Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 7

topic

Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 7 :
Việc đi học và làm nghiên cứu ở trường vốn rất khô khan, nghe giảng, ghi chép, đọc tài liệu, viết bài tập, mỗi ngày đều bận rộn đến kiệt sức.

Ngoài ra đến cuối học kỳ này, sau kỳ nghỉ hè, Tưởng Huỳnh sẽ bước vào năm tư đại học, cũng là lúc phải cân nhắc xem nên tiếp tục học lên hay ra trường đi làm.

Sinh viên ngành Tâm lý học có vị thế khá lúng túng trên thị trường việc làm, cho dù tốt nghiệp từ trường trọng điểm 985 thì cũng không dễ tìm được công việc phù hợp. Trong số các công việc đúng chuyên ngành, được biết đến rộng rãi nhất là tư vấn tâm lý, nhưng chưa nói đến nhu cầu của thị trường, chỉ riêng việc thuê giám sát trong vài năm đầu đã tốn không ít tiền, gần như là bỏ tiền túi ra làm việc.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Tưởng Huỳnh vẫn quyết định học tiếp.

Khoa Tâm lý học của Hoa đại từ hai năm trước bắt đầu hợp tác với các trường Ivy League của Mỹ triển khai chương trình đào tạo thạc sĩ – tiến sĩ kết hợp. Nếu được chọn, có thể học cao học trong nước một năm, sau đó sang Mỹ tiếp tục nghiên cứu đến tận học vị tiến sĩ. Đến lúc đó ở lại trường dạy học, làm nghiên cứu là một lựa chọn rất tốt.

Chương trình này cạnh tranh vô cùng khốc liệt, may mà thành tích học tập của Tưởng Huỳnh không tệ, từ năm hai đã lần lượt vào mấy tổ nghiên cứu. Hiện tại đang làm nghiên cứu cùng Giáo sư Lâm, đề tài là sử dụng mô hình tính toán để nghiên cứu bệnh tâm thần, thuộc loại đề tài tiên phong trong lĩnh vực tâm lý học lâm sàng. Cô đang hỗ trợ xử lý và so sánh dữ liệu trong tổ nghiên cứu, nội dung công việc cũng có hàm lượng chuyên môn khá cao.

Chỉ cần kết quả thi học kỳ này không kéo lùi thành tích, luận văn tốt nghiệp viết đủ tốt, thì khả năng đậu vào chương trình sẽ rất cao.

Dù luận văn tốt nghiệp phải học kỳ sau mới cần lo, nhưng mấy ngày nay cô đã nộp đơn đăng ký chương trình, tiện thể bắt đầu suy nghĩ đề tài cho bài luận văn.

Nghĩ tới nghĩ lui suốt hai ngày, đầu óc muốn nổ tung.

Sáng thứ Bảy, giáo sư Lâm đột ngột thông báo lịch đến bệnh viện nói chuyện với bệnh nhân trong tuần này và tuần sau bị điều chỉnh do cuộc họp trong khoa. Tưởng Huỳnh quyết định tranh thủ thời gian trước mùa thi để nghỉ ngơi một ngày, vui vẻ nhắn cho Lục Chi Hề trên WeChat rằng cô có thể đến căn hộ sớm hơn.

Năm phút sau, cô nhận được một vị trí định vị.

Sáng nay Lục Chi Hề như thường lệ đi đánh tennis, nói là đã gọi sẵn xe cho cô, bảo cô ăn sáng xong ra cổng nam trường lên xe.

Tưởng Huỳnh cứ nghĩ xe sẽ đưa mình tới căn hộ, không ngờ lại dừng trước cửa sân tennis.

Khu sân này nằm ngay trong khu CBD tấc đất tấc vàng, mấy tòa nhà trung tâm thương mại treo đầy băng rôn hàng hiệu đã chặn hết âm thanh ồn ào từ đường phố, tạo thành một thế giới riêng biệt.

Đầu tháng Sáu ở Bắc Kinh lẽ ra phải rất nóng, nhưng hai ngày trước mưa liên tục, trong không khí vẫn còn lành lạnh. Sáu giờ sáng mặt trời đã bắt đầu xuyên qua mây, lúc này vừa vặn tỏa ánh sáng vàng rực trên đường chân trời của thành phố, thời tiết thật sự rất đẹp.

