Tình Sau Hôn Nhân - Mộ Tư Tại Viễn Đạo - Chương 88
topicTình Sau Hôn Nhân - Mộ Tư Tại Viễn Đạo - Chương 88 :Hết
Lâm Thính Vãn sáng sớm bị đánh thức bởi những nhịp rung động, trong cơn mơ màng, cô cảm thấy cơ thể mình đang mở ra, dập dềnh lên xuống theo từng nhịp điệu. Mở đôi mắt ngái ngủ, cô bắt gặp khuôn mặt quen thuộc ấy.
Tạ Kiến Hoài gạt lọn tóc dài bên má cô rồi vén ra sau tai, giọng anh mang theo vẻ khàn đặc đặc trưng của buổi sớm: “Dậy rồi à.”
Cô còn chưa tỉnh táo hẳn, bực mình thốt ra một câu: “Nếu thế này mà em còn không tỉnh, thì chắc là do anh không xong rồi đấy.”
“Anh không xong?” Động tác của anh hơi khựng lại, trầm giọng hỏi vặn.
“Tạ tổng, mười hai chữ còn lại anh không nghe thấy à?” Lâm Thính Vãn bị anh làm cho hơi thở bất ổn, đứt quãng mắng mỏ, đúng là cạn lời với người này.
“Ừ.” Tạ Kiến Hoài phớt lờ một cách rất tự nhiên, không quên sửa lại: “Gọi chồng đi.”
Lâm Thính Vãn nhất quyết không gọi, móng tay cấu vào khối cơ bắp trên vai anh như muốn nhắc nhở: “Lát nữa em phải ra ngoài chụp ảnh đấy.”
Tạ Kiến Hoài chẳng hề bị ảnh hưởng, thản nhiên đáp: “Chỉ là đi khảo sát hiện trường thôi, không sao đâu.”
Bao nhiêu năm qua, anh đã quá thấu hiểu tính nết của Lâm Thính Vãn. Ngày trước khi quay chụp chính thức tuyệt đối không được chạm vào cô, nhưng lúc nghỉ ngơi ở nhà thì có thể tùy ý làm càn, còn đi khảo sát hay làm những việc nhẹ nhàng thì “làm” một hai lần vẫn ổn.
Lâm Thính Vãn không còn cách nào tìm lý do khác, như để trút giận, cô cào lên người anh vài vết đỏ. Cho đến khi Tạ Kiến Hoài cúi xuống hôn lấy môi cô, nhịp điệu bất ngờ tăng nhanh khiến cô mất sạch sức lực để quậy phá, chỉ còn lại những tiếng th* d*c vụn vỡ hòa quyện cùng hơi thở của anh.
Khi anh cuối cùng cũng kết thúc, Lâm Thính Vãn với tay lấy điện thoại bên cạnh xem giờ, Tạ Kiến Hoài quan tâm hỏi: “Mấy giờ rồi?”
“Tám giờ rưỡi.” Cô vô thức trả lời, rồi lại lầm bầm tự nói với mình: “Vẫn còn nửa tiếng nữa.”
Lịch hẹn khảo sát với trợ lý là mười giờ, Lâm Thính Vãn vốn đặt báo thức lúc chín giờ để có thể ngủ tiếp nửa tiếng nữa.
Cô vừa đặt điện thoại lại tủ đầu giường thì thấy Tạ Kiến Hoài lại lấy từ ngăn kéo ra một chiếc bao mới, cô liền vung chân đá vào chân anh: “Anh định làm gì đấy?”
“Không phải vẫn còn nửa tiếng sao.” Anh nói một cách đầy hiển nhiên: “Không được lãng phí.”
“Em nói câu đấy với anh đấy à?”
“Đúng vậy.”
Lâm Thính Vãn tức đến bật cười, lại đá đá vào chân anh ra hiệu mau xuống khỏi người mình, nhắc nhở: “Chiều còn phải đưa Chiêu Chiêu đi công viên giải trí đấy.”
