Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 96

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 96 :Huynh trưởng

Đôi mắt của Diệp Mẫn Vi đột ngột trừng lớn, cả thế giới trước mắt như quay cuồng, khuôn mặt méo mó của Tần Gia Trạch, giọng nói chói tai của hắn.

Những lời hắn nói thật sự khó tin, hoang đường đến cực điểm.

Nàng lắc đầu nói: “Thương Thuật sao có thể là…”

Nàng chưa kịp dứt lời, cái tủ trong đầu lại đột nhiên rung chuyển rơi xuống một vài ký ức, trong trại lưu dân, nam nhân gầy gò bọc trong vải bố trắng ấy luôn lảm nhảm, miệng không ngừng luyên thuyên, tay nhét vào tay áo, nụ cười tươi, giọng lười biếng.

— Chúng ta giả làm huynh muội, nhưng cô gọi là Vân Xuyên, ta gọi là Thương Thuật, nghe chẳng giống một đôi huynh muội tí nào nhỉ.

— Vậy phải làm sao mới giống huynh muội?

— Ừm… Ta phải tên là Lộc Nguyên mới đúng, Vân Xuyên và Lộc Nguyên.

Khi ấy Thương Thuật nói rất trôi chảy, như thể cái tên đó hắn đã từng nói vô số lần rồi, con mắt lộ ra ngoài cũng khẽ cong lên.

— Gọi là Vân Xuyên, là ngân hà giữa trời, gọi là Lộc Nguyên, là đồng bằng nơi chân núi. Nếu sao trời rơi xuống đất, thì đồng bằng sẽ hứng lấy.

Diệp Lộc Nguyên, Diệp Vân Xuyên.

Giọng nói của Diệp Mẫn Vi nghẹn lại, ánh mắt dần dần mở to, nghi vấn đã biến thành khẳng định: “…… Huynh ấy là… ca ca của ta.”

Từ ca ca này được nàng thốt ra nghe vừa xa lạ, vừa như một hòn đá ném vỡ mặt băng, như chim lồng phá khóa mà bay, lạ lẫm đến mức khiến người ta không biết phải làm gì.

Không cho nàng có thời gian suy nghĩ, tiếng cười nhạo của Tần Gia Trạch lập tức vang lên, âm thanh the thé và điên cuồng: “Các ngươi đã là song sinh, chắc hẳn phải rất giống nhau, thế mà Vạn Vật Chi Tông lại chẳng nhận ra cả ca ca ruột của mình sao!?”

Dừng một chút, Tần Gia Trạch cõi lòng tràn đầy ác ý: “À… đúng rồi, khi ngươi gặp được Diệp Nguyên Lộc, dung mạo hắn đã bị hủy hoại rồi kia mà.”

Diệp Mẫn Vi mấp máy môi rồi lại khép lại, trong mắt phản chiếu ánh sáng mờ mờ của kính thạch, ánh nhìn rung động dữ dội như cuốn vào cơn bão.

Trong Vân Yên Các, người mà Tần Gia Trạch vừa chỉ đích danh là huynh trưởng của Diệp Mẫn Vi, đang nằm ngủ say trên giường.

Thương Thuật đã ngủ quá lâu, ánh nến chiếu lên mặt khiến sắc da tái nhợt hơi nhuốm sắc hồng, không rõ là khí huyết đang khôi phục hay chỉ là ánh đèn nhuộm lên.

Hắn mặc một chiếc áo trắng đơn giản, cánh tay gầy guộc lộ ra khỏi tay áo, rũ xuống chăn tạo thành một chiếc bóng gầy mảnh, tay hắn đang lỏng lẻo nắm lấy tay của Lâm Tuyết Canh.

Người này khi ngủ bộ dáng luôn đoan chính thanh quý vô cùng, Tạ Ngọc Châu từng nói với Lâm Tuyết Canh – lúc ấy còn là “Thu Nương”, rằng lúc Thương Thuật ngủ với khi hắn tỉnh dậy dường như là hai người khác hẳn.

Chỉ là Lâm Tuyết Canh chưa từng thấy bộ dạng khi hắn tỉnh lại. 

