Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 77

topic

Phùng Đăng - Nợ Ba Lượng Vàng - Chương 77 :
Chương 77

Chiếc xe ngựa lộc cộc lăn bánh qua phố chợ.

Đáng lẽ giờ này phải là lúc nắng vàng rực rỡ, nhưng mây trên trời cuộn lại tầng tầng, che khuất quá nửa ánh dương, cơn gió lùa qua rèm xe vương chút hơi lạnh.

Sở Tuyên đã uống một viên Lãnh Hương Hoàn, dược tính xung đột trong người khiến bà ta không biết liệu còn có thể cứu vãn được không. Nếu không, e rằng cả đời này sẽ thật sự ngây dại.

Bạch Khinh Khinh vốn không định bắt Sở Tuyên, mà chỉ mong ông ta an ổn ở bên cạnh mình. Nhưng vì sao Sở Tuyên luôn tìm cách trốn chạy? Khi trước kia rõ ràng ông ta cũng từng nói yêu bà ta, ngoan ngoãn ở bên bà ta chẳng phải tốt hơn sao? Chính vì Sở Tuyên cứ mãi chạy trốn nên bà ta mới chuyển sang nghiên cứu cổ thuật. Nào ngờ khi hạ cổ trùng cho ông ta lại xảy ra sai xót, khiến Sở Tuyên khi ngây khi tỉnh như bây giờ.

Bạch Khinh Khinh lạnh lùng nhìn ra ngoài rèm cửa, trong lòng trống rỗng.

Năm đó khi bị dồn ép vào đường cùng, bà ta tìm đến Phật pháp mong cầu giải thoát. Lúc ấy, trụ trì từng nói với bà ta rằng: “Nước tất chảy về đông, hoa ắt sẽ tàn phai, thế sự chẳng do người định, cái gì không giữ được thì đừng cưỡng cầu. Kiếp người khổ hạnh, hết thảy đều là hư ảo, phải học cách buông tha cho chính mình.”

Buông tha cho chính mình ư?

Điều Bạch Khinh Khinh mong muốn xưa nay chính là giam Sở Tuyên ở bên mình, để ông ta ngày ngày bầu bạn cùng bà ta. Buông tay để Sở Tuyên đi mới là điều khiến Bạch Khinh Khinh khổ sở.

Nhưng suy cho cùng tên ngốc “Sở Tuyên” kia cũng chẳng còn là người từng ở trường năm ấy nữa.

“Hoa rừng rơi rụng xuân hồng, thoáng qua đã thấy phai hồng màu hương, sớm mưa chiều gió giăng vương, đành thôi chẳng giữ được hường xuân đi.” Những bức tường đỏ ngói đen ngoài vòm cửa sổ dần lùi về phía sau, từ xa vọng lại tiếng đọc thơ trong trẻo của một đứa trẻ.

Trẻ con chưa hiểu ý thơ, thành ra giọng đọc lại vui tươi mà ngây ngô.

Bạch Khinh Khinh ngẩng đầu nhìn về hướng ấy, bên ngoài tường sân chỉ thấy những ngọn cây xanh biếc trong trường đang đung đưa rì rào trong gió.

Năm đó, bà ta cũng đã gặp Sở Tuyên như thế.

“Son pha lệ ướt sầu bi, men say còn vướng bước đi chưa rời, biết khi nào gặp lại người, đời bao hận kiếp chơi vơi muôn phần, tựa như sông chảy xa dần, chẳng ngừng chẳng nghỉ xuôi dần phương đông.”

Bà ta nhìn thì vẫn bình thản, nhưng tay lại siết chặt vạt áo đến phát run. Bài thơ ấy như một lời cảnh tỉnh, mà cũng như đang cười cợt mỉa mai. Nó chế nhạo bà ta bao năm qua chỉ là công dã tràng, chế nhạo kẻ bà ta giữ lại chỉ như cái mộng ảo, hoa trong gương, trăng trong nước.

Mây càng lúc càng dày, bóng tối đổ xuống che phủ muôn nơi, vài vệt mây đen lơ lửng góc chân trời, không khí dần nặng nề ẩm ướt.

*

“Trời sắp mưa rồi, công tử, mau vào phòng thôi!” A Đào đi sát sau Sở Tuyên, muốn kéo ông ta lại mà chẳng dám, nên đành khẩn khoản khuyên.

Nhưng Sở Tuyên vẫn đứng yên, cau mày song lại kinh ngạc nhìn Lộ Chi Dao.

Giữa sân có một chiếc xích đu nhỏ, đặt ngay trước cửa phòng của Lộ Chi Dao.