Tạ Kiến Hoài khẽ “ừ” một tiếng, dứt khoát xé vỏ bao, nhẹ giọng nói: “Cho em tập dượt chơi tàu lượn siêu tốc trước.”
“….!”
Lâm Thính Vãn cuối cùng không những không ngủ bù được mà mãi đến chín giờ hai mươi mới vội vàng dậy. Trong phòng tắm, sau khi vệ sinh cá nhân và thay quần áo xong, ngước mắt lên thấy Tạ Kiến Hoài sảng khoái tinh thần, veston chỉnh tề, cô tức đến không chỗ nào trút.
Cô đi về phía cửa phòng, lúc đi ngang qua anh cố tình dùng giày dẫm mạnh lên chân anh một cái, để lại một câu: “Anh cứ đợi đấy!”
Tạ Kiến Hoài đi theo phía sau, cười đáp: “Được.”
Khi họ xuống đến nhà ăn, Chiêu Chiêu đang ngồi ngoan ngoãn trên ghế ăn dặm đợi bữa sáng. Lâm Thính Vãn không có thời gian ngồi xuống ăn, bảo dì Triệu gói cho mình một phần sandwich và sữa, rồi cúi người hôn lên má con gái, giải thích: “Sáng nay mommy có việc, chiều về mommy đưa con đi công viên nhé, được không nào?”
Chiêu Chiêu gật đầu, dùng giọng sữa nói: “Con biết rồi, mommy bảo con từ hôm qua rồi mà!”
“Chiêu Chiêu của chúng ta ngoan quá.” Lâm Thính Vãn ghé sát tai con gái, hạ thấp giọng nói thầm: “Hôm nay mommy mời con ăn kem nhé.”
Đôi mắt Chiêu Chiêu lập tức cười cong thành hình vầng trăng: “Mommy là nhất ạ!”
Cô khẽ nhéo cái mũi nhỏ của con gái, nhận lấy túi đồ ăn từ tay dì Triệu, rồi lại quay đầu liếc về phía Tạ Kiến Hoài, nói với con: “Mommy đang vội, daddy nói hôm nay sẽ tết tóc cho con đấy.”
Chiêu Chiêu nghe xong lập tức quay đầu nhìn Tạ Kiến Hoài, đôi mắt đen láy tràn đầy mong đợi: “Thật không daddy?”
Thường ngày phần lớn là dì Triệu làm tóc cho bé, thỉnh thoảng Lâm Thính Vãn dậy sớm cũng sẽ tạo kiểu cho con. Cô từng học qua các chuyên gia trang điểm chuyên nghiệp nên lần nào cũng tết được cho Chiêu Chiêu những kiểu tóc tinh xảo khác nhau, khiến Chiêu Chiêu trở thành đối tượng được các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo ngưỡng mộ.
Tạ Kiến Hoài đối diện với ánh mắt của con gái, hai chữ “giả đấy” định thốt ra bỗng nghẹn đắng ở cổ họng, không tài nào nói ra được.
Nhưng anh thì biết tết tóc kiểu gì cơ chứ?
“Tất nhiên là thật rồi, daddy con giỏi thế kia mà, cái gì chẳng biết.” Lâm Thính Vãn cười thay Tạ Kiến Hoài nhận lời, cô nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích và đắc thắng kiểu “xem anh làm thế nào”.
“Vâng vâng, mommy bye bye.” Chiêu Chiêu cười híp mắt.
“Bye bye, chiều gặp nhé.” Lâm Thính Vãn vẫy vẫy tay rồi xoay người đi ra cửa.
“Daddy đi tiễn mommy của con.” Tạ Kiến Hoài vội vàng đuổi theo.
Lâm Thính Vãn đang thay giày ở huyền quan, anh đứng bên cạnh hạ thấp giọng: “Vãn Vãn, anh thực sự không biết tết tóc đâu.”
