A Lê - Chương 41
topicA Lê - Chương 41 :
Tính toán của Tiết Duyên không sai chút nào, việc kinh doanh ban đầu ảm đạm đã khởi sắc vào buổi chiều, mà đến ngày hôm sau, lợi nhuận trong cửa hàng gần như đã tăng gấp đôi. Việc thu hút làn sóng khách đầu tiên phụ thuộc vào kỹ năng, trong khi việc giữ chân những vị khách này lại phụ thuộc vào lời truyền miệng.
Bánh gạo cuộn quả thật vừa mới lạ vừa lại ngon, A Lê không hề trục lợi, cho đủ nguyên liệu, nếu mua nhiều hơn sẽ được tặng một ít đồ ăn vặt, có khi là một đĩa đậu phộng rang muối, có khi là củ cải chua. Cứ như vậy một truyền mười mười truyền trăm, danh tiếng của quán bánh gạo cuộn của Tiết gia đã tăng lên, không quá nửa tháng, ngay cả người khác huyện cũng nghe được, chạy mấy chục dặm tới chỉ để ăn một chén bánh gạo cuộn.
Nếu kinh doanh tốt trong phiên chợ, lợi nhuận ròng của cửa hàng thậm chí có thể đạt khoảng một lượng một ngày.
Nhưng càng kiếm được nhiều tiền thì càng bận rộn, trời còn chưa sáng thì đã phải dậy rồi, trời tối rồi thì mới được về nhà, một ngày bận tối mặt tối mù, ngay cả nước miếng cũng phải nuốt vội. Cơ thể A Lê vốn hơi yếu, làm việc như vậy trong vòng nửa tháng, mà sắc mặt đã hơi trắng bệch.
Tiết Duyên không nỡ để nàng mệt mỏi như vậy, đi tìm một tiểu nhị, tiểu thiếu niên mười ba mười bốn tuổi, lúc nói chuyện có hơi cà lăm, nhưng lại cần cù siêng làm, đầu óc cũng rất nhanh nhẹn.
Cuối cùng cũng đánh không lại cậu, Hồ An Hòa ỷ thế h**p người, vẻ mặt cười xấu xa gọi người ta là Tiểu Cà Lăm, Tiểu Cà Lăm tính tình tốt, cũng không tức giận, còn cung kính gọi hắn là Hồ Nhị chưởng quỹ. Một tiếng nhị chưởng quỹ này khiến Hồ An Hòa vui vẻ nở hoa, sáng sớm còn mang cho cậu hai cục kẹo đậu phộng, lúc rảnh còn dạy cậu học Tam Tự kinh.
Nước sốt của bánh gạo cuộn vẫn do A Lê làm, phần còn lại đều giao cho Tiểu Cà Lăm làm. Thứ quan trọng nhất trong món bánh gạo cuộn chính là nước sốt, nếu nước sốt làm không tốt, bánh gạo cuộn có mềm đến đâu cũng mất đi hương vị, nói vậy, cũng không sợ tiểu nhị sẽ trộm công thức của sư phụ.
Tiền công một tháng là năm đồng bạc, ở cửa hàng khác thì xem như rất nhiều, ngược lại Tiết Duyên cảm thấy số tiền này tiêu rất đáng giá, bởi vì A Lê cuối cùng cũng có thể thoải mái hơn một chút, lại có thể giống như ngày thường, lúc không có việc gì thì đọc sách, thêu hoa, ôm A Hoàng đến cửa phơi nắng.
Cuộc sống tạm bợ bọ trôi qua rất phát triển.
Đảo mắt đã đến giữa tháng chín, tiết Bạch Lộ, mùa sương trắng làm giảm đi cái oi bức của mùa hè và thêm chút trong lành, yên ả của mùa thu, là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong năm. Sau khi dùng bữa tối xong, nếu mang cái ghế mát ra sân, quạt chiếc quạt bồ, ăn chút dưa hấu, thật sự rất hưởng thụ.
Trăng ngày mười lăm rất tốt, to như một chiếc đĩa bạc, sáng bóng.
