Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa - Chương 204
topicSự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa - Chương 204 :Anh ấy trông [3]
Cấu trúc của lễ trao giải gần như giống hệt những buổi lễ trước đây: mở đầu bằng phần độc thoại của người dẫn chương trình — thường là một ngôi sao nổi tiếng để khuấy động bầu không khí — rồi mới đến phần công bố giải thưởng.
Tôi được đề cử hai hạng mục:
Tân binh xuất sắc nhất và Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.
Tân binh thì tôi không kỳ vọng nhiều, nhưng với giải Nam diễn viên phụ, tôi khá tự tin. Theo những gì nghe được, mỗi giải thưởng trị giá 100 nghìn Rend… một khoản tiền cực kỳ lớn.
Vỗ tay, vỗ tay, vỗ tay—
Tiếng vỗ tay kéo tôi trở lại thực tại. Người dẫn chương trình vừa rời sân khấu, và bây giờ mới là lúc bắt đầu phần trao giải thật sự.
Không khí lập tức trở nên căng thẳng. Tiếng cười nói biến mất. Đèn sân khấu sáng rực, còn ánh sáng ở khu ghế ngồi thì dịu xuống.
Tách, tách—
Bước ra giữa sân khấu là một người phụ nữ. Tôi không biết cô ta là ai, nhưng chỉ cần một cái liếc là đã thấy sự nổi bật: gương mặt cân đối, mái tóc vàng dài óng, khí chất rực rỡ. Hẳn là diễn viên nổi tiếng nào đó.
Nhưng… tôi không quan tâm.
Tôi chỉ quan tâm đến giải thưởng .
Đến tiền .
“Cảm ơn mọi người. Giờ tôi sẽ bắt đầu buổi lễ trao giải. Giải đầu tiên là Kịch bản xuất sắc nhất. Và sau đây là các đề cử.”
Không khí quanh tôi lập tức trở nên căng như dây đàn.
Nhìn quanh, tôi thấy các thành viên Tập đoàn Rèm Nhung mặt ai cũng căng thẳng.
“Đề cử đầu tiên: Tháng Tư của Kẻ Ngốc , sáng tác bởi Krispotz Lamela.”
Trên màn hình lớn xuất hiện một đoạn trích. Mọi người vỗ tay nhiệt liệt.
Tiếp theo là vở khác, rồi lại vỗ tay.
Tôi cũng vỗ theo cho phải phép.
“Và cuối cùng nhưng không kém phần quan trọng…”
Người dẫn chương trình hơi cong khóe môi.
“ Bí Ẩn Dinh Thự Nửa Đêm , biên kịch Olga!”
Màn hình chuyển cảnh, và tôi thấy thoáng qua gương mặt mình.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Người trên màn hình đúng là tôi, nhưng cũng như không phải tôi.
Tôi chưa từng xem lại màn diễn ấy, nhưng bây giờ mới nhận ra… tôi đã diễn tốt hơn mình tưởng rất nhiều.
Vỗ tay, vỗ tay, vỗ tay—
Khán giả phản ứng còn mạnh hơn hẳn hai vở trước.
Ngay lúc ấy, tôi biết kết quả.
“Và người chiến thắng là…”
Một khoảng lặng ngắn.
“ Bí Ẩn Dinh Thự Nửa Đêm — 5447 phiếu!”
│ Bảng xếp hạng Kịch bản xuất sắc nhất
Bí Ẩn Dinh Thự Nửa Đêm – 5447 Scary Crossfire – 4536 Tháng Tư của Kẻ Ngốc – 3633 Whispers of the Night – 3331 Blue Ocean Cry – 2629 Ordinary Grave – 2429 Outlaws of the World – 2227
Khán phòng bùng nổ tiếng reo hò, mọi người đổ xô tới chúc mừng Olga. Nhưng…
‘Hỏng rồi.’
Tôi nhìn chằm chằm bảng phiếu.
Rồi quay sang Aoife.
Cô ấy đang trơ người ra, mắt dán vào số phiếu.
Tôi nuốt nước bọt.
Tự thấy cả người như ngồi trên bàn chông.
Lẽ ra… mình nên nói thật ngay từ đầu…
Olga bước lên sân khấu phát biểu. Bài nói của cô ấy không dài, nhưng nhạt nhẽo: kể về quá trình sáng tác, thời thơ ấu, nỗ lực vượt khó. May là cô ấy nói nhanh, không ai kêu ca.
