Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 57
topicYểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 57 :Sư phụ
Trời đất sáng trong, ánh nắng của mùa đông như một lớp dầu vàng óng ánh, ấm áp khiến người ta say mê. Nơi nhóm người Diệp Mẫn Vi đang ở là một sân viện nằm ở góc yên tĩnh nhất của sơn trang Thương Lãng, trên một vách núi, từ trong viện nhìn ra là có thể thấy mặt biển cuộn sóng nhấp nhô dưới chân núi.
Nhưng Tạ Ngọc Châu hoàn toàn không có tâm trí để ngắm cảnh biển, nàng ngồi xổm dưới đất đối mặt với con yểm thú thỏ trắng, đã giữ nguyên tư thế này suốt nửa canh giờ không hề nhúc nhích, hận không thể hóa thành tượng đá trong sân viện.
Ngay khi nàng thở dài tiếng thứ ba mươi tư lẩm bẩm “sao có thể như thế được”, thì bên cạnh nàng xuất hiện một bóng áo lam, đại sư phụ nàng ngồi xổm xuống bên cạnh nàng.
Diệp Mẫn Vi quan tâm hỏi: “Ngọc Châu, con đang rầu rĩ chuyện gì thế?”
Tạ Ngọc Châu nghĩ, đại sư phụ của mình mà cũng có thể nhận ra nàng đang buồn phiền, quả thực không dễ. Nhưng người bình thường chắc cũng phải nhìn ra được nàng đang buồn phiền vì cái gì, chứng tỏ đại sư phụ của nàng vẫn còn cách người bình thường một đoạn khá xa.
Tạ Ngọc Châu ngước đôi mắt đờ đẫn lên, kêu: “Đại sư phụ người đến rồi à, còn nhị sư phụ đâu?”
“Ở kia kìa.” Diệp Mẫn Vi chỉ về góc sân.
Tạ Ngọc Châu nhìn theo, chỉ thấy chỗ bên cạnh lan can treo một chiếc xích đu dài, dây thừng buộc xích đu đung đưa nhẹ nhàng, Ôn Từ đang nằm trong xích đu đó. Chân dài của hắn duỗi ra xích đu, một cánh tay che trên mắt, tay còn lại rủ xuống bên xích đu, dây xích vàng và chuông nhỏ trên mu bàn tay lắc lư trên nền đất.
Dưới ánh mặt trời ấm áp của mùa đông, Ôn Từ đắp một tấm chăn lông, đang ngủ bù.
Tạ Ngọc Châu nhìn Ôn Từ một lát, gật đầu vô cảm nói: “Tốt quá, nhị sư phụ ngủ được là tốt.”
Sau đó nàng chuyển cặp mặt vô thần kia lên trên người con thỏ trước mặt, tiếp tục nói: “Đại sư phụ, người nói xem, con yểm thú mà mình cố công tìm lại không thấy, còn con yểm thú không định tìm thì nó lại tự tìm tới, đặt ở đây đuổi nó đi mà nó cũng không đi. Chuyện nhân gian sao có thể ma xui quỷ khiến, trời xui đất khiến như vậy chứ?”
Diệp Mẫn Vi hơi hé miệng rồi lại khép lại, nàng cảm thấy Tạ Ngọc Châu tuy gọi tên nàng, nhưng nội dung câu chuyện dường như đang lầm bầm lầu bầu.
Quả nhiên Tạ Ngọc Châu không đợi nàng trả lời, lại tự mình nói tiếp: “Đây là chuyện gì chứ, cha con không phải cha con, mẹ con không phải mẹ con, ca ca tỷ tỷ đều không phải ca ca tỷ tỷ con, con cũng không phải Tạ Ngọc Châu. Con là Sách Ngọc sư quân, cha con là đồ đệ của con, mẹ con là phu nhân của đồ đệ con, ca ca tỷ tỷ là… là đồ tôn của con?”
Tạ Ngọc Châu nói đến đây, nhịn không được hét to một câu: “Thật quá nực cười rồi còn gì nữa!”
Tạ Ngọc Châu hét xong câu đó như thể trút hết hơi trong người, nàng ủ rũ cúi đầu, vùi đầu vào trong cánh tay.
Trầm mặc một lúc lâu sau, Tạ Ngọc Châu khịt mũi, buồn bã nói: “Hồi nhỏ con luôn cảm thấy, cha mẹ con đặt tên quá thiên vị, các ca ca tỷ tỷ con thì gọi là Tạ Ngọc Tưởng, Tạ Ngọc Ninh, Tạ Ngọc Càn, Tạ Ngọc Hiệu… Mỗi cái tên đều mang ngụ ý hay, chỉ có con gọi là Tạ Ngọc Châu.”
