Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý - Chương 67

topic

Nuôi Quỷ - Mộc Tô Lý - Chương 67 :Ổ Quỷ.

Cảnh Tử Mặc đứng bên cạnh hoàn toàn không biết con “quỷ nữ góc tường” mà Tô Khốn nhắc tới hiện tại đang trong tình trạng gì, chỉ có thể giữ nguyên tư thế bị túm chặt mà cố gắng kéo Tô Khốn tránh sang một bên.

Cậu chỉ còn biết thầm cảm thấy may mắn vì đây là bệnh viện. Với cái bộ dạng khốn khổ của Tô Khốn bây giờ, trong mắt người khác chắc cũng chỉ là biểu hiện của một cơn phát bệnh. Dù có vài người liếc sang với vẻ do dự, định tiến lại giúp đỡ, nhưng cũng không gây ra náo loạn gì. Cảnh Tử Mặc có cảm giác mơ hồ rằng nếu xung quanh mọi người vẫn giữ bình tĩnh, có khi con quỷ nữ kia cũng chẳng dám quậy phá gì. Nhưng nếu ai cũng hoảng loạn, biết đâu nó sẽ bị kích động rồi làm ra mấy chuyện khó lường.

Phải nói rằng suy nghĩ của cậu trong tình cảnh hiện tại vẫn khá chính xác.

Nhưng khổ nỗi khi xung quanh không có biến động gì lớn, phản ứng quá mức của Tô Khốn lại càng thu hút sự chú ý của nữ quỷ kia.

Nữ quỷ đó lúc còn sống có lẽ là một mỹ nhân, nhưng trong tình huống thế này, chính vì nó là “mỹ nhân” nên mới càng dọa người. Ả có đôi mắt to tròn, nay hóa thành quỷ thì lòng trắng gần như biến mất, trong mắt chỉ là một mảng đen u ám. Trước đây Tô Khốn từng cho rằng người có tròng đen quá nhỏ trông rất đáng sợ, không ngờ mắt toàn tròng đen lại còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần.

Nước da của nữ quỷ trắng bệch đến mức hơi ngả xanh, kết hợp với bộ váy lụa đỏ kiểu cổ không hợp thời, chỉ cần đứng yên lạnh lùng nhìn Tô Khốn một cái thôi, cũng đủ khiến cậu muốn tắt thở.

Tô Khốn vừa trượt dần xuống, vừa gào thét trong lòng: Moá nó–– Hoá ra họ Edogawa đếch phải Cảnh Tử Mặc đâu, là ông đây mới đúng!!!

Lần trước gặp cụ bà cây long não, cậu vừa trượt xuống là bà đi luôn, nhưng lần này thì không may mắn như vậy. Nữ quỷ kia hình như khá hứng thú với phản ứng của cậu, ả nghiêng đầu nhìn một lúc, không chớp mắt, sắc mặt cũng không chút biểu cảm.

Có vẻ như đã rất lâu rồi ả chưa đến nơi có nhiều dương khí như thế này, cảm thấy phấn khích nhưng lại quên mất cách biểu lộ cảm xúc. Nữ quỷ cố gắng nhếch môi một cách cứng đờ, cuối cùng mới nặn ra được một nụ cười quái đản kỳ dị.

Cứu… cứu mạng!

Cái nụ cười tràn đầy âm khí ấy khiến toàn thân Tô Khốn nổi da gà, ớn lạnh, nước mắt chực trào: Cười cái con khỉ, rõ ràng là nét mặt của chó sói sắp xơi thịt cừu béo thì có!

Câu “điềm lành không linh, điều xấu rất nghiệm” quả thật không sai. Suy nghĩ đó vừa lóe lên, nữ quỷ kia đã thu lại nụ cười, chưa kịp để Tô Khốn phản ứng gì, loáng một cái ả đã lao thẳng về phía cậu.

Tiếng kêu bị nghẹn lại trong cổ họng Tô Khốn, bị cú tấn công bất ngờ chặn đứng, chẳng phát ra được chút âm thanh nào. Cậu thậm chí còn chưa kịp chớp mắt, đã thấy mình đối mặt trực diện với nữ quỷ. Gương mặt trắng bệch pha xanh cùng đôi mắt dị dạng của ả xuất hiện ngay trước mặt, chỉ cách cậu mười mấy phân. Tô Khốn kinh hãi đến nỗi quên cả thở, cổ họng khô rát, tay chân lạnh ngắt, tim thắt lại một nhịp rồi như rơi thẳng xuống bụng mà quên bật lên lại.

