Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 97
topicAnh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống - Chương 97 :Khai chiến
Giản Văn Khê choàng tỉnh giữa cơn mơ.
Mồ hôi vã ra khắp người.
Cơ thể bắt đầu nóng lên.
Hình như kỳ ph*t t*nh lại đến nữa rồi.
Trước đó, nhờ được đánh dấu tạm thời và kết hợp dùng thuốc ức chế, đợt ph*t t*nh gần nhất của anh đã trôi qua khá yên ổn. Tính theo chu kỳ thì kỳ mới vẫn chưa đến, không ngờ lại xuất hiện sớm như vậy.
Anh vào phòng tắm, vừa rửa mặt vừa phát hiện cả vùng ngực đều ửng đỏ.
Không hiểu sao, trong đầu bỗng nhiên hiện lên hình ảnh của Chu Đĩnh, và ngay khoảnh khắc đó, anh cảm thấy ngực mình càng đỏ hơn, cả người như đang bốc hỏa.
Anh dội người bằng nước lạnh, rồi khoác đại một chiếc áo len cổ lọ, sau đó ra khỏi nhà.
Chu Đĩnh đã đi từ sớm, hôm nay hắn có buổi chụp quảng cáo.
Giản Văn Khê cũng có lịch chụp quảng cáo. Thường Tĩnh nói chín giờ sẽ đến đón. Anh nhìn đồng hồ, đã tám giờ rưỡi.
Anh gọi cho Thường Tĩnh, nhưng cô không bắt máy.
Thế là anh gọi cho Hoàng Tiểu Phóng.
"Chị Tĩnh đang họp." Hoàng Tiểu Phóng nói. "Hình như công ty có chuyện."
Nửa tiếng sau, Thường Tĩnh và Hoàng Tiểu Phóng cùng mấy người nữa đúng giờ đến đón anh.
"Công ty xảy ra chuyện gì vậy?" Anh hỏi Thường Tĩnh.
Thường Tĩnh đáp: "Liên quan đến cậu."
Giản Văn Khê quay sang nhìn cô.
Thường Tĩnh nói tiếp: "Không phải trước đó công ty đã xử lý Lý Nhung sao? Điều tra ra hắn lợi dụng chức vụ để tham ô, ăn chặn đủ thứ. Còn có rất nhiều cư dân mạng kéo đến tận nhà. Hắn bảo vợ con bị dân mạng công kích, muốn công ty lên tiếng minh oan, còn dọa là đang giữ bằng chứng bất lợi về công ty... Nhưng chuyện này sếp Tống đã đè xuống rồi."
Giản Văn Khê nghe xong, lạnh nhạt nói: "Gan hắn cũng lớn thật, dám uy h**p cả công ty."
"Giờ thì thảm rồi." Thường Tĩnh nói. "Tôi thấy cửa nhà hắn bị phun sơn chữ sát nhân, con thì không dám đi học, vợ thì khóc lóc đòi ly hôn." Nghe đến đây, khóe môi Giản Văn Khê khẽ nhếch, không nói gì.
Biết anh không ưa gì Lý Nhung, Thường Tĩnh liền nói thêm: "Coi như đáng đời, chỉ tội người nhà bị vạ lây."
"Cô vừa nói chuyện này có liên quan đến tôi?"
Sắc mặt Thường Tĩnh nghiêm lại, nói: "Hắn bảo đang giữ một đoạn video liên quan đến cậu... Nhưng tôi đã hỏi trợ lý của sếp Tống, họ nói không có vấn đề gì, bảo chúng ta cứ yên tâm."
Giản Văn Khê nhíu mày: "Hắn có thể có video gì chứ."
"Chuyện này tôi cũng không rõ." Thường Tĩnh cẩn trọng quan sát nét mặt anh. "Nếu cậu chắc chắn không có video nào, vậy thì khả năng cao chỉ là hắn vùng vẫy trong tuyệt vọng thôi. Giờ cậu đang nổi tiếng, lại từng là người dưới quyền hắn, hắn chỉ còn cách lôi cậu ra để uy h**p công ty. Còn Cố Vân Tương thì thân còn khó giữ, e là chẳng giúp được gì cho hắn nữa."
"Gần đây Cố Vân Tương thế nào?" Giản Văn Khê hỏi tiếp.
