Đang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống - Chương 47
topicĐang Công Lược Thì Nam Chính Bỏ Theo Hệ Thống - Chương 47 :Thử Thách Lớn
Không khí tại hiện trường quả thực có chút kỳ quái, Lữ Diên nhìn trái nhìn phải, cuối cùng không nhịn được mà mở lời: "Mọi người quen nhau sao?"
"Không quen."
Giọng nói mang theo nụ cười khéo léo của Tô Hòa vang lên, cùng lúc đó 1551 cũng lắc đầu.
Cậu không dám để lộ bản thân, chỉ có thể khẽ níu lấy ống tay áo Cố Trầm Chu.
Khi người đàn ông cúi đầu nhìn, cậu định nhỏ giọng nói rằng mình muốn rời khỏi đây.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng đã bị cắt ngang.
"Hiếm khi mọi người tụ tập đông đủ thế này, chúng ta cùng làm một ly đi!"
Thành Quyền nở một nụ cười sảng khoái.
Tô Hòa mỉm cười: "Chỉ uống rượu thì chán quá, chúng ta chơi một trò chơi nhỏ đi."
"Trò gì?" Lữ Diên lập tức hào hứng, quên luôn cảm giác kỳ lạ vừa rồi.
Nụ cười trên mặt Tô Hòa càng rõ. "Nói thật hay thử thách, được không?"
Đúng là trò chơi kinh điển trên bàn rượu.
Không biết Lữ Diên nhặt được cái chai rượu ở đâu, đặt ngay giữa mọi người.
Lúc này 1551 mới phát hiện, không biết từ lúc nào vị trí đứng của họ vừa hay tạo thành một vòng tròn.
Mà cậu đang ở ngay trong vòng, muốn rời đi sẽ cực kỳ gây chú ý.
Từ giây phút nhìn thấy Tô Hòa, trong đầu cậu như ong ong không ngừng, từng đợt chóng mặt kéo đến, ngay cả suy nghĩ cũng chậm lại, chỉ biết mình tuyệt đối không thể để bị nhận ra.
Không hiểu vì sao, bầu không khí lạ lùng kia lại xuất hiện lần nữa.
Lữ Diên hoang mang nhận ra ánh mắt của hai người bạn mình cùng ánh mắt của Tô Hòa, đều đang dừng trên gương mặt cúi thấp không thấy rõ của cậu thiếu niên.
Như thể đang... đợi điều gì.
Mãi đến khi thiếu niên nhẹ gật đầu ngồi xuống, không khí đông cứng mới lập tức tan ra.
Cố Trầm Chu: "Ừm."
Cùng với việc hắn cũng ngồi xuống, mới chính thức có người qua đây rót rượu.
Lữ Diên bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự bất an mơ hồ trong lòng vẫn chưa biến mất.
Nói ra thì rất khó tin, nhưng anh ta cảm thấy tất cả mọi thứ ở đây bao gồm cả mọi người, trông có vẻ đều đang chờ đợi câu trả lời của Cố Trầm Chu, nhưng thực tế người thật sự có quyền lên tiếng lại là thiếu niên có tướng mạo non nớt và ánh mắt trong veo kia.
Cậu ấy mới là trung tâm.
"Lữ Diên, cậu đang nghĩ gì thế?" Thành Quyền có chút khó hiểu kéo anh ta một cái.
Lữ Diên cười một tiếng: "Không có gì."
Tô Hòa nhìn qua, trong lòng hơi động.
Đám bạn từ nhỏ của nam chính, ai cũng xuất sắc.
Ngay cả Lữ Diên đảm nhiệm vai trò khuấy động không khí, nhưng khi đứng đắn lại mang theo nét lưu manh đẹp trai khiến người ta đỏ mặt tim loạn, càng đừng nói đến nam thần quốc dân cấp bậc như Lý Ly Tâm.
Mặt Tô Hòa đỏ lên, sau khi ngồi xuống liền cầm lấy chai rượu trước tiên: "Vậy em quay nhé?"
Hắn theo thói quen muốn gọi hệ thống dùng điểm để giúp mình gian lận, nhưng ngay sau đó mới nhớ, bây giờ hắn hoàn toàn không có hệ thống làm bàn tay vàng, chỉ có thể hoàn toàn dựa vào vận may.
Tô Hòa thầm niệm trong lòng phải quay trúng nam chính. Nhưng cái chai đang xoay tít lại dừng ngay trước mặt Lữ Diên.
