Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 14
topicBạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi - Chương 14 :
Mà chiều nay vừa ra khỏi nhà, tốc độ trả lời tin của cô rõ ràng chậm hẳn lại, nội dung trả lời cũng trở nên ngắn gọn hơn so với thường ngày, thậm chí ngay cả sticker cũng không dùng.
Lục Chi Hề nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đặt trên bàn, câu hỏi đã gửi đi vẫn không có hồi âm.
Dòng chữ trong khung tin nhắn màu xanh lá như biến thành một đám sâu bọ ngọ nguậy bò loạn trên dây thần kinh của anh.
Trong một nhóm chat khác trên WeChat vẫn đang liên tục có tin nhắn mới gửi tới.
Thích Văn gửi liền năm cái meme, than thở vận xui đầu năm, chỉ đi ăn bữa cơm tối mà còn đụng phải người yêu cũ như tổ tông nhà mình. Thích Châu thì bảo menu rượu ở quán nhậu cổng Đông trường lại vừa cập nhật tên mới, Lily thì nháo nhác bảo lúc nào rảnh phải dẫn cô ta đi ăn.
Mấy người đang tám linh tinh thì Thích Châu bỗng nói thấy bạn gái của Lục Chi Hề ở đó.
Cậu ta tiện tay chụp một tấm, ảnh nhòe nhoẹt rung lòe, chỉ miễn cưỡng thấy được góc quán có một cô gái tóc đen dài, da rất trắng đang ngồi, bên cạnh là một nam sinh mặc sơ mi quần đen.
Lục Chi Hề bấm vào ảnh.
Phóng to.
Lại phóng to.
“Alex, con có đang nghe mẹ nói không đấy?”
Màn hình máy tính đang kết nối cuộc gọi video, người phụ nữ tóc đen đối diện ánh mắt lạnh nhạt nhìn anh, nói tiếng Pháp lưu loát, giọng điệu như nhung lụa ngâm qua nước đá, vừa tao nhã vừa lạnh lẽo.
Lục Chi Hề ngẩng đầu nhìn bà ta, giọng điệu dửng dưng: “Mẹ à, con đang nghe.”
Anh nói tiếng Trung, khiến Lục Tú chau mày.
Lục Tú sinh ra và lớn lên ở Pháp nên không rành tiếng Trung, bình thường nói chuyện với Lục Chi Hề đều dùng tiếng Pháp, chỉ khi có chồng ở đó mới nói tiếng Anh.
Nói thứ tiếng nào vào lúc nào là quy củ, là phép tắc, là giáo dưỡng.
Giọng điệu của Lục Tú lại lạnh thêm vài phần:
“Ở Trung Quốc mới một năm mà con đã quên hết yêu cầu cơ bản trong nhà rồi à? Từ nhỏ đến lớn chỉ biết làm mẹ mất mặt.”
Lục Chi Hề chuyển sang tiếng Pháp: “Xin lỗi.”
“Nghe quản gia nói mấy hôm trước con đưa một cô gái đến biệt thự ở Thanh Thủy Đình ngủ qua đêm?”
“Vâng.”
Lục Tú cười khẩy: “Con định cưới cô ta à?”
“Tại sao mẹ lại có hiểu lầm như vậy?”
“Vậy tại sao lại đưa cô ta vào bất động sản của ba mẹ? Ở căn hộ riêng của con ăn chơi còn chưa đủ chắc?”
Nói đến đây, Lục Chi Hề đã không trả lời nữa.
Những câu hỏi của mẹ anh chưa bao giờ là để nghe đáp án, bà ta chỉ đang trút bỏ bất mãn như mọi khi.
“Nghe nói mấy người còn gặp Danny Loewen ở đó đúng không? Hay thật đấy, cha con anh em, ai cũng giống nhau. Không hổ là người một nhà. Nhìn cái biểu cảm hiện giờ của con kìa, không biết xấu hổ, làm mẹ buồn nôn.”
Giọng điệu của Lục Tú vẫn dịu dàng, nhưng từng chữ như kim châm, mang theo sự châm biếm sắc bén.
Lục Chi Hề lại bất ngờ bật cười, hỏi ngược lại: “Đó thật sự là điều mẹ nghĩ sao?”
Anh nhìn chằm chằm vào người mẹ phía bên kia màn hình, nụ cười nhạt trên mặt như thể hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những lời mỉa mai vừa rồi.
