Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 63

topic

Nữ Nhi Nô Ở Đại Viện Công Nghiệp Quân Sự [Thập Niên 60] - Chương 63 :
Chính ủy Kỳ cũng hỏi ngược lại: "Cô ấy mang thai con của cậu, còn nộp đơn xin phục hôn, không phải cậu đã đồng ý rồi sao? Hơn nữa, đều sắp phục hôn cả rồi, giường ở nhà khách thì thiếu, tôi để cô ấy về nhà ở, có vấn đề gì ư?"

Cho nên vợ cũ không những mang thai, mà còn là tới tìm anh để phục hôn?

Triệu Lăng Thành ầm một cái đóng sầm cửa lại.

Chính ủy Kỳ chấp nhận đứa trẻ của Trần Miên Miên là của Triệu Lăng Thành vì Triệu Tuệ đã công nhận.

Triệu Tuệ công nhận vì bà tin tưởng nhân phẩm của Trần Miên Miên.

Nhưng Triệu Lăng Thành phản ứng mạnh mẽ như vậy, cũng chính là vì nhân phẩm của vợ cũ.

Anh lại một lần nữa giật phăng cửa ra, khí thế hung hăng: "Cô ta nói cái gì ông cũng tin sao?"

Chính ủy Kỳ cũng thấy khó hiểu: "Đại tá Triệu là cô của cậu, bà ấy nói gì chẳng lẽ tôi không nên tin?"

Triệu Lăng Thành ầm một tiếng lại đóng cửa.

Sao lại lôi cả cô út của anh vào chuyện này rồi?

Anh cần phải tiêu hóa thông tin này một chút.

Chính ủy Kỳ lại gõ cửa: "Đứa nhỏ sắp chào đời rồi cậu còn quậy phá gì nữa? Lão quân trưởng tuy không thúc giục nhưng cậu cũng nên cho ông một đứa chắt để nối dõi chứ."

Triệu Lăng Thành rùng mình: "Ông nội tôi cũng biết rồi sao?"

Trong lúc anh không hay biết, chuyện này thậm chí đã kinh động đến ông nội ở quê nhà?

Chính ủy Kỳ vội nói: "Đại tá Triệu đặc biệt dặn dò, muốn cậu tự mình báo tin vui."

Ông giơ tập hồ sơ lên: "Lịch trình nửa năm qua của Tiểu Trần, tôi mang tới cho cậu đây."

Triệu Lăng Thành đáp dứt khoát: "Không xem."

Một lúc lâu sau, tiếng bước chân trên hành lang xa dần, Chính ủy Kỳ đã rời đi.

Triệu Lăng Thành nhìn cái bàn sạch sẽ gọn gàng, đại não trống rỗng.

Hai năm chung sống như một trận bão cát, khiến anh cứ hồi tưởng lại là thấy mệt mỏi.

Nực cười nhất là ngay từ đầu anh đã từng khát khao về hôn nhân.

Bởi vì ở căn cứ, hầu hết mọi người đều kết hôn qua mai mối và sống rất tốt.

Từ nhỏ anh cũng nghe các bậc cha chú kể rằng những người lao động giản dị mới là những người đáng yêu nhất.

Vì vụ rơi xuống nước năm đó, cô gái kia cáo buộc anh đẩy cô xuống nước để cưỡng gian.

Trong trí nhớ của anh, cô gái đó tóc ngắn ngủn, quần áo đầy những miếng vá, hai gò má đỏ bừng như hai củ khoai lang tím, hoàn toàn là một "cậu nhóc giả hiệu".

Nhưng từ thư ký đội sản xuất đến mẹ của cô gái và cả dân làng, tất cả đều khen cô cần cù, giản dị, nhiệt tình và lương thiện.

Anh nhớ đến lời dạy của lãnh tụ "từ quần chúng mà ra, về với quần chúng", nên đã đồng ý kết hôn.