A Lê và Phùng thị nấu một nồi đậu tương ngũ vị hương, rồi làm ấm rượu, Tiết Duyên mời Hồ An Hòa đến nhà ăn cơm.
Hồ An Hòa tới đây ăn cơm đã rất lâu, nhưng từ khi bắt đầu bán bánh gạo cuộn trong tiệm thì vẫn luôn ăn cơm tối ở trong cửa hàng, tính ra, đây là lần đầu tiên hắn đến Tiết gia. Khi đi cả một quãng đường trở về, Hồ An Hòa còn hơi kích động, vẫn xoa xoa lòng bàn tay, trong mắt sáng lấp lánh.
Tiết Duyên mắng hắn không có tiền đồ, nói bộ dạng kia của hắn như là một con chó đang đói bụng ba ngày mới nhìn thấy xương thịt, nước miếng sắp nhỏ xuống mặt đất.
Hồ An Hòa lau miệng, rất ngượng ngùng hỏi, “Thật sự có chảy ra à?”
Tiết Duyên bị tức cười.
Sân của Tiết gia không lớn, trước cửa là một bụi hoa hồng do Phùng thị trồng, một góc có hàng rào bao quanh, bên trong là chuồng gà, xuyên qua phiến đá chắn cửa có thể nghe thấy tiếng gà gáy như có như không trong chuồng gà. Giàn nho cao bằng nửa người, rộng bằng nửa căn phòng, lá xanh bóng, nhìn vào có cảm giác sảng khoái.
Hồ An Hòa vốn là thiếu gia nhà cao quý, sau đó phụ thân bị giáng chức, nhưng bởi vì tài sản của hắn vẫn còn, nên hắn cũng không quá lo âu về chuyện cơm áo gạo tiền, hắn chưa từng thấy sân nhà của nông dân như vậy. Bây giờ đi vào, hắn nhìn cái này chạm cái kia, nhìn chỗ nào cũng cảm thấy mới lạ.
Tiết Duyên cũng mặc kệ hắn, đi vào trong nhà kho xách cái bàn ra, đặt ở giữa sân, một cái nồi lớn đầy đậu tương luộc còn nóng hổi, đặt ở giếng nước bên cạnh. A Lê bưng một đĩa nho đã làm lạnh từ lâu đến, cười khanh khách đưa cho Hồ An Hòa ăn.
Nho do chính tay nhà trồng, không quá to nhưng tròn trĩnh và mọng nước, Hồ An Hòa nóng lòng muốn nếm thử một trái, rồi nheo mắt vì quá ngọt.
Tiết Duyên đi phòng bếp xách một vò rượu, rót cho mình một chén, rồi rót cho Hồ An Hòa một chén, cười nhẹ nói, “Xem mặt mũi của ngươi to bao nhiêu kìa, tổng cộng kết thành ba chùm nho, mang lên cho ngươi hơn phân nửa.”
“Nó đó.” Hồ An Hòa đáp lại, hắn nuốt thứ trong miệng xuống, vỗ ngực nói, “Tiểu Hoa Lê thật là tốt, ta đã ghi nhớ trong lòng.”
Tiết Duyên híp mắt lại, giơ tay lên muốn đánh hắn, nhưng Hồ An Hòa khom lưng trốn,tư thế buồn cười của hắn khiến Tiết Duyên cười.
Hắn dùng chân câu ghế ngồi xuống, vỗ vỗ bàn nói, “Uống rượu.”
Bầu trời đầy sao, tỏa sáng rực rỡ trong chén, ngửi một ngụm, hương thơm thuần khiết, Hồ An Hòa cầm chén, cẩn thận ngậm từng ngụm, tán thưởng nói: “Ngon quá.”
Tiết Duyên nói, “Là tự làm, hương vị không tệ lắm, nhưng ăn rất ngon, hoa quế thơm ngào ngạt năm nay vừa mới chôn dưới gốc cây, sang năm mời ngươi đến nếm thử.”
Hồ An Hòa ánh mắt sáng lên, thăm dò nói, “Nói xong chưa? Đừng lừa ta.”
