Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 555

topic

Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 555 :Ai thua ai thắng?

Chương 555: Ai thua ai thắng?

Chính diện đẩy lùi Long Võ chỉ bằng một kiếm.

Im phăng phắc.

Toàn bộ thành viên Long Phượng Các đang có mặt trong trụ sở Linh Dực vì thế mà yên lặng.

Mà mọi người quan sát từ đằng xa cũng phản ứng tương tự, mãi không nói nên lời, liên tục hồi phóng cảnh tượng vừa rồi trong đầu.

Tuy hai bên đều không sử dụng kỹ xảo cao thâm gì, đều là đòn đánh cơ bản trực tiếp, nhưng cũng chính vì vậy, mọi người mới thấy rõ ràng.

Thuộc tính của Thạch Phong quả thật cao đến nổ mạnh, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

"Con bà nó, trên người Hắc Viêm rốt cuộc mặc trang bị gì thế?" Phong Hiên Dương thấy thế mà trừng to mắt muốn rớt ra ngoài.

Long Võ là cuồng chiến sĩ level 28 đấy, cộng thêm trang bị toàn thân đa số đều là cấp Ám Kim level 25, vũ khí trong tay không nhìn ra phẩm chất, nhưng thấy thế nào cũng có thuộc tính trên cấp Ám Kim rồi. Nguyên thân trang bị ấy, đã là tổ hợp trang bị ngon nhất trong cả cái Thần Vực này, dù mặc nguyên bộ trang phục Ám Kim, chưa chắc đã mạnh hơn bao nhiêu.

Nhưng mà Hắc Viêm chẳng qua chỉ là một kiếm sĩ, một chức nghiệp rất cân bằng, sức mạnh không sánh bằng cuồng chiến sĩ, nhanh nhẹn không bằng thích khách, giờ lại đỡ đòn đẩy lui Long Võ vốn là cuồng chiến sĩ thuộc top đầu.

Trang bị trên người tốt đến trình độ gì mới có thể làm được điều này chứ?

Mà Cửu Long Hoàng nhàn nhã xem cuộc chiến đằng xa lúc này vui vẻ hẳn lên, phảng phất như gặp được mỹ nhân tuyệt sắc của nhân gian vậy, nhìn chằm chằm Thạch Phong.

Một kiếm đẩy lùi Long Võ, Cửu Long Hoàng kinh ngạc thật, nhưng gặp được trang bị mạnh mẽ thế kia mới khiến gã mừng rỡ.

"Chú Trần, lập tức truyền lệnh xuống, nhất định phải cướp được trang bị trên người Hắc Viêm." Cửu Long Hoàng sáng mắt thèm thuồng, ra lệnh với ông lão bên cạnh.

"Vâng." Ông lão được gọi là chú Trần lập tức khom người rời đi.

Chỉ chốc lát, liền thấy ông lão này bước nhanh tới ban công, bất thình lình hô lớn tiếng: "Quân đoàn Chiến Long nghe lệnh, đánh rớt tất cả trang bị trên người Hắc Viêm, không để sót lại một cái."

Ông lão này nhìn tuổi tác đã lớn, nhưng giọng nói lại vang dội vô cùng, hầu như cả quảng trường đều nghe rõ.

"Long Phượng Các choáng váng hả, không thấy Hắc Viêm chém bay Long Võ sao, ai có thể bạo trang bị của hắn chứ. Dù có làm người ta rớt trang bị đi, cũng đừng nên trực tiếp kêu gào mới đúng!" Một vài người chơi bình thường đứng xem đều rối rít cười nhạo.

Phía công hội Linh Dực nghe được câu trên, đều tức muốn hộc máu.

Long Phượng Các thật đúng là không thèm để bọn bọ vào mắt mà.

Trong lúc nhất thời, tình cảnh chém giết lại càng hung mãnh hơn.

Rất nhiều người chơi bình thường đều đang cười nhạo Cửu Long Hoàng, tuy nhiên các quản lý công hội lớn quan chiến lại không ai bật cười cả.

Bởi vì bọn họ biết rõ Long Phượng Các lợi hại ra sao.

Trận chiến diễn ra chưa đầy mười lăm phút, số người chết tính đến nay lại rất khủng khiếp.

