Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 71

topic

Yểm Sư - Lê Thanh Nhiên - Chương 71 :Vận mệnh

Lúc này bên trong hai bức tường cao ở vị trí Ích cửu nhị đã giết thành một biển máu, xác chết và máu tươi tràn ngập chảy về phía tường, trên cánh tay và ngực trước của Ôn Từ đều là vết thương sâu có thể thấy cả xương, dưới tác dụng của dược lực mà vết thương đang từ từ khép lại.

Hai người bọn họ hôm nay không biết đã uống bao nhiêu thuốc, đã đến mức cực kỳ nguy hiểm.

Chớp mắt một cái, Diệp Mẫn Vi dùng thuật Bó Tiên xuất hiện bên cạnh Ôn Từ, giáp mặt với ảnh người của chính mình, ánh sáng lạnh lập lòe, sau hai ba chiêu “Diệp Mẫn Vi” toàn thân kết tinh, hóa thành bụi phấn.

Ôn Từ hơi cong mắt cười, nói: “Cơ thể cô quả nhiên vẫn nhớ kiếm thuật của mình.”

Diệp Mẫn Vi hỏi: “Trước kia ta dùng linh kiếm à? Kiếm thuật thế nào?”

“Cô đã làm chuyện gì, tất nhiên sẽ làm đến mức tốt nhất.”

Ôn Từ tung người chắn mấy đợt thủy mạch, nói: “Kiếm thuật của cô mỗi khoảnh khắc đều mạnh hơn khoảnh khắc trước, đám ảnh người của cô giao cho cô đấy.”

“Được.”

Ôn Từ cúi người tránh một nhát kiếm của “Diệp Mẫn Vi”, xoay người dùng thuật Bó Tiên kéo Diệp Mẫn Vi tới trước mặt ảnh người, “giao” ảnh người của nàng cho chính nàng đối phó.

Đã là lúc hoàng hôn, ánh sáng trong tường cao dần tối và dần nhuộm đỏ, tựa như sương mù đỏ bao phủ, không rõ là do ánh tà dương nhuốm máu hay phản chiếu từ vô số xác chết và máu tươi trên đất mà thành.

“Ôn Từ, ngươi thật sự không thể nói cho ta biết vì sao ta lại tổn thương ngươi sao?”

Giọng nói của Diệp Mẫn Vi lại lần nữa vang lên trong máu tươi khắp nơi.

“Cô chết tâm đi!”

Trong tiếng kêu sợ hãi của Trào Tước lẫn vào giọng nói của Ôn Từ.

“Vậy ngươi nói cái khác đi. Ngươi không thể tha thứ cho ta, tại sao vẫn muốn giúp ta?”

“Giờ cô rảnh lắm hả!?”

“Vậy ta đổi câu hỏi khác?”

Hai người lại một lần nữa tụ hội, trên người đều nhuộm đẫm máu tươi, không biết bao nhiêu là ảnh người, bao nhiêu là của chính mình. Khi sau lưng truyền đến độ ấm quen thuộc của Diệp Mẫn Vi, Ôn Từ khẽ cười khẩy, cuối cùng cũng chịu mở miệng.

“Bởi vì cô vẫn chưa thấy.”

“Chưa thấy cái gì?”

Ôn Từ vung tay rời đi, trong làn tro bụi mịt mù, ánh mắt hắn sáng rực, ý cười kiệt ngạo.

“Vì cô vẫn chưa thấy được, thế giới này huy hoàng xán lạn vì những thứ cô yêu.”

Hắn đố kỵ với những thứ đã từng có được tình yêu mãnh liệt của Diệp Mẫn Vi.

Cái con người đáng ghét này không thể chỉ nhìn thấy thế giới chìm trong bóng tối hỗn loạn vì nàng. Nàng phải sống, phải tiếp tục bước đi trên thế gian này, để nhìn thấy những thứ nàng yêu quý một lần nữa chiếu sáng thế giới.