Tiết Duyên tựa vào lưng ghế, híp mắt hừ hừ, “Ta lừa cái đại đầu quỷ nhà ngươi đấy.”
Trong phòng bếp đèn đuốc sáng trưng, dầu đổ vào chảo phát ra tiếng xèo xèo, hơi nước trắng bốc lên, mang theo mùi thơm của hành lá, gừng, tỏi băm nhỏ. Đầu bếp là A Lê, Phùng thị thái rau, động tác hai người nhanh nhẹn, thức ăn được phục vụ nhanh chóng.
Đều là những món cơm nhà, đơn giản nhưng vô cùng nghi ngút khói.
Một thố sứ to đựng gà hầm nấm, một đĩa hẹ trộn đậu hủ, cà tím nướng chay và cá giòn có xương.
Hồ An Hòa nhìn một món ăn thịnh soạn, lại nhớ tới canh cải trắng hơn một tháng trước, nhỏ giọng nói thầm một câu, “Có tiền thật tốt.”
Tiết Duyên nghe vậy, liếc hắn một cái, “Ngươi ăn mà cũng không ngậm miệng được à.”
Cá giòn xương hầm trong nồi đất, hình dáng cá vẫn còn nguyên vẹn nhưng xương bên trong đã mềm, không cần nhặt ra. Tiết Duyên dùng thìa múc nước sốt sền sệt đổ lên trên cơm cho Phùng thị và A Lê, nước sốt từ từ thấm vào giữa các hạt cơm, béo ngậy và thơm phức, thậm chí cơm còn có vị tươi.
Hồ An Hòa nhìn mà thèm ăn, cũng học cách tưới nước sốt, vùi đầu ăn cho đến khi trên trán đầy mồ hôi.
Qua nửa canh giờ, cơm ăn trong đĩa đã thấy đáy, Tiết Duyên đặt đũa sang một bên, chậm rãi nhấp rượu. Hồ An Hòa còn chưa thỏa mãn, ngậm một cục xương gà gặm qua gặm lại, nhai hết thịt thừa mà vẫn không nỡ buông ra. A Lê thấy thế, có chút không đành lòng, nhẹ giọng nói, “Nếu không đủ, trong phòng bếp còn có vài cục thịt viên mới gói xong, có thể nấu bất cứ lúc nào.”
Hồ An Hòa gật đầu thật mạnh như chó đói, “Được!”
Tiết Duyên “Shhh” một tiếng, nhấc chân đạp hắn một cái, “Được cái gì mà được, ngươi lại ăn như chết đói vậy.”
Hồ An Hòa nói, “Hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, ta còn sợ ăn no sao?”
Tiết Duyên cười lạnh, “Ta sợ ngươi ăn ta đến nghèo luôn ấy chứ.” Nói xong, chàng không thèm đợi Hồ An Hòa giải thích, chỉnh lại tay áo cho A Lê, rồi vỗ vỗ lưng nàng nói, “Trời lạnh, đi về phòng với nội đi, đừng thêu này nọ nữa, làm cái gì khác đi, nếu buồn ngủ thì đi ngủ, chén để ta rửa.”
A Lê cười nói, “Ta không buồn ngủ.”
Tiết Duyên véo vành tai nàng, “Vậy thì đi chơi, nấu cho hắn thịt viên gì đi, hắn chết đói thì cũng bớt lo, ngày nào ăn nhiều như vậy.”
A Lê lại cười, sau đó kéo cổ tay chàng, thấp giọng dặn dò, “Đừng uống quá nhiều rượu.”
Tiết Duyên gật đầu, ánh mắt chàng nhìn theo bóng lưng của A Lê, cho đến khi nàng vào phòng rồi mới dời đi, rủ mắt bóc mấy hạt đậu nhét vào miệng, sau đó uống một ngụm rượu.
Hồ An Hòa chua xót nói, “Yêuuu, cuộc sống của ngươi thật sự rất mỹ mãn, rượu ngon có bạn kề bên, kiều thê ở bên cạnh, vài năm nữa sẽ có mấy đứa nhỏ bám đùi ngươi gọi cha, chẳng phải là đẹp hơn trời sao.”
