Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 124

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 124 :124

Ngày cuối cùng của năm 1994, các cửa hàng đều ngập tràn không khí đón chào năm mới. Vừa chập choạng tối, những tấm biển hiệu đủ màu đã đua nhau nhấp nháy ánh đèn, rọi vào mắt người đi đường, nom còn rực rỡ hơn cả bộ cánh Cốc Kiều đang diện.

Trang phục hôm nay của Cốc Kiều nhã nhặn hơn Lạc Bồi Nhân tưởng, bởi bình thường anh hiếm khi liên tưởng cô với màu trắng. Cô mặc áo sơ mi trắng phối cùng chân váy vàng và đôi khuyên tai cũng có màu vàng. Màu vàng hợp vía cô, vả lại, ngày cuối năm tất nhiên phải mặc màu tươi mắt một chút.

Dù là lần đầu lái chiếc Cadillac, Cốc Kiều vẫn bắt nhịp rất nhanh.

Lạc Bồi Nhân ngồi ghế phụ. Anh đi Tô Châu từ sáng sớm, vội vã về tới nơi thì trời đã nhá nhem tối. Khi dừng chờ đèn đỏ, Cốc Kiều liếc nhìn người bên cạnh. Lúc nào anh cũng ăn vận chỉn chu. Đêm qua… à không, phải là rạng sáng nay, khi ở trong phòng cô, trang phục của anh vẫn phẳng phiu đến mức có thể đi gặp khách hàng ngay tức khắc.

Khi ấy, ngay tại cửa ra vào, những ngón tay Cốc Kiều ban đầu còn nắm chặt tì lên vách tường, găng đến độ móng tay găm sâu vào da thịt. Dần dà, đôi tay ấy vòng qua eo Lạc Bồi Nhân, siết mạnh tới mức hằn cả dấu tay trên chiếc áo sơ mi. Anh nâng cằm Cốc Kiều lên, cúi xuống hôn môi cô, còn cô cũng chẳng kìm được mà cắn trả. Cứ thế, cô để mạc anh bế bổng mình lên, bước về phía giường rồi đặt xuống.

Cô cúi đầu thấy anh đang hôn lên gò ngực mình. Anh ngước mắt nhìn cô, hỏi:

– Em còn nhớ ngày xưa em luôn thích cúi xuống nhìn anh không?

Cốc Kiều bất giác nhớ lại cảm giác dùng chiếc ghim cài áo hình chim nhỏ mà Lạc Bồi Nhân tặng để tự mổ vào ngón tay mình. Cô nhìn anh, hai má ửng hồng như vừa uống cạn mấy ly rượu mạnh.

Chuyện cô ngỡ sẽ đến đã không xảy ra, hóa ra chỉ mình cô rạo rực h*m m**n. Còn anh chỉ ngồi bên, lặng lẽ nhìn cô bị d*c v*ng thiêu đốt, và cũng chẳng ngại châm cho ngọn lửa ấy cháy to hơn.

Anh chậm rãi trườn người xuống thấp, vươn tay ghì chặt lấy cô. Thoạt tiên cơn đau vẫn còn trong ngưỡng chịu đựng, nhưng rồi đến một khoảnh khắc nào đó, cô bỗng không kìm được mà thét lên. Môi lưỡi anh cũng điêu luyện hệt như những ngón tay, khiến Cốc Kiều chẳng còn phân biệt nổi cơn k*ch th*ch đang giày vò mình đến từ xúc giác hay thị giác nữa.

Bị k*ch th*ch quá độ, cô suýt buột miệng kêu “đừng”, nhưng một tiếng rên khẽ đã chặn đứng từ ngữ ấy lại.

Lạc Bồi Nhân không hề cởi một chiếc cúc áo nào. Lúc từ từ ngẩng lên, dáng vẻ anh hệt như một kẻ ngoại cuộc đang nhìn Cốc Kiều chìm nổi giữa những con sóng tình. Bị sóng xô đẩy, cô chẳng biết mình sẽ trôi về đâu, cho đến khi được cuốn tới bến bờ mà bản thân mơ hồ muốn tới. Mười ngón tay cô bấu chặt vào ga giường đến sẫm màu, như thể chỉ có cách đó mới giúp cô không bị sóng cuốn trôi đi mất, có lẽ một cái móng tay của cô đã bị gãy vào chính lúc này.

