Thiên Kim Danh Y - Chương 444

topic

Thiên Kim Danh Y - Chương 444 :
Chiều tối, tại Diệu Lăng Các.

Giữa lúc Thác Bạt Nguyệt trăm mối cảm xúc đan xen, phẫn nộ không biết trút vào đâu, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

“Công chúa điện hạ, nô tỳ đã nấu cho người một chén canh ngọt an thần, người tranh thủ uống lúc còn nóng đi ạ.”

Đó là giọng một phụ nhân đứng tuổi, họ Từ, mọi người đều gọi là Từ ma ma. Bà vốn là một quản sự bếp núc trong đoàn sứ thần nước Huyền. Từ khi đoàn sứ thần có thêm vị “khách không mời” là Thác Bạt Nguyệt, bà liền được phân công chuyên hầu hạ công chúa.

Thác Bạt Nguyệt vội kéo khăn tay, luống cuống lau nước mắt trên mặt, cố gắng dựng lại dáng vẻ công chúa.

“Vào đi.”

Cửa mở, Từ ma ma đẩy cửa bước vào.

“Đặt xuống đó.” Thác Bạt Nguyệt quay lưng đi, không muốn để người khác thấy bộ dạng thất thố của mình.

Từ ma ma vóc người không cao, không mập không gầy, quanh thân toát ra vẻ hiền hòa.

“Khí hậu Đại Loan khô nóng hơn nước Huyền, nô tỳ sợ công chúa hư hỏa vượng, nên trong canh ngọt có thêm ngân nhĩ, hạt sen. Không biết có hợp khẩu vị của công chúa không?”

“Ừ.” Thác Bạt Nguyệt đáp một tiếng, vẫn không quay đầu lại.

Ngày thường hai người rất ít trò chuyện. Có thể nói, ở Đại Loan, Thác Bạt Nguyệt vô cùng cô độc. Từ ma ma không phải người đã theo hầu nàng ta từ nhỏ, chỉ là người tạm thời được phân công, nàng ta tự nhiên không thể giãi bày tâm sự. Huống chi thân phận cách biệt, nàng ta cũng không thể dễ dàng buông bỏ dáng vẻ của công chúa.

Từ ma ma cũng không phải kẻ lắm lời, thường ngày làm xong việc liền cung kính lui ra. Nhưng hôm nay thấy Thác Bạt Nguyệt như vậy, cuối cùng bà vẫn không nhịn được: “Công chúa điện hạ cao quý, đương nhiên không cần bọn nô tỳ như chúng ta khuyên giải. Nhưng nếu trong lòng có chuyện gì, vẫn nên nói ra, đừng dồn nén quá kẻo hại thân.”

Thác Bạt Nguyệt không đáp.

Từ ma ma lại nói: “Theo lý mà nói, thân phận hèn mọn như nô tỳ không có tư cách nghe tâm sự của công chúa. Nhưng nô tỳ là người nước Huyền, là con dân của hoàng thượng, phải trung thành với hoàng thượng. Công chúa điện hạ ở nơi đất khách, nếu vì nô tỳ hầu hạ không chu đáo mà sinh bệnh, nô tỳ đúng là tội đáng muôn chết! Nô tỳ thì không sao, nhưng nếu hoàng thượng và hoàng hậu biết được, nhất định sẽ đau lòng.”

Không nhắc tới hoàng thượng hoàng hậu thì thôi, vừa nhắc tới, Thác Bạt Nguyệt chỉ cảm thấy càng tủi thân hơn. Mũi cay xè, nàng ta không kìm được nữa, bật khóc nức nở.

Từ ma ma cũng chẳng màng tới lễ nghi tôn ti, vội vàng bước tới xoay người nàng ta lại. Thấy đôi mắt đỏ hoe vì khóc, bà đau lòng nói: “Công chúa điện hạ đừng khóc nữa. Có chuyện gì thì nói ra, nô tỳ giúp người nghĩ cách. Dù sao nô tỳ cũng đã có tuổi, trải qua không ít chuyện rồi.”

Thác Bạt Nguyệt chỉ cảm thấy Từ ma ma vừa thân thiết vừa hiền từ, như trong biển mênh mông chợt chộp được một cọng rơm cứu mạng.