Vốn dĩ y chỉ ra xem có chuyện gì, nhưng hỏi mấy câu rồi mà Tuyên cứ ngẩn ngơ nhìn y, chẳng nói lấy một lời. Lộ Chi Dao thấy thế thì chán, chẳng buồn đôi co nữa. Y lên xích đu ngồi, thong thả đu qua lại, chờ Lý Nhược Thủy trở về.

Nào ngờ Sở Tuyên vẫn đi theo sau y rồi liên tục hỏi mấy câu kỳ quái.

“Cậu là ai? Sao lại giống ta đến vậy? Cậu là em trai ta à?”

Đồ ngốc.

Lộ Chi Dao nghiêng đầu tựa lên sợi dây, khẽ đu đưa chiếc xích đu qua lại. Vạt áo dính vài giọt máu kéo lê trên mặt đất, cuốn theo mấy cánh hoa rơi.

Y cong ngón tay giữ nguyên tư thế móc ngoéo, lòng thầm tính toán thời gian Lý Nhược Thủy trở về.

“… Cậu không nhìn thấy à?” Sở Tuyên bước đến gần, đưa tay quơ quơ trước mắt y.

“Ông mà mà còn động nữa thì đừng mong giữ được bàn tay này.”

Lộ Chi Dao mỉm cười, vẻ mặt vẫn hiền hòa như thường. Y khẽ xoay ngón tay đang hơi cong lên, rút con dao găm từ bên hông ra.

Sở Tuyên ngừng lại mấy giây, lùi về sau một bước rồi lại cất tiếng hỏi.

“Cậu biết ta tên gì không?” Giọng nói rõ ràng, cảm xúc ổn định, chẳng giống dáng vẻ ngây dại trước đó.

Hàng mi Lộ Chi Dao khẽ động, y lại cất dao vào, giọng du dương, ánh mắt dịu dàng: “Ta đâu biết. Ông hỏi người phía sau ông kìa.”

Sở Tuyên quay đầu nhìn A Đào, ngập ngừng chốc lát rồi lại bước đến gần y hơn.

“Ta đã mất trí nhớ… Cậu và ta giống nhau như vậy, hỏi cậu có lẽ sẽ tốt hơn.”

Thấy Lộ Chi Dao không đáp, Sở Tuyên trầm ngâm giây lát rồi cúi nhìn dáng vẻ mình, đoán chừng tuổi của Lộ Chi Dao.

“Hay là, cậu là con ta? Ta nhìn cậu thôi cũng thấy rất thân thiết rồi.”

Lộ Chi Dao quay mặt không thèm nhìn ông ta nữa, thỉnh thoảng y chạm mũi chân xuống đất lấy đà để xích đu nhẹ nhàng đu đưa. Y chỉ thấy buồn cười.

“Ta không cha không mẹ, thấy thân thiết chắc chỉ vì ta dễ nhìn thôi.”

Sở Tuyên còn hỏi thêm vài câu nữa, nhưng Lộ Chi Dao chỉ tựa người vào xích đu, mỉm cười chẳng đáp lại.

Những gợn mây đen ở phía xa dần tụ lại, rồi nhập thành một mảng lớn, trĩu nặng trôi về phía này.

Cửa lớn Bạch phủ được đẩy mở, Bạch Khinh Khinh thất thần đứng trước cổng. Đôi mắt bà ta trống rỗng, ánh nhìn nặng nề dừng lại trên người Sở Tuyên. Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng ấy phản chiếu thân hình thẳng tắp của ông ta, thoạt nhìn cứ như ông ta đã trở lại như xưa.

Trong mắt Bạch Khinh Khinh dấy lên từng tia sáng nhỏ, dáng vẻ của người trước mặt kia thật giống Sở Tuyên thuở ban đầu.

Bạch Khinh Khinh bước đến trước mặt Sở Tuyên càng lúc càng nhanh, nhưng vừa định mở miệng nói gì đó.

“Cô là ai?” Câu hỏi nặng nề ấy giáng thẳng xuống, nụ cười của Bạch Khinh Khinh đông cứng trên môi.

Những ảo tưởng mà bà ta dày công dựng nên cuối cùng tan vỡ, dẫu có cho ông ta uống thêm bao nhiêu thuốc bổ thì cũng đã muộn.

Với người khác, có lẽ chỉ là mất trí nhớ, nhưng với người như Bạch Khinh Khinh mà nói, thì điều đó có nghĩa là Sở Tuyên đã chết.

Như mộng, như ảo, như bọt, như bóng, như sương, như chớp.

