Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 5
topicĐại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 5 :
Trận tuyết này của Vân Thành kéo dài đến mấy ngày.
Thành phố mấy năm rồi mới rơi xuống một trận tuyết lớn như vậy, vì đã sớm dự báo có bão tuyết lớn nên dường như nhất thời, cả thành phố cũng ngừng lại.
Lê Xán ở nhà ba ngày liên tiếp không ra ngoài.
Ngay cả bố mẹ cô trước giờ cần mẫn cũng vì trận tuyết này mà hiếm khi ở nhà nghỉ ngơi một ngày.
Cô ngồi dựa vào chiếc sofa nhỏ trong phòng mình, vừa thưởng thức cảnh tuyết hiếm thấy ngoài chiếc cửa sổ sát đất lớn, vừa loay hoay nghịch rubik kỳ lạ mà mấy hôm nay mình mới có được, trên màn ảnh gần đó đang chiếu một bộ phim điện ảnh ly kỳ mới ra mắt.
Đúng 4 giờ chiều, quý bà Tôn Vi lên gõ cửa phòng cô, nhắc cô chuẩn bị ra ngoài.
Lê Xán vươn vai một cái như không xương, lúc này mới bò dậy khỏi ghế sofa đã làm ổ cả một ngày.
Nhân viên gương mẫu như bố mẹ cô, cho dù vì tuyết lớn mà bị ép ở nhà nghỉ ngơi cũng không quên tranh thủ thời gian duy trì các mối xã giao của mình.
Tối nay Lê Xán phải đi cùng hai người, không phải nơi nào khác mà là nhà của Đào Cảnh Nhiên ở chung khu.
Mấy năm trước, vì lý do công ty cần mở rộng lĩnh vực phát triển mà bố mẹ Đào Cảnh Nhiên bị ông cụ Đào lúc đó phái đi Giang Thành, đi tận mấy năm, kéo theo Đào Cảnh Nhiên và hai đứa em trai em gái của cậu ta cũng sinh sống rất lâu ở Giang Thành, nửa năm gần đây mới về Vân Thành.
Sau khi về Vân Thành, đương nhiên là lại cần gấp gáp giữ gìn đủ loại quan hệ.
Ông nội Lê kinh doanh lớn, lại ở cùng khu trang viên với nhà họ Đào, cũng coi như là hàng xóm, vậy nên bữa cơm này cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.
Lê Xán thay quần áo, đi theo sau bố mẹ, ngồi xe đến nhà họ Đào.
Trước khi chính thức vào cổng chính biệt thự nhà họ Đào, cô để ý thấy trong một góc trước vườn hoa nhà họ có một chiếc xe đạp không được mới lắm, thậm chí có thể nói là rất cũ kỹ đậu ở đó.
Xe đạp được sửa chữa cũng tạm được, chỉ là kiểu dáng rất cũ, cũ đến nỗi cho dù đưa cho Lê Xán 10 năm trước, cô cũng không thèm liếc mắt nhìn.
Nhưng vẫn đưa mắt qua nhìn một cái.
Chẳng mấy mà ánh mắt cô lại đặt vào ánh đèn sáng chói trong nhà họ Đào.
Thân làm bạn bè chơi từ nhỏ đến lớn với Đào Cảnh Nhiên, tất nhiên đây không phải lần đầu Lê Xán đến nhà họ Đào, cũng không phải lần đầu gặp bố mẹ Đào Cảnh Nhiên.
Người lớn có chuyện người lớn cần phải nói, sau khi Lê Xán chào hỏi với bọn họ thì được bảo Đào Cảnh Nhiên đưa hai em trai em gái đang ở phòng trên tầng, cô có thể lên tìm bọn họ chơi cùng.
Lê Xán vui vì được tự do.
Đi một đường lên tầng, quen thuộc tìm thấy phòng của Đào Cảnh Nhiên.
Cốc cốc.
Cô gõ cửa hai lần.
Trong phòng không có ai.
Cô nhớ ra phòng của Đào Cảnh Nhiên cũng là một căn phòng đôi* tương đối lớn, chắc là cậu ta ở trong phòng không nghe được, thế là lại tăng thêm lực gõ trên tay, gõ lại hai lần nữa.
(*) Nguyên văn là 套间 – Sáo gian, có nghĩa là một căn phòng mở ra một căn phòng khác, kiểu phòng trong phòng ấy, tiếng Việt mình không tìm được nên edit tạm như vậy.
Vẫn không có ai.
Lê Xán chỉ có thể lấy điện thoại ra, định gọi cho Đào Cảnh Nhiên.
Lúc cô vừa mới mở màn hình điện thoại lên, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng lạch cạch trong phòng, sau đó có tiếng bước chân từ xa lại, dần dần đến gần cô.
Cô vẫn thong dong, nhanh chóng tắt điện thoại, chờ người ra mở cửa.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, giọng Lê Xán cũng theo đó vang lên, "Cậu có thể lề mề..."
Hơn nữa không?
Ba chữ sau nghẹn trong cổ họng, còn chưa nói hết.
