Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 575

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 575 :

Chu Kiều Kiều vốn lo lắng việc dân làng liên tục hỏi han về tình hình Thượng Quan Khuynh Thành sẽ khiến Chu Tiểu Diệu thêm buồn, nên muốn an ủi hắn một chút.

Thấy vậy, nàng liền chuyển chủ đề: "À, không có gì, ta muốn hỏi huynh ngày mai có về cửa tiệm không?"

Thấy hắn gật đầu.

Nàng còn muốn nói gì với hắn nữa đây? Tự mình đến hỏi chắc chắn là phải có việc tìm hắn mới đúng.

Nhưng nàng có thể có việc gì được chứ?

Nhất thời, nàng không tìm được lý do.

"Ừm... cái đó..."

"Được rồi, ta hiểu ý tốt của muội, đi nghỉ ngơi đi, ta không sao đâu."

Chu Kiều Kiều nghẹn lời.

Theo bản năng "ồ" một tiếng.

Đờ đẫn xoay người bỏ đi.

Trở về phòng.

Nàng khẽ thở dài một tiếng.

Nằm trên giường, tuy rằng rất mệt, nhưng không ngủ được, nàng liền tiến vào không gian để dọn dẹp.

Kể từ khi thả hết những sinh vật dư thừa trong không gian ngọn núi ra ngoài, không gian trở nên yên tĩnh hơn nhiều.

Nàng đi trong không gian cũng cảm thấy thật trống trải.

Từ đỉnh núi đến ngọn núi mới, nàng nhổ cỏ, tưới nước cho d.ư.ợ.c liệu...

"Ai, các ngươi phải lớn cho tốt nhé, sau này ta chỉ có thể dựa vào các ngươi để kiếm tiền thôi."

Trước đây cứ nghĩ lúc nào hết tiền còn có số trang sức của Khuynh Thành để cứu nguy.

Giờ thì không còn nữa rồi.

Sinh vật trong núi sâu vốn không đủ nhiều, tạm thời nàng không thể vào núi săn thú bán được nữa, hiện tại chỉ có thể trồng d.ư.ợ.c liệu đem bán thôi.

Hơn nữa, nàng cũng tạm thời không định cung cấp d.ư.ợ.c liệu cho Vĩnh An Đường nữa.

Đợi qua một thời gian nữa rồi tính.

"Ting."

Chu Kiều Kiều đột nhiên nghe thấy âm thanh quen thuộc này, lập tức mở ra xem.

Chỉ thấy bên trên hiển thị: [Thân gửi ký chủ, xét thấy cô cứu tính mạng người khác, hệ thống đặc biệt thưởng cho cô 2 điểm công đức, vui lòng xác nhận ký nhận.]

Chu Kiều Kiều trước tiên ấn xác nhận.

Sau đó nhìn tổng giá trị công đức biến thành 93.

Trong lòng cũng vui mừng khấp khởi.

Nhưng có chút khó hiểu.

Nàng hỏi hệ thống: "Trước khi mở tính năng công đức ta đã làm không ít việc tốt nha, những việc đó cộng lại mới được 1 điểm công đức. Tại sao ta cứu mạng một mình Hoàng hậu lại được những 2 điểm công đức? Các ngươi tính toán công đức cũng phân chia mạng người sang hèn sao?"

Giọng nói máy móc của hệ thống vang lên: [Bởi vì nếu Hoàng hậu c.h.ế.t, hậu quả mang lại là m.á.u chảy thành sông đó, ký chủ.]

Chu Kiều Kiều sửng sốt: "Cho nên, nếu ngày đó ta không cứu Hoàng hậu, sẽ xảy ra chiến tranh sao?"

Hệ thống nói: [Sẽ không khai chiến nhưng đến lúc đó sẽ có rất nhiều người phải c.h.ế.t, cô tương đương với việc cứu mạng những người này, nhưng vì chỉ là hiệu ứng cánh bướm, nên điểm công đức không cao đâu ký chủ.]

Chu Kiều Kiều ngẩn người.

Lập tức liền hiểu ra.