Biểu cảm thất vọng thoáng hiện nhưng hắn giấu rất nhanh, vẫn cười nói: "Chọn nói thật hay thử thách lớn?"
1551 lén thở phào.
Trong bầu không khí náo nhiệt như vậy, cậu bất giác dịch đến gần Cố Trầm Chu hơn một chút, hai người ngồi sát vào nhau.
Hành động dựa dẫm vô thức đó giống như một con vật nhỏ dụi đầu vào nòng súng lạnh lẽo, đến cả thợ săn vô tình nhất, khi nhìn vào đôi mắt tròn ướt đó, cũng sẽ chuyển hướng tầm nhắm, dẫu cho cái giá phải trả là họng súng chĩa vào trái tim mình.
Cố Trầm Chu nhìn cậu, ánh nhìn mềm hẳn đi, dưới ánh lửa càng thêm dịu dàng.
Hắn nghiêng người, che chắn cho 1551 khỏi cơn gió biển hơi se lạnh ban đêm.
"Thử thách lớn!" Lữ Diên vô cùng quả quyết.
Tô Hòa: "Có ai có đề nghị gì cho thử thách lớn không?"
Thành Quyền nhìn Cố Trầm Chu một cái, phát hiện hắn chỉ mải cúi đầu nói chuyện với vị trợ lý nhỏ kia, hắn bèn lắc đầu với Tô Hòa: "Em nói một cái đi."
Lý Ly Tâm nhìn 1551 bị Cố Trầm Chu chọc vài câu đã cười rộ, trong lòng chua xót, chẳng cần ai hối thúc đã tự mở rượu uống.
Không ai để ý dưới chân anh ta đã xuất hiện mấy vỏ chai rỗng.
Tô Hòa giả vờ suy nghĩ một lúc, trong mắt lóe lên một tia sáng sắc bén, nói ra đáp án đã chuẩn bị sẵn từ lâu: "Vậy thì đăng một tấm ảnh xấu lên vòng bạn bè đi."
Nghe có vẻ là một nội dung thử thách lớn vô cùng bình thường, rất đúng quy tắc.
Sẽ không khiến bất kỳ ai nghi ngờ động cơ ban đầu của hắn khi chơi trò này.
Lữ Diên cố tình lề mề một lúc, mới lấy điện thoại ra làm mặt quỷ tại chỗ, vừa đăng lên vòng bạn bè vừa lẩm bẩm: "Dù có là ảnh xấu thì ông đây cũng vẫn đẹp trai."
Anh ta đăng xong một cách rất phóng khoáng rồi ném điện thoại sang một bên, hoàn toàn không để ý đến những lượt thích và bình luận ồ ạt kéo đến.
Đây chỉ là một món khai vị, chai rượu lại một lần nữa bắt đầu quay từ tay Lữ Diên.
Lần này dừng trước mặt Lý Ly Tâm.
"Anh chọn nói thật hay thử thách lớn?" Lữ Diên hỏi.
"Thử thách lớn." Lý Ly Tâm không muốn trả lời câu hỏi thật lòng, anh ta ngước mắt lên nhìn 1551, phát hiện đối phương không nhìn mình thì lại cúi đầu xuống.
Tô Hòa: "Lần này đổi thử thách nhé."
Lữ Diên: "Cũng phải, đại ảnh đế không thể tùy tiện để lộ ảnh xấu được."
Tô Hòa: "Hôn một người có mặt ở đây thì thế nào?"
Vừa dứt lời, ngoại trừ 1551 vẫn chưa bắt nhịp lại sau hỗn loạn ban nãy thì tất cả đều dừng động tác.
Có người ánh mắt tối sầm lại, cũng có người lộ ra vẻ căng thẳng không muốn.
Thành Quyền chính là người sau, thậm chí hắn còn lo lắng Lý Ly Tâm sẽ có ý gì đó với bạn trai mình, nên bước lên hơi che trước Tô Hòa.
Tô Hòa chỉ muốn thử xem Lý Ly Tâm có người thích hay không, nhìn thấy bộ dạng này của Thành Quyền, trên mặt hắn lập tức lộ ra vẻ đắc ý.
Hắn chẳng thấy mình có vấn đề gì, nhìn thấy bộ dạng không có cảm giác an toàn này của Thành Quyền, hắn chỉ cảm thấy sức hút của mình vẫn còn đó.
Lữ Diên nhìn thấy hành động nhỏ kia thì hơi sững.
Thành Quyền yêu đến ngu luôn rồi sao?