Bởi vì Lê Xán trông thấy người đứng sau cửa không phải Đào Cảnh Nhiên quen thuộc mà cô nghĩ, mà là giáo viên trong trường cậu ta mời về dạy riêng cho em trai Đào Minh Thành của cậu ta.
Thiệu Khinh Yến.
Lê Xán chưa bao giờ ngờ được sẽ gặp người này ở đây, vào lúc này.
Dường như trong nháy mắt, cô nhớ ra chiếc xe đạp cũ nát đậu trong hoa viên nhà họ Đào, dường như tất cả đã có lời giải thích hợp lý.
Thì ra là như vậy.
Cô yên lặng đứng sững ở cửa, nhìn Thiệu Khinh Yến.
Thiệu Khinh Yến cũng nhìn cô như thế.
"Đào Cảnh Nhiên đâu?"
Chẳng bao lâu sau, Lê Xán hỏi trước.
Thiệu Khinh Yến quay đầu, quét mắt về phía ghế sofa trong phòng.
Thoáng cái, anh mở hết cửa ra, để cô nhìn rõ toàn bộ cảnh tượng trong phòng.
Trên chiếc ghế sofa ở gần cửa sổ sát đất, có hai bóng người đang nằm ngáy o o, một lớn một nhỏ, đang đắp một cái chăn lông, gần như chiếm hết vị trí của ghế sofa.
"..."
Lê Xán không ngờ hai người đang ngủ ở chỗ tiếp khách lại không nghe được tiếng gõ cửa của cô.
Sự trầm mặc của cô lại vang dội đến điếc tai lần nữa.
"Thầy Tiểu Thiệu, là ai đến thế ạ?"
Mà trong phòng làm việc, Đào Minh Thành vẫn đang chờ thầy về dạy, 2 phút rồi mà thầy còn chưa quay về nên không chờ nổi nhô đầu ra, ló nhìn đưa ánh mắt qua đây.
Lê Xán nhìn Đào Minh Thành bé nhỏ.
Đào Minh Thành cũng đang rất ngây thơ nhìn cô.
Dù nhà họ Đào có ba anh em, nhưng thực ra chỉ có Đào Cảnh Nhiên là ra dáng anh cả, Đào Minh Thành và Đào Minh Huyên là hai anh em song sinh long phụng sau này mới ra đời.
Vì Đào Cảnh Nhiên và em trai, em gái sinh đôi long phụng nhà mình kém khá nhiều tuổi, vậy nên Lê Xán mới biết, từ hồi nhỏ, hai anh em Đào Minh Thành và Đào Minh Huyên cũng thích dính lấy cậu ta, cho dù làm bất cứ chuyện gì cũng thích chui vào căn phòng của người anh cả là cậu ta.
"Chị Xán Xán!"
Đào Minh Thành thấy Lê Xán, bộ dáng rất ngoan ngoãn.
Lê Xán gật đầu, ban đầu muốn trốn đến nơi yên tĩnh của Đào Cảnh Nhiên, nhưng giờ nhìn quanh chỗ tiếp khách của cậu ta, hình như đã không có chỗ cho mình đặt chân nữa.
Cô chỉ có thể thương lượng với Đào Minh Thành, vào ngồi ở ghế sofa trong phòng làm việc một lát.
"Em thì đương nhiên là được, nhưng thầy dạy học cho em có thể sẽ hơi ồn ào, chị Xán Xán có muốn nghe thầy dạy học cho em không?"
Lê Xán dừng lại, lúc này mới nhớ ra, hình như cô vào phòng làm việc nên hỏi ý kiến của Thiệu Khinh Yến.
Dù sao bây giờ cũng là cậu dạy học cho Đào Minh Thành.
Cô công bằng, lại chuyển ánh mắt sang người đứng bên cạnh.
"Tôi sao cũng được."
Thiệu Khinh Yến nói khẽ một câu rồi đưa Đào Minh Thành về phòng làm việc trước.
Để lại Lê Xán đứng tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn bóng lưng cậu.
"Tôi sao cũng được."
"Tôi sao cũng được."
Cô lại nhớ câu trả lời của cậu lúc Lâm Gia Giai rủ cậu chụp ảnh mấy hôm trước.
Cậu cũng không khó chịu, trước giờ cũng không xét nét.
Cô khẽ bật cười, đi theo sau bọn họ vào phòng làm việc, rón rén đóng cửa giúp rồi lại quay vào.
Giảng bài trong phòng làm việc có hơi buồn tẻ đối với Lê Xán.
Trời sinh cô không có hứng thú với Toán học, mặc dù lần nào thi cử cũng đều duy trì được mức điểm cao nên có, nhưng toàn là kết quả mà cô ép buộc mình mới có được.
Cô ngồi trong góc tối của ghế sofa, cố gắng không để mình làm ồn bọn họ, cũng cố gắng không để bọn họ ảnh hưởng đến mình.
Cô nhét tai nghe vào một bên, để phòng lỡ có gì nên vẫn để lại một bên tai nghe động tĩnh bên ngoài.
Giọng Thiệu Khinh Yến giảng bài cho Đào Minh Thành, lúc Đào Minh Thành thấy mình không hiểu, giọng sữa đưa ra câu hỏi,... Mặc dù Lê Xán không nghe được quá rõ ràng, nhưng hoặc ít hoặc nhiều vẫn có chút ấn tượng.