Ngay lúc đầu óc cậu chỉ toàn suy nghĩ “Chạy không thoát rồi, tiêu đời rồi…” Thân thể cứng đờ như tượng đá chẳng thể nhúc nhích, thì đột nhiên thân hình nữ quỷ kia khựng lại. Đôi mắt đen tuyền đang đối diện với Tô Khốn trợn to, tràn đầy sự kinh hãi và khó tin. Biểu cảm đó mà xuất hiện trên khuôn mặt một con quỷ, lại càng khiến nó thêm âm u và ghê rợn.

Nỗi sợ đã lên đến đỉnh điểm, Tô Khốn gần như rơi vào trạng thái tê dại và mê man, thậm chí cậu còn không hiểu rõ biểu cảm biến đổi trên mặt nữ quỷ kia có ý nghĩa gì, chỉ theo bản năng mà dóng mắt theo ánh nhìn của ả ta, chầm chậm dời xuống, dừng lại ở trước ngực của nữ quỷ.

Ngay đó có một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng, phần móng đen ngòm dài ngoẵn đâm xuyên qua thân người của nữ quỷ. Sau hai giây, bàn tay ấy lật ngược và thu lại, nữ quỷ lập tức phát ra một tiếng gào thảm thiết thê lương, như bị cuốn vào cơn xoáy quay cuồng với tốc độ cao, gương mặt và thân hình của ả vặn vẹo trong nháy mắt, rồi hóa thành từng sợi nhỏ li ti, tràn vào kinh mạch của bàn tay ấy, hoàn toàn tan biến không còn dấu vết.

Không còn nữ quỷ chắn phía trước, thân hình cao lớn nhưng hơi mờ ảo của Cố Diễm hiện ra trước mắt Tô Khốn. Gương mặt lạnh lùng đơ cứng kia lúc này vẫn còn sót lại nét lo lắng chưa kịp thu về, nhưng ánh mắt bình tĩnh và khí chất trầm ổn của anh lại khiến người đối diện yên tâm lạ thường. Mạch máu trên cổ tay trái của anh nổi cộm lên, hấp thu chút tàn hồn cuối cùng của nữ quỷ.

Cố Diễm giẫm lên hư không, bước một bước tới trước mặt Tô Khốn, dùng tay phải chưa từng tiếp xúc với quỷ hồn nâng cằm cậu lên, ngón cái nhẹ nhàng chạm vào má cậu hai lần, trầm giọng nói: “Anh quay lại rồi.”

Cảm giác mát nhẹ nơi gò má đánh thức tinh thần đã cứng đờ của Tô Khốn. Cậu há miệng đứng ngây ra một lúc, rồi chớp mắt hai cái, như vừa tỉnh khỏi cơn mộng: “Cố Diễm?”

Có lẽ là do mới bị dọa quá nặng, giọng cậu hơi yếu, hai chữ thốt ra toàn là hơi. Nhưng Cảnh Tử Mặc vẫn nghe được rõ ràng.

Cậu khựng lại, nghi hoặc nhìn quanh một lượt, rồi tiếp tục kéo Tô Khốn, hạ giọng nói: “Cố Diễm ở đâu? Mày bị dọa tới mức sinh ảo giác rồi à? Tao nói này, mày biết cái thây mày nặng lắm không? Tỉnh lại dùm tao đi, nhấc cái chân lên, nhanh đi đến chỗ lão sếp kỳ quặc kia, biết đâu nữ quỷ thấy đông người thì không dám lại gần mày nữa.”

“Quỷ… Nữ quỷ..” Tô Khốn vẫn còn ngẩn ngơ, mơ hồ lặp đi lặp lại hai chữ đó, rồi sửng sốt một lúc mới nhận ra mình vẫn đang bám chặt lấy Cảnh Tử Mặc.