“Đàn ông sao có thể nói mình không biết chứ?” Cô vỗ vỗ vai anh, cố tình nhấn mạnh từng chữ: “Anh làm được mà, Tạ tổng.”
“…..”
Tạ Kiến Hoài lúc này trong lòng vô cùng hối hận, biết thế lúc bảy giờ đã xoay cô dậy cho đến khi cô chẳng còn sức mà trả thù mình nữa thì thôi.
Lâm Thính Vãn nhanh chân bước ra khỏi cửa, Tạ Kiến Hoài tiễn cô đi, mắt nhìn cửa thang máy đóng lại rồi mới quay vào nhà. Anh vào phòng ngủ lấy điện thoại rồi mới ngồi xuống đối diện Chiêu Chiêu.
“Daddy!” Chiêu Chiêu đã không đợi được nữa, ngón tay nhỏ chỉ chỉ vào tóc mình, vui vẻ nói: “Hôm nay con mặc váy hồng, muốn có kiểu tóc thật đẹp!”
“Được.” Tạ Kiến Hoài trầm ổn đáp ứng, ngón tay lại bí mật lướt trên màn hình, tìm kiếm từ khóa “hướng dẫn tết tóc cho trẻ em”.
Chiêu Chiêu bổ sung thêm: “Daddy, con muốn kiểu tóc mommy tết cho con lần trước ấy.”
Tạ Kiến Hoài ngước mắt nhìn con gái: “Lần nào?”
“Là lần trước chúng ta đi công viên ấy ạ, daddy quên rồi sao?” Chiêu Chiêu bĩu môi nhìn anh.
“Không, daddy nhớ mà.” Tạ Kiến Hoài lập tức đáp lời, lật lại ảnh trong album lấy ra tấm hình lần trước đi công viên, vội vàng gửi cho Lâm Thính Vãn.
Tạ Kiến Hoài: [Vãn Vãn, kiểu tóc này tết như thế nào?]
Lâm Thính Vãn: [Thì cứ thế này thế nọ, rồi lại thế kia thế kìa, cuối cùng là thế này thế nọ thôi.]
Tạ Kiến Hoài: [……]
Tạ Kiến Hoài: [Vợ ơi, anh sai rồi.]
Lâm Thính Vãn: [Ồ, giờ lại biết sai rồi, lần sau vẫn cứ làm đúng không.]
Tạ Kiến Hoài: [Lần sau không dám nữa.]
Lâm Thính Vãn: [Ừ ừ ừ.]
Tạ Kiến Hoài: [Anh nói thật đấy.]
Lâm Thính Vãn: [Ừ ừ ừ.]
Tạ Kiến Hoài: [Xin em đấy.]
Lâm Thính Vãn: [Ừ ừ ừ.]
Tạ Kiến Hoài nhìn ra được vợ mình đang trả lời lấy lệ chẳng chút thành ý, lại nhìn sang con gái cưng đang mỉm cười ngọt ngào đầy mong đợi ở đối diện, anh chỉ đành nhắn: [Nếu anh không tết được, Chiêu Chiêu sẽ không vui đâu.]
Lâm Thính Vãn nhìn thấy tên con gái, cuối cùng cũng đại phát từ bi tha cho anh: [Kiểu này gọi là tết tóc xương cá kép, gửi video hướng dẫn cho anh đây, học cho kỹ vào nhé Tạ tổng.]
Tạ Kiến Hoài nhận được video, vội vàng mở ra xem, bữa sáng cũng chỉ kịp ăn vội hai miếng, toàn thần quán chú học cách tết tóc cho con gái.
“Daddy, đã tết cho con được chưa ạ?” Chiêu Chiêu không đợi được nữa, hai tay nhỏ chống cằm, mắt tha thiết nhìn anh.
Anh âm thầm diễn tập lại một lần trong đầu, đang định gật đầu thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên, màn hình hiển thị là trợ lý cũ của anh, hiện là trợ lý của Tạ Ninh.