Đầu óc Cốc Kiều khi đó hoàn toàn tê liệt, ngoài những âm tiết vô nghĩa lặp đi lặp lại, cô chẳng thể thốt nên lời nào hoàn chỉnh. Cô cúi xuống nhìn Lạc Bồi Nhân, bắt gặp anh cũng đang ngước lên nhìn mình. Thế là cô nghiến chặt răng, quyết không bật ra bất cứ âm thanh nào.

Ngón tay Lạc Bồi Nhân rời khỏi nơi vừa m*n tr*n, lần lên day nhẹ rồi mân mê bờ môi cô, cố tình ép tiếng rên phải bật ra khỏi kẽ răng. Cốc Kiều liền cắn ngón tay anh, hệt như con báo nhỏ ngoạm chặt con mồi tự dâng đến miệng.

Mãi đến khi hai đầu gối thôi run rẩy, Cốc Kiều mới chịu nhả ngón tay Lạc Bồi Nhân ra. Cô hé miệng, cố gắng điều hòa hơi thở. Trên tay anh toàn là dấu răng của cô. Ngón tay anh lại miết lên môi cô, ấn mạnh đến mức khiến hơi thở cô lại trở nên dồn dập. Anh chậm rãi lách vào giữa đôi môi, đặt ngón tay vào giữa hai hàm răng. Lần này, Cốc Kiều đã giành lại được quyền kiểm soát cơ thể. Cô chỉ nghiêng đầu nhắm mắt cắn nhẹ, chứ không còn điên cuồng để lại vô vàn dấu răng như trước nữa.

Khi đã hoàn toàn bình tĩnh lại, Cốc Kiều mới nhận ra ngón tay Lạc Bồi Nhân đã bị mình cắn đến rách da. Cúc áo sơ mi của cô đã bung sạch, trong khi anh vẫn ăn vận chỉnh tề, như thể có thể lập tức mở cửa đi gặp đối tác. Cô không thích vẻ dửng dưng như đứng ngoài cuộc đó của anh, bèn vươn tay kéo cà vạt của anh. 

Lạc Bồi Nhân ghé sát tai cô, thì thầm:

– Nếu em coi trọng sự công bằng đến thế, vậy thì mời em lặp lại y hệt những gì anh vừa làm với em đi.

Nhưng cô đã không trả lại anh sự công bằng tương xứng.

Cứ thế, anh rời khỏi phòng cô trong bộ dạng chỉnh tề. Câu cuối cùng anh nói trước khi đi là hẹn sáng mai gặp.

Ký ức lúc rạng sáng lại ùa về. Ánh mắt Cốc Kiều dừng trên những ngón tay thuôn dài, linh hoạt của Lạc Bồi Nhân. Ngón giữa của anh vẫn còn hằn dấu răng sâu hoắm, có lẽ do cô cắn quá mạnh nên đến giờ vẫn chưa tan hết.

Lạc Bồi Nhân dường như cảm nhận được ánh nhìn ấy, bèn nhìn thẳng vào mặt cô, hỏi:

– Em thấy nóng à?

– Đâu có.

Cốc Kiều không đưa tay lên sờ má để kiểm tra xem mặt mình có đỏ không. Ngay khi đèn đỏ chuyển sang xanh, cô vội gạt những hồi tưởng sang một bên, tập trung lái xe theo chỉ dẫn của Lạc Bồi Nhân.

Trên đường đi, họ trò chuyện về món quà cô đã chuẩn bị. Lạc Bồi Nhân trêu:

– Anh còn tưởng em định tặng anh mấy phiếu giảm giá phần mềm của cửa hàng em chứ. Dù sao thì em cũng sắp mở cửa hàng ở Thượng Hải rồi mà?

Trước đây Cốc Kiều chưa từng biết anh họ lại có tài châm chọc đến thế. Cô không trả lời, cố gắng không để bản thân bị phân tâm, ánh mắt chỉ chăm chăm nhìn thẳng về phía trước.