“Từ ma ma, ta… ta…” Nàng ta “ta” mãi mà vẫn không nói ra được.

Từ ma ma nghĩ ngợi một lát, hạ giọng nói: “Có phải công chúa muốn hối hôn không? Nếu công chúa nhớ nhà, cũng không phải là không có cách. Chúng ta lập tức xưng bệnh, rồi tấu với hoàng đế Đại Loan xin về nước dưỡng bệnh, nói là chờ khỏi rồi sẽ lại sang hòa thân. Còn sau khi về nước Huyền, tùy tiện tìm một công chúa nhánh xa thay thế là được. Hoàng đế Đại Loan sẽ không truy cứu đâu, dù sao họ chỉ cần một người hòa thân, là ai cũng như nhau.”

Thác Bạt Nguyệt kinh ngạc trước sự điềm tĩnh và mưu lược của Từ ma ma. Từ một cọng rơm cứu mạng, giờ đã hóa thành một con thuyền lớn vững chắc.

“Không… ma ma, ta không hối hận. Chỉ là… chỉ là ta bị người ta bắt nạt.”

Từ ma ma giật mình: “Bị bắt nạt? Thật quá đáng! Đường đường là công chúa nước Huyền ở đây, ai dám bắt nạt công chúa?” Ban ngày Từ ma ma không theo hầu Thác Bạt Nguyệt, chỉ ban đêm mới vào hầu hạ.

Nghĩ tới Hạ Sơ Huỳnh, Thác Bạt Nguyệt cắn chặt môi dưới. Đôi môi vốn hồng hào bị cắn đến tím tái, đủ thấy nàng phẫn nộ đến mức nào.

“Là công chúa Kim Ngọc, Hạ Sơ Huỳnh!”

Từ ma ma sững lại một chút: “À… ra vậy. Vị công chúa Kim Ngọc rất ngang ngược kia sao?”

“Không chỉ là ngang ngược, mà là hoàn toàn vô lý, nói năng hồ đồ!”

Ngay sau đó, Thác Bạt Nguyệt trút ra mọi chuyện xảy ra thời gian gần đây như trút đậu trong ống. Đặc biệt, nàng ta kể rất tỉ mỉ chuyện xảy ra hôm nay. Nghĩ tới cảnh nhục nhã ấy, đến giờ nàng ta vẫn run lên vì tức giận.

Từ ma ma cũng tức đến mức mặt lúc đỏ lúc trắng, nghiến răng nghiến lợi: “Thật không ngờ công chúa Kim Ngọc của Đại Loan lại là một mụ đàn bà chanh chua vô giáo dục như vậy. Đúng là ngoài vàng ngọc mà trong rỗng tuếch! Bảo sao lại bị Kim Bằng tướng quân chán ghét, giờ chẳng khác nào một kẻ bị ruồng bỏ.”

“Bị ruồng bỏ!?” Thác Bạt Nguyệt giật mình kinh hãi.

“Đúng vậy, là bị ruồng bỏ!” Từ ma ma trừng mắt, vẻ hiền hòa ban nãy hoàn toàn biến mất, lúc này đã hóa thành một bà già cay nghiệt.

Tin này khiến Thác Bạt Nguyệt vô cùng chấn động: “Cuộc sống của nàng ta chẳng phải rất viên mãn sao? Phò mã Kim Bằng tướng quân được hoàng đế Đại Loan trọng dụng, thế tử lại là con trai độc nhất của phò mã, nàng ta thân thiết với Liên Y tỷ tỷ, lại là con gái ruột của Thái hậu… sao có thể là… kẻ bị ruồng bỏ?”

Từ ma ma cười lạnh: “Công chúa điện hạ thuần khiết lương thiện, tự nhiên không đấu lại được với những kẻ tâm địa u ám. Kim Bằng tướng quân là một trong tứ đại công tử kinh thành, xét về gia thế, dung mạo hay văn võ song toàn, không chỉ ở Đại Loan mà trong thiên hạ cũng là nhân vật đứng đầu. Thế nhưng công chúa Kim Ngọc lại là kẻ hay ghen tuông, trước kia náo loạn hậu viện vô cùng dữ dội. Nay thì mang theo thế tử quay về phủ công chúa, chẳng qua là đang dùng con để uy h**p phò mã thôi.”