“Cha mẹ con nói tên này bắt nguồn từ hòn ngọc quý trong tay, nhưng con cảm thấy hòn ngọc quý trong tay chính là cả đời ngoan ngoãn chịu nuông chiều, chẳng khác gì chim hoàng yến hay mèo cảnh người ta nuôi? Con muốn tu đạo, buôn bán, học tính toán, đọc sách, du ngoạn thiên hạ, họ đều không cho con làm, nói những việc này quá cực khổ sợ con vất vả, chỉ có khi con giận dỗi thì họ mới cho con tùy ý. Trước đây con luôn nghĩ sao cha mẹ lại muốn con cái mình chẳng làm nên trò trống gì chứ, bây giờ tức khắc liền nghĩ thông suốt.”
“Thì ra con là Sách Ngọc sư quân, là sư phụ của cha con, ôm ấy sao dám dạy dỗ con. Ta xuất đầu lộ diện thì sẽ bị nhận ra, con tích tụ linh lực thì sẽ xung đột với tu vi của Sách Ngọc sư quân, thế nên con bị nhốt trong nhà, cả ngày ăn không ngồi rồi. Tất cả mọi chuyện, đều là vì một ngày nào đó ta có thể thuận lợi biến trở lại thành Sách Ngọc sư quân.”
“Vậy mười bảy năm qua… Cha mẹ thật sự từng coi con là con gái của họ sao? Họ… nói con là hòn ngọc quý trong tay họ…… Chẳng qua đều là lừa con sao?”
Diệp Mẫn Vi ngồi xổm bên cạnh Tạ Ngọc Châu, nàng lắng nghe giọng Tạ Ngọc Châu càng lúc càng nhỏ, bắt đầu run rẩy, dần dần nghẹn ngào.
Diệp Mẫn Vi cúi mắt xuống, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Tạ Ngọc Châu, hỏi: “Con không muốn biến lại thành Sách Ngọc sư quân sao?”
Tạ Ngọc Châu khịt khịt mũi, nàng cố gắng nói: “Chuyện này cũng không phải do con có bằng lòng hay không, Sách Ngọc sư quân là tông chủ của Phù Quang Tông, là lãnh tụ của Thái Thanh Đàn Hội, nhiều năm qua loạn linh khí long trời lở đất, người trong thiên hạ cần nàng. Ý nguyện của con tính là gì chứ…”
“Con là gì á? Con coi hai vị sư phụ con là người chết chắc?”
Một giọng nói từ chiếc xích đu đong đưa truyền đến, Tạ Ngọc Châu ngẩng đầu nhìn. Nàng nước mắt đầy mặt, hai mắt đẫm lệ mờ mịt, chỉ thấy nhị sư phụ nàng buông cánh tay đang che mắt xuống, quay đầu nhìn nàng. Hắn rõ ràng không hề ngủ, lúc này nheo mắt lại không nhanh không chậm mà lên tiếng.
“Chúng ta không quen biết Sách Ngọc sư quân nào cả, con là Tạ Ngọc Châu, chỉ cần con gọi chúng ta một tiếng sư phụ, con chính là đồ đệ của bọn ta. Đã là đồ đệ của Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư, thì con muốn làm cái gì, đều có thể làm.”
Ngừng một chút, Ôn Từ nói: “Không muốn làm gì, cũng không cần làm, không nghĩ rõ cũng được, cứ nghĩ mãi cũng chẳng sao. Trên đời này, có kẻ muốn ép con, thì phải đánh thắng được bọn ta trước đã.”
“Cô nói có đúng không, đại sư phụ của Tạ Ngọc Châu?”
Diệp Mẫn Vi vỗ lưng Tạ Ngọc Châu, nói như lẽ đương nhiên: “Đúng thế, vốn dĩ nếu con không muốn, yểm thú sẽ chẳng thể bị con hấp thụ. Vừa khéo ta vừa lấy được vài món linh khí từ chỗ Tần Gia Trạch, đợi ta nghiên cứu xong, sẽ giao chúng cho con dùng. Có khi về sau, con còn lợi hại hơn cả Sách Ngọc sư quân.”
Tạ Ngọc Châu mặt mũi đẫm nước mắt, đôi mắt nàng run run, bặm môi lại, rồi dang tay ôm lấy Diệp Mẫn Vi bật khóc nức nở. Dọa cho con thỏ yểm thú cũng nhảy cẫng lên, chớp chớp mắt đầy vô tội.
