A Lê - Chương 63
topicA Lê - Chương 63 :
Sau khi nói xong câu đó với người bán hàng, Tiết Duyên đã đưa A Lê về nhà mà không đợi câu trả lời.
Chàng không phải là người tọc mạch, chàng chẳng thể khống chế chuyện này, vì vậy chàng đã nói chuyện với Hồ An Hòa vào ngày thứ hai, yêu cầu hắn quay lại nhắc nhở Hồ Văn Khôi điều tra thêm, cho nên chàng không nghĩ về chuyện này nữa. Mấy chuyện lừa đảo này đã tồn tại từ thời cổ đại rồi, nó cũng đã xuất hiện ở kinh thành trước kia, nhưng vào thời điểm đó, người ta đã bán lại thư pháp và tranh giả từ triều đại trước, có một nhóm chuyên làm nghề này, trong đó một số người chịu trách nhiệm bắt chước thư pháp và tranh vẽ, một số người sẽ chịu trách nhiệm bắt chước con dấu, một số người đóng vai chắt trai và cháu cố của các văn nhân của triều đại trước, dụ dỗ cắn câu.
Sự phân công lao động rõ ràng và mọi người đều thực hiện nhiệm vụ của mình, điều này thật đáng kinh ngạc.
Chớp mắt một cái Tết đã trôi qua, trong nháy mắt đã qua mùng năm, các hàng quán trên phố lại mở cửa, giấy đỏ từ pháo vẫn tràn ngập khắp đường phố nhưng không khí Tết đã biến mất rất nhiều. Khi Hồ Văn Khôi nghe được chuyện này, hắn ta đã rất nghiêm túc và liên lạc với một số vùng lân cận, nhưng người bán hàng rong bán hàng giả và lừa gạt mọi người không bao giờ xuất hiện nữa, không còn thấy bất kỳ người nào khác bán như vậy.
Vào ngày mười bốn tháng giêng âm lịch, Vi Thúy Nương phái người đến cửa hàng tìm A Lê, mời nàng và Phùng thị đến Vĩnh Định tụ tập một chút.
Vi gia là một thương hộ lớn, mối quan hệ rất phức tạp, Đối với những người bình thường, năm mới là một bức tranh vui vẻ và lễ hội, nhưng đối với một doanh nhân khôn ngoan như Vi chưởng quầy, năm mới đã trở thành thời điểm tốt để thăm viếng. Từ mấy ngày trước đêm giao thừa Nguyên đán, Vi Thúy Nương đã theo Vi chưởng quầy đi chào hỏi tặng lễ ở khắp nơi, rồi mời mọi người đi ăn cơm, sau nửa tháng nàng ấy mang nụ cười cứng đờ trên khuôn mặt, bây giờ cuối cùng nàng cũng xong rồi, vì vậy nàng ấy nhớ A Lê, muốn trò chuyện với nàng và đi mua sắm.
Vĩnh Định là một huyện lớn, náo nhiệt hơn Lũng huyện rất nhiều, có lễ hội đèn lồng vào đêm Tết giữa năm, nghe nói có múa rồng múa lân, còn có đoàn kinh kịch.
A Lê đương nhiên đồng ý, Tiết Duyên lo lắng nàng và Phùng thị đi một mình, cho nên bọn họ cũng đi cùng nàng. Sau khi biết chuyện này, Hồ An Hòa không thể ngồi yên, hắn không biết xấu hổ nhất quyết muốn đi theo, nhưng bản thân hắn cũng cảm thấy xấu hổ nên nài ép lụm Tiểu Cà Lăm theo.
Bây giờ thì tốt hơn rồi, vốn là một cuộc tụ tập nhỏ giữa những người bạn thân, nhưng đã bị hai nam nhân làm rối tung lên và biến thành một nhóm lớn.
Khi Vi Thúy Nương nhìn thấy, vẻ mặt vô cùng bất lực, không nói nên lời.