Thác Bạt Nguyệt bắt đầu hồi tưởng về vị phò mã kia. Nàng ta biết phò mã là huynh trưởng của Vân Phi Tuân, nhưng trước đây mọi tâm tư đều đặt trên Vân Phi Tuân, nào có để ý tới Kim Bằng tướng quân? Giờ nghĩ lại, nàng ta nhớ ra trong đám quan viên từng thấy Kim Bằng tướng quân, dung mạo tuấn tú không thua kém hoàng đế Đại Loan, rõ ràng là võ tướng nhưng lại mang khí chất nho nhã.

Quả thực là một nhân vật khiến người ta kinh diễm. So sánh ra, Vân Phi Tuân lại có phần quá đỗi bình thường.

Nhưng bình thường thì đã sao?

Nàng ta thích Vân Phi Tuân, nàng ta nhất định phải có được hắn!

“Thật sao? Kim Bằng tướng quân đã bỏ nàng ta rồi ư?” Thác Bạt Nguyệt truy hỏi, trong đầu dần nảy sinh một ý niệm trả thù.

Từ ma ma đáp: “Sao có thể? Dù gì công chúa Kim Ngọc vẫn là công chúa. Huống chi nô tỳ còn nghe nói, thực ra công chúa Kim Ngọc yêu phò mã đến tận xương tủy, thậm chí có thể nói là không thể rời xa. Lần này lấy lui làm tiến, toàn bộ đều là chủ ý của quận chúa Liên Y. Chứ chỉ bằng cái đầu rỗng tuếch của một công chúa ngoài vàng ngọc trong bùn nhão như nàng ta, làm sao nghĩ ra được mưu kế gì?”

Thác Bạt Nguyệt gật đầu liên tục, vô cùng tán thành: “Đúng vậy, cái bộ dạng chanh chua của Hạ Sơ Huỳnh thì nghĩ ra được chiêu cao tay gì chứ? Giờ nàng ta dùng chiêu lấy lui làm tiến để thu hút phò mã, đúng là nằm mơ! Phò mã chắc đã sớm nhìn thấu âm mưu của nàng ta rồi.”

Chợt nhớ tới lời Từ ma ma vừa nói, nàng ta vội nắm tay bà ta, gấp gáp hỏi: “Ngươi nói… công chúa Kim Ngọc rất yêu phò mã sao?”

“Đúng vậy.” Từ ma ma đáp: “Yêu đến mức khắc cốt ghi tâm. Không chỉ người trong cung biết, mà người trong kinh thành cũng đều nhìn thấy rõ. Những chuyện này đều là mấy ngày nay nô tỳ nghe ngóng được.”

“Còn nghe được gì nữa? Mau kể cho ta nghe!”

Thác Bạt Nguyệt kéo Từ ma ma ngồi xuống ghế, bản thân cũng ngồi sát bên cạnh, rõ ràng là đã bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ cách đối phó Hạ Sơ Huỳnh.

Từ ma ma như nhớ ra điều gì, cười lạnh một tiếng: “Nghe nói, năm đó hôn sự của hai người cũng là do công chúa Kim Ngọc không biết xấu hổ cầu xin tiên hoàng ban hôn. Có thể nói là nàng ta chủ động dán lên. Sau khi gả vào, thì gây sự với phu nhân nguyên soái, đấu đá với các thiếp thất của Kim Bằng tướng quân, cả tòa phủ tướng quân ấy à… bị nàng ta làm cho gà bay chó sủa, loạn đến không ra hình dạng.”

Thác Bạt Nguyệt gật đầu như giã tỏi, vừa nghe vừa để ý, trong đầu ý nghĩ kia dần dần thành hình.

“Sau đó trong cung từng loạn lên một thời gian, xảy ra một số chuyện… nhưng rốt cuộc là chuyện gì thì nô tài trong cung đều kín miệng như bưng, không ai chịu nói, nên nô tỳ cũng không dò hỏi được thêm.” Từ ma ma nói đến đây thì dừng lại.

