Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 514
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 514 :
Nghĩ thông rồi, mọi người không tranh cãi nữa. Chỉ trong nháy mắt, tất cả đã xếp hàng ngay ngắn.
Lúc này, Phòng Ngôn nói thêm: “Hôm nay trời hơi lạnh, các vị đã vất vả rồi. Lát nữa, mười hai vị đây sẽ được giảm giá 15%. À, mọi người đừng nói cho người khác biết nhé, chỉ các vị mới có ưu đãi này thôi.”
Những người nhanh trí lập tức mỉm cười. Số tiền tiết kiệm được này chẳng phải sẽ vào túi riêng của họ sao? Người trong phủ đâu có biết chuyện này.
Vì vậy, có người lập tức đáp lời: “Tốt quá, đa tạ bà chủ.”
Thấy nguy cơ đã được giải quyết, Phòng Ngôn gật đầu với chưởng quầy rồi quay vào trong tiệm.
Những người qua đường hiếu kỳ thấy cảnh xếp hàng đông đúc thì tò mò hỏi thăm. Chưởng quầy lập tức ra hiệu cho một tiểu nhị đến giải thích.
“Chào đại thúc. Mọi người xếp hàng là để mua rượu nho của tiệm chúng tôi. Rượu nho của tiệm phải nói là tuyệt hảo. Trạng Nguyên lang nhà chúng tôi tối nào trước khi ngủ cũng uống một chút để làm mềm mạch m.á.u đấy. Không chỉ vậy, các vị vương công quý tộc cũng rất thích rượu nho của chúng tôi. Uống vào rất tốt cho sức khỏe.”
Người qua đường nọ nghe vậy liền tỉnh cả người, kinh ngạc hỏi: “Rượu nho nhà các ngươi tốt thật vậy sao? Ngươi còn quen cả Trạng Nguyên lang à? Mấy vị quý nhân đó thật sự thích uống sao, hay là ngươi đang lừa ta?”
Tiểu nhị cười: “Sao tôi dám lừa ngài. Chuyện này ai cũng biết mà. Cửa hàng này là do Phòng gia chúng tôi mở. Trạng Nguyên lang năm ngoái họ Phòng, chính là con ruột của lão gia chúng tôi đấy.”
Một người qua đường khác cũng chen vào: “Đúng là nhà Trạng Nguyên lang mở đấy. Tôi vừa thấy cha của Trạng Nguyên lang đi vào trong kia kìa.”
“Thật á? Không ngờ nhà Trạng Nguyên lang cũng kinh doanh buôn bán. Tôi cứ tưởng họ phải là danh gia vọng tộc gì chứ.”
Có người nghe vậy liền tỏ ra không vui: “Sao nhà Trạng Nguyên lang lại không thể là thương hộ? Người ta trước đây nghèo lắm, dần dần mới giàu lên. Trạng Nguyên lang là một vị quan tốt và cần mẫn, ông đừng nói bậy.”
“Đúng đấy, đúng đấy, không biết thì đừng nói bừa. Ông về nhà mà lo dạy dỗ con trai mình đi. Nhà Phòng tu soạn nghèo khó như vậy mà người ta còn đỗ Trạng Nguyên. Nhà lão ca đây chắc không nghèo khó gì, nếu con ông cũng nỗ lực như Trạng Nguyên lang thì chắc cũng đỗ đạt thôi.”
Đám đông bật cười ồ lên.
Phòng Đại Lang có rất nhiều người hâm mộ ở kinh thành, cả nam lẫn nữ. Đặc biệt là trong giới bình dân, danh tiếng của chàng cực kỳ cao. Ai bảo Trạng Nguyên lang có xuất thân nghèo khó chứ. Trước đây, ba người đứng đầu bảng khoa cử đều là con cháu nhà giàu. Nay khó khăn lắm mới có một sĩ tử xuất thân hàn vi, sao mọi người lại không yêu mến cho được.
Người bị mắng mấy câu kia giờ cũng hối hận vì lời mình vừa nói. Hắn không ngờ mình chỉ lỡ miệng một câu mà bị người ta nói cho một thôi một hồi. Mặt hắn lúc này có chút khó coi, đành lúng túng quay sang hỏi chuyện rượu nho:
“Nếu rượu này tốt thật, thì bao nhiêu tiền một cân?”
Tiểu nhị cười đáp: “Rượu của tiệm đều được đựng bằng bình sứ loại tốt, nên giá cả có hơi đắt. Loại rẻ nhất cũng phải một lượng bạc một lọ.”
Người nọ hít một hơi khí lạnh. Ông ta vừa định nói gì đó thì tiểu nhị đã nói tiếp: “Nhưng mà, đồ của tiệm chúng tôi đa phần đều có công dụng đặc biệt. Rượu nho đúng là hơi đắt, nhưng chúng tôi cũng có nhiều thứ rẻ hơn. Ví dụ như nước hoa quả và đồ hộp trái cây.”
Nói rồi, tiểu nhị chỉ sang Dã Vị Quán ở phía đối diện: “Còn có bánh bao và màn thầu của Dã Vị Quán nhà chúng tôi nữa.”
Người đàn ông nghe xong, lại nhìn đoàn người đang xếp hàng, quyết định ở lại chờ khai trương. Ông ta vẫn rất tò mò về vị Trạng Nguyên lang được đồn là lợi hại kia, và cũng muốn xem thử loại rượu nho gì mà khiến gia nhân của các nhà giàu phải xếp hàng chờ mua như vậy.
Đúng giờ Thìn, sau khi pháo nổ giòn giã, Phòng Ngôn tự tay kéo tấm vải đỏ che bảng hiệu xuống. Ba chữ "Thủy Quả Trai" mạnh mẽ, đầy nội lực hiện ra. Không cần nói cũng biết, ba chữ này do chính Phòng Đại Lang viết, giống hệt ba chữ "Dã Vị Quán".
Ở góc dưới bên phải, có hai chữ nhỏ "Phòng Ký".