Nàng cúi đầu ngắm nhìn người này một lát, nhẹ giọng nói: “Nếu trên mặt huynh không có vết thương, cũng không bệnh tật, diện mạo hẳn sẽ rất anh tuấn.”

Giống như trong giấc mơ của nàng, tao nhã thanh thoát, khí chất phi phàm.

Người này vẫn chưa tỉnh lại, nhưng dường như sự thức tỉnh của hắn đã rất gần kề. Hắn nhíu mày hàng mi run rẩy, thân thể giãy giụa kịch liệt hơn bất cứ lần nào trước kia, lực nắm tay nàng cũng chưa từng mạnh đến thế.

Lâm Tuyết Canh đưa tay kia đặt lên ngực hắn, trái tim hắn đập thình thịch như muốn xuyên qua da thịt mà chạm vào lòng bàn tay của nàng.

“Ý chí cầu sinh của huynh mạnh mẽ như vậy, xem ra huynh rất thích nhân thế này, còn có người muốn gặp, việc muốn làm, còn có người đang chờ huynh tỉnh lại.”

Dừng một chút, Lâm Tuyết Canh than nhẹ một tiếng, nói: “Thật khiến người ta ghen tị.”

Lâm Tuyết Canh nghe thấy bên ngoài phòng vang lên tiếng la hét, tiếng người xôn xao như sóng dữ đập vào bờ, từ xa tràn về phía Vân Yên Các. Nàng ngẩng đầu nhìn, qua khung cửa sổ trông thấy Xích Linh Tràng đang dần hạ xuống, ánh lam chậm rãi hòa vào trong màn đêm vô tận.

“Không hổ là Vạn Vật Chi Tông.” Lâm Tuyết Canh mỉm cười.

Nếu Diệp Mẫn Vi đang cản chân Tần Gia Trạch, thì lúc này người hoàn thành trận pháp chắc là đứa ngốc may mắn kia, người chưa từng bị ai bỏ rơi.

Ánh mắt Lâm Tuyết Canh phản chiếu ánh lam đang dần biến mất, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Toàn là những kẻ khiến người ta ghen tị.”

Nàng quay đầu lại nhìn về phía Thương Thuật, nắm lấy tay hắn nói: “Ta nghe nói mọi chuyện trên đời này đều có định số, có người chết đi sẽ có người sống lại, vậy đợi lúc ta chết, chắc huynh sẽ thật sự tỉnh lại.”

Lâm Tuyết Canh mở lòng bàn tay hắn ra, nói: “Ta tên Lâm Tuyết Canh, Tuyết trong bão tuyết, Canh trong sao Trường Canh. Nghe nói là tên do quý nhân đặt, mang nhiều ý nghĩa sâu xa.”

Nhưng cha mẹ nàng không nhớ ý nghĩa ấy, chỉ trao lại cho nàng xâu tiền Ngũ Đế do quý nhân tặng.

Nàng từng nét từng nét viết tên của mình vào lòng bàn tay của Thương Thuật, rồi đặt tay hắn trở lại dưới chăn gấm: “Huynh, cái đồ bệnh tật này, chờ họ đến đón huynh đi, không hẹn ngày gặp lại.”

Lâm Tuyết Canh cầm lấy kiếm Điệp Minh bên cạnh, tà áo màu xanh đen phấp phới đi xa, bước vào hành lang trong bóng tối.

Mà trong Thiên Kim Lâu dưới chân núi, Diệp Mẫn Vi vẫn còn ngẩn người, Tần Gia Trạch đã nhân cơ hội xông lên. Hắn một phen đoạt lấy địa lệnh thu nhỏ trong tay Diệp Mẫn Vi, trong nháy mắt liền biến mất trong một cơn gió xoáy, chỉ còn lại tiếng cười vọng lại trong phòng.

“Vạn Vật Chi Tông, ngươi xem hôm nay có thể toàn thân mà lui được không!”

Diệp Mẫn Vi vẫn giơ tay giữa không trung, như thể đã quên mất phải hành động thế nào.

Tiếng người hò hét, người trên hành lang và trên đường phố dưới lầu đều thét chói tai bỏ chạy, trong Thiên Kim Lâu một mảnh hỗn loạn, nhưng Diệp Mẫn Vi lại như đang một mình đứng giữa tĩnh lặng ngàn đời.