Thác Bạt Nguyệt nói: “Cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ, chẳng qua là loạn tranh ngôi hoàng tử mà thôi, triều đại nào, quốc gia nào chẳng có. Ma ma nói tiếp đi.”

Từ ma ma thấy công chúa sốt ruột, liền tiếp lời: “Hồi đó, công chúa Kim Ngọc đang mang thai, phải lưu lạc bên ngoài, chính vào thời điểm ấy mới quen biết quận chúa Liên Y. Sau khi thế cục yên ổn, công chúa Kim Ngọc trở về kinh, ngoài việc sinh hạ thế tử, tính tình còn thay đổi hoàn toàn. Trước kia ngày nào nàng cũng cãi vã với tướng quân, vậy mà sau khi trở về lại không gây chuyện nữa, mang theo thế tử quay về phủ công chúa, đối với tướng quân thì hờ hững lạnh nhạt.”

Thác Bạt Nguyệt trầm ngâm: “Lấy lui làm tiến.”

“Đúng vậy!” Từ ma ma gật đầu: “Không thể không nói chiêu này rất cao tay. Trước kia tướng quân chẳng buồn để tâm đến công chúa Kim Ngọc, giờ thì có việc không việc đều tìm cách đến phủ công chúa xin gặp. Công chúa Kim Ngọc lại hiếm khi chịu gặp mặt. Xem ra a… chậc chậc chậc, Kim Bằng tướng quân sắp mắc câu rồi.”

“Hừ, Hạ Sơ Huỳnh, ngươi không cho bổn cung yên ổn, bổn cung sao có thể tha cho ngươi?” Thác Bạt Nguyệt cười lạnh, nheo mắt, nơi khóe mắt lóe lên ánh sáng tàn độc.

Từ ma ma tò mò hỏi: “Công chúa điện hạ định làm thế nào?”

Thác Bạt Nguyệt hừ một tiếng: “Bổn cung sẽ phái người tìm cách ám chỉ cho Kim Bằng tướng quân biết chuyện này, để hắn đề phòng. Hạ Sơ Huỳnh chẳng phải ghét nhất các thiếp thất của phò mã sao? Bổn cung lập tức phái người về nước, tìm mười tuyệt sắc mỹ nữ tặng cho Kim Bằng tướng quân. Nàng ta càng ghét cái gì, càng hận cái gì, bổn cung càng làm cái đó. Bổn cung muốn tức chết nàng ta.”

Từ ma ma cười đầy ác ý: “Dám đắc tội với Nguyệt công chúa của chúng ta, sớm muộn gì công chúa Kim Ngọc cũng phải trả giá!”

Hai chủ tớ đạt được sự đồng thuận, lại tiếp tục trò chuyện đến tận khuya. Từ ma ma tâm địa thâm độc, bày cho Thác Bạt Nguyệt không ít mưu kế.

Kinh thành băng tuyết tan dần, lộ ra mặt đất ẩm ướt, trong không khí phảng phất hương hoa cỏ.

Vân phủ trồng rất nhiều cây, xuân vừa đến liền đua nhau đâm chồi nảy lộc, hoa nở rộ. Nhất thời đình đài lầu các như ẩn hiện trong biển hoa, nhìn từ xa, những mái ngói lưu ly lộng lẫy, những con linh thú tinh xảo thấp thoáng giữa tầng tầng hoa tựa mây, đẹp đến mức như bước vào tranh vẽ.

Triều đình Đại Loan ba ngày thiết triều một lần, hôm nay đúng dịp thượng triều, Vân Phi Tuân đã đi từ sớm.

Tô Liên Y cũng dậy rất sớm, bụng dưới hơi nhô lên, thong thả tản bộ trong sân, tận hưởng khoảng thời gian thanh nhàn hiếm hoi.

Ngoài cửa có người bẩm báo: công chúa Kim Ngọc tới.

Tô Liên Y vội ra nghênh đón, khoác thêm một chiếc áo choàng mỏng, bước nhanh về phía cổng. Chưa tới nơi đã thấy vị công chúa xinh đẹp lanh lợi bước vào: “Đi chậm thôi, không cần chạy ra đón ta, ta đâu phải người ngoài.” Hạ Sơ Huỳnh vừa nói vừa cười, giọng nói trong trẻo uyển chuyển như tiếng chim hót.