Lúc Tạ Ngọc Châu ôm Diệp Mẫn Vi khóc lớn, Mạc Tiếu Diên vừa hay bước vào sân nhỏ, bị tiếng khóc lớn của Tạ Ngọc Châu làm giật mình. Còn con thỏ trắng yểm thú kia rất tự giác mà nhảy vào túi Càn Khôn của Diệp Mẫn Vi, tránh để bị Mạc Tiếu Diên nhìn thấy.
Mạc Tiếu Diên nghi hoặc nhìn Tạ Ngọc Châu vài cái, rồi cúi người hành lễ với Diệp Mẫn Vi, nói rằng trang chủ mời Diệp Mẫn Vi đến gặp mặt có chuyện thương lượng.
“Xin Vạn Vật Chi Tông yên tâm, gặp mặt chỉ có sư phụ và ngài, tuyệt đối không có người ngoài.”
Ôn Từ và Diệp Mẫn Vi ra khỏi địa cung vương phủ Lai Dương, chỉ nói với Huệ Nam Y rằng bị Ngụy Cảnh lừa gạt, không lấy lại được yểm thú của Diệp Mẫn Vi. Huệ Nam Y tuy rằng nghi ngờ nhưng thấy tu vi của Diệp Mẫn Vi đúng là chưa khôi phục, cũng không hỏi thêm. Hiện giờ, có lẽ chưa ai biết chuyện của Tạ Ngọc Châu mới phải.
Ôn Từ xoay người từ xích đu ngồi dậy, như đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, nói: “Ông già đó gọi cô đi làm gì?”
Mạc Tiếu Diên nghe vậy sắc mặt không vui: “Vu tiên sinh xưng hô gia sư như vậy, chẳng phải quá bất kính sao?”
Ôn Từ ngước mắt nhìn về phía Mạc Tiếu Diên, đôi mắt hắn phủ kín tơ máu, cười nói: “Ngươi nói có lý, nghĩ lại chúng ta chắc cũng tầm tuổi nhau, chỉ là hắn trông già hơn mà thôi, có lẽ ta nên gọi hắn là tiểu huynh đệ.”
“Ngươi!”
Mạc Tiếu Diên sắp nổi giận, thì bị một bàn tay đặt lên vai. Thương Thuật không biết đã bước ra khỏi phòng từ lúc nào, hắn toàn thân quấn đầy băng vải, dưới ánh nắng lấp lánh, giảng hòa nói: “Ai da cô nương này đừng tức giận, hai vị kia đều là người tốt, nhưng từ trước đến giờ không biết lễ nghi là gì, cô mà chấp nhặt với họ sẽ chỉ làm mình tức giận, giận tới giận lui có ích gì đâu?”
Theo Vạn Vật Chi Tông hơn ba tháng, hiển nhiên Thương Thuật đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm, kỹ năng giảng hòa đã đạt đến mức độ siêu phàm, nắm bắt thời cơ và độ lửa rất đúng lúc.
Có lẽ là dựa vào kỹ năng giảng hòa hơn người ấy, Thương Thuật được Diệp Mẫn Vi chọn đi cùng nàng đến gặp trang chủ sơn trang Thương Lãng, Diệp Mẫn Vi dặn Ôn Từ ngủ bù nghỉ ngơi trước, nàng nói rằng: “Ta dẫn theo Thương Thuật, hắn nếu muốn chạy trốn thì kiểu gì cũng sẽ thoát ra được báo tin cho các ngươi. Hơn nữa hắn còn muốn lợi dụng ta, chưa lợi dụng xong chắc là sẽ không để ta gặp chuyện.”
Nàng nói xong thì cùng Thương Thuật theo Mạc Tiếu Diên rời khỏi sân nhỏ, Tạ Ngọc Châu im lặng nhìn bóng lưng bọn họ đi xa, suy nghĩ mãi lời đại sư phụ nói ban nãy, rồi nghi hoặc quay đầu nhìn Ôn Từ.
“Đại sư phụ rốt cuộc là đang nói Thương Thuật tiên sinh là người tốt, hay nói hắn không phải là người tốt vậy?”
Ôn Từ nhíu mày, hắn chậm rãi nói: “Cái tên Thương Thuật này sâu không lường được. Hắn hiểu rõ chúng ta như lòng bàn tay, chỉ e khi lần đầu tiên gặp con hắn đã biết thân phận của con rồi. Kẻ mơ hồ mà chưa biết, hành động hồ đồ rồi lạc đường, câu nói này chính là nói con.”