“Diệp Mẫn Vi, thời đại này có cô là bất hạnh của nó, nhưng cô lại là may mắn của thời đại kế tiếp, cô nhất định phải nhìn thấy điều đó.”

Hắn đã thua bởi những thứ Diệp Mẫn Vi yêu quý, đã thua rồi thì hắn không thể thua uổng phí.

Thứ khiến hắn bại trận, phải thắng giành được mọi thứ.

Chiến thắng cuối cùng ấy, hắn muốn nhìn thấy, nàng cũng phải nhìn thấy.

Trong Bích Tiêu Các, Tạ Ngọc Châu và Tạ Ngọc Ninh đang ghé sát cửa sổ tầng hai nhìn ra ngoài, tường cao ngăn cách tầm nhìn, chỉ có thể nghe thấy tiếng vỡ vụn chấn động và tiếng kêu đau đớn của con người.

“Huynh nghe này, những âm thanh đó có phải càng lúc càng gần hay không?” Tạ Ngọc Châu cố gắng thò đầu ra khỏi cửa sổ, nôn nóng nói.

Tạ Ngọc Ninh liếc mắt nhìn nhóm tu sĩ của Phù Quang Tông bao quanh dưới các, xem náo nhiệt nói: “Tình hình hiện giờ căng thật đấy, muội nhìn sắc mặt tái mét của Tố Ngân tiền bối kìa, chao ôi, tiền bối Tử Hư còn chảy cả máu ở khóe miệng! Hai vị sư phụ của muội lợi hại thật đấy, ta thấy Thiên Kính Trận sắp không giam được họ nữa rồi.”

Tạ Ngọc Châu nhướng mày, không nhịn được mà nói: “Tạ Ngọc Ninh, ngoài kia toàn là tiền bối của sư môn huynh, sao huynh lại không có lương tâm vậy chứ?”

“Ta không giống như đại tỷ, ta đến Phù Quang Tông chính là sống qua ngày, họ xem ra làm trò cười, ta cũng xem họ làm trò cười, sống vậy mới thú vị chứ.”

Tạ Ngọc Ninh vẫn giữ tác phong công tử ăn chơi trác táng, ở tiên môn bao năm mà vẫn chẳng nhuốm chút tiên phong đạo cốt, không biết hắn là ý chí kiên định hay cố chấp chẳng đổi nữa.

Hắn lười biếng dựa vào khung cửa sổ, quay đầu nhìn Tạ Ngọc Châu: “Nhưng dù hai vị tông sư kia có tới trước mặt muội thì có ích gì chứ?”

Hắn chỉ vào vòng ngọc đen ở cổ chân Tạ Ngọc Châu, nói: “Muội có biết cái vòng tròn dưới chân muội là gì không? Đó chính là Địa Phược Hoàn!”

Địa Phược Hoàn gắn liền với địa mạch, Tạ Ngọc Châu đeo nó lên thì sẽ bị trói chặt trong Bích Tiêu Các, dù núi có sập đất có nứt nàng cũng không thể bước ra khỏi Bích Tiêu Các nửa bước.

“Đá giải phược thì lại do Quý An tiền bối giữ bên mình, giờ tiền bối đang đi sứ ở Bạch Vân Khuyết, Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư chẳng lẽ lại lao tới Bạch Vân Khuyết, cướp đá giải phược rồi quay lại cứu muội một lần nữa?”

Tạ Ngọc Châu nhìn vòng tròn trên cổ tay cổ chân của mình, ánh mắt từ phấn khởi dần tối sầm lại.

Nàng im lặng giây lát, vịn vào cửa sổ lớn tiếng hét ra ngoài tường cao: “Đại sư phụ, nhị sư phụ! Hai người mau rút đi! Hai người không cứu được ta đâu!”