Nàng im lặng, th* d*c ngày càng dồn dập, ngực phập phồng dữ dội, như thể trong cơ thể mỏng manh của nàng, đang có một cơn sóng gió cuồn cuộn nghiền nát mọi thứ ập đến.

Diệp Mẫn Vi đột nhiên như thoát khỏi đông cứng, xoay người nhanh chóng lao về phía cửa sổ, chống khung cửa sổ nhảy xuống. Ánh lam trên cổ tay bừng lên, tro bụi tỏa ra quanh người nàng, hóa thành con hạc tiên nâng nàng lên.

Xích Linh Tràng tiêu tán, Giới Bích mất hiệu lực, chợ Quỷ đã loạn thành một mảnh.

Trong Thiên Kim Lâu, các khách khứa lại không còn để tâm đến đấu giá, tất cả ùa ra khỏi cửa. Dòng người từ bốn phương tám hướng dồn về bến đò Bến Mê, cuối cùng ở nơi đó nhìn thấy đệ tử tiên môn và quay đội như che trời lấp đất.

Âm thanh hoảng hốt vang vọng khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Mà một con hạc xám khổng lồ sải cánh bay qua đầu đám đông đang hoảng loạn tháo chạy, cuốn lên gió lốc làm đèn lồng và cờ xí tung bay, dẫn đến từng đợt kinh hô.

Diệp Mẫn Vi nằm phục trên lưng hạc, tay áo bị gió mạnh thổi căng, gió xé rách áo và dây buộc tóc khiến chúng phần phật vang lên, chuông nhỏ trên ngón tay ngân vang leng keng, lanh lảnh rơi rớt.

Xích Linh Tràng đang dần tan biến, chỉ còn sót lại vài mảnh xanh lam lấp lánh.

Trên một mảnh nhỏ thoáng hiện hàng chữ — Lâm Tuyết Canh tặng Diệp Lộc Nguyên hai đồng tiền đồng.

Dòng chữ chỉ lướt qua, ánh mắt Diệp Mẫn Vi lập lòe, thấp giọng lặp lại: “Diệp Lộc Nguyên.”

— Ai bảo gọi thẳng tên ca ca như thế? Không biết lớn nhỏ gì cả.

— Phải gọi ca ca.

Diệp Mẫn Vi mấp máy môi, hai chữ này rõ ràng lúc lúc giả làm huynh muội nàng đã nói đến hàng nghìn lần, lại chưa từng thấy lạ lẫm và bối rối giống như lúc này.

“…… Ca ca.”

Trong Vân Yên Các xa xôi, Thương Thuật hình như có cảm ứng, hắn bỗng nhiên mở to đôi mắt, bên trong đôi mắt in hằn ấn Thiên Phạt Giới sắc đỏ, mờ mịt tản mạn.

Thương Thuật đã ngủ suốt mấy tháng, cuối cùng tỉnh lại vào khoảnh khắc này.

Thương Thuật dường như ngơ ngác rất lâu, chớp mắt vài lần mới từ từ nâng ngón tay gầy guộc yếu ớt lên, dưới lớp chăn chầm chậm bấm đốt ngón tay một vòng.

“Quả nhiên… đã đến ngày hôm nay rồi à.” giọng Thương Thuật khàn đặc, dường như vừa bất lực vừa tiếc nuối.

Hắn vươn cánh tay trắng bệch vịn lấy thành giường, chậm rãi ngồi dậy từ trên giường, lại chậm rãi bước xuống đất.

Chân trần giẫm lên tấm thảm đỏ sẫm, bước đi lảo đảo, đi giữa bóng tối vô biến không tiếng động không ánh sáng. Ngón tay tính toán trong không trung, hắn tránh né bàn ghế, đưa tay đặt lên cánh cửa gỗ đỏ đã đóng kín, nhẹ nhàng đẩy ra.

Ánh sáng chiếu lên đôi mắt khắc chú văn của Thương Thuật, hắn đứng thẳng bất động trong chốc lát, sau đó cất bước qua ngưỡng cửa.