Vốn là chiến trường có khoảng ba mươi ngàn người, lúc này chỉ còn lại hơn mười ngàn, trong đó Long Phượng Các chiếm phần lớn, mà nhân số của quân đoàn Chiến Long còn sống hơn tám trăm người, tổn thất không lớn, có thể nói chiến lực chủ chốt không mấy tổn hại. Trái lại phía Linh Dực, thì thảm thiết không nỡ nhìn, thành viên tinh nhuệ chết nhiều lắm, ngay cả người chơi chức nghiệp bậc một cũng chỉ còn lại có hơn hai trăm, nhìn qua chiến lực chủ chốt đã chết gần nửa, nếu không phải dựa vào hộ vệ bậc một, e rằng lúc này đã chỉ còn loe ngoe vài mống.

Sự chênh lệch này cũng là ai nhìn đều hiểu, không cách nào so sánh.

Hắc Viêm đẩy lùi Long Võ, cái này có gì đáng vui mừng.

"Lũ kia thật sự cho rằng Hắc Viêm sẽ thắng nha." Tam Quỷ liếc mắt đảo qua nhóm người chơi bình thường, cười khẩy nghĩ thầm.

Nhìn đi, đây chính là Long Phượng Các, công hội siêu nhất lưu trong giới game thực tế ảo, hơn nữa lần này phát ra quân đoàn Chiến Long. Linh Dực không có tia cơ hội nhỏ nhoi nào hết.

Với lại, Long Võ chính là cao thủ tuyệt thế lĩnh ngộ Vực.

Chỉ là áp đảo thuộc tính thôi, mà mức chênh lệch thuộc tính này không lớn đến mức hết cách xoay sở.

Hễ ai là cao thủ, đều dễ dàng nhìn ra điểm này.

Cho nên Cửu Long Hoàng hoàn toàn không để bụng Hắc Viêm, chỉ nghĩ lấy được trang bị trên người Hắc Viêm thôi.

Vào lúc này, trong trụ sở Linh Dực, Võ và Thạch Phong đã giao thủ mấy hiệp.

Thạch Phong mỗi một lần công kích, đều có thể đẩy lùi Long Võ lại mấy bước, mà Long Võ cũng rớt một ít máu, hiện tại còn khoảng chừng 90% HP.

Chẳng qua Thạch Phong cũng không thấy hài lòng, sau khi nghe Cửu Long Hoàng ngang ngược ra tiếng muốn cướp sạch tất cả trang bị của hắn, Thạch Phong cũng không tức giận, chỉ thấy bất đắc dĩ.

Thuộc tính của hắn áp đảo Long Võ thật, tuy nhiên Long Võ dù sao cũng là cao thủ lĩnh ngộ Vực, biết đọ sức mạnh không bằng, liền lấy nhu thắng cương, dời sức lực đi. Cao thủ bình thường muốn hóa giải sức lực của hắn đi, là không tài nào làm được, dẫu sao thì hắn cũng là cao thủ bước vào cảnh giới Lưu Thủy.

Muốn hóa giải sức lực của hắn, cần nắm chắc thời cơ và có trình độ tinh vi, không hễ dễ dàng chút nào, mà Long Võ trước mắt lại có thể làm được, bởi vì gã lĩnh ngộ Vực.

Đương nhiên, lúc này Thạch Phong không có biện pháp giải quyết Long Võ, tuy nhiên Long Võ cũng bó tay với Thạch Phong, bởi vì công kích Thạch Phong tương đương tự hiến máu vậy. Do Thạch Phong có thể nhìn rõ phương hướng công kích của gã, nhờ vào đó mà chuẩn bị phòng ngự tốt, lấy cứng chọi cứng.

Trong hoàn cảnh ấy tự nhiên là phe nào có sức mạnh yếu hơn sẽ bị thương, làm giảm thanh máu, cho nên Long Võ cũng chỉ dành kéo dài như thế này.

Song, Long Võ cũng không vội, tổng thể trận chiến là Linh Dực nằm ở thế yếu, chỉ bằng một mình Hỏa Vũ là không làm được gì.