Tô Liên Y cười lắc đầu: “Đừng đối xử với ta như bệnh nhân vậy. Nữ nhân mang thai cũng chẳng phải chuyện lớn, đừng nói đi nhanh, cho dù làm chút việc cũng không sao. Ngươi quên hồi ở thôn Tô gia rồi à, mấy nàng dâu, chị dâu bụng to còn ra đồng làm việc đấy thôi?”

Hai người nắm tay nhau đi vào trong.

“Bọn họ là bọn họ, ngươi là ngươi. Ta nói không được là không được.” Sơ Huỳnh ngang ngạnh đáp.

Tô Liên Y bất đắc dĩ: “Biết rồi. Sáng sớm đã qua đây, có chuyện gì sao?”

“Không có gì, đến thăm ngươi thôi.” Sơ Huỳnh trả lời.

Vào trong phòng, cho lui hạ nhân, Sơ Huỳnh quan tâm hỏi: “Dạo này thân thể hồi phục thế nào? Thuốc an thai có uống đúng giờ không?”

Tô Liên Y gật đầu: “Ừ, uống rồi, yên tâm đi, mọi thứ đều ổn.”

Hai người trầm mặc giây lát, Tô Liên Y hạ mắt xuống: “Những ngày này nhìn thì có vẻ yên ổn, nhưng cũng chỉ là trộm được chút an bình ngắn ngủi thôi. Có vài chuyện sớm muộn gì cũng phải đối mặt.” Nói rồi nàng khẽ đặt tay lên bụng: “Ta không phải người sợ chuyện. Chỉ là ba tháng đầu thai chưa vững, chờ qua thêm một thời gian, ta sẽ vào cung, đòi lại một lời công đạo.”

Sơ Huỳnh vội nói: “Đừng, Liên Y, ngươi nghe ta. Lúc này ngươi đừng nghĩ gì cả, chuyện này giao cho ta! Năm đó khi ta mang thai, chính ngươi chăm sóc, bảo vệ ta, giờ thì đến lượt ta.”

Tô Liên Y cười khổ, lắc đầu: “Có vài chuyện, người ngoài không thể giúp được.”

Sơ Huỳnh bất ngờ nắm chặt tay Tô Liên Y, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào nàng: “Không, chuyện này ta nhất định quản đến cùng! Liên Y, đừng quên, ngươi vừa là nghĩa nữ của mẫu hậu, vừa là nghĩa muội của ta. Ta làm tỷ tỷ, năm xưa đã nhận không ít sự chăm sóc của ngươi, giờ chính là lúc ta chăm sóc lại cho ngươi.”

Tô Liên Y xúc động, sống mũi cay cay: “Đồ ngốc. Nói đến chăm sóc, rõ ràng là ngươi chăm sóc ta nhiều hơn. Từ hồi mở xưởng ở huyện Nhạc Vọng, đến khi lên kinh thành ở nhờ phủ ngươi, dùng hết nhân tình của ngươi, kỳ thực là ta nợ ngươi nhiều hơn.”

Nói rồi nàng thở dài cảm khái: “Đến với thế gian này, có được tri kỷ như ngươi, là thu hoạch lớn nhất của ta.”

Tô Liên Y vốn ám chỉ việc mình xuyên đến nước Loan, nhưng lời này lọt vào tai Hạ Sơ Huỳnh lại được hiểu là “sinh ra trên đời”, nên cũng trào dâng muôn vàn cảm xúc.

“Mọi người đều nói hoàng thất vô tình, nhưng ta có ca ca thương yêu, bên ngoài lại có ngươi làm bạn, người tỷ muội tốt như vậy, ta đã rất thỏa mãn rồi.” Nói đến đây, ánh mắt nàng khẽ lay động: “Không có hôn nhân thì đã sao? Chỉ cần có người thật lòng thương mình, yêu mình là đủ.”

Không hiểu vì sao, Tô Liên Y luôn cảm thấy trong lời Sơ Huỳnh có hàm ý khác, hơn nữa ánh mắt lấp lánh kia dường như còn che giấu điều gì đó.

“Gần đây trong cung có xảy ra chuyện gì không?”