Đám người bao vây chợ Quỷ đã nhân cơ hội tràn vào chợ Quỷ.

Tiếng vũ khí vang dội trời đất, mọi người hoảng hốt tránh né, tạm thời chưa thứ sắc máu. Mà từ trời cao từng chiếc đạo bào tung bay giáng xuống như mây lớn ép đỉnh, trực tiếp đánh tới Vân Yên Các.

Lâm Tuyết Canh đang đứng trên tầng cao nhất của Vân Yên Các, tựa vào lan can thản nhiên nhìn những kẻ thù đang lao về phía nàng.

Dẫn đầu là Bạch Vân Khuyết, kẻ có mối huyết hải thâm thù với nàng.

Cách một tấm rèm ngọc, con tin Ôn Từ trong phòng phía sau nàng lớn tiếng nói: “Ngươi là đồ điên, rốt cuộc muốn làm gì?”

Lâm Tuyết Canh không tỏ ý kiến mà bật cười, nàng cũng không quay đầu lại, chỉ rút kiếm Điệp Minh bên hông ra, kiếm ngân trong trẻo, ánh sáng lạnh lập lòe.

“Chủ nhân Mộng Khư hỏi ta có xứng với bản thân mình không, hiện tại như thế này có phải cuộc đời ta mong muốn hay không.”

Lâm Tuyết Canh giơ kiếm lên, nghiêng đầu nói: “Ta không xứng với chính mình.”

“Ta đã không còn nhớ nổi mình từng muốn trở thành người như thế nào. Đời này không còn thú vị, chi bằng sớm về với đất.”

Hạc tiên sải cánh kêu vang, bay vút nhanh tiến gần Vân Yên Các trên núi.

Phố lớn ngõ nhỏ, đèn lồng đỏ và dòng người lướt nhanh trong mấy Diệp Mẫn Vi, trong tầm mắt nàng lầu các càng lúc càng gần. Nàng đã có thể mơ hồ thấy bóng dáng Lâm Tuyết Canh đang đứng bên lan can.

Chỉ còn một bước, chỉ còn một khắc.

Chỉ thấy đệ tử tiên môn giáng xuống, từ trời bắn xuống vô số thuật pháp chí mạng, ánh sáng hỗn loạn đánh thẳng tới muốn lấy tính mạng của Lâm Tuyết Canh.

Diệp Mẫn Vi lập tức đưa tay ra, Vạn Tượng Sâm La lóe sáng, vô số con cá xanh thẳm bơi về phía Vân Yên Các.

Còn kiếm Điệp Minh đang lơ lửng giữa không trung, bỗng nhiên thay đổi phương hướng, ánh sáng lạnh lao thẳng về phía Lâm Tuyết Canh.

Ôn Từ trợn mắt nhìn người quen thuộc chân trần bước ngang qua bên cạnh mình.

Lâm Tuyết Canh cười nói: “Muốn giết ta để giúp Bạch Vân Khuyết lập công dâng tội? Ta sợ mình chết rồi cũng buồn nôn đến không thể nhắm mắt.”

Không đợi Diệp Mẫn Vi kịp đến, nàng chỉ đành tự mình ra tay.

Kiếm Điệp Minh phát ra một tiếng ngân, bay vút vào ngực Lâm Tuyết Canh, xuyên qua máu thịt tạo nên tiếng rách khẽ khàng, hai đồng tiền đồng cũng tan vỡ theo, vô số bươm bướm đỏ thẫm lập tức bay lên, tựa như một cơn bão máu dữ dội.

Giữa màn bướm đỏ ngập trời, cá xanh thẳm lượn lờ giữa Vân Yên Các và đám đệ tử tiên môn.

Chúng vô tư bơi lội trong không trung, chặn lại mọi thuật pháp chí mạng, há miệng nuốt lấy những ánh sáng đó vào bụng, như một đại dương xanh thẳm bao trùm cả Vân Yên Các.

Chúng đang bảo vệ bướm đỏ và Lâm Tuyết Canh.

Còn có người đang ôm lấy Lâm Tuyết Canh.