"Dạo này cậu ấy đang nghỉ ngơi." Thường Tĩnh đáp. "Chỉ còn mấy phân cảnh cuối thôi, lần tới là cảnh đối diễn với cậu. Kịch bản cậu đã đọc hết chưa?"
Giản Văn Khê gật đầu.
"Vậy tranh thủ ôn lại cho kỹ. Hiện giờ rất nhiều người đang mong chờ màn kết hợp giữa hai người. Nói gì thì nói, diễn xuất của Cố Vân Tương rất tốt, đừng để bị lép vế. Nhưng cũng đừng tự tạo áp lực, cậu vẫn là diễn viên mới, cứ từ từ tiến bộ."
Một lát sau, Thường Tĩnh lại nói: "Tôi nghe nói dạo này Cố Vân Tương thân thiết với sếp Trương lắm."
Nghe vậy, Giản Văn Khê liếc cô một cái.
Thường Tĩnh chỉ cười.
Buổi chụp quảng cáo kéo dài suốt cả ngày. Khi kết thúc thì trời đã tối. Ăn uống xong, Giản Văn Khê nói với Thường Tĩnh:
"Cô liên lạc được với Lý Nhung không? Tôi muốn gặp hắn một lần."
"Gặp hắn làm gì?"
"Dù sao cũng từng hợp tác hai năm, tôi có vài lời muốn nói riêng với hắn."
Thường Tĩnh gật đầu, nói:
"Vậy tranh thủ hỏi thử xem hắn có thật đang giữ đoạn video kia không."
Thấy Giản Văn Khê nhìn sang, Thường Tĩnh cuối cùng cũng không giấu được nỗi lo trong lòng, nói:
"Bên công ty thì bảo không có video nào cả, nhưng tôi vẫn thấy bất an. Cậu cứ hỏi thử đi, nếu thật sự có, thì còn kịp xử lý trước, đỡ bị động."
Giản Văn Khê khẽ gật đầu.
Sau khi hẹn được thời gian với Lý Nhung, Thường Tĩnh lái xe đưa Giản Văn Khê đến chỗ hẹn.
"Tôi không xuống xe đâu, hai người cứ nói chuyện thoải mái." Thường Tĩnh dặn.
Giản Văn Khê bước xuống xe, ngước nhìn về phía quán rượu đối diện.
Đó là một quán nằm sâu trong con hẻm nhỏ, trang trí theo phong cách cổ điển, bên ngoài còn treo biển rượu. Trời đã tối, lại lạnh, con hẻm gần như vắng bóng người qua lại.
Lý Nhung ngồi một mình trong quán, qua ô cửa kính sát đất giơ tay ra hiệu với anh.
Giản Văn Khê đẩy cửa bước vào.
Chủ quán thấy anh thì không hề ngạc nhiên, chỉ khách sáo chào một câu rồi quay đi làm việc khác.
Giản Văn Khê đi thẳng đến, ngồi xuống đối diện Lý Nhung.
Lý Nhung trông tiều tụy thấy rõ. Quầng thâm dưới mắt, râu ria lởm chởm, tóc tai bết dính như đã lâu không gội.
Trong đầu Giản Văn Khê chợt hiện lên hình ảnh lần đầu tiên anh gặp Lý Nhung.
Khi đó, Lý Nhung dẫn theo Hoàng Tiểu Phóng tới tận chung cư của em trai anh, thần thái hừng hực, ngạo mạn và ngang tàng, hoàn toàn không giống người làm nghề quản lý nghệ sĩ, mà trông chẳng khác gì một đại ca xã hội đen.
"Gan cậu cũng lớn đấy, còn dám đến gặp tôi." Lý Nhung cười nhạt, mùi rượu nồng nặc.
"Tôi nghe chị Tĩnh nói, trong tay anh có đoạn video của tôi?"
Lý Nhung cười khẩy.
"Lăn lộn trong giới giải trí mà không có chút vũ khí nào trong tay thì sống sao nổi?"
"Là video gì?"
"Muốn biết à? Đủ để hủy hoại cậu."
"Lần đó là anh bỏ thuốc tôi?" Giản Văn Khê hỏi.
Lý Nhung đứng dậy, tựa lưng vào ghế, ánh mắt găm chặt vào anh.