Nơi ở của Vi gia ở Vĩnh Định là là một ngôi nhà lớn có hai lối vào và hai lối ra, khu đất không lớn lắm, chỉ có hai chủ sở hữu là cha và con gái sống ở đó nên có vẻ vô cùng rộng rãi. Lúc A Lê đến nơi vẫn chưa đến trưa, Vi Thúy Nương đã chuẩn bị xong tất cả đồ ăn, tất cả đều là món ăn vặt tinh tế, bánh hoa quế, bánh lê đường xốp, khoai sợi và một nồi nhỏ rượu mận ngọt ấm. Tất cả đều ngon.
Nếu đây là Tiết gia, Hồ An Hòa đã duỗi tay ra từ lâu rồi, nhưng lần này hắn quá dè dặt, ngồi trên ghế đẩu một bên, không thèm nhìn xung quanh.
Phùng thị cảm thấy kỳ lạ, cau mày, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Hồ à, có bị bệnh gì không?”
Vi Thúy Nương nắm tay A Ly đang thì thầm, sau khi nghe xong, nàng ấy vô thức quay đầu nhìn qua.
Từ khi hắn bước vào cửa đã không có ai để ý tới hắn, Hồ An Hòa vốn đang ù ù cạch cạch, nhưng khi ánh mắt của Vi Thúy Nương nhìn qua, hắn như sống lại, khỏe khoắn hơn hẳn nói: “Nội, con không sao, con rất ổn.”
Phùng thị vẫn khá chưa yên lòng, cẩn thận nhìn vẻ mặt hắn, nói: “Hồi nãy trên xe ngựa còn háo hứng mà, sao bây giờ con không nói gì vậy?”
Hồ An Hòa hơi xấu hổ, đặt nắm tay lên môi dưới và nói với giọng nghèn nghẹt, “Con không có.”
Tiểu Cà Lăm không quen Vi Thúy Nương cho lắm, còn bị nàng ấy hành hung quá một lần, lần này hắn ta bất đắc dĩ mới đến, vốn dĩ đã có ác cảm với Hồ An Hòa từ lâu nên hắn thấp giọng thì thầm: “Tại sao không, dọc đường đi miệng của Nhị chưởng quầy chẳng dừng, nói luyên thuyên chích chòe, dường như có chuyện gì vui lắm. Không phải còn cố tình đến Phong Đức Xuân mua trâm cài tóc sao, chẳng cho ai chạm vào báu vật ấy chứ, giờ giấu nó ở đâu rồi?”
Nói xong, Tiểu Cà Lăm cũng sờ sờ ngực hắn, “Nhị chưởng quầy không lẽ huynh đã để mất nó rồi chăng?”
“Mất cái gì!” Hồ An Hòa bực bội tức giận, tát tay hắn xuống, “Ta dạy ngươi nói chuyện không bị vấp, chứ không để ngươi chống lại ta ở khắp mọi nơi như bây giờ.”
Tiểu Cà Lăm buồn bực nhìn hắn, chớp chớp mắt, im lặng.
Tiết Duyên vui vẻ hóng chuyện ở bên cạnh, ôm rổ tre ăn hạt dưa, chàng cũng không có ý định nói một lời.
Vi Thúy Nương cứ nhìn chằm chằm vào Hồ An Hòa, ban đầu Hồ An Hòa vẫn bình tĩnh, nhưng khi bị nhìn như vậy, mặt càng lúc càng đỏ, không biết nên đặt tay chân vào đâu. A Lê ăn một miếng bánh hoa quế nhỏ nên không để ý bọn họ đang nói chuyện gì, nhưng bây giờ thấy câu trả lời của Hồ An Hòa ngượng ngùng, nàng cũng sững sờ một lúc, quan tâm hỏi: “Ngươi bị bệnh à, có muốn nghỉ ngơi không?”
Mọi người trong phòng đều nhìn hắn, hai người giúp việc chờ ở bên cạnh thì thầm, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn hắn, cười thầm. Hồ An Hòa nuốt nước bọt, cảm thấy nếu bây giờ không thừa nhận căn bệnh này, e rằng hôm nay mình sẽ không thể kết thúc được, nghĩ đến đây, hắn l**m l**m môi nói: “Hừm”, “Ta hơi lạnh, hình như có chút nóng rát.”