Hóa ra là Tề Vương muốn hại Hoàng hậu.

"Tại sao Tề Vương lại muốn hại Hoàng hậu?"

[Ký chủ à, câu hỏi này không nằm trong phạm vi trả lời của ta.]

Chu Kiều Kiều "ồ" một tiếng, mím môi: "Ngươi cũng đâu phải vạn năng đâu."

Hệ thống im lặng.

Nó có bao giờ nói mình là vạn năng đâu?

Chu Kiều Kiều lại đi dạo một lát, sau khi bán vài cây d.ư.ợ.c liệu mọc không tốt lắm thì rời khỏi không gian.

Chẳng bao lâu sau liền ngủ thiếp đi.

...

Mà lúc này tại phủ Thế tử.


Mộ Dung Yến vừa nói chuyện với Thế t.ử phi được một lúc, Hồng Y bên ngoài vào báo, Lý Tiêu đã đến.

Vẻ mặt Mộ Dung Yến nhàn nhạt: "Đưa hắn đến Bích Tiêu viện nghỉ ngơi trước, ngày mai hãy nói chuyện."

Thế t.ử phi lại nắm lấy tay Mộ Dung Yến, vẻ mặt ôn nhu nói: "Thế tử, hắn đâu phải người sợ mệt, hay là cứ gọi hắn vào đi."

"Ha ha ha, vẫn là Thế t.ử phi hiểu ta. Yến, uổng công ngươi mang danh bằng hữu ta, lại cứ tưởng ta là kẻ ham hưởng lạc."

Một nam t.ử tuấn lãng mặc thanh y, tay cầm quạt bước vào. Hắn thân hình cao lớn, mặt như hoa đào, sinh ra đẹp đẽ chẳng kém gì nữ tử.

Không phải Lý Tiêu thì là ai?

Sau khi vào cửa, hắn thi lễ qua loa, sau đó tự nhiên ngồi xuống một bên.

Mộ Dung Yến lạnh lùng nói: "Trời lạnh thế này còn cầm quạt, ngươi giả điên à?"

Lý Tiêu một chút cũng không giận, còn mở quạt ra phe phẩy hai cái.

"Haizz, ngươi cũng không phải không biết, năm đó ta bị ngươi ôm một cái xong liền trở nên thần trí không rõ..."

"Ngươi câm miệng cho ta!" Mộ Dung Yến nghiến răng gầm nhẹ: "Đó là hiểu lầm."

Lý Tiêu kêu lên "ai da" một tiếng: "Được được được, ta không nói nữa, thật là, cứ nói đến là giận..." Hắn liếc nhìn Thế t.ử phi, ra vẻ "ta hiểu mà".

Thế t.ử phi cũng không giận, chỉ cười bất đắc dĩ.

"Hai người cứ trò chuyện, ta xuống bếp bảo người nấu chút canh cho hai người."

Lý Tiêu đứng dậy, cung kính hành lễ với nàng: "Thế t.ử phi đi thong thả."

"Ngươi ngồi đi, không cần đa lễ."

Nàng bước ra khỏi cửa thư phòng, liền sai người đi thu dọn hành lý của Lý Tiêu, đặt ở Bích Tiêu viện.

Nhưng hạ nhân lại nói Lý Tiêu chẳng mang theo gì cả.

Là tay không mà đến.

Thế t.ử phi khẽ sững sờ.

Bất đắc dĩ cười một tiếng: "Hắn vẫn như vậy... Thôi được rồi, lập tức đi cửa hàng may mặc mua hai bộ y phục về đây, ngày mai mời thợ may đến phủ đo đạc, may cho hắn mấy bộ."

Hạ nhân hành lễ: "Vâng."

Hắn vừa rồi đã nhìn thấy vóc dáng của Lý Tiêu, kích cỡ mua về chắc sẽ không sai lệch nhiều.

Ánh mắt của hắn vẫn khá chuẩn xác.

Trong phòng, Mặc Dung Yến và Lý Tiêu ngồi đối diện nhau.

Mộ Dung Yến mở miệng trước: "Tình hình kinh thành hiện nay thế nào?"