Điểm đến là một khách sạn mới xây bên kia sông, vừa đi vào hoạt động chưa lâu. Cốc Kiều vốn nghĩ đây chỉ là một buổi tụ tập bình thường, nhưng mọi thứ hoành tráng hơn cô tưởng nhiều.

Đã có rất nhiều người đến trước họ. Đứng giữa một rừng váy dạ hội dài thướt tha quét đất, Cốc Kiều mới nhận ra trang phục của mình có thể coi là giản dị. Vô số trang sức lấp lánh trên tai, cổ và cổ tay những người xung quanh thi nhau hắt ánh sáng vào người Cốc Kiều. Dưới ánh đèn trần, chúng như muốn lao về phía cô. Trong khi đó, thứ sáng nhất lại là đôi mắt cô, khiến cặp khuyên tai cũng trở nên lu mờ. Tại đây, cô thấy ít nhất ba màu tóc tự nhiên khác nhau.

Ban đầu, cô còn thầm đoán xem Lạc Bồi Nhân sẽ giới thiệu mình thế nào. Liệu anh sẽ lặp lại thói cũ, vừa mới hẹn hò đã vội khoe khoang với thiên hạ? Hay sẽ chỉ gọi cô là em họ? Mà trong bữa tiệc này chưa biết chừng còn có cả em họ cùng huyết thống với anh cũng nên.

Nhưng Cốc Kiều đã đoán sai bét. Khi có người cầm ly rượu đến chào hỏi, Lạc Bồi Nhân đã trịnh trọng giới thiệu rằng: Đây là cô Cốc bên ngành hàng bán lẻ phần mềm. Lời anh nói hoàn toàn là sự thật, không phóng đại lấy một chữ, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta cảm thấy như thể cô đã gây dựng được cả một đế chế hùng mạnh trong ngành này. Lẽ ra đây là thời điểm thích hợp để trao danh thiếp, nhưng trớ trêu thay, một người lúc nào cũng thủ sẵn danh thiếp như cô, giờ trong ví chỉ còn sót lại đúng hai ba tấm danh thiếp từ đời thuở nào.

Cô đứng bên cạnh mỉm cười đúng mực, cũng may cô đã quá quen với việc xã giao nên chẳng cần phải nghĩ ngợi gì nhiều.

Khi khách đến chào là một người ngoại quốc tóc vàng, Lạc Bồi Nhân liền chuyển sang ngôn ngữ khác để giới thiệu Cốc Kiều. Dù vốn tiếng Anh không quá xuất sắc, cô vẫn nhận ra anh đã dùng những lời lẽ y hệt lúc nãy.

Cốc Kiều thầm nghĩ, chắc hẳn một nửa lương của Lạc Bồi Nhân được trả cho cái phong thái của anh. Chỉ cần anh đứng đó thôi cũng đủ khiến công việc làm ăn của ông chủ trông quy mô hơn hẳn. Chẳng biết cô phải làm ăn đến quy mô nào mới dám bỏ tiền ra thuê một người về chỉ để nâng tầm thể diện như vậy. Cô dám chắc rằng vì lời giới thiệu của Lạc Bồi Nhân, những người này sẽ đánh giá sai quy mô kinh doanh hiện tại của cô.

Một chuỗi những hiểu lầm đáng yêu kéo đến. Cốc Kiều cũng chẳng bận tâm, bởi vì… rồi sẽ có ngày đó thôi.

Mãi cho đến khi gặp Triệu Việt, lời giới thiệu khuôn mẫu ấy mới mất tác dụng.

Có lẽ, việc Triệu Việt trông thấy Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân cùng nhau tới đây còn khiến anh ta kinh ngạc hơn nhiều so với việc họ gặp anh ta.