Cậu vội vàng đứng thẳng dậy, không kịp trả lời câu hỏi của Cảnh Tử Mặc, mà nắm lấy cổ tay trái của Cố Diễm, lật xem một lượt, hỏi gấp: “Ả ta bị thu sạch rồi phải không? Chắc chắn sẽ không chui ra lại nữa đúng chứ?”

Cố Diễm đáp “ừm” một tiếng, đưa tay xoa đầu cậu mấy cái như trấn an, nhấn mạnh lại một lần: “Không ra được nữa đâu.”

Đến lúc này, Tô Khốn mới thật sự nhận thức được rằng anh bạn trai chuyên bắt quỷ của mình đã quay lại. Trái tim đang rớt tận bụng lập tức “vèo” một cái bật lên, trở lại đúng vị trí trong lồng ngực, còn hớn hở nhảy nhót vài cái, rồi mới yên ổn trở lại.

Cậu dùng ánh mắt như đang gặp thiên sứ mà nhìn ngắm Cố Diễm một hồi, sau đó chụp lấy tay anh, hai tay cầm chặt lắc mạnh mấy cái, nói: “Thế giới này đáng sợ quá rồi, cầu được gắn chip định vị! Anh đi đâu cũng nhớ dắt em theo với! Đại sư không phải nhiều bùa lắm sao? Bảo ông ấy vẽ cho em một cái, loại mà dán lên trán là có thể tự động theo anh đấy. Hoặc là cho em cái cuộn truyền tống cũng được, gặp tình huống nguy hiểm thì lập tức dịch chuyển đến bên anh. Không thì loại bùa thu nhỏ cũng được! Em thà bị nhét vào túi quần còn hơn lại gặp ma nữa!”

Cảnh Tử Mặc đứng một bên: “……” Đây là bị dọa đến ngốc rồi, bắt đầu nói nhảm với không khí luôn rồi!”

Hạng tổng đã làm xong thủ tục, đóng xong viện phí, lại còn liên lạc với công ty một lượt, vừa quay đầu lại đã thấy Cảnh Tử Mặc mặt mày méo xệch nói với mình: “Anh cuối cùng cũng quay lại rồi, mau đưa thằng này thẳng vào khoa tâm thần đi.”

Hạng Qua: “……” Đợi đã, có ai giải thích cho tôi vừa nãy xảy ra chuyện gì không?

Cố Diễm liếc nhìn phản ứng của hai người kia, rồi thở dài, bóp nhẹ má Tô Khốn, nói: “Bị dọa đến ngốc thật rồi sao? Theo anh chẳng phải sẽ càng gặp nhiều ma hơn à?”

Tô Khốn: “……” Ừ nhỉ, quên mất ông này làm nghề bắt ma.

Ánh mắt Hạng Qua đảo qua đảo lại giữa Tô Khốn và Cảnh Tử Mặc, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Hai người các cậu bị gì vậy?”

Bị hỏi vậy, Tô Khốn mới nhớ ra còn có người đang đứng bên cạnh, bèn vội đáp:
“Ờ… nói ngắn gọn thì vừa rồi ở góc tường có một nữ quỷ bất ngờ chui ra, nhào tới chỗ tôi. Nhưng còn chưa kịp làm gì thì đã bị Cố Diễm thu hồn rồi, hết chuyện.”

“Đại sảnh nhiều người như vậy, quỷ còn có thể xuất hiện được sao?” Hạng Qua có chút ngạc nhiên.

Chính vì nghĩ chỗ này đông người nên anh mới để Cảnh Tử Mặc và Tô Khốn đứng ngoài hàng chờ, dù anh có dương khí nặng đến đâu cũng không bằng cả đám người cộng lại. Nếu đi theo anh mà ít gặp chuyện thì ở đây càng nên an toàn. Ai ngờ lại thật sự đụng phải một con quỷ dám xông vào.

Nhưng… con quỷ đó phải âm độc đến mức nào mới có thể xuất hiện giữa ban ngày, lại còn ở nơi đông người mà không bị tiêu tan, thậm chí còn có thể đe dọa đến tính mạng của Tô Khốn?!

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Cảnh Tử Mặc bên cạnh đã hỏi một câu khác: “Mày bảo là Cố Diễm thu hồn con quỷ đó?”