Lần này đến lượt Lục Tú không lên tiếng được.
Vẻ mặt mang theo ý cười kia khiến bà ta như ngồi trên đống lửa, như có một xô nước đá dội từ đầu xuống, ngọn lửa giận dữ không chỗ phát tiết trong lòng phút chốc bị dập tắt, biến thành sự kiêng dè và cảnh giác.
Con trai bà ta không phải một đứa trẻ bình thường, không phải đứa có thể bị quát mắng, dạy dỗ hay kiểm soát mà khuất phục.
Lục Chi Hề chăm chú nhìn mẹ, ánh mắt bà ta cũng xuyên qua màn hình không rời khỏi anh.
Anh hiểu ánh mắt đó mang ý gì, chắc chắn bà ta lại một lần nữa oán hận trong lòng vì đã sinh ra anh. Ở điểm này, anh và bà ta có cùng một quan điểm, đó là sai lầm ngu xuẩn nhất mà một Lục Tú còn trẻ dại từng phạm phải, cũng là bài học lớn nhất đời bà ta.
Bà ta từng cố tin vào tình yêu, rồi bị ép trở thành một người chẳng ai có thể yêu nổi.
“Chuyện nhỏ như vậy không đáng để mẹ nổi giận đâu, tránh ảnh hưởng sức khỏe.”
Câu này rõ ràng là một bậc thang để xuống, sắc mặt Lục Tú dịu lại, đôi mắt trong trẻo như nước thu cũng thoáng nét dịu dàng.
“Alex, vừa nãy mẹ nói vậy là do quá nóng ruột, quá lo cho con. Trước giờ mẹ vẫn luôn nói với con rồi, mẹ không có bản lĩnh gì cả, chẳng giúp được con điều gì. Sau này con phải tiếp quản tập đoàn của ba, thì cần cưới một người vợ có điều kiện phù hợp để hỗ trợ con.
“Nếu vợ con không thể là đồng minh, thì sẽ trở thành kẻ thù lớn nhất bên cạnh. Nên con phải cẩn thận một chút, đừng để mấy chuyện lặt vặt ở Trung Quốc ảnh hưởng đến cuộc sống sau này.”
Lục Chi Hề lặng lẽ nghe, không phản bác cũng không phụ họa. Anh không thích suy nghĩ về vấn đề này, chỉ là Lục Tú luôn lặp lại bên tai. Có lẽ anh sẽ kết hôn, cũng có thể không. Kẻ vô năng mới cần đồng minh.
Nhưng anh không muốn dây dưa trong chủ đề này, chỉ nói: “Con biết cách xử lý tốt chuyện của mình.”
Lục Tú thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi ngắt cuộc gọi, bà ta nở một nụ cười: “Mẹ rất nhớ con, Alex. Sớm quay lại New York nhé, mọi người đều đang chuẩn bị đón con về, đến lúc đó ba con cũng sẽ trở về.”
Lục Chi Hề không nhìn thấy chút nhớ nhung nào trên gương mặt bà ta, nhưng anh vẫn cười với bà ta một cái: “Con hiểu rồi, con sẽ quay về đúng theo sắp xếp.”
Màn hình máy tính tối đen không lâu sau khi kết thúc cuộc gọi, mặt gương đen nhánh phản chiếu gương mặt Lục Chi Hề.
Nét mặt anh gần như thay đổi ngay trong khoảnh khắc, nơi chân mày vương nét chán ghét không thể gạt đi.
Cửa thư phòng bị gõ nhẹ, Linh Tinh dè dặt đẩy cửa, hỏi có cần chờ cô Tưởng về ăn tối không.
Lục Chi Hề gập máy tính, cầm lấy điện thoại: “Chờ.”
Anh dừng lại một chút, lại hỏi Linh Tinh:
“Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, nếu cô dám báo cáo với bà Lục chuyện liên quan đến cô ấy, tôi sẽ để cô và đám anh chị em của cô không bao giờ tìm được việc làm ở khu Upper East Side?”
–
Hứa Thừa Minh hơn Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh hai khóa, lúc hai người nhập học thì anh ấy đang học năm ba, khi đó là Chủ tịch Hội sinh viên khoa Tâm lý. Sau đó thuận lợi được giữ lại làm nghiên cứu sinh, tiếp tục học ngành Khoa học thần kinh nhận thức ở khoa Tâm lý. Lịch học của nghiên cứu sinh và sinh viên đại học khác nhau, lớp học và giảng đường cũng không trùng, nên đã rất lâu họ không gặp lại anh ấy.