Sơ Huỳnh cười nói: “Có thể có chuyện gì chứ? Trong cung vẫn vậy, mấy chục năm như một ngày. Các cung nữ thì nâng niu chủ tử, tiểu chủ tử lại nâng niu người được sủng, kẻ được sủng lại nịnh người có quyền, cuối cùng tất cả đều xoay quanh hoàng hậu, hoàng hậu lại xoay quanh thái hậu. Tóm lại, chính là cảnh chúng tinh phủng nguyệt.”

Tô Liên Y bật cười, chỉ cảm thấy lời Sơ Huỳnh nói ra thấu triệt đến mức chẳng khác nào nàng mới là người xuyên không.

“Vậy… còn Thác Bạt Nguyệt thì sao? Có động tĩnh gì không?”

Tô Liên Y chần chừ, cuối cùng vẫn nói ra đề tài luôn treo trong lòng. Nàng vẫn luôn tô son trát phấn cho yên bình, nhưng chuyện phải đối mặt sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

“Chuyện đó ngươi không cần lo, giao cho ta.” Sơ Huỳnh nói gọn.

“Sao có thể…” Lời Tô Liên Y còn chưa dứt, đã nghe bên ngoài có người vào bẩm báo: chủ nhân Hiệu sách Đình Phong, Mộ Diệp Phàm đến bái phỏng.

“Hiệu sách Đình Phong?” Sơ Huỳnh sững người: “Liên Y, ngươi còn quen cả Mộ Diệp Phàm của Hiệu sách Đình Phong sao?”

“Mời Mộ lão bản đến khách đường, dâng trà ngon, ta sẽ qua ngay.” Tô Liên Y dặn dò hạ nhân xong, đứng dậy chuẩn bị thay y phục, tiện thể đáp thắc mắc của Sơ Huỳnh.

“Mới quen gần đây, không tính là thân. Mấy hôm trước tình cờ ta phát hiện Hiệu sách Đình Phong có loại giấy ta cần, loại giấy dày chuyên dùng để vẽ bản thiết kế, thế là quen biết Mộ lão bản. Sao vậy?”

Sơ Huỳnh cười: “Liên Y, ngươi không ở kinh thành nên không biết. Mộ lão bản kia đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi. Gia tộc hắn đời đời kinh doanh Hiệu sách Đình Phong, quy mô không lớn nhưng kết giao vô số tài tử, quan viên, lại thường xuyên bỏ tiền giúp đỡ học trò nghèo, danh tiếng cực tốt. Có những người sau khi đỗ đạt muốn hoàn tiền cho thư uyển, thư uyển lại không chịu nhận. Không ít quan viên muốn kết giao, lôi kéo Hiệu sách Đình Phong, nhưng tìm mãi chẳng thấy ông chủ đâu. Không ngờ ngươi lại quen được Mộ Diệp Phàm, hơn nữa hắn còn đích thân tìm đến phủ ngươi. Phải nói là, Liên Y, ngươi đúng là đi đến đâu cũng có kỳ ngộ, lúc nào cũng khiến người khác kinh ngạc.”

Tô Liên Y thay bộ đồ ở nhà ra, khoác lên mình một thân y phục chỉnh tề, cười nói: “Gì mà đi đến đâu cũng có kỳ ngộ, lúc nào cũng gây bất ngờ chứ. Vài ngày không gặp, công chúa Kim Ngọc lại biến thành cao thủ quảng cáo rồi, còn biết nghĩ khẩu hiệu nữa cơ đấy. Ta với Mộ lão bản cũng chỉ là quan hệ mua bán, chẳng có giao tình gì sâu. Giờ ta còn đang tò mò, không biết vì sao hắn lại tìm đến đây.”

Sơ Huỳnh ngơ ngác: “Cao thủ quảng cáo? Quảng cáo là gì?”

Tô Liên Y cười nhẹ: “Quảng cáo, tức là ‘quảng mà cáo chi’, là nghĩ ra một câu khẩu hiệu vang dội cho một món hàng hay một cửa tiệm, khiến người ta nhớ tới, muốn mua.”