Người ấy gầy gò trắng bệch như thế, kiếm Điệp Minh thẳng tắp đâm xuyên từ sau lưng hắn, từ nơi đó nhanh chóng bay ra vô số bướm đỏ, bướm đỏ nhẹ nhàng bay múa giữa đàn Thôn Ngư, như lá phong đỏ bị gió lốc cuốn lên.

Diệp Mẫn Vi nằm trên lưng hạc, ngẩn người nhìn bóng lưng người kia, xa xa đan xen giữa cá bơi và bướm đỏ, khuôn mặt hắn mơ hồ không rõ.

Nhìn kỹ lại, đường nét của hắn thực sự rất giống nàng.

Hắn dường như phun ra một ngụm máu, nhưng máu vừa ra đã hóa thành những cánh bướm bay tán loạn, lướt qua áo trắng tuyết và dấu ấn đỏ rực của hắn.

Rồi hắn hơi nghiêng đầu, khẽ mỉm cười về phía nàng, môi mấp máy, không phát ra âm thanh mà nói câu gì đó.

Hắn dường như muốn nói: Xin lỗi nhé, muội muội.

Trong đầu Diệp Mẫn Vi đột nhiên trống rỗng, tất cả âm thanh và hình ảnh đều rõ ràng và chậm chạp đến rợn người, đến từ nam nhân bỗng nhiên hết sức xa lạ kia, luôn được bọc trong băng vải trắng.

— Người thân của ta hẳn là cũng chẳng nhớ đến ta đâu.

— Gặp lại thì đã sao? Cũng chỉ là cùng nhau cười khổ, bụi bặm đầy mặt mà thôi.

— Nhưng ta rất nhớ muội.

— Chúng ta đều những quỷ đời nợ từ quá khứ của muội mà đến, dây dưa đến tận bây giờ. May mắn chính là, dù những quỷ đòi nợ tâm ý khác nhau, nhưng chúng ta đều yêu muội.

— Hãy nhớ kỹ chúng ta nhé.

— Nhớ kỹ ta, đừng hận ta, như vậy là đủ rồi.

— Ta không phải người ca ca tốt.

Ngay sau đó, giọng nói khác lấn át Thương Thuật, đến từ Lâm Tuyết Canh, đến từ Ôn Từ, là gào thét trong tuyệt vọng lên án.

—Vạn Vật Chi Tông nhìn qua là nhớ, quen xóa sạch ký ức vô dụng.

— Trí nhớ của ngài không có lấy một người thân, sư trưởng hoặc bằng hữu! Ngài đã quên hết bọn họ rồi!

— Nàng quên ta thì khác gì giết ta chứ!!

Ôn Từ, Thương Thuật.

Vu Ân Từ, Diệp Lộc Nguyên.

Những điều bị nàng từng lãng quên trong đêm nay bỗng hiện ra toàn bộ chân diện mục, lột da róc thịt, đến để đòi nàng một công bằng.

Diệp Mẫn Vi như thấy tủ thuốc khổng lồ cao ngất trong đầu nàng từ trên trời rơi xuống, đập nát tất cả những người nàng quý giá trong lòng nàng, những người yêu thương nàng, rồi vùi sâu dưới đất.

Chỉ còn lại tủ thuốc ấy đứng sừng sững, như một tấm bia mộ câm lặng.

Lãng quên và giết người vốn chẳng khác gì nhau.

Diệp Mẫn Vi toàn thân run rẩy, nàng đối diện với chiếc tủ thuốc cao lớn lặng thinh ấy, lần đầu tiên trong đời cảm thấy nỗi sợ hãi xuyên tận xương tủy.

Nàng sợ chính mình, người từng chôn vùi tất cả.

“Ta đã… làm gì vậy chứ…” Diệp Mẫn Vi chậm chạp cúi đầu, nàng che mắt, lầm bầm không thể tin nổi.

Trong đầu nàng đột nhiên vang lên giọng nói của Thương Thuật, như tiếng chuông ngân vang.

— Bởi yêu mà sinh hổ thẹn, đó chính là lòng người.

— Sau này ngài sẽ hiểu.

Hắn không nói với nàng rằng, nàng sẽ hiểu khi hắn chết đi.