Lý Tiêu: "Yên Vương đã đến đất phong, Tề Vương lại không chịu đi. Hôm qua ta vừa nhận được tin, Tề Vương phái người ám sát Hoàng hậu đang vi hành về nhà mẹ đẻ. Trên vũ khí có độc, Hoàng hậu suýt c.h.ế.t, nhưng không biết là được ai cứu sống."

Đồng t.ử Mộ Dung Yến chấn động, đ.ấ.m mạnh một quyền xuống bàn: "Tề Vương gan quá lớn. Hắn có biết nếu hắn thực sự g.i.ế.c Hoàng hậu, Hoàng thượng nhất định sẽ khiến Tề Vương phủ m.á.u chảy thành sông không."

Hắn hoàn toàn không suy nghĩ cho người trong phủ mình sao?

Lý Tiêu khẽ thở dài, đôi mắt như mực nước kia tràn đầy vẻ thản nhiên: "Hắn có gì phải sợ, hắn chính là một kẻ điên mà."

Đúng vậy, một kẻ điên, làm sao quan tâm nhiều đến thế.

Hắn chỉ nghĩ đến việc bản thân được thống khoái là được.

Mộ Dung Yến nghiến chặt răng.

Lý Tiêu dường như lúc này mới nhớ ra điều gì, liếc hắn một cái, nói: "Ngươi đừng nghĩ nhiều, nàng ấy sẽ không sao đâu, Hoàng thượng có g.i.ế.c cả Tề Vương phủ cũng sẽ không động đến nàng ấy."

Mộ Dung Yến chưa kịp thu lại ánh mắt phẫn nộ liền nhìn hắn một cái.

Chỉ một cái liếc mắt.

Hắn lập tức thu lại cảm xúc trong mắt: "Ta biết..."

Lý Tiêu: "Được rồi được rồi, chuyện kinh thành không cần ngươi bận tâm. Ngươi từ xa xôi bắt ta phải đến đây, rốt cuộc có bài toán khó nào? Mau nói cho ta nghe, hiến kế xong ta còn phải đi nữa."

Mộ Dung Yến vất vả lắm mới ép trái tim mình bình tĩnh lại.

Tuyền Lê

Hắn thoát khỏi suy nghĩ về chuyện Tề Vương, khó hiểu hỏi: "Ngươi còn muốn đi đâu?"

Hắn đã đến đây rồi, chẳng phải là để giúp mình sao?

Lý Tiêu cười ha hả: "Du ngoạn thiên hạ nha, ta tuổi xuân phơi phới thế này, không đi khắp nơi sao được?"

Mộ Dung Yến lạnh lùng nói: "Ta giúp ngươi thoát khỏi kinh thành, không phải để ngươi du lịch thiên hạ."

Lý Tiêu mang trong mình tài hoa, lại bị cha hắn nhốt ở kinh thành không cho ra ngoài.

Nếu không phải Mộ Dung Yến viết thư về, nhờ cha mẹ xoay sở, hắn không thể nào ra được.

Lý Tiêu thản nhiên nói: "Đúng thế, ngươi giúp ta ra khỏi kinh thành, ta giải quyết khó khăn cho ngươi, thế chẳng phải rất công bằng sao?"

Mộ Dung Yến cười khẩy một tiếng: "Đã như vậy, vậy ngươi nghĩ cách xem, làm thế nào để quận Quỳnh Hoa của ta khôi phục lại sức sống như xưa. Đợi đến khi quận Quỳnh Hoa nhà nhà tối không cần đóng cửa, ai ai cũng được ăn cơm trắng, nhiệm vụ của ngươi coi như hoàn thành."

Lý Tiêu kinh ngạc trừng lớn mắt: "Này, điều kiện mà ngay cả người ở kinh thành còn chưa đạt được, quận Quỳnh Hoa các ngươi muốn đạt được, chưa tránh khỏi quá viển vông rồi đấy. Ồ, ta biết rồi, ngươi là luyến tiếc không nỡ để ta đi chứ gì? Cứ nói thẳng ra đi, vòng vo tam quốc làm gì, thật là."