Tiếng Tạ Ngọc Châu vang vọng giữa tường cao, tiếng các đạo trưởng niệm chú và âm thanh chiến đấu nơi xa ầm ầm náo động, chẳng ai trả ai tiếng hét của nàng.

Tạ Ngọc Châu cắn chặt môi, thất vọng bám chặt khung cửa sổ.

Tạ Ngọc Ninh vẫn ở bên tai Tạ Ngọc Châu lải nhải, hắn chống cằm nói: “Muội xem chuyến xuất môn lần này của muội đúng là đặc sắc thật, vậy mà còn làm đồ đệ của Vạn Vật Chi Tông và chủ nhân Mộng Khư. Tiểu muội, muội còn chuyện gì thú vị nữa kể ta nghe đi.”

Tạ Ngọc Châu cúi đầu tựa trán vào khung cửa sổ, im lặng một lúc rồi uể oải nói: “Ta suýt nữa thì nhất kiến chung tình với một người.”

Tạ Ngọc Ninh ánh mắt sáng ngời, hứng thú nhào lại gần: “Chà chà, tiểu muội ta biết yêu rồi? Mau kể chi tiết tỉ mỉ coi!”

“Người đó dáng người rất cao, rất anh tuấn, ngũ quan rất sắc sảo, mày kiếm mắt sáng, chính là loại dung mạo ta thích nhất. Hơn nữa cười lên cũng không cong mắt, lòng dạ rất thâm sâu khó đoán tâm tư, giống như kiểu người không phải người tốt.”

“Tạch, đúng chuẩn gu của muội luôn rồi.”

“Tiếc là ta với hắn không xứng.”

“Lục tiểu thư Tạ gia đến hoàng hậu còn làm được, trên trời dưới đất còn có nam nhân nào không xứng với muội? Không thì đợi muội trở lại làm Sách Ngọc sư quân, bắt hắn về luôn đi.”

“Hắn là Vệ Uyên, thành chủ thành Thiên Thượng, Vệ Uyên.”

“……”

Tạ Ngọc Ninh chân thành nói: “Vậy thì quả thật không xứng lắm.”

Tạ Ngọc Châu thở dài một hơi, vai xụp xuống, cả người toát ra tám chữ “mọi việc không thuận, ủ rũ chán nản”.

Tạ Ngọc Ninh quan sát vẻ mặt của Tạ Ngọc Châu, bỗng linh cảm lóe lên, nói: “Ây da, trước khi đại tỷ theo Quý An tiền bối đi sứ Bạch Vân Khuyết, có đưa cho ta một món quà, ta còn chưa mở ra xem nữa, muội có muốn xem chung không?”

Tạ Ngọc Châu hừ một tiếng, không buồn quan tâm.

Tạ Ngọc Ninh lấy ra một chiếc túi gấm màu đỏ từ ngực, lắc lắc, cố ý lớn tiếng nói: “Không biết là thứ gì nhỉ, biết đâu lại là kẹo râu rồng Kim Lăng đó nha.”

Tạ Ngọc Châu nghe vậy im lặng chuyển mắt sang, chỉ thấy Tạ Ngọc Ninh mở túi gấm ra đổ vào lòng bàn tay, từ bên trong lăn ra một cục đá màu đen giống như hình con dấu, trên thân đá khắc đầy chú văn đỏ rực, nhìn phát là biết không phải kẹo râu rồng.

Tạ Ngọc Châu chỉ cảm thấy tẻ nhạt vô vị, lại vùi đầu vào khung cửa. Nàng không hề hay biết Tạ Ngọc Ninh lúc này đã trợn tròn mắt, hóa đá tại chỗ.

Trong túi gấm ấy không phải vật gì khác, mà chính là đá giải phược của Địa Phược Hoàn.

Tạ Ngọc Ninh ăn chơi trác táng Kim Lăng kinh sợ, chỉ cảm thấy mình đang nắm một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Chỉ trong chốc lát, nhân vật trong Bích Tiêu Các đảo ngược, người rối bời giờ lại là Tạ Ngọc Ninh.