Tưởng Huỳnh từng đến đây hai lần, cô gái lễ tân có trí nhớ rất tốt, vừa thấy liền chào hỏi rồi dẫn cô đi vào.

Khi tới sân, Lục Chi Hề đang đánh tennis.

Anh mặc áo thun trắng và quần short thể thao, đeo băng đô trắng, khi di chuyển bước chân và vung vợt, cánh tay và bắp chân đều căng ra những đường cơ bắp mượt mà, đẹp mắt, toát ra sức mạnh và nét mỹ cảm. Lúc đánh bóng bằng một tay, anh vừa chính xác vừa mãnh liệt, khiến người ta không thể rời mắt.

Tennis là một môn thể thao cực kỳ đòi hỏi khả năng phán đoán và sức mạnh, đồng thời một vận động viên tennis giỏi còn phải có sự tao nhã và bình tĩnh trong từng cú đánh, từng bước di chuyển. Lục Chi Hề khi đánh bóng chính là cho người ta cảm giác ấy.

Tưởng Huỳnh không am hiểu tennis lắm, để hiểu rõ hơn về Lục Chi Hề, cô từng lên mạng tra cứu, mới biết tennis được mệnh danh là môn thể thao quý tộc thanh nhã, hơn nữa để đào tạo ra một vận động viên chuyên nghiệp thì cần khoản đầu tư khổng lồ, không phải gia đình bình thường nào cũng gánh nổi.

Dù không phải khán giả lâu năm, nhưng cô tin chắc Lục Chi Hề nhất định là người rất xuất sắc trong giới vận động viên tennis. Năm ngoái mới vào trường, anh vẫn còn mang chấn thương, thường xuyên đến bệnh viện phục hồi chức năng. Sau khi hồi phục khá hơn, anh liền kiên trì tập luyện không bỏ một buổi, ý chí phi thường.

Lục Chi Hề có huấn luyện viên riêng trên sân, Tưởng Huỳnh từng gặp trước đó, là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi đến từ Hồng Kông, tên Lâm Gia Kiệt. Nhưng hôm nay không phải Lâm huấn luyện, mà là một người đàn ông nước ngoài trung niên, tóc vàng mắt xanh đang chơi bóng với Lục Chi Hề bên kia lưới.

Tưởng Huỳnh cảm thấy ông ta hơi quen, nhưng nhất thời không nhớ ra đã thấy ở đâu.

Cô ngồi chờ yên lặng trên hàng ghế dài bên cạnh. Một trận bóng kết thúc, Lục Chi Hề bước tới bên lề uống nước, cô thấy người đàn ông ngoại quốc kia cũng đi đến đó, hai người nói chuyện bằng tiếng Pháp.

“Lần này tôi đến Trung Quốc ngoài gặp cậu, còn đến Thượng Hải gặp một nữ tuyển thủ. Cô bé mười ba tuổi, thiên phú không tệ.”

Lục Chi Hề mỉm cười: “Được ông khen như vậy, chắc chắn là có hy vọng giành Grand Slam.”

“Có tiềm năng đấy, nhưng ai biết được. Nếu nói về thiên phú thì không ai vượt qua cậu được… Cô gái ngồi đằng kia là bạn gái cậu à?”

Hai người chỉ trò chuyện vài câu rồi cùng nhau đi về phía Tưởng Huỳnh. Vị người ngoại quốc đó dùng tiếng Anh chào hỏi thân thiện với cô, nói tên mình là André, là huấn luyện viên cũ của Lục Chi Hề.

Tưởng Huỳnh cũng giới thiệu bản thân bằng tiếng Anh, không ngờ André nói ông từng nghe Lục Chi Hề nhắc đến cô.

“Tôi luôn lo cho tình trạng của cậu ấy. Dạo này có em bên cạnh, tôi thật sự mừng cho cậu ấy.”

Nghe vậy, Tưởng Huỳnh thấy hơi nghi hoặc, nhưng Lục Chi Hề đột nhiên cắt ngang, chuyển sang dùng tiếng Pháp tiếp tục trò chuyện với André.

