đọc cuốn huyền thư mới thu được — Thánh Ca Dâng Mẹ Chén Thánh.

Tập thơ này không dày lắm, nên với năng lực của một Người Nhận Thức, Dorothy đọc khá nhanh. Ấn tượng đầu tiên của cô là: một phần ba bài thơ mang sắc thái ghê rợn, một phần ba đầy tính dục, phần còn lại là sự pha trộn bất an của cả hai.

Khi đọc xong, Dorothy đã có hiểu biết sơ lược về “Mẹ Chén Thánh” — một nữ thần gắn liền với sinh sản, sinh mệnh, x*c th*t và d*c v*ng, hiện thân thuần túy của lĩnh vực Chén Thánh.
Điều thú vị là trong tuyển tập còn nhắc đến một vị thần khác — Sói Tham Ăn.

Theo các bài thơ, Sói Tham Ăn là một thần sói, đứa con mạnh mẽ nhất của Mẹ Chén Thánh. Hắn được gọi bằng nhiều danh hiệu: Dã thú Vĩnh viễn đói khát, Vua của Cuộc săn, Thần của Sự ngấu nghiến. Lĩnh vực của hắn liên quan đến săn mồi, nuốt chửng, tham ăn và bản năng hoang dã. Không giống Mẹ Chén Thánh — đại diện cho bản chất nguyên thủy của Chén Thánh — Sói Tham Ăn lại thiên về khía cạnh hành động và bản năng.

Dù phần lớn các bài thơ xoay quanh Mẹ Chén Thánh, những đoạn nói về Sói Tham Ăn lại được ghi chú dày đặc. Xét theo phong cách của Tiệc Thánh Đỏ, Dorothy suy đoán rằng có lẽ họ sùng bái Sói Tham Ăn hơn, vì quyền năng về “nuốt chửng” và “tham lam” của hắn hợp với bản chất của bọn họ hơn.

Sau khi đọc xong Thánh Ca Dâng Mẹ Chén Thánh, Dorothy đã nắm được khái quát về các vị thần thuộc lĩnh vực Chén Thánh. Tuy nhiên, thay vì dùng cơ hội trao đổi tri thức cuối cùng, cô quyết định rút ma thuật từ cuốn sách để dành cho sau.

Cuốn thơ chứa 4 điểm Chén Thánh và 2 điểm Khải Huyền.

Hiện tại, lượng ma thuật của Dorothy là:

12 điểm Chén Thánh 2 điểm Bóng 1 điểm Đá 1 điểm Tĩnh 8 điểm Khải Huyền

Trong đó, 8 điểm Khải Huyền có 5 điểm phục hồi tự nhiên, đã cạn kiệt từ sớm nhưng sẽ dần hồi lại.

Về Bóng, ban đầu Dorothy có 4 điểm, nhưng 2 điểm đã dùng để nạp vào Nhẫn Ẩn Dấu của Edrick, sau đó lượng ma thuật trong nhẫn bị tiêu hao hoàn toàn khi Elena sử dụng cảm ứng Đèn Lồng.

Ngoài phần ma thuật cá nhân, Dorothy còn có trong vật chứa:

5 điểm Đèn Lồng 1 điểm Đá 2 điểm Bóng 1 điểm Chén Thánh

Tuy nhiên, ma thuật dự trữ trong vật chứa không tiện bằng ma thuật nội thân, thường phải thông qua nghi thức mới có thể sử dụng.

Tiếp đó, Dorothy bắt đầu nạp lại ma thuật cho các huyền vật.
Cô dùng đoạn ngón tay còn lại để nạp lại cho Nhẫn Người Rối vốn đã bị sử dụng quá mức. Sau đó, cô dùng hai đồng bạc chứa ma thuật Bóng để nạp lại Nhẫn Ẩn Dấu, khiến lượng ma thuật dự trữ giảm đáng kể, chỉ còn 4 điểm Đèn Lồng và 1 điểm Đá.

Tổng kết lại, trong nội thân Dorothy hiện có:

12 điểm Chén Thánh 2 điểm Bóng 1 điểm Đá 1 điểm Tĩnh 8 điểm Khải Huyền

Trong vật chứa bên ngoài còn:

5 điểm Đèn Lồng 1 điểm Đá

Tài sản hiện tại: 335 bảng Anh.

Cuối cùng, Dorothy nhận ra rằng sau khi thăng cấp, dung lượng ma thuật tối đa của cô đã tăng lên — giờ cô có thể chứa đến 20 điểm cho mỗi hệ, trừ 5 điểm khải huyền hồi phục tự nhiên.