Dám nghi ngờ cả anh em của mình?
Hơn nữa, nếu phải chọn một người để hôn thì dù so với nhóm bạn thân từ nhỏ của họ hay so với cả đám người ở đây, nếu ai có mắt đều biết sẽ chọn Tô Hòa hay chọn vị "trợ lý nhỏ" kia.
Cậu trợ lý nhỏ tên Lâm Dị Thủy này thực sự rất đáng yêu, rõ ràng có một khuôn mặt đủ để người ta kinh ngạc ngay từ cái nhìn đầu tiên, nhưng khí chất trên người lại trong sạch, không vương vấn quá nhiều khói lửa trần gian, cũng không có dấu vết bị lợi ích nhuốm bẩn.
Đừng nói Lý Ly Tâm, ngay cả để anh ta chọn, anh ta cũng chọn cậu.
Lữ Diên chỉ nghĩ trong lòng một giây đã ngay lập tức cảm thấy da đầu tê dại, sống lưng lạnh toát, anh ta vội vàng nhìn về phía Cố Trầm Chu, dùng vẻ mặt kiên định tỏ ý mình tuyệt đối không nghĩ nhiều.
Trên người Cố Trầm Chu tỏa ra hơi lạnh lẽo, nhưng lại tự động tránh đi thiếu niên ở gần hắn nhất, chỉ nhắm vào một số người nhất định.
Đặc biệt là Tô Hòa, bị nhìn một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi không nơi trốn thoát sau khi bị bắt lần trước lại ập đến, dường như hắn lại một lần nữa cảm nhận được sát ý rõ ràng, khiến gáy hắn lạnh toát, lông tơ không ngừng dựng đứng.
Dù sao Thành Quyền cũng là người đã từng lăn lộn trên thương trường, sao có thể không chú ý đến sự hung bạo trong mắt Cố Trầm Chu.
Hắn kinh ngạc không tin nổi, bất giác che chắn trước mặt Tô Hòa, lộ ra vẻ không vui và kinh ngạc: "Anh Cố?"
Khóe môi Cố Trầm Chu kéo ra một nụ cười, nhưng mang theo khí thế bức người: "Sao?"
Trong đáy mắt tối thẳm ấy, dường như không phản chiếu bóng hình bất cứ ai, chỉ có vực sâu không thấy đáy.
Tô Hòa gần như muốn hét lên, cố gắng giữ bình tĩnh mà nấp sau lưng Thành Quyền.
"Anh dọa bạn trai của tôi..."
Câu còn chưa nói hết thì Lý Ly Tâm bất ngờ đứng lên, cầm lấy một ly rượu: "Tôi bỏ cuộc chịu phạt, tôi uống rượu."
Anh ta hoàn toàn không muốn để ý đến động tĩnh bên phía Tô Hòa, sự cay đắng trong lòng vừa rồi đã bị phóng đại lên gấp bội.
Ngay lúc chữ cuối cùng của Tô Hòa vừa dứt, phản ứng đầu tiên của anh ta là nhìn về phía 1551.
Nhưng 1551 chỉ chuyên tâm ăn cà chua bi trong đĩa trái cây để giải ngấy, nhét hai má phồng lên như một chú chuột hamster nhỏ.
Không hề nhìn anh ta.
Hoàn toàn không quan tâm anh ta sẽ chọn hôn ai.
Không liên quan gì đến cậu.
Trong lòng cậu, anh ta cũng chỉ là một người bạn vừa quen.
Không một chút mơ hồ hay ám muội nào.
Nhưng Lý Ly Tâm biết, nếu anh ta chọn cậu, cậu nhất định sẽ bị dọa sợ, có lẽ đôi mắt tròn xoe kia sẽ lập tức trở nên mờ sương, lắc đầu trốn sau lưng Cố Trầm Chu tìm kiếm sự giúp đỡ.
Sự ỷ lại theo bản năng không thể lừa dối người khác, nhưng lại có thể đâm anh ta toàn thân đầy thương tích.
Để không khiến cậu khó xử, cũng để giữ chút thể diện cho bản thân, anh ta chọn tiếp tục uống.
Uống hết ly này đến ly khác.
Lữ Diên nhận ra có điều không ổn, vội vàng đứng dậy khuyên anh ta dừng lại.
Thành Quyền thì nhìn Cố Trầm Chu, càng lúc càng không chắc chắn. Hắn vốn nghĩ mình bị ảo giác.