“Đúng rồi!” Tô Khốn gật đầu, mặt mũi kiểu “chuyện quá rõ ràng còn hỏi chi nữa” nói tiếp:“Không phải anh ấy thì chẳng lẽ là tao nuốt nó?!”

“Thế anh ta đâu?”

“Ngay đây này, mày không thấy––” Tô Khốn vừa chỉ về bên phải mình, liền nhớ ra Cố Diễm hiện giờ đang ở trạng thái hồn phách để tiện thu phục ma quỷ.

“……” Hạng Qua nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt, mặt co rúm lại: Quả nhiên… không phải người!

Cảnh Tử Mặc rất nhanh đã hiểu: “Anh ta lại biến về trạng thái tiểu quỷ rồi à?”

Lời này như tiếng sét đánh vào đầu Hạng tổng: Khoan đã! Gì mà “lại biến về trạng thái tiểu quỷ” cơ?

Được câu nói của Cảnh Tử Mặc nhắc nhở, Tô Khốn như sực nhớ ra điều gì, đột ngột quay sang nhìn Cố Diễm: “Bởi em cứ có cảm giác là lạ, sao anh biến thành linh thể rồi mà vẫn là hình dạng người lớn vậy?!”

Trước giờ, thân hình của Cố Diễm luôn không ổn định, không thể tự kiểm soát được lúc nào biến lớn, lúc nào thu nhỏ. Về sau, anh ta chỉ có thể dùng một biện pháp chẳng mấy hay ho để cưỡng ép giữ hai trạng thái ấy ổn định––

Chính là dùng phương pháp của cụ bà, phong ấn một phần năng lượng tu vi, làm thế sẽ khiến cơ thể thiếu hụt sức mạnh nên sẽ thu nhỏ lại, biến thành trạng thái hồn phách. Tuy năng lực lúc đó có yếu đi đôi chút, nhưng lại tiện cho việc bắt ma, vì có thể trực tiếp tiếp xúc với hồn phách mà không bị người bình thường nhìn thấy. Còn sau khi bắt xong, nếu muốn trở về thành thực thể, chỉ cần giải phong ấn năng lượng là được.

Phương pháp này nói thì dễ, làm thì khó, bởi mỗi lần thu nhỏ hay phóng to đều tương đương với việc Cố Diễm phải tự phong ấn một nửa bản thân, rồi lại tự mình gỡ bỏ phong ấn.

Ngay cả người dày dạn kinh nghiệm như đại sư khi phong ấn một hồn phách cũng phải hao tổn không ít sức lực, hơn nữa người bị phong ấn cũng sẽ chịu tổn thương nhất định. Cố Diễm chỉ là một người mới vào nghề, đối tượng bị phong ấn và người phong ấn đều là bản thân anh, sức lực tiêu hao gấp đôi. Nhưng còn phải thường xuyên lặp lại như vậy, đúng là không thể ổn định, lúc được lúc không.

Nên phương pháp này chỉ có thể dùng tạm thời, không thể kéo dài. Muốn thực sự tự do khống chế được hình thái của bản thân, cuối cùng vẫn phải dựa vào tu hành. Cách thức chính là liên tục hấp thụ những tàn hồn và mảnh hồn phiêu tán. Đại sư từng nói khi nào luyện thành, anh sẽ không còn bị bó buộc bởi hai hình thái thực thể là người lớn; hồn phách là tiểu quỷ, anh có thể tùy ý biến đổi hình thái.

Trạng thái hiện tại của Cố Diễm chính là như vậy.

“Anh đây là……” Tô Khốn trừng to mắt nhìn Cố Diễm: “Hình như đại sư từng nói tầm vài năm nữa anh mới đạt đến cảnh giới này.”

Cố Diễm cúi đầu nhìn thân thể của mình, sắc mặt nghiêm túc: “Anh cũng đang định nói chuyện đó. Em liên lạc được với đại sư chưa?”

“Liên lạc được rồi, ông ấy nói đi qua bên phòng cấp cứu xem một vòng, sợ hồn phách của Trương Dật cách thể xác quá xa, quá lâu thì không cứu nổi nữa.” Tô Khốn chỉ tay về phía hành lang bên đó.