Vi Thúy Nương đột nhiên nở nụ cười, chỉ vào y phục của mình nói: “Ướt quá, hắn không lạnh mới là lạ.”
Hồ An Hòa sững sờ một lát, cúi đầu nhìn xuống, sắc mặt tái nhợt.
Trước khi ra ngoài, hắn cố tình chọn một chiếc áo choàng có màu sắc đẹp, màu trắng trăng, thể hiện khí chất của một văn nhân, nhưng bây giờ không hiểu sao lại bị dính rất nhiều nước, từ khuỷu tay đến cổ tay áo vẫn còn nhỏ giọt nước, đầu gối cũng bị ướt. Chóp mũi thoang thoảng vị mận ngọt ngào, Hồ An Hòa nhìn xuống bàn thì thấy mình đã làm đổ chiếc ly.
Loại rượu mận này vị nhẹ, không quá nồng, Vi Thúy Nương uống như trà, dùng một tách trà lớn cao bằng nửa lòng bàn tay.
Vừa rồi chàng đang căng thẳng, đang nghĩ cách nói chuyện với mọi người như thế nào nên cũng không để ý tới chuyện này, lúc này mới nhìn thấy Hồ An Hòa vừa xấu hổ vừa tức giận đến mức muốn lao ra khỏi cửa.
Tiết Duyên đang ngồi trên ghế ăn hạt dưa như không có chuyện gì xảy ra, thấy con mắt Hồ An Hòa đảo qua chỗ chàng, chàng vô tội nhún vai, “Không phải ta không nhắc nhở ngươi đâu, ta thật sự không nhìn thấy mà.”
Vi Thúy Nương rất giữ thể diện, cũng không nói thêm gì nữa, mà chỉ ra lệnh cho người mua cái mới rồi gửi qua, sau đó nàng ấy đổi chủ đề, nói với A Lê và Phùng thị: “Phía đông Vĩnh Định có một ngọn đồi, trên sườn đồi phủ đầy hoa trà, màu hồng rực rỡ, mọc trong tuyết rất đẹp, mùi cũng rất thơm, chúng ta đi ngắm nhìn khi còn sớm.”
A Lê mỉm cười đáp lại, Tiết Duyên cũng nói không có ý kiến, đến lượt Hồ An Hòa mở miệng, đúng lúc muốn nói, hắn nghe Vi Thúy Nương nói: “Nếu bị cảm thì cứ ở đây nghỉ ngơi đi. Ta đi phái người chuẩn bị phòng cho ngươi, buổi tối trở về, chúng ta có thể cùng nhau xem lễ hội đèn lồng.”
Cổ họng Hồ An Hòa nghẹn một cái, hắn lo lắng, vội vàng giải thích: “Ta……” không bị bệnh.
Trước khi nói xong đã bị Vi Thúy Nương ngắt lời, nàng ấy nắm tay A Lê rồi đứng lên, rồi sau đó kéo cánh tay của Phùng thị, mỉm cười nói: “Xe ngựa đã ở ngoài, chúng ta đi thôi.”
Hồ An Hòa nhìn bóng lưng nàng ấy, luôn cảm thấy nàng ấy cố tình làm vậy, khiến tim hắn cảm thấy lạnh lẽo.
Tiết Duyên là người từng trải, sao có thể không nhìn ra được trái tim mùa xuân của hắn đang nảy mầm, chàng lắc đầu vỗ vai Hồ An Hòa nói: “Lần sau đừng nói dối, nếu mất mặt thì càng mất mặt hơn, ngàn vạn lần đừng gạt người khác.”
Hồ An Hòa nói, “Ta……”
Tiểu Cà Lăm cầm một nắm hạt dưa, đi theo Tiết Duyên ra ngoài, khi bước ra khỏi ngưỡng cửa, hắn ta quay lại nói vài câu với Hồ An Hòa: “Đại chưỡng quầy nói rất đúng, nhị chưởng quầy ngài nên nghe nhiều một chút.”
Hồ An Hòa đứng một mình trong phòng ngủ của Vi Thúy Nương, tim như muốn chết lặng.
Một lúc sau, một tiểu nha hoàn bên cạnh Vi Thúy Nương cung kính đi tới, đưa một bộ đồ mới, mỉm cười nói: “Hồ công tử, ngài có thể thay.”