Bạn trai hắn là người tự lập, chịu đủ thiệt thòi nên mới mang khoản nợ lớn, nhưng chưa bao giờ oán hận.
Một người như vậy làm sao có thể đắc tội Cố Trầm Chu? Họ vốn không phải người cùng tầng lớp có thể gặp nhau.
Mà Tô Hòa bị tạm thời dọa sợ, không dám nhân danh trò chơi mà tiếp tục làm trò thử dò xét nữa, sắc mặt vừa trắng bệch vừa khó coi.
Cảnh tượng nhất thời vô cùng hỗn loạn.
Lý Ly Tâm loạng choạng xoay chai: "Đến lượt người tiếp theo rồi!"
Anh ta uống quá nhiều, cho dù có cố tình luyện tửu lượng cũng không chịu nổi cách uống dữ dội như vậy.
Dù đứng cũng sắp không vững, nhưng tay vẫn xoay được chai rượu, ánh mắt chăm chăm nhìn theo miệng chai, trong lòng có một thứ mong chờ khó gọi tên.
Thế nhưng miệng chai không như ý anh ta mong muốn, mà sau khi quay mấy vòng, từ từ lướt qua 1551, chỉ thẳng về phía Cố Trầm Chu.
1551 kinh ngạc nhìn về phía Cố Trầm Chu, chớp chớp mắt định nói gì đó, nhưng ngại Tô Hòa có mặt nên cậu chỉ có thể tiếp tục làm người câm nhỏ.
May mà tính cách của cậu vốn đã yên tĩnh, trong cảnh tượng hỗn loạn như vậy trông cũng không kỳ lạ mấy.
Nụ cười lạnh lẽo trên môi Cố Trầm Chu vẫn chưa tan đi, hắn ngước mắt lên nhìn Lý Ly Tâm: "Thử thách lớn."
Lữ Diên lẩm bẩm: "Sao không ai chọn nói thật vậy."
Nói thật chẳng qua cũng chỉ xoay quanh những vấn đề như "anh thích ai", "trong lòng có người nào"...
Mà câu trả lời đó, hắn không muốn nói cho bất kỳ ai, chỉ muốn nói cho riêng hệ thống nhỏ của hắn mà thôi.
Cố Trầm Chu trầm giọng nhìn Lý Ly Tâm: "Cậu muốn tôi làm gì?"
Đại não của Lý Ly Tâm đã bị cồn làm cho tê liệt, những suy nghĩ trong lòng vốn có, sự cay đắng hay chua xót đều bị phóng đại, thậm chí còn có cả những ý nghĩ mà chính anh ta cũng thấy xấu hổ.
Sợi dây lý trí hoàn toàn đứt phựt, anh ta buột miệng nói: "Anh cũng chọn một người có mặt ở đây... rồi hôn môi."
Hai chữ cuối bị đổi, càng vượt giới hạn.
Lời nói là nhắm vào Cố Trầm Chu, nhưng ánh mắt của Lý Ly Tâm vẫn theo bản năng nhìn về phía 1551.
Và anh ta nhìn thấy phản ứng hoàn toàn khác của cậu.
Sau khi 1551 ngẩn ra một lúc, vành tai cậu bất giác đỏ ửng, trong đôi mắt trong veo, lập tức phản chiếu bóng dáng của Cố Trầm Chu.
Hoàn toàn trái ngược với lúc nghe nội dung thử thách lớn của Lý Ly Tâm, 1551 ngay lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Cố Trầm Chu, phản ứng vô cùng non nớt... nhưng lại rất rõ ràng.
Vừa hay người đàn ông cúi đầu, họ nhìn vào mắt nhau.
Trong mắt đều chỉ có đối phương.
1551 căng thẳng: "Anh..."
Cậu chỉ bật ra được một âm tiết rồi lập tức ngậm lại.
Đôi mắt cậu ướt lên vì hồi hộp, đầu chưa kịp nghĩ thì tay đã tự nắm chặt lấy ống tay áo Cố Trầm Chu trước.
Phản ứng ngại ngùng tự nhiên như vậy...
Vẻ mặt Lý Ly Tâm trở nên xám xịt, anh ta đột nhiên tự cười một tiếng, biết rằng mình đã thua rồi.
Thì ra thiếu niên không phải là không thích, chỉ là chính cậu còn chưa biết mà thôi.
Ngay từ đầu, anh ta đã định sẵn chỉ có thể là người thất bại, không có bất kỳ kẽ hở nào để xen vào.
Giữa họ, không phải chỉ có tình yêu đơn phương.