Tiết Duyên dựa nghiêng vào ghế, vểnh chân, nhổ nước miếng xuống đất, lạnh lẽo nói, “Hâm mộ? Hâm mộ thì cũng đi cưới người nào đó đi.”
“Ngươi đừng xem thường ta.” Hồ An Hòa cong lưng, nhướng mày nói, “Mấy ngày trước, ta đi tìm một thầy bói mù, tính cho ta một quẻ, tiên sinh đó nói trong vòng một tháng ta sẽ có mệnh đào hoa.”
Tiết Duyên nhe răng vì rượu cay, cười như không cười nhìn Hồ An Hòa, “Chúc mừng a.”
“Cùng vui cùng vui.” Hồ An Hòa vui vẻ, cúi người về phía trước, nhỏ giọng nói với Tiết Duyên, “Đêm qua ta đã nằm mơ và vẫn đang suy nghĩ về việc sau này ta phải tìm một người vợ như thế nào. Ta nghĩ, phải cố gắng giống như A Lê. Thân hình phải mảnh khảnh nhất có thể, không quá cao, có thể ôm ta một cái, tính nết tốt, phải dịu dàng, lạnh thì mặc thêm áo cho ta, đói thì nấu cơm cho ta, phải thích cười một chút, nghe lời ta. Tốt nhất là có thể cùng ta viết thơ vẽ tranh, nuôi mèo, mùa hè chèo thuyền giữa hồ, mùa đông bên bếp lửa hâm nóng rượu…”
Hồ An Hòa có lẽ là độc thân quá lâu, không thể ngừng mơ mộng ngay từ đầu, Tiết Duyên kiên nhẫn nghe xong, cuối cùng không nhịn được mà cười ra tiếng, cong ngón trỏ lên cằm, cúi đầu nói, “Ta thật sự đồng ý câu nói kia.”
Hồ An Hòa hỏi, “Cái gì?”
Tiết Duyên nói, “Trong mơ cái gì mà chẳng có.”
Hồ An Hòa chán nản, hắn vỗ tay lên bàn một cái, rượu trong chén lảo đảo một nửa, còn mình thì trợn mắt một lúc lâu, chẳng thể nghẹn ra được một câu nào.
Tiết Duyên nghiêm mặt, “Chuyện kia của Giang Chi Đạo, ngươi định làm gì?”
“Bây giờ có thể làm gì đây, ông ta để lại một mớ hỗn độn như vậy cho ta, còn bản thân hắn thì chạy đến nơi nào hưởng lạc rồi không biết, ta hôm nay không quyền không thế, làm sao tìm được ông ta.” Hồ An Hòa nhắm mắt nuốt một ngụm rượu lớn, trong mắt có một tầng hơi nước, hắn mím môi, hai ngón tay chà xát, ra hiệu với Tiết Duyên, choáng váng nói, “Qua một năm nữa chính là thi hương, chờ ta mở một con đường máu trúng cử, xem ta làm gì để b*p ch*t ông ta như thế nào đi.”
Tiết Duyên đồng ý vỗ vỗ vai hắn, “Không tồi, như một nam nhân.”
Hồ An Hòa sắc mặt đỏ bừng, vui vẻ nấc lên một tiếng, phả mùi rượu trước mặt, nằm trên bàn nhìn Tiết Duyên, lắc lắc đầu nói, “Nãy không nói đến chuyện này, nói một chút thì cao hứng. Chúng ta mấy ngày nay đã tích góp được tổng cộng hai mươi ba lượng bạc, mỗi ngày trôi qua giống như phát tài… A, ý của ta là cửa hàng trên phố Vĩnh An kia, chúng ta chưa đến bốn tháng là có thể có tiền sửa chữa một lần từ trong ra ngoài luôn, đổi thành —— Nhà trọ của Tiết gia!”
Nói xong, Hồ An Hòa cảm thấy có chút không thích hợp, hắn chỉ chỉ vào mũi mình, “Không đúng a, vì sao gọi nhà trọ của Tiết gia, rõ ràng là nhà của ta mà.”