Hiện tại, tiến độ Khải Huyền của cô mới ở mức 3 điểm. Để thăng tiến tiếp, cô cần tích lũy đủ 20 điểm — nghĩa là còn thiếu 17 điểm nữa.

“Haizz... Vẫn còn xa lắm mới lên được cấp tiếp theo.”

Dorothy thở dài, cất toàn bộ huyền vật trên bàn, rồi đi tắm. Cô dự định sẽ nghỉ ngơi, ra ngoài một mình ăn món ngon, thư giãn, rồi về ngủ sớm.

Cô không tính rủ Gregor đi cùng — chắc chắn anh ta sẽ không về tối nay. Dorothy muốn tận dụng quãng thời gian rảnh hiếm hoi của mình.

Buổi tối, dưới Tháp Bách Tùng, tại Cục An Ninh Igwynt.

Dù đã hết giờ làm, Cục An Ninh vẫn sáng đèn và nhộn nhịp. Thợ săn cùng nhân viên ghi chép tất bật qua lại, tiếng bước chân xen lẫn âm thanh bút sột soạt không dứt.

Hai vụ việc lớn xảy ra trong cùng một buổi sáng khiến toàn bộ Cục rối loạn. Trong khi hung thủ vẫn chưa bị bắt, mọi người phải tăng ca điều tra, những lời than vãn, bàn tán vang khắp hành lang. Vài nhân viên lúc nghỉ ngắn lại liếc về chiếc bàn trống gần khu kho niêm phong được canh gác nghiêm ngặt.

Đi ngang qua cánh cửa gia cố của kho, Gregor — với dáng vẻ mệt mỏi — đi thẳng đến phòng cục trưởng. Khi nghe thấy tiếng khóc từ văn phòng kế bên, anh liếc vào và thấy bà Ada đang lau nước mắt bằng khăn tay.

“Cậu nói xem... thằng khốn đó sao lại nỡ làm vậy? Cha nó là anh hùng! Nó được vào Cục này nhờ công của ông ấy, chúng ta chưa bao giờ đối xử tệ với nó! Vậy mà giờ nó lại làm ô nhục cả dòng họ! Brandon... con trai bất hiếu, mày làm ô danh cha mày rồi! Ôi Thánh Mẫu ơi... vì sao ông ấy phải có một đứa con như thế chứ!”

Giữa tiếng nức nở, Ada cay đắng nói thêm:
“Nếu là vài năm trước... tôi đã tự tay bắn chết nó rồi.”

Các đồng nghiệp bên cạnh cố khuyên bà bình tĩnh, đừng xúc động quá. Nhìn cảnh ấy, Gregor chỉ thở dài, rồi tiếp tục tiến về văn phòng cục trưởng.

Gõ nhẹ lên cửa, anh nghe thấy tiếng nói vọng ra:
“Vào đi.”

Bước vào, Gregor thấy James đang ngồi sau bàn làm việc.

“Ngài James, bà Ada có ổn không?”

Gregor hỏi với vẻ lo lắng. James thở dài, đáp chậm rãi:

“Cha của Brandon — ông Brandon lớn — từng là đồng nghiệp và là người cùng đội săn của bà ấy. Ông ấy là đội trưởng xuất sắc, đã phá được vô số vụ án lớn, tiêu diệt nhiều giáo phái tà ác. Ông còn từng cứu mạng Ada. Brandon lớn là anh hùng của chi nhánh Igwynt, sau đó được thăng chức lên tổng cục.”

James dừng lại một lúc rồi nói tiếp:
“Nhưng chính vì tính ngay thẳng mà ông ấy kết oán với nhiều người. Cuối cùng, ông bị phản bội bởi một kẻ phản trắc, bị bắt và tra tấn đến chết.”

Nghe đến đó, Gregor sững người:
“Ông Brandon lớn... bị phản bội sao?”

“Đúng vậy. Vì thế nên Ada mới đau lòng đến thế khi Brandon nhỏ phản bội Cục. Tôi từng nghi ngờ rằng trong Cục có kẻ phản bội, nhưng không ngờ lại là nó. Nếu sáng nay tôi có mặt ở đó, thằng nhóc ấy đã không còn sống mà rời đi.”

Ánh mắt James lóe lên sát khí lạnh lẽo, khiến Gregor theo phản xạ lùi lại một bước. Anh chợt nhớ ra: James từng là một Thợ săn, giống như Brandon lớn.

Sau khi trấn tĩnh lại, Gregor trình báo:
“Thưa cục trưởng, sau khi điều tra trong chiều nay, chúng tôi đã có báo cáo sơ bộ về vụ việc của Brandon.”