Cú vỡ bong bóng bất động sản ở Hải Nam đã khiến Triệu Việt điêu đứng một phen. Toàn bộ số tiền anh ta kiếm được từ thị trường chứng khoán Thâm Quyến và Thượng Hải đều chôn vùi trong vụ đó. Những kẻ làm ăn chân chính, thực sự xây nhà như anh ta thì sạt nghiệp, trong khi phường đầu cơ lướt sóng lại cao tay rút lui an toàn trước khi bong bóng vỡ tan, kiếm được bộn tiền. Bấy giờ, anh ta muốn nhờ Lạc Bồi Nhân giúp đỡ cũng khó mở miệng, bởi Lạc Bồi Nhân đã cảnh báo anh ta từ sớm.

Cuối cùng, Triệu Việt vẫn phải mở miệng nhờ vả. Tuy anh ta có không ít bạn bè, nhưng đến lúc hoạn nạn, số người thực tâm chìa tay giúp đỡ chẳng có mấy. Mà trong số đó, người vừa sẵn lòng lại vừa có đủ khả năng giúp đỡ lại càng hiếm hoi.

Triệu Việt đã chạy vạy khắp nơi nhưng tuyệt nhiên không dám cầu cứu Tiêu Già. Chút tiền còm cõi của một người làm ở viện nghiên cứu, ăn lương nhà nước như Tiêu Già làm sao lấp nổi cái lỗ hổng tài chính của anh ta. Mà dẫu có đi chăng nữa, Triệu Việt cũng ngại hỏi vay. Ấy thế mà Tiêu Già lại dúi cho anh ta một phong bì dày cộp, bóp thử thấy toàn tiền là tiền. Anh ta gặng hỏi Tiêu Già lấy đâu ra cọc tiền này, cậu bèn bảo đó là tiền hoa hồng Cốc Kiều chia cho mình.

Ấn tượng của Triệu Việt về Cốc Kiều trước đó vẫn dừng lại ở việc cô bán áo khoác da. Tiêu Già đã kể cho anh ta nghe chuyện của cô dạo gần đây: cô đã chuyển từ bán áo khoác da sang bán thẻ chống vi rút, rồi sòng phẳng chia một nửa lợi nhuận cho cậu khi kiếm được tiền.

Triệu Việt quá hiểu cậu bạn cũ này của mình, biết Tiêu Già không hề có khiếu kiếm tiền. Lúc ấy, anh ta thầm nghĩ, cô bé Cốc Kiều này quả là tài tình. Khi thiên hạ đổ xô đi buôn bất động sản, cô lại nhìn ra tiềm năng của những món đồ điện tử gia dụng nhỏ gọn, rồi kiên nhẫn cùng Tiêu Già mày mò làm thẻ chống vi rút gì đó, lại còn giúp cậu kiếm được số tiền bằng cả chục năm lương.

Mặc dù mấy chục nghìn tệ ấy chẳng đáng là bao so với thời hoàng kim của Triệu Việt, nhưng giữa lúc khốn cùng, nó thực sự là chiếc phao cứu sinh. Thành ra, Cốc Kiều xem như đã gián tiếp giúp đỡ anh ta một phen.

Cô gái này quả nhiên giỏi xoay xở, hôm nay lại xoay xở đến tận chốn này.

Triệu Việt xưa nay không can thiệp vào chuyện riêng của người khác, nên anh ta khéo léo giấu kín sự ngạc nhiên của mình. Bà Liêu cũng từng bóng gió hỏi anh ta về chuyện tình cảm của Lạc Bồi Nhân, nhưng Triệu Việt luôn rạch ròi công tư, không đến mức vì nể nang bà chủ lớn mà bán đứng bạn bè. Anh ta bèn đáp rằng mình không rõ, mà đúng là anh ta không rõ thật. Hai người ở hai nước khác nhau, chẳng lẽ mỗi lần liên lạc lại đi hỏi xem người ta có bạn gái chưa thì vô duyên quá.

Triệu Việt chủ động nhắc lại chuyện xưa, điều mà trước đây anh ta chưa từng kể với Lạc Bồi Nhân, bởi khi ấy Cốc Kiều đã là bạn gái cũ của anh.

– Bao giờ hai người lại tới Thượng Hải thế? Nhất định phải cho tôi cơ hội đãi một chầu đấy nhé.