“Chẳng phải vừa kết thúc kỳ thi à, nên rủ mấy người bạn đi ăn một bữa, tám chuyện chút.”
Hứa Thừa Minh chỉ vào chiếc bàn tựa lưng vào tường không xa, có hai nam ba nữ đang ngồi ăn xiên nướng nói chuyện, Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh nhìn sang, phát hiện không ai quen mặt, chắc là mấy anh chị nghiên cứu sinh.
Chu An Ninh từng làm việc trong hội sinh viên của khoa, rất thân với Hứa Thừa Minh, liền cười hì hì chào hỏi: “Anh Thừa Minh ngồi với tụi em đi, tám chuyện chút.”
“Được chứ.”
Quán nhậu này vốn là căn cứ của sinh viên Hoa Đại, hầu như không có người ngoài trường, ai đến đây cũng xác định là ăn uống tám chuyện tới tận nửa đêm.
Bàn này nằm sát tường, Chu An Ninh ngồi bên trong, Tưởng Huỳnh ngồi phía ngoài. Chỗ bên trong hơi chật, mà Hứa Thừa Minh lại cao, không chen vào được, đành kéo ghế ngồi xuống cạnh Tưởng Huỳnh.
Tưởng Huỳnh cười nói: “Anh Thừa Minh càng ngày càng đẹp trai nha, nãy em suýt không nhận ra luôn. Gần đây anh thế nào? Bạn gái anh không đi cùng à?”
Hứa Thừa Minh bất đắc dĩ cười cười: “Đừng nhắc nữa, anh mới chia tay.”
Năm ngoái hai người cũng từng nghe tin Hứa Thừa Minh đang yêu, bạn gái là một đàn chị trường ngoài thi đỗ cao học ngành Xã hội học của Hoa Đại, tính cách rất hoạt bát hướng ngoại, Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh đều kết bạn với cô ấy trên WeChat, thường xuyên thấy cô ấy đăng khoảnh khắc tham gia hoạt động trong trường, còn có không ít ảnh yêu đương ân ái.
Nghe Hứa Thừa Minh nói chia tay rồi, cả hai đều có chút bất ngờ, nhưng yêu đương thời sinh viên thì chuyện hợp rồi tan cũng là chuyện thường, nên cũng không hỏi nhiều, chỉ nâng ly cụng với ly rượu của Hứa Thừa Minh.
Chu An Ninh: “Không nói gì hết, uống thay lời đi.”
Tưởng Huỳnh: “Không nói gì hết, uống coca thay lời.”
Hứa Thừa Minh bị chọc cười, xua tay: “Anh không sao đâu, qua một thời gian là ổn thôi. Mà hai đứa thì sao rồi? Tính tiếp tục học hay chuẩn bị đi thực tập?”
Nghe Chu An Ninh nói định trực tiếp du học, còn Tưởng Huỳnh thì chuẩn bị nộp hồ sơ chương trình tiến sĩ liên kết Trung – Mỹ, Hứa Thừa Minh gật đầu: “Vậy là tốt rồi, giờ tình hình kinh tế không khả quan, ai cũng muốn trốn trong trường thêm hai năm. Cần giúp gì thì cứ nói, An Bình, để anh giới thiệu vài anh bạn cùng khóa anh, mấy người đó kết quả apply du học cũng tốt lắm, em có thể hỏi thăm họ. Còn chương trình của Huỳnh Huỳnh định apply… cạnh tranh rất khốc liệt, nhưng anh có quen một đàn chị từng được nhận, để anh gửi liên lạc cho em.”
Hứa Thừa Minh nổi tiếng trong khoa là người tử tế đáng tin, tính tình điềm đạm, rất quan tâm đàn em. Câu nói này khiến hai cô cảm động đến mắt rưng rưng, gọi anh ấy là người thân máu mủ.
“Chuyện nhỏ mà, hồi hai đứa mới vào trường đã được phân cho anh hướng dẫn, thấy hai đứa sống tốt ở trường là anh cũng vui rồi.”