“Ừm, chỗ đó ít người, qua đó nói chuyện đi.” Cố Diễm nhìn về phía đó, vỗ vai Tô Khốn ra hiệu bảo cậu gọi Hạng Qua và Cảnh Tử Mặc đi cùng.

Tô Khốn kéo hai người kia đi theo Cố Diễm hiện đang trong trạng thái hồn phách, xuyên qua đại sảnh, men theo hành lang đi vào bên trong. Khu vực này là nơi khá hẻo lánh của bệnh viện, so với khu hành lang nơi có các phòng khám khác, dãy phòng chờ tại đây thưa người hơn nhiều.

Bọn họ đi đến cuối hành lang, rồi rẽ trái, lập tức trông thấy đại sư đang khoanh tay đứng trước phòng cấp cứu. Ngoài ông ra, ở góc hành lang này không có một bóng người.

Cố Diễm đảo mắt nhìn xung quanh, rồi thân hình khẽ lay động, biến trở lại thành trạng thái thực thể, đứng bên cạnh Tô Khốn, trầm giọng nói với đại sư đang đứng cách đó vài bước: “Đại sư, lần này có chút phiền phức.”

Hạng Qua và Cảnh Tử Mặc chứng kiến màn “ảo thuật biến người” này, cả hai đều giật nhẹ khóe miệng: “……” Làm ơn… để ý đến cảm nhận của những người phàm trần như tụi tôi một chút có được không?

Vì lúc nãy không thấy Cố Diễm, có chút bất tiện. Giờ thấy rõ rồi, Hạng Qua nhìn sang Tô Khốn, hơi áy náy nói: “Xin lỗi, anh nhờ tôi trông cậu ấy, vậy mà vẫn để cậu ấy gặp chuyện. Là sơ suất của tôi.”

Cố Diễm lắc đầu: “Không phải do anh, sự tình bất thường, là tôi suy tính không chu toàn, lúc đó cho dù anh đứng ngay cạnh em ấy cũng không cản nổi nữ quỷ đó.”

“Nữ quỷ?” Đại sư vẫn luôn ở đây còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao, mờ mịt nhìn Tô Khốn: “Tiểu Tô, cậu lại đụng mặt nữa à? Cậu đến chỗ vắng làm gì?”

“Không, là gặp ngay trong đại sảnh đó.” Tô Khốn vội vàng xua tay: “Thể chất như tôi, làm sao dám tự tìm đến mấy chỗ âm u hẻo lánh chứ.”

Cảnh Tử Mặc: “……” Mày đã từng tự mò đi không biết bao nhiêu lần rồi đấy nhé!

Đại sư vừa nghe thấy là gặp ở đại sảnh, lông mày lập tức nhíu lại. Ông quay đầu nhìn Cố Diễm, nhớ đến cảnh lúc nãy anh từ trạng thái hồn phách biến thành người thật, liền hỏi: “Vừa nãy cậu không phải dùng cách giải phong ấn để biến lại đấy chứ?”

“Ừ, bây giờ tôi đã có thể tự do điều khiển hình thái thân thể.” Cố Diễm gật đầu đáp.

“Sao có thể? Giữa hai trạng thái đó chênh lệch tu vi không phải chỉ một hai khất, sao tự dưng lại––”

Cố Diễm cắt ngang: “Là vì ác linh mà tôi đuổi theo lần này.”

Đại sư đưa tay chỉ ra cánh cửa vẫn còn sáng đèn đỏ sau lưng mình: “Là oán hồn chiếm xác cậu nhân viên kia sao? Nó thế nào?”

“Tốc độ và thân pháp của nó vượt xa những âm hồn mà tôi từng gặp trước đây, hơn nữa quần áo nó mặc cũng không thuộc về thế giới này, cũng chẳng phải kiểu người thường hay quan lại hay mặc ở triều đại tôi từng sống.” Cố Diễm nhíu mày, hồi tưởng: “Trông hơi giống y phục thời Tần Hán hơn.”

Đại sư tưởng mình nghe nhầm, móc tai hỏi lại: “Cái gì?”

“Thời Tần Hán.” Cố Diễm lặp lại lần nữa.

“Hả?” Đại sư nuốt một ngụm hơi lạnh: “Thời đó mà thành ác quỷ thì không dễ chơi đâu, thời gian tồn tại cũng quá lâu rồi.”