Tạ Ngọc Châu hồi tưởng lại thái độ của Thương Thuật khi mới gặp cùng những lời úp mở về vận mệnh của hắn hôm nay, chỉ cảm thấy sởn tóc gáy, nàng nhíu mày nói: “Nhưng mà… Thương Thuật nhìn thấu mệnh số của tất cả mọi người như thế, vậy thì sống còn có gì thú vị nữa chứ!”
“Không thú vị đâu, cho nên ta đoán hắn muốn cải mệnh.”
“Cải mệnh? Vậy… Thương Thuật tiên sinh có phải là muốn khôi phục thân thể của hắn không? Thính lực của hắn hoàn toàn không nghe được lại lại hỏng một bên mắt, thân thể cũng tàn tạ như vậy, hắn muốn hồi phục thân thể lại hoàn hảo sao?” Tạ Ngọc Châu suy đoán.
Nàng càng nói càng cảm thấy có lý: “Người xem Thương Thuật chú trọng dưỡng sinh như vậy, ngủ sớm dậy sớm bắt được cơ hội là phải uống thuốc bổ, con nói chắc chắn không sai!”
Ôn Từ không tỏ ý kiến: “Tóm lại chuyện đến nước này, đạo trưởng Sách Nhân của Phù Quang Tông được xưng là thiên hạ đệ nhất bói toán vẫn chưa tìm được chúng ta, có lẽ là nhờ Thương Thuật giúp đỡ. Kẻ bói toán càng lợi hại thì bản thân càng là biến số lớn nhất, hắn đồng hành cùng chúng ta, Sách Nhân rất khó tính được chúng ta.”
Ôn Từ vừa nói vừa thả lỏng vai, tay đặt lên đầu gối, nắm tay dần siết chặt, như đang nhẫn nhịn điều gì đó.
Tạ Ngọc Châu nhìn sắc mặt tái nhợt của Ôn Từ, nhớ đến hắn vừa nói muốn ngủ bù nhưng lại có vẻ chưa ngủ được, không khỏi lo lắng: “Nhị sư phụ, người lại không ngủ được à, chứng mất ngủ của người có phải ngày càng nghiêm trọng rồi không?”
Ôn Từ khẽ giọng đáp lại: “Ừ.”
Dừng một chút, hắn thản nhiên nói: “Xem ra là để Diệp Mẫn Vi tìm được yểm thú trước, hay là ta phát điên trước. Nếu ta nhịn không được mà giết chính mình, nhớ nói rõ cho Diệp Mẫn Vi bảo nàng tìm một loại ác chú độc nhất đóng hồn phách của ta vào bài vị, tốt nhất là đóng trăm năm ngàn năm, đừng để lão già trong thức hải chúng sinh được lợi.”
Tạ Ngọc Châu nhăn nhó, vừa lo vừa buồn, nói: “Sao người không tự nói với đại sư phụ?”
“Đến lúc đó ta đã phát điên rồi, đâu còn rảnh mà để lại di ngôn.” Ôn Từ nói nhẹ tênh.
Diệp Mẫn Vi và Thương Thuật đi theo Mạc Tiếu Diên men theo lối nhỏ giữa núi tiến về phía trước, xuyên qua tầng tầng biển mây sương mù, đến được đỉnh Lăng Vân Phong phủ đầy ánh sáng vàng. Đỉnh núi có một căn lều nhỏ tinh xảo, lại không hề có một viên gạch ngói, mà do mấy thân cây lớn cùng nhau mọc lên tạo thành.
Trước lều nhỏ có hai chiếc ghế gỗ, giữa ghế đặt một chiếc bàn gỗ, trên bàn bày một bàn cờ.
Một vị lão giả tóc trắng vuốt chòm râu trắng như tuyết, ngồi trước bàn cờ, vẫy tay mời Diệp Mẫn Vi ngồi xuống: “Không biết cờ nghệ của Vạn Vật Chi Tông như thế nào, có bằng lòng cùng lão hủ chơi vài ván?”
Lão giả chính là trang chủ sơn trang Thương Lãng, Hạc Du Bạch.
Diệp Mẫn Vi liền đồng ý ngồi xuống đối diện Hạc Du Bạch, Thương Thuật khoanh tay đứng bên cạnh, Mạc Tiếu Diên hành lễ với sư phụ xong rồi lui ra.