Tạ Kiến Hoài theo bản năng cau mày, sực nhớ con gái đang ở trước mặt liền vội vàng giãn cơ mặt cười tươi: “Chiêu Chiêu vào phòng thay váy trước đi, daddy vào ngay đây.”
“Vâng vâng, daddy phải nhanh lên nhé!”
“Được.”
Tạ Kiến Hoài nhìn con gái vào phòng xong, thần sắc lập tức trở lại vẻ nghiêm túc chính trực lúc làm việc, bắt máy bằng một tiếng “Alo”.
“Tạ tổng, mấy vị cổ đông muốn mở cuộc họp đột xuất vào lúc mười giờ rưỡi, anh có tiện có mặt không ạ?” Trợ lý hỏi.
“Cậu thấy tôi có thể không?” Tạ Kiến Hoài mặt không cảm xúc hỏi vặn lại.
“Tôi thấy… anh có thể ạ.”
Anh nhất thời chẳng muốn trả lời nữa. Rõ ràng trợ lý giờ đã là người của em gái rồi, tại sao vẫn cứ gọi điện bảo anh đến công ty họp?
Tạ Kiến Hoài định mở miệng từ chối, trợ lý lại nói tiếp: “Là tiểu Tạ tổng bảo tôi gọi điện cho anh, muốn nhờ anh tham gia.”
Vốn dĩ mọi người đều gọi Tạ Gia Hành là “tiểu Tạ tổng”, nhưng sau khi cậu ấy đi du học về chỉ làm nhà thiết kế trong công ty, nên mấy năm nay nhân viên đã quen gọi Tạ Ninh là “tiểu Tạ tổng”.
Nghe thấy là em gái nhờ vả, Tạ Kiến Hoài nuốt lời từ chối vào trong, liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, chín giờ năm mươi, chắc là vẫn kịp.
Anh trầm giọng: “Biết rồi, tôi sẽ qua.”
Tạ Kiến Hoài cúp điện thoại, cầm theo dây chun tóc của Lâm Thính Vãn đi tìm con gái cưng. Chiêu Chiêu đã thay chiếc váy hồng nhỏ mommy chọn, ngoan ngoãn ngồi trước bàn trang điểm đợi anh.
“Daddy!” Chiêu Chiêu cười híp mắt gọi.
“Daddy đến đây.” Tạ Kiến Hoài đi tới sau lưng con gái, cầm lược nhẹ nhàng chải mái tóc dài của bé, rồi chậm rãi tết theo video hướng dẫn vừa xem.
Kiểu tóc này thực sự quá phức tạp, tự tay làm khác hẳn với cảm giác tưởng tượng. Anh tết sai mấy lần nhưng không hề bỏ cuộc, kiên nhẫn tháo ra tết lại nhiều lần, mất nửa tiếng đồng hồ cuối cùng cũng tết xong bím tóc bên trái.
Chiêu Chiêu nhìn kiểu tóc trong gương, khen ngợi: “Daddy giỏi quá! Đẹp y hệt lần trước mommy tết cho con luôn!”
Tạ Kiến Hoài vô cùng mãn nguyện, đang định tết nốt bím bên phải thì chuông điện thoại lại vang lên, vẫn là trợ lý cũ gọi đến, anh bắt máy lần nữa.
“Tạ tổng, khoảng bao giờ thì anh đến công ty ạ?” Trợ lý ướm hỏi.
“Sẽ đến muộn một chút.” Anh nói ngắn gọn súc tích: “Hiện tại tôi đang có việc gấp.”
Trợ lý dù mấy năm nay không đi theo Tạ Kiến Hoài nhưng vẫn rất hiểu tính khí của anh, liền hỏi thêm một câu: “Việc gì gấp ạ?”
Ánh mắt Tạ Kiến Hoài dừng lại trên mái tóc dài đen láy của Chiêu Chiêu, trả lời một cách hết sức hiển nhiên: “Tết tóc cho con gái tôi.”
“…..”