Cố Diễm gật đầu: “Tôi cũng cảm thấy nếu để nó sống sót sẽ gây họa nhân gian, nên không bắt sống nữa, trực tiếp thu luôn.”

Chữ “thu” mà anh nói, không phải là kiểu “thu phục” theo nghĩa của đại sư.

Đại sư thường sẽ bày ra trận pháp, giam âm hồn lại, sau đó dùng pháp khí đạo gia đã luyện chế để phong ấn vào trong, giao cho địa phủ xử lý. Đó mới thật sự là “thu phục”.

Còn cái mà Cố Diễm gọi là “thu”, thật chất là trực tiếp xoáy hồn phách đối phương đến tan biến, rồi hấp thu vào bản thân, chuyển hóa thành tu vi cho mình. Hiện tại anh không cần phải nuốt sống như trước nữa, mà chuyển sang cách hấp thu thông qua kinh mạch nơi cổ tay, trông có vẻ uyển chuyển hơn, đỡ dọa người. Anh cố ý dùng từ “thu” để tránh khiến Tô Khốn cảm thấy ghê sợ.

Đại sư đương nhiên hiểu ý nghĩa thật sự trong lời Cố Diễm, trợn mắt kinh hãi: “Vậy nên tu vi của cậu nhờ đó mà tăng vọt?”

Cố Diễm gật đầu: “Đúng vậy, sau đó tôi phát hiện mình có thể tự do biến hóa giữa các trạng thái.”

“Không đúng lắm!” Đại sư vuốt râu hai cái, lại nhìn chăm chăm Cố Diễm: “Cậu chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

“Nhưng để đạt được đến mức này chỉ có một khả năng — là bản thân ác linh đó đã có tu vi.” Biểu cảm Đại sư bỗng trở nên nghiêm nghị: “Cậu biết điều đó có nghĩa là gì không? Lão phu nhớ có từng nói với cậu, lý do cậu có thể nhanh chóng hóa thành thực thể là nhờ vào ba yếu tố: Một là thể chất đặc biệt mang sát khí, oán khí rất nặng; hai là cậu có phương pháp tu luyện; ba là có ngọc bội trên cổ Tô Khốn hỗ trợ. Vì thế một ngày của cậu bằng người khác tu hành cả tháng, thậm chí cả năm. Tuy vậy nhưng cậu cũng cần hơn mười năm mới đạt được cấp độ này. Nếu chỉ nhờ thu một ác linh, tức thị là ác linh đó hoặc đã lang thang cả trăm năm, nuốt không biết bao nhiêu oán khí và tàn hồn, hoặc đã bị giam giữ rất lâu trong một nơi cực âm.”

Cố Diễm trầm giọng: “E là còn rắc rối hơn thế nữa.”

Đại sư kinh ngạc: “Còn rắc rối hơn? Cậu có ý gì?”

“Không chỉ có một con.”

Đại sư ngây ra, hồi lâu mới hỏi: “Cậu chắc chứ?”

“Vì khi tôi đuổi theo nó, cảm giác được nó không hề chạy loạn trong thành phố, mà đang đi thẳng về một phương hướng nhất định. Tôi cảm thấy càng đến gần nơi đó, khí tức trên người nó càng nặng. Hơn nữa, giữa đường tôi còn chặn được một con tiểu quỷ khác cũng có mùi tương tự, chỉ là niên đại còn kém xa ác linh kia. Còn nữa…”

“Còn gì nữa?!”

“Nữ quỷ lúc nãy ở trong đại sảnh cũng có mùi đó, chỉ là nhạt hơn nhiều.” Cố Diễm càng nói càng cau mày: “Tôi nghi ngờ, bọn chúng đều xuất phát từ cùng một nơi.”

Đại sư sững sốt: “Ý cậu là… không chỉ có một ác linh, mà là cả một ổ?!”

[Edit by TeiDii]
____________

Cố Diễm sống ở thời Minh (cách đây 500 năm), nhưng bản chất anh ta là một hung quỷ lệ khí cực nặng, kết hợp chăm chỉ tu luyện, nên anh ta vẫn có thể nuốt gọn một con quỷ thời Tần.