Cô rảnh rỗi dựa vào ghế sofa, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên liếc nhìn bọn họ một cái.
"Phù, cuối cùng cũng làm xong rồi."
Đợi đến khi Đào Minh Thành một lần nữa hoàn thành bài kiểm tra Thiệu Khinh Yến ra cho cậu bé, kim đồng hồ treo trên tường đã chậm rãi chỉ vào hướng 6 giờ.
Thiệu Khinh Yến xem hết đáp án cậu bé viết, cũng không có vấn đề gì.
"Vậy hôm nay học đến đây thôi, nếu em còn có gì không hiểu thì có thể viết vào vở, lần sau thầy đến sẽ giảng rõ cho em, hoặc bảo anh em nhắn tin Wechat cho thầy cũng được, rảnh thầy sẽ nhắn lại em, đây là mấy đề thầy mới giao cho em, nhớ làm xong trước khi thầy đến dạy lại nhé..."
Cuối cùng cũng phải kết thúc.
Lê Xán nghe động tĩnh của bọn họ, cũng tháo tai nghe của mình xuống, chậm rãi chuyển động cổ.
Đào Minh Thành nghiêm mặt, như cũng nghiêm túc lắng nghe Thiệu Khinh Yến nói.
Chỉ là sau nghe lời cậu nói xong, cậu bé gật đầu rồi lấy một bàn cờ đam Trung Quốc năm màu trong ngăn kéo ra.
"Thầy ơi, giờ thầy có phải đi ngay không? Chơi với em một ván cờ đam rồi hãy đi có được không?"
"..."
Trên khuôn mặt Lê Xán đã lâu rồi chưa từng xuất hiện biểu cảm nào đặc sắc.
Thực tế thì giọng Đào Minh Thành vẫn có có mấy phần ngọt ngào của trẻ con, khiến cô vừa nghi hoặc vừa không kìm được muốn bật cười.
Cô tò mò ngước mắt lên nhìn.
"Anh trai em nói thầy rất giỏi, sau khi hết tiết học của thầy thì có thể chơi một ván cờ đam với thầy."
Đào Minh Thành ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn tươi tắn, trắng trẻo của mình lên, đang nhìn Thiệu Khinh Yến với vẻ mặt chân thành.
Dường như Thiệu Khinh Yến cực kỳ không hiểu logic của cậu bé.
"Tại sao thầy giỏi thì phải chơi cờ đam với em?"
"Vì bố mẹ em không có thời gian chơi với em, anh trai em đã không chơi lại em nữa rồi, em gái em cũng không chơi lại em, tất cả các cô giúp việc trong nhà cũng không chơi lại em... Mọi người không thích chơi cờ đam với em, lâu lắm rồi em không có đối thủ."
Đào Minh Thành bé nhỏ ôm chặt bàn cờ đam trong lòng, giải thích với anh.
Thiệu Khinh Yến hiểu rồi.
Lê Xán cũng hiểu hiểu.
Cô thấy Thiệu Khinh Yến đứng dậy trước bàn, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
"Vậy chỉ có thể chơi một ván thôi, tối nay thầy còn có việc, không thể chơi với em lâu."
"Vâng ạ!"
Mấy đốm sáng trong mắt Đào Minh Thành rõ ràng đã bừng lên.
Lê Xán khẽ cười nhẹ, nghe xong cuộc trò chuyện của họ lại làm ổ trên ghế sofa tiếp, định chơi điện thoại thêm một lát.
"Chị Xán Xán, chị chơi không ạ?"
Không ngờ, Đào Minh Thành chớp chớp mắt, lại chuyển ý định sang cô.
Một bàn cờ đam 6 ô có thể cho phép ba người chơi cùng lúc.
Lê Xán nhướng mày, nhìn Đào Minh Thành.
"Anh trai em nói chị cũng giỏi lắm, còn nói lần sau chị đến nhà chơi có thể tìm chị chơi."
Anh trai em đúng là...
Bản thân không chơi được, chỉ biết vẽ bánh cho người khác.
Bây giờ Lê Xán rất muốn lao ra túm cổ áo Đào Cảnh Nhiên, lườm cậu ta một cái.
Nhưng...
Đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng của cô, sau khi nghe xong lời của Đào Minh Thành, từ từ đặt lên người Thiệu Khinh Yến đang đứng.
Cậu thực sự rất cao, Lê Xán đã nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Cậu đứng bên bàn, mặt bàn phẳng lì gần như chỉ ngang đầu gối anh.
Anh đang cúi đầu thu dọn đồ đạc của mình, dường như đã sẵn sàng chơi xong một ván là đi ngay.
Anh nghe thấy lời của Đào Minh Thành, cũng quay đầu lại nhìn cô theo cậu bé.
Lê Xán đặt điện thoại xuống, cuối cùng chuyển ánh mắt về phía khuôn mặt Đào Minh Thành, dưới ánh đèn sợi đốt chói chang, nở một nụ cười rạng rỡ với cậu bé.
"Chơi."
Cô nói.