Tiết Duyên vui vẻ, “Vậy ngươi nói xem làm gì đây?”
Hồ An Hòa vẻ mặt mệt mỏi, “Ta có thể làm gì? Nhà trọ của Hồ gia thì kinh khủng quá, nhà trọ của Tiết Hồ thì lại khó nghe muốn chết, làm người sao lại khó như vậy.”
Tiết Duyên gắp đũa nấm vào miệng, nhai chẹp chẹp, không quan tâm tới hắn.
Lại qua nửa canh giờ, Hồ An Hòa không thắng nổi tửu lượng của mình, trượt từ trên ghế xuống ngủ thiếp đi. Đèn trong phòng cũng tối đi, A Lê cũng đang ngủ, Tiết Duyên mở rộng cánh tay đứng lên, ôm A Hoàng đang nằm ở một bên buồn ngủ vào phòng, vỗ vỗ đất trên mông nó, rồi đặt vào trong giỏ đã được dọn ở trên giường đất, sau đó mới đi đỡ Hồ An Hòa.
Chàng vỗ vỗ mặt Hồ An Hòa hỏi, “Sao, ngươi có thể về nhà không?”
“Được!” Hồ An Hòa giương nanh múa vuốt đứng lên, lúc nói chuyện đầu lưỡi cong lên, “Ta có thể đi.”
Tiết Duyên tửu lượng tốt, lại nghe A Lê nói xong thì không dám uống quá nhiều, bây giờ chàng rất tỉnh táo, như không có chuyện gì xảy ra. Chàng nhìn Hồ An Hòa bước đi như cọn vịt, nhíu mày nói, “Quên đi quên đi, ta đi phòng bếp trải chăn đệm cho ngươi nằm dưới đất, ngươi chịu khó ngủ đêm nay đi.”
Hồ An Hòa cười ngây ngô quay đầu lại, “Cảm ơn.”
Tiết Duyên ghét bỏ khoát tay áo, đi ôm chăn đệm vào phòng bếp, ném trên mặt đất, “Ngươi tự trải đi.”
Hồ An Hòa tựa vào góc tường, đầu gần như gục xuống bụng, Tiết Duyên hùng hùng hổ hổ quay người lại, đè bẹp hắn giống như bà già, rồi kéo cổ áo ném hắn vào trong chăn.
Hồ An Hòa nửa tỉnh nửa tỉnh trở mình, rồi bỗng nhiên ngồi dậy, ánh trăng trong trẻo, Tiết Duyên nhìn bóng đen trên mặt đất thì đột nhiên đứng lên, gân xanh trên trán nhảy dựng lên, quay đầu lại muốn quánh hắn. Hồ An Hòa lắc lắc thắt lưng né tránh, miệng lẩm bẩm nói, “Ta làm gì cũng không ngủ được, thì ra là do có chuyện quên nói với ngươi.”
Tiết Duyên không kiên nhẫn hỏi, “Ngươi còn muốn làm cái gì nữa?”
Hồ An Hòa nói, “Ta sẽ chặt cây, mai ngươi lấy cho ta cái cưa.”
Lòng bàn tay Tiết Duyên ngứa ngáy, cố gắng chịu đựng không quánh, chàng cắn răng hỏi, “Ngươi muốn chặt cây gì?”
Hồ An Hòa nói, “Cây trước cửa hàng đã khô héo nhiều năm rồi, thậm chí không mọc được một chiếc lá nào, khô héo rất xấu xí. Hơn nữa thầy bói nói rằng cây chết sẽ cản trở tài vận.”
Tiết Duyên cầm ngón tay hắn, mặt lạnh uy h**p, “Ngươi đi ngủ mau cho ta.”
Hồ An Hòa chậm rãi kéo chăn xuống, “Được rồi.”
Rõ ràng nửa đêm trước trăng vẫn còn sáng, qua giờ Tý lại bắt đầu mưa, gió gào thét giận dữ, có chút dọa người.
——————–
Đôi lời từ tác giả:
Tui bị k*ch th*ch bởi mấy em gái dễ thương.