Mây mù lượn lờ, Hạc Du Bạch hạ một quân cờ, mở miệng nói: “Thái Thanh Đàn Hội sẽ cử người điều tra việc vương Lai Dương luyện chế thương tinh, hiện giờ đã có manh mối, tin tức là Thiên Vũ môn để lộ.”
“Năm đó tại Bạch Vân Khuyết, Lâm Tuyết Canh giết hàng chục người để luyện chế thương tinh, lão hủ cũng là người có mặt lúc ấy, Lâm Tuyết Canh khi đó lập trọng thệ tuyệt đối sẽ không truyền bí pháp đó cho bất kỳ ai, cũng lập kết sinh khế đảm bảo. Sau vụ việc đó thì Thái Thanh Đàn Hội lập tức phong tỏa tin tức, chỉ có vài vị tông chủ, phó tông chủ của Bạch Vân Khuyết, Tiêu Dao Môn, Phù Quang Tông, cùng những người tại hiện trường biết chuyện, môn chủ Thiên Vũ môn cũng nằm trong số đó. Mấy năm gần đây Thái Thanh Đàn Hội theo sát chuyện này, người biết lại không nhiều, dù có kẻ muốn thử luyện chế thương tinh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.”
“Thiên Vũ môn ở gần kinh thành, thực lực không nằm trong mười tông môn tiên môn đứng đầu, nhưng lại có quan hệ mật thiết với triều đình. Chỉ e vương Lai Dương chính là thông qua Thiên Vũ môn, biết được việc có thể dùng người luyện chế thương tinh, cũng thực hiện tại Kỳ Châu. Hai bên cũng coi như lợi dụng lẫn nhau, giờ chuyện bại lộ, Thái Thanh Đàn Hội đang vấn tội Thiên Vũ môn, chắc là sẽ phải cho bá tánh Kỳ Châu một lời giải thích. Chỉ là vương Lai Dương đã cướp đi đầu óc của ngài, không biết có sinh ra biến cố gì nữa không.”
Diệp Mẫn Vi nói: “Đầu óc ta cũng không dùng tốt như các ngươi nghĩ đâu, hắn dùng hẳn là rất khổ. Tóm lại, hắn sẽ không trở thành ta, các ngươi bắt hắn chắc sẽ dễ hơn bắt ta.”
“Chuyện đến nước này, việc nguyên liệu thương tinh là con người chắc chắn sẽ truyền ra, lòng tham trên đời này không đáy, e rằng sẽ lại sinh sóng gió. Vạn Vật Chi Tông, ngài có suy nghĩ gì không?” Hạc Du Bạch vừa nói, đã cùng Diệp Mẫn Vi liên tục hạ vài quân cờ, bàn cờ dần dần đan xen đen trắng.
Diệp Mẫn Vi lấy ra vài viên đá nhỏ màu sắc sặc sỡ từ trong tay áo, đưa cho Hạc Du Bạch: “Dùng người luyện thương tinh thì bỏ nhiều công mà được ít lợi, vẫn là dùng mấy viên đá này luyện sẽ tốt hơn.”
Hôm đó trên nền đất trong địa huyệt, nàng phá hủy linh mạch trận, đồng thời cũng thử sửa linh mạch trận thành nghịch trận, đưa ngọn nguồn linh lực thương t*nh h**n nguyên, vì vậy A Nghiêm mới thấy những viên đá này trong rãnh lõm.
Chúng là một vài loại khoáng thạch như đồng, thiếc, xích diệm thạch, kỳ lan thạch, còn có hai loại đá nàng chưa từng thấy, có lẽ quá trình luyện chế còn dùng thêm thứ gì đó khó bảo quản, nhưng ít nhất đã có hơn phân nửa đáp án chính xác.
“Trang chủ giao những nguyên liệu này cho Thái Thanh Đàn Hội, rồi công bố với thiên hạ đi. Mấy ngày tới ta sẽ vẽ ra linh mạch đồ của tất cả các linh khí mà ta biết hiện nay, cũng mong ngươi hãy công bố để người trong thiên hạ truyền tay nhau đọc.”
Hạc Du Bạch ngước mắt nhìn Diệp Mẫn Vi: “Ngài muốn công bố những thứ này cho hậu thế?”
Diệp Mẫn Vi gật đầu, nàng nói: “Mọi tai loạn đều bắt nguồn từ sự ngu muội, nếu mọi người đều biết chế tạo thương tinh và linh khí như thế nào, thì còn gì phải tranh giành nữa? Nếu chúng không quý giá bằng mạng sống, tự nhiên sẽ chẳng có ai bỏ mạng vì chúng nữa.”