Tiếng chuông chùa vang vọng bên tai, lời sư trụ trì không ngừng dội vào tâm trí, dường như mọi người đều đang bảo bà ta cầu mà chẳng được, khuyên bà ta buông tay.

A Đào nhìn thấy vẻ mặt của Bạch Khinh Khinh thì bất giác lùi lại vài bước. Sở Tuyên cụp mắt nhìn bà ta, trong ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc.

Đôi mắt Bạch Khinh Khinh vằn đầy tơ máu, toàn thân run rẩy. Bà ta ôm ngực th* d*c, gương mặt vốn hồn nhiên chẳng còn nữa, mái tóc tán loạn khiến dáng vẻ ấy thêm phần thê lương.

Không xa đó, Lộ Chi Dao đang đu đưa trên xích đu, hơi nghiêng đầu “nhìn” về phía họ.

Cảnh tượng này khiến y thấy hơi hứng thú.

Khoảng sân chìm vào tĩnh lặng hồi lâu, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Bạch Khinh Khinh, dõi theo từng cử chỉ của bà ta.

Mãi lâu sau, tiếng cười xen lẫn cả sự điên cuồng lẫn khinh miệt chợt vang lên. Và đó mới là Bạch Khinh Khinh thật sự.

“Trong tám cái khổ của đời người, chỉ có ‘ái biệt ly’ và ‘cầu bất đắc’ là đau nhất. Lời Phật dạy quả chẳng sai.” Bạch Khinh Khinh ngẩng đầu, khóe môi khẽ cong, nước mắt lại lăn dài trên má.

Mọi pháp đều nương vào duyên mà sinh, mọi pháp đều nương vào duyên mà diệt, pháp sinh diệt theo duyên, Phật nói đều là không.

Duyên khởi duyên diệt đều là hư không, tất cả chỉ là ảo ảnh. Có lẽ bà ta đã hiểu đạo lý này từ rất nhiều năm trước, nhưng lại chưa bao giờ thấu hiểu thật sự.

Và cũng chẳng muốn thấu hiểu. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

“Chàng biết mình là ai không?” Bạch Khinh Khinh nhìn Sở Tuyên bằng đôi mắt hoe đỏ, đầm đìa nước mắt, nhưng chẳng ai có thể thực sự gắn bà ta với hai chữ “yếu mềm”.

Sở Tuyên khẽ lắc đầu: “Không biết.”

“Chàng là phu quân của em. Trên đời này, người chàng yêu nhất là em.” Bạch Khinh Khinh nhìn Sở Tuyên chằm chằm không chớp mắt, rồi chậm rãi giơ tay chỉ về phía Lộ Chi Dao: “Còn nó là con của chúng ta.”

Sở Tuyên quay đầu nhìn Lộ Chi Dao, y quả thực rất giống cả hai người họ.

“Thật sao?” Ông ta khẽ thì thầm.

“Thật.”

Bạch Khinh Khinh cụp mắt che đi sự cuồng loạn trong đáy mắt, rồi bật cười như được giải thoát.

Sao có thể gọi đây là đau khổ được chứ? Rõ ràng đây là cơ hội tốt mà ông trời ban cho bà ta, để bà ta có thể vĩnh viễn nắm giữ Sở Tuyên trong tay. Đây mới chính là sự giải thoát của bà ta, là bến bờ bên kia của bà ta.

“A Đào, đi thu dọn đồ đi, ngày mai chúng ta khởi hành.”

“Đi đâu?” Sở Tuyên nhìn Bạch Khinh Khinh, hiển nhiên đã tin vào mối quan hệ giữa hai người.

“Tất nhiên là đến nơi chúng ta gặp nhau lần đầu, Sở lang.”

Bà ta muốn tạo lại một Sở Tuyên mới, một người giống hệt ông ta khi xưa, nhưng sẽ chỉ ở bên cạnh bà ta mà thôi.

Dứt lời, Bạch Khinh Khinh quay người bước về phía Lộ Chi Dao. Chuyện của Sở Tuyên đã được giải quyết, giờ chỉ còn lại mối phiền toái nho nhỏ mang tên Lộ Chi Dao.

“A Sở, đi với mẹ, mẹ sẽ nói cho con biết cách giải cổ trùng của mẹ.”

Lộ Chi Dao vốn chẳng định để ý đến Bạch Khinh Khinh, nhưng cuối cùng vẫn bước theo sau, chậm rãi đi cùng bà ta vào trong phòng.

Phía chân trời vang lên tiếng sấm văng vẳng, mây đen cuộn trào, gió cũng dần nổi lên.

“A Sở, mẹ biết con vốn chẳng để tâm đến cha mẹ, nhưng mẹ đã hạ cổ lên người Lý cô nương kia, e rằng cũng khó mà thoát khỏi kiếm của con.”