"Tôi có thể xem không?" Giản Văn Khê hỏi tiếp.
Lý Nhung liền móc điện thoại ra, mở video rồi đưa cho anh xem.
Trong video là Giản Văn Minh, đang ngồi trên ghế sofa. Ánh sáng trong phòng mờ mờ. Có người quay sát mặt cậu, gọi:
"Văn Minh, Giản Văn Minh."
Giản Văn Minh ngẩng đầu lên, ánh mắt lờ đờ, gương mặt đỏ bừng, rõ ràng là dấu hiệu sau khi bị bỏ thuốc.
Cổ họng Giản Văn Khê khẽ nghẹn lại, nhưng gương mặt vẫn hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc.
Lý Nhung thu điện thoại về.
"Chỉ có đoạn ngắn này thôi. Cậu thấy vậy là đủ chưa? Cư dân mạng vốn chẳng cần biết sau đó xảy ra chuyện gì, chỉ cần chừng đó là đủ rồi."
Ánh mắt Giản Văn Khê lạnh như băng, anh nói:
"Tống tiền đòi tiền, tội của anh lại chồng thêm một tội nữa."
Dứt lời, anh đặt điện thoại lên bàn, màn hình sáng lên, đang ghi âm.
Lý Nhung sững người trong chốc lát, sau đó bật cười.
"Cậu nghĩ tôi chỉ có ngần ấy trong tay thôi à? Cậu tưởng tôi sợ ghi âm của cậu sao?"
"Anh còn gì nữa?" Giản Văn Khê hỏi.
Lý Nhung nhìn anh, cười mà không đáp.
Giản Văn Khê tắt ghi âm, ánh mắt vẫn bình thản.
"Hôm nay tôi đến đây là có thành ý. Mục đích không phải đoạn video kia, mà là những bằng chứng khác trong tay anh, liên quan đến công ty, liên quan đến các nghệ sĩ khác."
Ánh mắt anh vô cùng lạnh lẽo, thậm chí có phần sắc bén. Lý Nhung nhìn thẳng vào đôi mắt đó, nụ cười trên môi dần dần cứng lại.
"Cậu có thể cho tôi cái gì?"
"Tôi sẽ không cho anh bất cứ thứ gì cả."
Lý Nhung thoáng sững sờ, rồi lại bật cười.
"Thứ duy nhất tôi có thể làm." Giản Văn Khê nói tiếp."Là bỏ qua những ân oán giữa chúng ta. Lý Nhung, anh đã xong rồi. Nếu tôi lại đá thêm một cú nữa, anh nghĩ anh còn có thể sống sót không?"
Nụ cười của Lý Nhung tắt hẳn.
"Tôi đến bước đường này rồi, còn sợ bị đe dọa sao? Đầu trọc thì còn sợ bị nắm tóc chắc? Cậu cũng vậy, Tống Thanh cũng vậy, tôi chẳng sợ ai hết. Nếu tôi phải chết, thì mọi người cùng chết với tôi."
"Vậy còn vợ anh? Con anh thì sao?" Giản Văn Khê hỏi. "Muốn kéo họ chết cùng à?"
Lý Nhung mím môi, rồi đột nhiên đấm mạnh xuống bàn.
Ly rượu đổ xuống, rượu chảy loang ra mặt bàn.
Lý Nhung ngẩng đầu lên, thấy Giản Văn Khê đang lạnh lùng nhìn mình, hoàn toàn không biểu cảm.
Hắn cắn răng hỏi:
"Cậu muốn những bằng chứng đó để làm gì? Cậu định làm gì?"
"Thấy kết cục của anh và Cố Vân Tương, tôi cũng có chút cảm xúc." Giản Văn Khê đáp. "Muốn giữ lại vài thứ làm bằng chứng, để lòng mình vững hơn. Tống Thanh là người thế nào, chúng ta đều biết rõ."
"Tống Thanh đúng là thứ vong ân bội nghĩa! Những chuyện kia tôi làm hết vì ông ta, giờ xảy ra chuyện thì đẩy hết lên đầu tôi, còn ông ta vẫn ung dung làm ông chủ lớn. Ông ta là đồ rác rưởi! Cậu nhìn ra được điều đó thì coi như cậu còn chưa mù."