Thay đồ xong, nàng đứng trước gương chỉnh lại dung nhan, rồi nói: “Đi thôi. Nếu Mộ lão bản đúng là người thần long thấy đầu không thấy đuôi, thì hôm nay ta dẫn ngươi mở mang tầm mắt, xem vị Mộ lão bản thần bí ấy rốt cuộc tròn hay méo.”

Hạ Sơ Huỳnh lại lắc đầu: “Không không, ngươi cứ đi tiếp đãi chủ nhân Hiệu sách Đình Phong đi, ta phải về trước. Hôm nay ta tới chỉ để xem tình hình của ngươi, thấy ngươi bình an vô sự là ta yên tâm rồi. Bên ta còn rất nhiều việc gấp phải làm.”

Việc gấp gì ư? Dĩ nhiên là những việc liên quan đến chuyện làm sao chỉnh cho Thác Bạt Nguyệt một trận, làm sao đuổi nàng ta khỏi nước Loan cho bằng được.

“Việc gấp? Có cần ta giúp không?” Tô Liên Y vội hỏi.

“Không cần, chuyện riêng… là chuyện riêng.” Nói xong liền bật dậy, phủi phủi mông, vội vàng chạy ra ngoài, như sợ bị người khác giữ lại vậy.

“…” Tô Liên Y cạn lời, nhìn dáng vẻ hốt hoảng của Hạ Sơ Huỳnh, không khỏi tò mò rốt cuộc “việc gấp” mà nàng nói là chuyện gì.

Sơ Huỳnh vừa đi chưa bao lâu, hạ nhân lúc nãy vào bẩm báo lại quay trở lại: “Bẩm quận chúa, Mộ lão bản của Hiệu sách Đình Phong nghe nói công chúa Kim Ngọc đang ở đây, liền rời đi trước, nói là không muốn quấy rầy quận chúa tiếp đãi quý khách.”

Khóe miệng Tô Liên Y giật nhẹ một cái. Được thôi, đến thì cùng đến, đi thì cùng đi, cả hai đều đi cả cũng tốt, nàng lại được rảnh rỗi.

“Biết rồi, lui xuống đi.”

Đám hạ nhân đều nghĩ Mộ Diệp Phàm rời đi là vì sợ gây phiền phức cho Tô Liên Y, nhưng Tô Liên Y lại cảm thấy, hắn là cố ý tránh mặt vì biết có người hoàng thất ở đây. Quả là người khiêm nhường đến cực điểm, cũng là người thực sự có đại trí tuệ, chính vì biết giữ mình như thế, mới có thể yên ổn tồn tại giữa kinh thành sóng gió suốt trăm năm.

Hạ nhân lại tiếp tục bận rộn, còn người bận rội Tô Liên Y thì ngược lại, nhàn rỗi đến mức chẳng biết nên làm gì tiếp.

Nàng chậm rãi bước ra khỏi sân, men theo con đường đá xanh tản bộ tới hoa viên. Hoa cỏ vây quanh, bốn phía yên tĩnh, lòng nàng cũng trở nên bình thản hiếm có.

Thứ phải đến thì không tránh được, nàng cũng không muốn tránh. Nàng không tin, đã để nàng đến nước Loan này, mà lại không cho nàng tự mình nắm giữ vận mệnh!

Bên cổng lớn Vân phủ, nữ quản gia Tần Thi Ngữ vừa từ ngoài về, đối diện liền thấy Tô Liên Y: “Quận chúa, người định đi đâu vậy?”

Tô Liên Y cười đáp: “Hiệu sách Đình Phong.”

“Vâng, quận chúa đi đường cẩn thận.” Vị nữ quản gia tận tụy không hỏi thêm, đích thân tiễn Tô Liên Y lên xe ngựa, dặn dò bọn tiểu tư bảo vệ quận chúa chu đáo. Đợi xe đi xa rồi mới quay vào phủ.

Tô Liên Y nào ngờ được rằng, Hạ Sơ Huỳnh lần này thật sự dốc hết sức để làm điều xấu. Những lời đồn về việc công chúa nước Huyền Thác Bạt Nguyệt ngang ngược, không biết giữ thân, bắt đầu lan ra từ một góc nào đó trong kinh thành, rồi dần dần truyền khắp nơi, đủ mọi dị bản, càng truyền càng khó nghe…