Tâm phiền khí táo của hắn quá rõ ràng, ngay cả Tạ Ngọc Châu cũng thu lại vẻ u sầu, bắt đầu lo lắng cho hắn.

“Tạ Ngọc Ninh, huynh sao thế?”

Tạ Ngọc Ninh ngồi xổm dưới đất, ngẩng lên một đôi mắt u oán, hắt siết chặt nắm tay tức giận nói: “Tạ Ngọc Châu, ta nói cho muội biết, trong sáu huynh đệ tỷ muội nhà chúng ta, hư nhất chính là Tạ Ngọc Tưởng!”

“Từ nhỏ đến lớn, tỷ ấy muốn làm chuyện xấu gì cũng chẳng bao giờ tự ra tay, lần nào cũng hãm hại lừa ta đi làm thay, để ta gánh hết tội thay cho tỷ ấy! Từ nhỏ đến lớn ta đã chịu bao nhiêu oan ức, sa vào bao nhiêu cái bẫy, bị đánh bao nhiêu trận, hôm nay ta lại bị tỷ ấy đẩy vào hố nữa rồi!”

Tạ Ngọc Châu nghi hoặc hỏi: “Đại tỷ lại lừa huynh chuyện gì?”

Tạ Ngọc Ninh cau mày, ôm đầu không nói một lời, dường như đang giằng co giữa lý trí và cảm xúc.

Tạ Ngọc Châu trong lòng cảm thấy khó hiểu. Tạ Ngọc Ninh người này xưa nay nước chảy bèo trôi, trong nhà bảo hắn làm gì thì làm nấy, nhưng làm gì cũng chẳng bao giờ để tâm, tựa như cả đời chẳng muốn bỏ ra chút sức lực nào. Đến mức bị cha mắng là bùn nhão không đắp nổi tường, Tạ Ngọc Ninh cũng chẳng tức giận, cam tâm tình nguyện nát cho xong.

Tạ Ngọc Ninh bị đưa vào Phù Quang Tông, cũng là vì cha muốn để Phù Quang Tông dạy dỗ lại Tạ Ngọc Ninh, hiện giờ xem ra chẳng có thành quả gì.

Vậy mà giờ cái người lười biếng ấy lại có thể lộ ra vẻ mặt do dự như vậy?

“Ngọc Châu à, muội biết cả đời này ta ghét nhất này phải đưa ra lựa chọn. Túi gấm kia đại tỷ đưa cho muội không được sao, tỷ ấy cứ phải đưa cho ta, chẳng phải tỷ ấy đang ép ta à?” Tạ Ngọc Ninh lẩm bẩm nói.

Tạ Ngọc Châu càng thêm nghi hoặc, nàng vỗ lưng Tạ Ngọc Ninh, hỏi trái hỏi phải cũng chẳng moi được lời nào.

Ngoài các truyền đến một tiếng nổ vang long trời lở đất, âm thanh niệm chú quẩn quanh bên tai cuối cùng cũng dừng lại.

Tạ Ngọc Châu nghe thấy động tĩnh lập tức vui mừng khôn xiết, chạy một mạch đến bên cửa sổ, thò đầu ra nhìn: “Là đại sư phụ, nhị sư phụ của ta đến rồi sao?”

Phía sau nàng yên lặng chốc lát, đột nhiên truyền đến giọng của Tạ Ngọc Ninh.

“Tạ Ngọc Châu, đã lâu muội không gọi ta là ca ca rồi.”

Tạ Ngọc Châu nghi hoặc quay đầu lại, chỉ thấy Tạ Ngọc Ninh vẫn lười biếng ngồi xổm dưới đất, đầu vẫn luôn chôn trong cánh tay rốt cuộc cũng ngẩng lên, hắn nhìn nàng, giơ trong tay một viên đá đen phủ đầy hoa văn.