Bởi vì đây không phải sàn đấu, không phải một chọi một, năm ba tên thành viên Chiến Long không đánh lại, thì có thể đổi thành mười người cùng lên, dù Hỏa Vũ có thuộc tính lợi hại cỡ mấy, cùng lắm mọi người coi Hỏa Vũ làm cọc tiêu, dồn hết hỏa lực vẫn có thể kéo chết.

"Anh là người đầu tiên có thể đánh với tôi lâu đến vậy, đáng tiếc cuộc so tài này sẽ không kéo dài quá lâu." Long Võ nhìn lướt sơ qua xung quanh, quay đầu đáng tiếc nói với Thạch Phong.

Lúc này số lượng thành viên Linh Dực càng ngày càng ít, chưa đầy mười phút nữa, e rằng toàn bộ trận chiến sẽ kết thúc triệt để.

Hết thảy là do sự chênh lệch quá lớn giữa số lượng cao thủ và trình độ cao thủ, dù có nhiều NPC bù vào, cũng vẫn thua kém rất xa.

"Xác thật là vậy, không kéo dài bao lâu nữa." Thạch Phong nhìn cũng đau lòng, sau một trận chiến này, Linh Dực chịu tổn thất quá lớn, chỉ có điều trên mặt Thạch Phong không hề thấy dáng vẻ chán chường, mà ngược lại mỉm cười nói, "Nhưng mà người thắng sau cùng sẽ là Linh Dực bọn tôi."

"Lẽ nào anh không thấy rõ tình hình chung quanh à." Long Võ nghe Thạch Phong nói thế, không khỏi bật cười.

Nhưng khi gã vừa dứt lời, thì ngay lập tức sắc mặt Long Võ cứng lại, còn nghiêm túc dị thường hơn khi đối mặt thời điểm bị Thạch Phong đè ép sát khí lên người.

"Có người khác."

Long Võ muốn kéo giãn khoảng cách với Thạch Phong ngay, nhưng Thạch Phong sao lại cho cơ hội đó, áp sát Long Võ.

Ở phương diện tốc độ, Thạch Phong có ưu thế thuộc tính, Long Võ so ra chậm hơn nhiều.

Đang khi Long Võ đối mặt Thạch Phong điên cuồng tấn công, một bóng người bỗng xuất hiện sau lưng Long Võ.

"Cút mau!"

Long Võ đã sớm cảnh giác, hai tay nắm chặt đại kiếm, không tiếc mọi giá chém ngang về sau, vung ra một vệt sáng đỏ hoa mỹ, chiêu này với người chơi đột ngột xuất hiện sau lưng là không trở tay kịp.

Keng!

Nhưng vệt sáng đỏ này lại bị chặn lại dễ dàng.

"Anh là...?" Bấy giờ Long Võ cũng nhìn thấy rõ dáng vẻ của người xông tới, liền sửng sốt.

Bởi vì gã nhìn thấy một người đàn ông tóc xám cao to, hình thể lớn hơn con người một chút, mà người đàn ông này không phải là người chơi, mà là NPC.

Một NPC đạt level 40, mặc dù đẳng cấp không bằng cả hộ vệ bậc một level 50 khác, thế nhưng lại mang đến áp lực lớn cho người ta, còn hơn cả một con quái cao đẳng Lãnh Chúa.

Nhưng Long Võ đã không có thời gian đi ngẫm nghĩ lý do đằng sau, bởi vì NPC kia đổi hướng kiếm, chém ra hơn mười luồng gió rít sắc bén từ bốn phương tám hướng nhắm ngay gã.

Một chiêu này chỉ có Thạch Phong biết rõ.

Kiếm kỹ bậc hai, Gió Tới Rít Gào.

Nó bất chấp bỏ qua đòn đỡ, chỉ có thể né tránh, mà Long Võ đã không có thời gian tránh thoát.

Thoáng chốc, Long Võ đã bị mấy luồng gió xỏ xuyên thân thể, thanh máu hơn 6,000 HP nháy mắt chạm đáy, không còn lại một giọt.

Mà kẻ ra tay đánh lén không ai khác, chính là hộ vệ trực thuộc của Thạch Phong – Kate.

Chỉ là hiện nay Kate đã khôi phục thực lực, trở thành Kiếm Sư bậc hai.