Hồ An Hòa duỗi tay ra nhận lấy, sắc mặt như tro tàn, tiểu nha hoàn đưa tay ra hiệu cho hắn đi ra ngoài: “Hồ công tử, xin mời đến đây.”
Hồ An Hòa mệt mỏi và buồn bã nên sau khi thay y phục, hắn nằm xuống, không ăn trưa, rồi ngủ cho đến khi trời gần tối.
Thậm chí còn không biết rằng trong lúc đó A Lê đã quay về.
Tuy nhiên, sau một buổi sáng làm việc, Vĩnh Định đã cho giới nghiêm trong hoàng thành, đường phố đầy quan binh đi tuần tra, cổng thành được người canh gác, họ chỉ được phép đi vào chứ không được phép đi ra. Nghe nói là do băng nhóm bán hàng giả lại xuất hiện, nhưng lần này không phải là đá giả, ngọc giả, mà là trà giả, suýt nữa đã làm chết người.
Nguyên nhân rất đơn giản, hôm nay thời tiết tốt, đường phố náo nhiệt, Vĩnh Định có một một lão phu nhân của viên ngoại không có việc gì làm nên dẫn người hầu đi dạo trên đường, gặp nhóm người bán trà. Đại Hồng Bao ngon nhất được bán với giá ba đồng bạc một cân, thứ rẻ tiền như vậy được khen ngợi rất nhiều, bà lão đã sống qua những ngày nghèo khó nên rất trân trọng tiền bạc, sau khi nghe những gì hắn nói, bà đã cảm động.
Bà kiểm tra lớp lá trà ở mặt dưới thì thấy quả thật chúng đã kết chặt với nhau, lá trà xanh đỏ, có mùi thơm hoa lan, đều là trà ngon.
Bà cụ tin tưởng, mua ba mươi ký, vui vẻ trở về nhà, tưởng mình đã được món lợi lớn nên lập tức làm nồi.
Kết quả là nôn mửa và tiêu chảy, suýt nữa ngất xỉu.
Khi nhân viên nghe được chuyện này, bọn họ cũng sửng sốt, cho dù báo cáo với quan viên, huyện luyện của Vĩnh Định cũng đã từng nghe Hồ Khôi Văn nhắc đến chuyện này, ông ta cũng đã chú ý nên không dám trì hoãn, hạ lệnh giới nghiêm, vẽ chân dung người bán trà, lục soát từ nhà này sang nhà khác.
Mặc dù náo loạn khá lớn nhưng mọi người không hề hoảng sợ, kẻ nói dối cũng không hơn gì kẻ sát nhân, chỉ khiến người ta ghét chứ không sợ hãi. Đường phố vẫn tấp nập người qua lại, lễ hội đèn lồng buổi tối vẫn không bị ảnh hưởng, vẫn có ánh đèn và trang trí như thường lệ.
Đêm qua Hồ An Hòa không ngủ, sau khi Vi Thúy Nương rời đi, hắn đã kiệt sức nên đã ngủ say, Tiểu Cà Lăm và Tiết Duyên gọi hắn ba lần mà hắn vẫn chưa tỉnh.
Cuối cùng, Vi Thúy Nương mất kiên nhẫn, bỏ mặc hắn ở nhà, năm người còn lại vui vẻ đi ra đường.
Hồ An Hóa thức dậy một mình trong bóng tối, sau khi nghe được lời này, hắn cảm thấy trời như sập.
Lễ hội đèn lồng đã là phong tục của lễ hội đèn lồng từ xa xưa, các loại đèn lồng được treo khắp nơi trên đường phố, mặt trăng treo trên bầu trời như một chiếc đĩa, sáng chói, kèm theo tiếng cười nói vui vẻ, vô cùng lễ hội. A Lê và Vi Thúy Nương đi ở phía trước, Tiết Duyên và bà nội đi theo sau, Tiểu Cà Lăm cầm một chuỗi mứt quả, vừa đi vừa l**m nên bị tụt lại ở phía sau.