Bà ta nhìn Lộ Chi Dao bằng đôi mắt long lanh, chan chứa nét hoài niệm.

“Đừng ngạc nhiên, con và mẹ rất giống nhau, năm xưa mẹ cũng từng có suy nghĩ ấy. Mẹ hiểu rõ bây giờ con đang cảm thấy thế nào, nghi kỵ, bất an, nỗi đau vì chẳng được ai để ý… Lý cô nương hôm nay ra ngoài rồi phải không? Cô ấy không dẫn theo con ư? Vì sao vậy? Chẳng phải cô ấy nói sẽ không rời đi sao?

“Mẹ còn nhớ khi cha con rời đi lần đầu, ông ấy nói sẽ mua ít đồ tặng mẹ. Mẹ đã chờ món quà bất ngờ đó, nhưng ông ấy đi mãi chẳng quay về.”

Lộ Chi Dao vốn chẳng muốn nghe mấy lời này, song hễ liên quan đến Lý Nhược Thủy thì dù không muốn nghe nhưng y vẫn không thể nào bỏ ngoài tai được.

Huống hồ, những điều bà ta đúng là cảm giác thật của y.

“A Sở, mẹ biết chúng ta là những kẻ giống nhau. Con trùng này mẹ để lại cho con, coi như quà chia tay của mẹ. Cách giải cổ mẹ cũng đã nói rồi, nếu cô ấy muốn rời đi, thì hãy dùng thứ này đi.”

Bạch Khinh Khinh đặt một chiếc lọ sứ trước mặt y, trong đôi mắt còn ươn ướt kia lại ánh lên ý cười.

“… Lấy cách giải trùng làm điều kiện trao đổi, con trùng này xem như quà tặng. Ngày mai thả chúng ta đi, con thấy thế nào?”

“Mẹ biết con là người trọng chữ tín nhất. Nếu con không chịu thì chúng ta chỉ đành phí thời gian ở đây thôi.”

Tiếng sấm ù ù vang vọng, Lộ Chi Dao thầm tính toán thời gian trong lòng, chẳng ngờ giờ đã gần chạng vạng.

“Được.” Có lẽ là vì không muốn kéo dài thời gian, hoặc có lẽ vì có toan tính riêng nên Lộ Chi Dao đồng ý.

Bạch Khinh Khinh mím môi khẽ cười rồi lấy từ trong tủ ra một bộ ngân châm, bắt đầu giảng cho y cách giải cổ trùng.

Trời nhá nhem tối, mây đen phủ kín cả bầu trời, mưa bắt đầu lất phất rơi ngoài cửa sổ. Hoàng hôn đổ bóng, Lộ Chi Dao đã học xong phương pháp giải trùng, y mở cửa phòng rồi chậm rãi bước ra ngoài.

“A Sở, thuở nhỏ con cũng từng theo mẹ lễ Phật tụng kinh, nỗi khổ của kẻ cầu mà chẳng được, con hẳn là hiểu rõ.”

Lộ Chi Dao không đáp, y chỉ lần mò đi ra ngồi lên chiếc xích đu, sau đó khẽ đung đưa qua lại. Như cánh bướm trắng khẽ rung đôi cánh trong màn mưa xám mờ, lặng lẽ chờ đóa hoa thuộc về mình đến bên.

Chiều tà đã qua, mưa càng lúc càng nặng hạt, chiếc dây cột tóc ướt sũng rũ xuống giữa mái tóc, mềm oặt chẳng chút sức sống.

Cả một khoảng thời gian lâu như vậy, thế nhưng cánh cổng phủ vẫn không có dấu hiệu được đẩy ra.

*

“Mùa mưa phiền thật, cứ dăm bữa nửa tháng lại đổ xuống, làm ăn khó quá.”

Tiếng kim loại va chạm vang lên trong nhà, bác thợ rèn để trần thân trên đang đứng bên lò lửa liên tục nện búa lên tấm sắt mỏng, tia lửa bắn tung tóe khắp nơi.

“Cô nương, khuôn của cô xong rồi. Đợi lát nữa tôi sẽ gắn nốt mắt xích cho cô.”

“Đa tạ… Nhưng bác có thể làm nhanh hơn chút không?”

Lý Nhược Thủy chống cằm nhìn cơn mưa rả rích ngoài cửa, rồi lại đưa mắt sang chiếc khuôn bên cạnh.

May mà bạc thưởng nhiệm vụ lần trước khá hậu hĩnh, đem đi nung chảy thành đồ được, thanh âm phát ra từ đồ bạc nguyên chất chắc chắn sẽ trong trẻo hơn nhiều.