Lý Nhung nói rồi tiến lại gần, vết rượu loang ướt cả vạt áo nhưng hắn chẳng buồn để ý. Mặt đỏ gay, mùi rượu nồng nặc, hắn đưa tay ra:
"Tôi khuyên cậu, nhân lúc Giải trí Ngải Mỹ đang rối loạn, hãy rút lui sớm. Ở đó càng lâu, càng khó dứt ra. Lợi ích ràng buộc, muốn rút cũng không dễ đâu."
Giản Văn Khê nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trên tay hắn.
Lý Nhung quay người, tháo đồng hồ khỏi cổ tay, đặt lên bàn, rồi ngả người tựa vào ghế, nửa tỉnh nửa say.
Giản Văn Khê nhặt đồng hồ lên, nắm trong tay, nhìn về phía hắn.
"Bằng chứng, tôi sẽ không đưa cho cậu." Lý Nhung nói. "Tôi phải giữ lại để bảo vệ mạng sống của mình."
Giản Văn Khê cất đồng hồ vào túi rồi đứng dậy.
Lý Nhung nói:
"Giản Văn Minh, năm đó là tôi có lỗi với cậu. Bây giờ tôi gặp quả báo, chắc cậu vui lắm."
So với Giải trí Ngải Mỹ, Lý Nhung cảm thấy những chuyện giữa hắn và Giản Văn Minh chỉ là mâu thuẫn nhỏ nhặt. Giản Văn Minh có hận hắn thế nào, hắn cũng chẳng để tâm.
Kẻ thật sự đẩy hắn đến bước đường này là Giải trí Ngải Mỹ.
"Đợi đến ngày anh ngồi tù, tôi vui cũng chưa muộn." Giản Văn Khê nói rồi quay người bước đi, áo khoác đen phẳng phiu, bóng lưng lạnh lùng và dứt khoát.
Lý Nhung gục đầu xuống bàn, hai tay ôm đầu.
Khi công ty cần hắn, hắn là con chó trung thành. Đến lúc công ty bỏ hắn, hắn chẳng khác gì con kiến. Ai muốn giẫm thì giẫm.
Mà một khi đã giẫm, là chết luôn.
Hắn loạng choạng đứng dậy, chạy theo ra cửa, kéo tay Giản Văn Khê lại.
Giản Văn Khê quay đầu, thấy mắt hắn đã đỏ hoe.
"Giúp tôi với." Lý Nhung van xin. "Tiền tôi không cần, tôi cũng có thể rút khỏi giới, nhưng tôi không thể đi tù. Nếu tôi vào tù, coi như xong đời. Bây giờ chẳng ai chịu giúp tôi nữa, chỉ còn cậu. Cậu giúp tôi với, cái gì tôi cũng đưa cậu."
Đúng lúc đó, điện thoại của Giản Văn Khê vang lên.
Anh rút ra, thấy là Thường Tĩnh gọi.
Anh lập tức nghe máy.
"Triệu Phấn lại tự sát, đang nằm viện."
"Tôi biết rồi."
Giản Văn Khê tắt máy, nhìn Lý Nhung.
"Triệu Phấn lại tự sát."
Lý Nhung sững người, rồi gào lên:
"Giờ lại giở trò tự sát? Cậu ta... cậu ta định ép tôi đến chết sao!"
"Vậy thì anh nên tự hỏi, rốt cuộc mình đã làm gì khiến người ta hận đến mức đó."
Lý Nhung lau mặt, giọng run rẩy:
"Văn Minh... Văn Minh... giúp tôi... bọn họ đều muốn tôi chết..."
"Tôi cũng muốn anh chết." Giản Văn Khê đáp.
Lý Nhung mím chặt môi, lặng lẽ nhìn anh.
"Một mình Triệu Phấn còn có thể đẩy anh đến bước đường này, vậy anh nghĩ nếu là tôi ra tay, anh sẽ thế nào?" Giản Văn Khê chậm rãi nói. "Đừng quên, tôi cũng đang giữ những đoạn ghi âm, tin nhắn mà chính anh từng chủ động gửi cho tôi."