Trên đường phố đã có rất nhiều người, Tiểu Cà Lăm lẽ ra có thể đuổi kịp họ, nhưng sau đó hắn bị đụng trúng nên mứt quả sắp chạm vào miệng hắn rơi xuống đất, vì vậy hắn đã cúi đầu xuống, khi hắn ngước mắt lên lần nữa, A Lê và những người khác đã biến mất. Trái tim Tiểu Cà Lăm thắt lại, không kịp ăn mứt quả, vì thế hắn chen vào đám đông cố gắng đuổi kịp, khi nhìn thấy bóng lưng của Tiết Duyên, đột nhiên có một đội quan binh từ phía nam đi tới, trong tay cầm vũ khí, chạy tới một cách hung ác.
Tiểu Cà Lăm sửng sốt một lát, chưa kịp phục hồi tinh thần, hắn đã bị người cầm quần áo trên tay khiêng đến bên đường.
Ngay khi các quan binh đến, đám đông vốn đã đông đúc lại càng trở nên hỗn loạn hơn, Tiểu Cà Lăm nhón chân nhìn xung quanh, nhưng hắn không thể tìm thấy A Lê nữa.
Miệng hắn trễ xuống, nửa miếng kẹo táo còn lại trên đầu lưỡi có chút đắng.
Hai người phụ nữ bên cạnh hắn đang trò chuyện với nhau, có một người hỏi, “Sao đột nhiên lại có nhiều việc vặt đến vậy? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Một người khác đáp: “Tôi nghe nói Triệu viên ngoại[1] tìm thấy trong túi trà có một mảnh giấy ghi rõ tung tích của những kẻ gian đó. Sau khi nhận được lá thư, các quan binh vội vàng đi bắt người.”
[1] Viên ngoại: chỉ địa chủ thân hào, chức quan ngày xưa, thường thấy trong Bạch thoại thời kỳ đầu.
Người đầu tiên bối rối, hỏi, “Chuyện gì vậy? Trong số những kẻ dối trá có kẻ phản bội?”
“Ai biết được, nhưng cũng là chuyện tốt…… Có người bán gạo nếp ở đằng kia, qua kia xem thử.”
Tiểu Cà Lăm nhón chân trên mặt đất, nhìn hai người phụ nữ tay trong tay bước đi, hắn căm hận cắn mứt quả, nheo mắt lại chua xót. Hắn thở dài, định trực tiếp quay về, nhưng ngay khi hắn giơ chân lên, một bóng người chạy điên cuồng ở phía xa, đụng mạnh vào cổ tay hắn, Tiểu Cà Lăm còn chưa kịp hét lên, mứt quả trong tay bay ra, rơi xuống tuyết.
Tiểu Cà Lăm ngơ ngác nhìn, quay đầu lại tìm thủ phạm, “Ta ……”
Nhưng khi thực sự nhìn thấy mọi người, nửa câu sau đã bị giữ lại trong cổ họng.
Đó là một thiếu niên ăn mặc rách rưới, chỉ mặc một chiếc áo ngoài vào một ngày lạnh giá, những miếng vá chồng lên nhau, trông có vẻ khốn khổ, nhưng không thể giấu được khuôn mặt đẹp trai. Chàng trai trẻ vô cùng thanh tú, với mũi cao, đôi mắt đen và sáng, đôi môi mím chặt, và hắn ta không có biểu cảm gì.
Ngọn lửa trong lòng của Tiểu Cà Lăm đột nhiên bị dập tắt, hắn không thể tức giận chút nào, khi nói có chút loạng choạng: “Ngươi……”
Thanh niên nhìn mấy người đàn ông phía sau đang dùng gậy tìm bọn họ, hắn ta hít một hơi thật nhanh, đột nhiên nắm lấy cổ tay của tiểu muội muội, vội vàng nói: “Ngươi có thể giúp ta không?”
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Chúc mừng đêm Giáng sinh!
Editor: Chúc mừng năm mới sớm 3 tiếng rưỡi nha mọi người! Chúc mọi người năm mới tốt lành nha. Bên tui bây giờ khá lạnh, không biết chỗ mọi người như nào ha. Anw, mọi người nhớ giữ ấm nha!!!