Khi cô trở về ghế, tất cả mọi người vẫn tiếp tục chúc mừng.
Tôi cũng chúc mừng, nhưng lòng nặng trĩu. Cứ mỗi lần nhìn sang phải, tôi lại thấy gương mặt Aoife và… cảm giác tội lỗi muốn đập vào mặt mình.
Các giải kế tiếp được trao nhanh chóng.
Rồi Jeremy Lynch — người dẫn chương trình lúc mở màn — trở lại sân khấu, tươi cười tay cầm phong bì.
“Bây giờ đến phần chính của buổi lễ.”
Không khí lập tức thay đổi. Tôi siết chặt tay.
‘Đến rồi… hạng mục của mình.’
Tôi thật sự phải thắng .
Tôi cần số tiền đó.
“Giờ tôi sẽ công bố đề cử cho Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất.”
Màn hình thay đổi, hiện lên gương mặt đầu tiên.
“Đề cử đầu tiên, Casey Jacobs, vai Eric Brown trong Tháng Tư của Kẻ Ngốc .”
Tiếp đó là những cái tên khác.
Rồi…
“Đề cử cuối cùng, Julien Dacre Evenus, vai Azarias trong Bí Ẩn Dinh Thự Nửa Đêm .”
Ngay khi tên tôi vang lên, hàng loạt máy quay đồng loạt xoay về phía tôi. Ánh mắt những người xung quanh cũng vậy.
Tôi cố giữ bình tĩnh.
“Và người chiến thắng là…”
Người dẫn chương trình nhìn thẳng vào tôi.
“Julien Dacre Evenus.”
│ Bảng xếp hạng Nam diễn viên phụ xuất sắc nhất
Julien Dacre Evenus – 3794 Casey Jacobs – 3356 Evelyn Harper – 3101 Liam Chandler – 2987 Sophia Langford – 2226 Jackson Monroe – 1983 Amelia Whitaker – 1772
Khi tên tôi được xướng lên, gánh nặng như trút khỏi vai.
Tôi đứng dậy giữa tiếng reo hò, chỉnh lại áo vest rồi bước lên sân khấu.
“Chúc mừng cậu.”
“…Cảm ơn.”
Chiếc cúp nhẹ đến bất ngờ, phủ vàng óng ánh.
Tôi đứng giữa sân khấu.
Ánh đèn dồn lên người.
Khán phòng lặng im.
‘Bài phát biểu… phải nói chứ.’
Tôi hít sâu.
“Đây là—”
Bốp!
Một tiếng vỗ tay vang khắp sân khấu.
Tôi giật mình.
Bốp!
Lần nữa.
Tôi nhìn về hướng âm thanh phát ra… và thấy hắn .
Một bóng người ngồi giữa khán phòng.
Mũ che gần hết mặt, chỉ để lộ mái tóc vàng lộm chộm.
Hắn hơi nghiêng người về trước.
Trong khoảnh khắc, cả người tôi nổi da gà.
Bốp!
Không ai ngoài tôi phản ứng.
Khán giả vẫn ngơ ngác, thì thầm… như thể không hề nghe thấy tiếng vỗ tay này.
Như thể hắn không tồn tại với họ.
Tôi đứng chết lặng.
Bốp, bốp!
Tiếng vỗ tay càng lúc càng to, càng dồn.
Tim tôi đập theo từng nhịp.
Bốp, bốp, bốp!
Tôi không thở được.
Mồ hôi lạnh chảy dài.
Thông báo nhấp nháy trước mắt.
Tôi không nhìn thấy gì khác ngoài hắn.
Bốp, bốp, bốp, bốp!
Rồi…
“……”
Tiếng vỗ tay vụt tắt.
Chớp mắt một cái, hắn biến mất.
Âm thanh khán phòng trở lại bình thường.
Tôi th* d*c.
Tay siết chặt chiếc cúp.
Một cảm giác nguy hiểm mạnh mẽ tràn lên từ tận đáy tim.
Kẻ đó…
Rốt cuộc là ai?
Lương 5 triệu: Cầu đề cử, cầu thả tim, cầu lưu trữ, để lại bình luận để động viên mình nhé.