Bác thợ rèn rót dòng bạc nóng chảy vào khuôn, đúc thành từng vòng tròn nhỏ tinh xảo. Sau đó bác nhúng khuôn vào nước, tiếng “xèo xèo” vang lên, khói trắng bốc lên nghi ngút, và chiếc chuông bạc bóng sáng, nhỏ xinh đã ra đời.

“Cô nương, dây chuông này cô định tặng cho ai? Có ở hoàng thành thì cũng chẳng mấy ai làm công phu thế đâu.”

Lý Nhược Thủy cúi người nhìn bác thả từng viên bạc nhỏ vào trong chuông, tiếng leng keng hòa cùng tiếng mưa thật êm tai làm sao.

“Cháu làm tặng cho người khác, rồi để người ấy tặng lại cho cháu.”

Bác thợ rèn liếc nhìn cô, như chợt hiểu ra điều gì mà cười nói.

“Tặng cho người trong lòng à?”

Lý Nhược Thủy cũng không hề ngại ngùng, thoải mái gật đầu: “Vâng.”

“Tặng thứ này thì cô nương quả là gan dạ hơn vẻ ngoài đấy.”

Bác thợ rèn bật cười ha hả mấy tiếng rồi lấy sợi dây bạc đã làm xong ra lần lượt gắn từng chiếc chuông vào. Bề ngoài trông có vẻ đơn giản, nhưng nếu nhìn kỹ, trên thân những chiếc chuông tròn trịa khắc đầy hoa văn tinh xảo, xinh đẹp vô cùng.

Vốn dĩ bác làm dây móc xích như này rất nhanh, nhưng vì những hoa văn phức tạp đó mà phải làm lại cả khuôn, nên tốn rất nhiều thời gian. Khi chiếc chuông cuối cùng được gắn lên, bác thợ rèn lắc nhẹ thử, tiếng leng keng trong trẻo, không quá ồn, vừa khéo là một chuỗi chuông hoàn hảo.

“Xong rồi, cô nương xem qua hàng đi.”

“Không cần đâu, cháu đứng đây nhìn nãy giờ là biết rất tốt rồi.” Lý Nhược Thủy nhận lấy sợi dây, đặt vào trong hộp gỗ rồi ưu sầu liếc nhìn màn mưa mỗi lúc một lớn hơn bên ngoài.

“Cô nương, hay cô cầm cây dù này đi, hoặc ở lại đây một lát cũng được…”

“Không cần đâu ạ, cháu còn việc phải làm, cháu mua lại cây dù này.”

Lý Nhược Thủy trả tiền xong thì giương dù lao thẳng vào màn mưa dày đặc.

Vì trời đột nhiên tối sầm lại nên cô chẳng nhìn ra nổi khi nào là chạng vạng. Hỏi tiệm rèn thì bác ấy nói vẫn còn sớm, nhưng nơi đó không có khắc lậu, thành ra cô cũng chẳng dám chắc lời bác ấy có chính xác hay không. Để khỏi thất hẹn, cô chỉ đành vội vã quay về.

Lý Nhược Thủy từng chứng kiến khả năng tính giờ của Lộ Chi Dao, chẳng biết y làm cách nào nhưng lúc nào cũng chuẩn xác đến lạ.

Chỉ mong người chủ tiệm kia cũng tính đúng thời gian thôi.

Chạy vội suốt dọc đường, cuối cùng Lý Nhược Thủy cũng đến trước Bạch phủ. Cô đẩy cửa bước vào hành lang.

Chiếc ô giấy dầu chỉ đủ che mưa trên đầu, vạt váy cô sớm đã ướt sũng, mỗi bước đi vội vã đều để lại những vệt nước loang dài dưới mái hiên.

Rẽ qua một góc, cô thấy một bóng áo trắng bất động ngồi lặng trên xích đu giữa màn mưa xám nhòa.

Tựa hồ nghe thấy tiếng động, người ấy quay đầu lại. Đó là Lộ Chi Dao.

“Em về rồi.”

Chú thích:

Tương Hoan Kiến kỳ 1, tác giả Lý Dục. Tương Hoan Kiến kỳ 1, tác giả Lý Dục . Trích Đoạn 32, Kim Cương Kinh (Phật Giáo). Duyên Khởi, Phật Giáo. Ngày xưa dùng cái gáo đồng, giữa châm một lỗ để nước dần dần rỏ xuống để định thời giờ, gọi là khắc lậu. Theo đồng hồ bây giờ định cứ mười lăm phút là một khắc, bốn khắc là một giờ .