Hắn tựa như đã nhận mệnh, nói: “Muội nhìn đi, đây chính là đá giải phược.”

Tạ Ngọc Châu mở to mắt.

“Muội gọi ta một tiếng nhị ca đi, muội gọi ta nhị ca, ta sẽ đưa muội ra ngoài.”

Tạ Ngọc Châu bối rối: “Vì sao… Không phải huynh đến để khuyên ta…”

“Phải đấy, ta không hiểu vì sao muội không muốn trở lại làm Sách Ngọc sư quân, thành thật mà nói giờ ta vẫn không hiểu, nhưng cũng không quan trọng.”

Tạ Ngọc Ninh dài giọng thở dài, đứng dậy khỏi đất. Khi hắn lại ngước mắt nhìn về phía Tạ Ngọc Châu, trong đôi mắt đào hoa ấy cuối cùng cũng hiện lên ý cười lười biếng.

“Quan trọng là, muội là muội muội của ta, ít nhất hiện tại vẫn phải. Muội muội khóc đến thế, kiên quyết muốn làm chuyện đó, ca ca sao có thể không giúp được?”

Tạ Ngọc Châu bối rối, nàng thấp giọng gọi: “Nhị ca.”

Phược Hoàn trên tay trên chân nàng rơi xuống theo tiếng gọi, Tạ Ngọc Châu còn chưa kịp phản ứng, đã bị Tạ Ngọc Ninh nắm tay, nhảy qua cửa sổ bay xuống.

“Được rồi, đồ mít ướt, chúng ta đi thôi.”

Trời quang có một tia thiên lôi bổ thẳng xuống Quan Tinh Các, mặt hồ quanh đảo dâng sóng cao cả trượng, mặt đất rung chuyển, tiếng động vang vọng khắp nơi, vô số người quay nhìn về phía Quan Tinh Các, chỉ thấy Quan Tinh Các đang bốc lên một đám lửa màu lam.

Sách Nhân dường như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mồ hồi từ trán lăn xuống cổ, hắn siết chặt nắm tay, như đang chịu đựng cơn đau thấu tim gan, chỉ thấy trên cánh tay hắn chậm rãi hiện lên một đạo ấn Thiên Phạt Giới.

Hắn thấp giọng nói: “Đây là thứ ngươi muốn sao?”

Người này dùng vận mệnh của Sách Ngọc ép hắn phải giành lấy mạng sống, dâng hiến đôi mắt còn lại của mình, cuối cùng cũng chỉ ở trước mặt vận mệnh như quái vật khổng lồ tạo ra một chút thay đổi nhỏ bé.

Thương Thuật lảo đảo đứng dậy.

Tinh Sấm cuối cùng cũng cảm thấy hài lòng chìm vào giấc ngủ lần nữa. Trên trán phải của Thương Thuật xuất hiện một vết sẹo, kéo dài xuống xuyên qua mắt phải của hắn, chú văn đỏ rực theo đó hiện lên hai bên vết sẹo, lan ra khắp đôi mắt đã mất đi ánh sáng.

Máu tươi đỏ thẫm chảy dọc theo vết sẹo, tí tách nhỏ từng giọt xuống đất.

“Đại đạo năm mươi, thiên diễn bốn mươi chín, con người lẩn một phần. Ta muốn chính là cái một phần ấy.”

Thương Thuật cúi đầu bật cười, thân hình gầy gò yếu ớt khẽ run lên, tựa như có thứ gì đang cuộn trào lặng lẽ trong lồng ngực hắn.

Hắn chậm rãi nói: “Tạ Ngọc Châu sẽ biến mất, Sách Ngọc sư quân sẽ quay về Phù Quang Tông, nhưng không phải hôm nay, hôm nay nàng sẽ được tự do.”

“Diệp Mẫn Vi sẽ bị giam dưới vực sâu, nhưng đó không phải kết cục.”

“Diệp Mẫn Vi cuối cùng sẽ quay về.”