Cốc Kiều chỉ mỉm cười, bởi chính cô cũng chẳng biết là bao giờ.

Cô gặp hết người này đến người khác trong sảnh lớn, nhưng mãi đến khi gặp mẹ Lạc Bồi Nhân, cô mới thực sự thấy hơi căng thẳng.

Dẫu không am hiểu về trang sức, chỉ cần liếc qua Cốc Kiều cũng nhận ra chiếc ghim cài áo ngọc lục bảo của bà Liêu rất đắt tiền. Trang phục của bà tuy giản dị, nhưng chính sự giản dị ấy lại càng tôn lên vẻ lộng lẫy của món trang sức thay vì lấn át nó.

Cốc Kiều bỗng vô duyên vô cớ nhớ đến cái biệt danh “lão già ba đời vợ”. Bố Lạc Bồi Nhân, dẫu trong lòng nghĩ sao thì ngoài mặt vẫn luôn tỏ ra niềm nở với cô. Ngược lại, mẹ anh dường như chẳng hề xem sự thân thiện là một đức tính cần có.

Lần này, khi giới thiệu Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân đã lược bỏ mọi danh xưng, chỉ nói tên cô.

Mỗi khi bà Liêu định giới thiệu cho con trai một cô gái mình ưng ý, câu trả lời bà nhận lại luôn là anh đã có bạn gái.

Bà không phản đối ra mặt việc con trai tự tìm bạn gái, chỉ yêu cầu anh đưa về ra mắt. Nhưng lần nào Lạc Bồi Nhân cũng đáp: “Khi nào thực sự đi đến bước kết hôn, con nhất định sẽ báo cho mẹ.” Bà Liêu căm ghét chữ “báo” ấy. Bà thừa hiểu ý con trai, rằng về chuyện hôn nhân của anh, bà chỉ có quyền được biết chứ chẳng còn quyền nào khác. Nhưng đợi đến lúc đó thì đã muộn. Bà chưa bao giờ cho rằng chuyện chọn vợ của con trai không liên quan đến mình.

Ấy vậy mà Lạc Bồi Nhân ở Singapore suốt hai năm vẫn chẳng có mối tình nào tiến triển tới mức phải báo cho bà hay. Singapore vốn không lớn, nếu anh thực sự có bạn gái lâu dài, chắc chắn không thể qua mắt được bà. Thế mà chuyện này cứ như một vụ án không lời giải, còn cô bạn gái kia thì tựa như không khí, chẳng thấy tăm hơi đâu.

Nghe thấy hai chữ “Cốc Kiều”, đặc biệt là chữ “Cốc”, ký ức của bà Liêu nhanh chóng được kích hoạt. Bà nhớ năm xưa mình quả thực từng lưu tâm đến cái tên này, nhưng rồi Lạc Bồi Nhân lại rời Mỹ sang Singapore sinh sống thay vì về Trung Quốc, nên bà cũng loại bỏ hai chữ này khỏi trí nhớ.

Ngay khoảnh khắc trông thấy bà Liêu, Cốc Kiều đã theo phản xạ rút danh thiếp ra. Bà Liêu nhận lấy, thầm thấy buồn cười. Cô gái này cũng thú vị thật, mới gặp lần đầu đã vội đưa danh thiếp cho bà. Bà nhớ lần trước nghe nhắc đến Cốc Kiều, cô vẫn còn bán quần áo, vậy mà giờ đã chuyển sang kinh doanh bán lẻ phần mềm.

Bà Liêu ngước mắt nhìn cô gái vừa đưa danh thiếp cho mình, chỉ liếc qua một cái đã có đánh giá đại khái về cô: một người tự thân bươn chải giữa cuộc đời tự khắc có khí chất riêng biệt.

Bàn về vẻ đẹp của cô gái này, có thể gọi là sắc sảo chứ dứt khoát không phải kiêu sa. Muốn kiêu sa ít nhiều phải có chút khí chất thoát tục, còn cô vừa nhìn đã biết là người chuyên lăn lộn giữa dòng đời tục lụy, luôn quyết liệt dứt khoát, làm gì cũng đậm chất riêng.