Hứa Thừa Minh quay sang nhìn Tưởng Huỳnh, vẻ mặt đầy quan tâm: “Đúng rồi, dạo này em thế nào? Sau khi có người yêu rồi, tâm trạng có khá lên không?”
Hứa Thừa Minh và Chu An Ninh đều biết tình trạng của Tưởng Huỳnh hồi năm nhất, ba người ngồi nói chuyện với nhau nên chủ đề này cũng không phải điều gì quá kiêng kỵ.
Lúc đó Tưởng Huỳnh một thân một mình từ thị trấn nhỏ lên Bắc Kinh học, ba lại thường xuyên uống rượu, điều này ảnh hưởng lớn đến tâm lý của cô ở trường, nên trong đợt khảo sát sức khỏe tâm thần dành cho tân sinh viên, cô được liệt vào danh sách cần theo dõi đặc biệt.
Hứa Thừa Minh khi đó là chủ tịch hội sinh viên, trong tay nắm danh sách sinh viên cần quan tâm trong khoa. Còn Chu An Ninh vì thân với Tưởng Huỳnh nên cũng được giáo viên nhắc nhở để ý thêm tình trạng của bạn mình. Khi đó Hứa Thừa Minh thường rủ hai người đi ăn cơm, tám chuyện, không hề nói những chuyện nặng nề, chủ yếu là tám tin trong trường, than phiền bài học, kể chuyện cười… để giúp thư giãn tâm lý.
Nói nghiêm túc thì việc Hứa Thừa Minh quan tâm Tưởng Huỳnh khi ấy là trách nhiệm, nhưng anh ấy đã cho cô rất nhiều lời khuyên hữu ích, như thử viết nhật ký cảm xúc, hay tìm một người hợp để yêu đương v.v…
Tưởng Huỳnh mỉm cười: “Rất tốt luôn, giờ em sống theo hướng dẫn của anh Thừa Minh, cảm thấy rất vui vẻ.”
“Vậy thì tốt quá rồi, nhìn em có người yêu xong, khí sắc đúng là tốt lên trông thấy. Dù tụi mình học tâm lý học, nhưng phiền não thì chẳng thiếu cái nào. Có điều ít nhất tụi mình có thể lý trí một chút khi đối mặt với vấn đề, rồi tìm cách giải quyết để bản thân sống tốt hơn.”
Lâu ngày không gặp, ba người càng trò chuyện càng sôi nổi, không chú ý tới ở cửa quán nhậu có một vị khách mới bước vào, dáng cao chân dài, đội mũ bóng chày thấp đến nỗi chỉ lộ nửa gương mặt trắng trẻo. Vừa vào cửa đã thu hút ánh mắt mấy bàn gần đó.
Thích Văn và Thích Châu đang tám chuyện với bạn, nghe thấy tiếng động liền ngoắc tay chào người vừa vào.
Lục Chi Hề khẽ gật đầu xem như đáp lễ, ánh mắt lướt một vòng trong quán nhậu, rồi đi thẳng về phía chiếc bàn ở góc.
Tưởng Huỳnh đang nghe Chu An Ninh và Hứa Thừa Minh kể chuyện tình yêu trong khoa, bất ngờ bị ai đó đặt tay lên vai từ phía sau, giật bắn mình. Mà Chu An Ninh vốn đang ríu rít nói cũng lập tức câm nín, ngơ ra hai giây mới lắp bắp: “Lục Chi Hề?”
Hứa Thừa Minh cũng hơi bất ngờ ngẩng đầu lên, quan sát một lúc người bạn trai khóa dưới của cô em khóa dưới vốn không mấy tiếng tăm trong Hoa Đại.
Tưởng Huỳnh cực kỳ kinh ngạc: “Chi Hề, sao anh lại tới đây?”
“Em vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh, anh rất lo cho em.”
Lục Chi Hề tuy nói với cô, nhưng ánh mắt lại dừng trên người Hứa Thừa Minh: “Vị này là?”
Ánh mắt chạm nhau, Hứa Thừa Minh hơi khựng lại.
Anh ấy hoạt động tích cực trong hội sinh viên suốt những năm đại học, tiếp xúc với đủ loại người, tử sinh viên, giáo viên, người trường ngoài, nên kỹ năng quan sát sắc mặt vô cùng thành thục.
Mà ánh nhìn của vị đàn em này, rõ ràng chẳng thân thiện chút nào.