“Ở lại ăn trưa nhé?”

“Thôi, tối nay tôi bay về New York rồi, chờ cậu sang rồi chúng ta lại chơi bóng cùng nhau.”

Lục Chi Hề ôm lấy ông một cái: “Tôi sẽ sắp xếp xe đưa ông ra sân bay.”

André vỗ vai anh, trong mắt như chứa nghìn lời muốn nói, cuối cùng chỉ nói: “Đứa trẻ, chuyện năm ngoái chúng ta đều thấy tiếc nuối. Chấn thương của cậu đã hồi phục rất tốt, nhưng phần vai phải vẫn còn hơi yếu, nhẹ thôi… Nhưng chúng ta đều biết, điều đó với một vận động viên khao khát đứng trên đỉnh cao có ý nghĩa thế nào. Cuộc đời cậu còn rất nhiều con đường, rất tươi sáng, hãy nhìn về phía trước.”

Tưởng Huỳnh nghe không hiểu tiếng Pháp. Đợi André rời đi, cô mới chợt nhớ ra: “Ông ấy là André Dubois! Là huấn luyện viên tennis nổi tiếng ấy, từng dẫn dắt vận động viên vô địch Grand Slam!”

Lục Chi Hề nắm tay cô, dắt vào phòng nghỉ: “Ừ, là ông ấy.”

Tưởng Huỳnh mừng rỡ nói: “Vậy anh chắc chắn cũng là thiên tài giống mấy người vô địch Grand Slam đó rồi!”

Cửa phòng nghỉ đóng “rầm” một tiếng, Lục Chi Hề không nói gì, trực tiếp đè cô lên cánh cửa, mạnh mẽ hôn xuống.

Anh vừa đánh bóng xong, người có mồ hôi, nhưng do thường ngày rất chú trọng quản lý cơ thể, ăn uống điều độ, nên dù có mồ hôi cũng không có mùi. Anh rất cao, dù Tưởng Huỳnh cao đến 1m65, khi bị anh đè lên cửa trông vẫn nhỏ nhắn.

Lục Chi Hề luôn dịu dàng trong chuyện này, hôm nay lại khác hẳn, vừa bắt đầu đã hôn rất mạnh, mạnh mẽ xâm chiếm khoang miệng cô, môi lưỡi quấn lấy nhau. Hôn hồi lâu, anh thấp giọng hỏi: “Hết kỳ dâu chưa?”

Tưởng Huỳnh bị anh hôn đến đỏ mặt, khẽ gật đầu.

Không ngờ ngay giây sau, Lục Chi Hề lập tức lật cô lại.

Tưởng Huỳnh hoảng hốt muốn đẩy anh ra: “Chi Hề, đừng ở đây…”

Trong lòng cô vừa hoảng vừa vội.

Tuy rằng không đến mức có chứng sạch sẽ, nhưng Lục Chi Hề lại khá kén chọn đối với nơi chốn. Anh không thích tắm rửa hay ngủ nghỉ ở những nơi ngoài nhà mình. Ví dụ như khi đi du lịch, nếu không phải là khách sạn do anh tự mình chọn thì tuyệt đối không đi. Hoặc như bây giờ, sau khi chơi bóng xong mồ hôi đầy người, cho dù có hứng thú muốn làm, anh cũng nhất định phải về nhà tắm rửa trước, rồi mới kéo cô lên giường.

Còn hiện tại, hành động của anh tuy không nhanh không chậm, nhưng rõ ràng đã là rất bất thường.

“Đây là phòng nghỉ riêng của anh, không sao đâu.”

Tưởng Huỳnh không còn tâm trí đâu mà để ý đến những nghi hoặc trong lòng, vội vàng nói: “Nhưng mà không có bao…”

Lời còn chưa dứt, cô đã cảm nhận được hai bàn tay đang siết chặt bên hông mình đột nhiên dùng lực.

“Chi Hề!” Tưởng Huỳnh hoảng hốt gọi, hoàn toàn giãy không ra.

Lục Chi Hề hôn nhẹ lên má cô, trấn an: “Không làm.”