Anh cúi đầu nhìn thẳng vào đối phương, giọng nói không chút dao động:
"Tôi vẫn giữ nguyên lời cũ. Giao hết mọi thứ trong tay anh ra, tôi sẽ cân nhắc tha cho anh một con đường sống. Còn muốn tôi giúp? Không bao giờ. Trong tay anh có video của tôi thì cứ việc tung ra, cứ thử xem Giản Văn Minh tôi có cúi đầu xin tha nửa lời không."
Nói xong, anh đẩy cửa bước ra ngoài.
Lý Nhung ngồi phịch xuống ghế. Ông chủ quán rượu bước tới, định lên tiếng:
"Tiểu Nhung..."
Lý Nhung đạp mạnh một cú, lật ngửa chiếc ghế phía trước, không để ai lại gần.
Giản Văn Khê đi được vài bước, dừng lại trong con hẻm nhỏ tối om.
Cuối cùng, anh cũng không nhịn nổi nữa. Môi mím chặt, hốc mắt nóng ran.
Tuy đã biết từ lâu em trai mình từng bị người ta chuốc thuốc, nhưng khi tận mắt xem đoạn video đó... anh vẫn cảm thấy đau đớn đến nghẹt thở.
Đám cầm thú đó... đúng là nên chết. Tất cả đều đáng chết.
Có lẽ, chỉ khi dao thực sự cứa vào da thịt mình, mới hiểu nỗi đau ấy sâu đến mức nào.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Giản Văn Minh.
Chuông reo rất lâu mới có người bắt máy.
Giọng Giản Văn Minh vang lên, sáng sủa và đầy sức sống:
"Anh!"
"Ừm." Giản Văn Khê đáp khẽ. "Đang làm gì vậy?"
"Vừa tắm xong, đang chuẩn bị đi ngủ nè. À, em báo tin vui nè: Tần Tự Hành vừa bị tai nạn xe, gãy chân luôn!"
"Hả?"
"Nhân quả luân hồi, ác giả ác báo! Trời cao có mắt rồi!" Giản Văn Minh phấn khích, giọng nói như mang theo cả sự hồn nhiên của năm tháng cũ.
Giản Văn Khê khẽ gọi:
"Em trai."
"Dạ?"
"Nếu sau này em bị huỷ sạch danh tiếng, không thể quay lại giới giải trí nữa... em có thấy tiếc không?"
Giản Văn Minh khựng lại một lúc, rồi hỏi lại:
"Anh, có chuyện gì vậy?"
"Không có gì đâu." Giản Văn Khê siết chặt áo khoác trong gió lạnh, vừa đi vừa nói. "Chỉ là việc chúng ta sắp làm... sẽ rất nguy hiểm. Có thể em sẽ phải đánh đổi cả tương lai trong showbiz."
"Vậy thì đáng lắm." Giản Văn Minh đáp ngay. "Chỉ cần anh không sao là được rồi."
Sau khi cúp máy, Giản Văn Khê dứt khoát sải bước về phía trước.
Tần Tự Hành. Cố Vân Tương. Lý Nhung. Giải trí Ngải Mỹ.
Nếu có thể, nếu đủ khả năng, thì dù chỉ một kẻ... cũng đừng hòng thoát.
Dù có phải đánh đổi cả bản thân, anh cũng không hối tiếc.
Bởi chính anh từng là người trong cuộc, nên càng thấu hiểu nỗi đau của Miêu Tư Vũ, của em trai mình.
Trên đời này, thứ đáng khinh thì nhiều, anh chỉ muốn tận lực tiêu diệt những gì mình có thể. Anh tin - đó là điều anh và em trai có thể cùng nhau làm cho thế giới này.
Anh lấy điện thoại ra, chuyển tiếp bài đăng Weibo của Triệu Phấn, kèm theo dòng chữ:
"Tin rằng sau mùa đông lạnh giá, mùa xuân nhất định sẽ đến."
Một hòn đá ném xuống, mặt hồ lập tức dậy sóng.
"Tin nóng: Giản Văn Minh rốt cuộc cũng lên tiếng!"
Giản Văn Khê đeo chiếc đồng hồ của em trai lên cổ tay trái, còn tay phải đeo thêm chiếc vòng san hô đỏ do mẹ Chu tặng.
Một bên là thời gian. Một bên là tín vật.
Tựa như anh đang mang theo tất cả niềm đau, nỗi nhớ và quyết tâm - bước vào cuộc chiến không đường lui.