Cứ thế ở trong phòng nghỉ suốt hai tiếng đồng hồ, giữa chừng Lục Chi Hề còn cố ý đi rửa tay một lần.

Lục Chi Hề luôn rất để tâm đến cảm nhận của cô trong chuyện đó, nhưng Tưởng Huỳnh thường có cảm giác, có lẽ anh cũng rất hưởng thụ trong chuyện này.

Ví như lúc này anh đang nhìn cô khóc với vẻ hết sức có hứng thú.

“Huỳnh Huỳnh, quần áo anh bắt đầu nhỏ nước rồi này.” Anh cười nói.

Lúc rời đi, Tưởng Huỳnh mới đi được hai bước đã suýt quỳ xuống đất. Cô sợ người khác nhìn ra manh mối, sống chết không chịu để Lục Chi Hề bế.

May mà sân tennis cách căn hộ không xa, hoàn toàn dựa vào cánh tay anh ôm ngang eo cô mới có thể lết về đến nơi.

_

“Ở Mỹ có rất nhiều giải đấu tennis dành cho thanh thiếu niên. Vận động viên có thể thông qua các trận đấu để nâng cao UTR, hay còn gọi là xếp hạng tennis tổng quát. Vận động viên có UTR cao có thể dựa vào đó để vào được những trường đại học rất tốt, bao gồm cả Ivy League.”

Về đến nhà tắm rửa xong, hai người ngồi trong phòng chiếu phim vừa xem phim vừa ăn salad thay bữa trưa.

So với bộ phim, cô càng tò mò về thân phận vận động viên tennis của Lục Chi Hề hơn.

Trước đây cô chỉ biết anh chơi tennis từ nhỏ, học rất bài bản. Dạo gần đây việc tập luyện hình như đều là để chuẩn bị cho một giải đấu nào đó. Nhưng khi cô hỏi anh đang chuẩn bị cho giải gì, anh chỉ nói vẫn còn đang xem xét. Cô thậm chí còn thử lên mạng tìm tên anh xem có video nào anh tham gia giải đấu tour hoặc các trận tích điểm không, nhưng chẳng tìm được thông tin gì.

“Vậy UTR của anh chắc chắn rất cao rồi nhỉ? Sao lại về nước học tiếp vậy?”

Lục Chi Hề mỉm cười nhìn cô: “Có lẽ là để gặp được em đấy.”

Anh kéo cô vào lòng, kéo dây áo cô xuống vai, hỏi: “Không hứng thú với bộ phim này à?”

“Bao giờ anh mới tham gia thi đấu?”

“Không tham gia nữa.”

“Tại sao?”

“Chấn thương vai hồi phục không được như mong muốn.”

Anh nói nhẹ bẫng, rồi trở người đè cô xuống sofa, hỏi ngược lại: “Sao em cứ mãi phân tâm vậy?”

Mặt Tưởng Huỳnh nóng bừng, lắp bắp nói: “Em… em chỉ muốn hiểu rõ hơn về anh thôi mà.”

Lục Chi Hề bỗng nhiên lại nói: “Nếu em thật sự muốn hiểu rõ anh hơn, chi bằng giao việc cho mèo ăn trong kỳ nghỉ hè lại cho người khác, dọn sang căn hộ ở với anh thêm một thời gian.”

Không ngờ đề tài lại đột ngột chuyển sang chuyện cho mèo ăn, Tưởng Huỳnh bật cười: “Chỉ là một mùa hè thôi mà, sau này chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian mà.”

Anh không nói gì nữa, chỉ khẽ đưa tay vuốt nhẹ lên má và môi cô.

Cảm giác ngưa ngứa khiến cô theo phản xạ muốn tránh đi, nhưng Lục Chi Hề lại siết chặt eo cô, khiến cô không thể trốn.

Đầu ngón tay anh như có như không lướt qua mí mắt cô, v**t v* rồi xoa nhẹ. Tưởng Huỳnh không kìm được mà phát ra tiếng rên khẽ.

Tay anh trượt xuống, khẽ giữ lấy cổ cô, buộc cô ngẩng đầu lên để hôn anh.

“Huỳnh Huỳnh, em thật sự rất đáng yêu.” Giọng anh dịu dàng thì thầm.