Tôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi - Chương 103
topicTôi Không Có Pheromone Đâu, Chắc Là Cậu Ngửi Nhầm Rồi - Chương 103 :XXL
"Sao vậy?" Heinrich đưa ngón cái khẽ miết lên gò má Lâm Tự. Da cậu mịn bóng, nhưng đường xương lại gầy đến mức lộ rõ những đường cong cứng cỏi. "Trần thượng giáo nói gì với em?"
Dù Lâm Tự không từ chối chiếc vòng hoa, lúc Heinrich đội lên đầu cậu, cậu cũng đứng yên lặng, không nhúc nhích. Nhưng không hiểu sao, Heinrich vẫn cảm nhận được trong đôi mắt xám nhạt ấy có một dòng bi thương đang cuộn dưới lớp mặt nước bình tĩnh.
Ngón tay Heinrich dừng ở sát khóe mắt, chạm vào vùng xương gò má. Khô ráo, không có chút dấu vết ươn ướt nào.
Heinrich còn nhớ, khi Lâm Tự bị cuốn vào cảm xúc, cậu hay rơi nước mắt một cách vô thức. Giọt nước lăn qua đôi má ửng đỏ, bị hơi nóng hong đi, như lớp sương mỏng phủ lên những chiếc gai mùa đông.
Nhưng khi cậu thật sự đau, nước mắt lại biến mất hoàn toàn. Những nhánh gai khô cằn, cong queo mà cố chấp vươn lên trời, cũng thẳng tắp đâm vào tim Heinrich. Hắn không biết Lâm Tự đang khổ sở vì điều gì, thậm chí còn nghi mình vừa làm sai điều gì.
Heinrich hé miệng, nhưng lời nói và hơi thở lại nghẹn trong cổ họng.
Hắn không muốn Lâm Tự đau.
Nhưng hắn cũng không biết phải nói thế nào để diễn đạt cảm giác ấy.
Sở nguyên soái có thể lạnh lùng tranh luận với đám nghị viên suốt hai ba tiếng, mổ xẻ từng chi tiết chiến đấu của Thâm Uyên Hạm Đội rồi ném thẳng lên bàn họp, vậy mà lúc này lại nghèo nàn ngôn từ đến đáng thương.
Như thể vì hai người đã quen im lặng ở bên nhau, nên ở cạnh lâu đến vậy rồi, năng lực diễn đạt và bộc lộ của Sở nguyên soái chẳng tiến bộ được tí nào.
Hắn không thể nói rõ mình, thứ bật ra khỏi môi vẫn chỉ là hỏi nguyên nhân rồi thử tìm cách giải quyết.
"Không có gì... à không, không đúng." Lâm Tự cụp mi, chợt nhận ra mình nói hơi loạn. "Ông ấy cho em xem nhật ký của một người — thi thể tìm thấy ở hành tinh G398 — viết trước khi chết. Trong đó ghi lại chuyện cũ của đội hạm cứu nạn."
Về mặt diễn đạt cảm xúc, ý muốn và khả năng hành động... Lâm Tự cũng chẳng khá hơn Heinrich là bao.
"Cuốn nhật ký đó... là nguyên nhân khiến Mã Lâm An Na trở thành mục tiêu ám sát?"
"Ừ." Lâm Tự kéo tay Heinrich khỏi mặt mình, đan mười ngón vào nhau, rồi cùng hắn men theo bờ ruộng hoa đi ra ngoài. "Trần Tĩnh Sơn biết chuyện này từ lâu. Thậm chí ông ấy còn biết ai là kẻ ra lệnh giết Mã Lâm An Na, nhưng ông ấy không muốn nói cho em."
"Tại sao?"
"Có lẽ ông ấy nghĩ em biết cũng vô ích, chỉ khiến em rơi vào nguy hiểm. Việc nói cho em nghe chân tướng... cũng là để em bỏ ý định tiếp tục đào sâu."
"À đúng rồi." Lâm Tự chợt nhớ lời dặn của Trần Tĩnh Sơn. "Người mình bắt ở Đại lộ số Hai là bạn ông ấy, ý là bảo vệ em. Bảo Arnold thả người đó sớm đi."
Vừa về thủ đô tinh, Trần Tĩnh Sơn đã vội sắp xếp người bảo vệ Lâm Tự. Và cũng giống như khi ông hỏi Lâm Tự có định xách súng đi bắn từng người không, trong lòng ông chưa từng thật sự tin Lâm Tự có thể làm chuyện ấy — từ đầu đến cuối vẫn coi cậu như một đứa trẻ cần được che chở.
Trong khi Lâm Tự có cả ngàn cách khiến những kẻ đó chết mà không ai hay biết, người ngoài chỉ có thể nghĩ là tai nạn hoặc số mệnh xui rủi. Cùng lắm điều tra viên chỉ nối được vài cái tên lại với nhau rồi đoán rằng có ai đó đang cố tình săn giết.
"Thế còn chính ông ta?" Heinrich hỏi. "Biết hung thủ rồi, ông ta định làm gì?"
Heinrich mới gặp Trần Tĩnh Sơn hai lần, ấn tượng chỉ là một sĩ quan Alpha nghiêm chỉnh, ôn hòa, và yêu vợ đến tận cùng.
Nghiêm chỉnh và ôn hòa không có nghĩa là yếu đuối.
Nếu việc xin điều sang hệ sao Michael là trốn chạy, Trần Tĩnh Sơn đã không cần, cũng không đủ gan quay lại thủ đô tinh chỉ để giải thích một đoạn chân tướng cho Lâm Tự.
Nhưng ở cuối cuộc nói chuyện, Trần Tĩnh Sơn lại ấp úng về lý do mình vẫn ở lại. Dù ông muốn làm gì, ông cũng không muốn kéo Lâm Tự vào.
Cách báo thù cho Mã Lâm An Na chỉ có hai đường: một là tự tay giết họ, hai là gom đủ chứng cứ để đưa ra tòa.
Nhưng đường thứ hai... gần như không có hy vọng. Mà thái độ của Trần Tĩnh Sơn lại như thể "chỉ giết vài người thì còn lâu mới đủ".
Lâm Tự không trả lời thẳng câu hỏi của Heinrich, chỉ tự nói như đang ráp lại mảnh ghép: "Ông ấy đẩy anh ra ngoài trước khi nói chuyện với em, nghĩa là vẫn cảnh giác với anh."
"Vì anh cũng thuộc tầng lớp quý tộc." Heinrich đoán.
"Đúng. Nhưng ông ấy không cản em nói lại cho anh biết."
"Vì anh không có lợi ích ràng buộc gì với kẻ chủ mưu. Ông ấy tin phán đoán của em, nên không lo."
"Ông ấy chỉ sợ chuyện mình sắp làm... lộ sơ hở trước mặt anh."
Hai người mỗi người một câu, dần ghép ra thái độ và những ám chỉ vô thức trong lời Trần Tĩnh Sơn.
"Mục tiêu ông ấy nhắm đến... có thể là cả tập đoàn quý tộc."
Lâm Tự bất giác nhớ lại cuộc thảo luận trên Victoria Hào về cách xử lý kẻ đứng sau. Khi đó Y Tạp đã đề nghị một cách cực "đơn giản": mở pháo diệt tinh, nhắm thẳng thủ đô tinh, rồi ầm một cái — xong.
Nếu ám sát điểm-đến-điểm là "có thể làm nhưng không giải quyết", thì diệt tinh kiểu "quét sạch toàn bản đồ" là "giải quyết triệt để nhưng tuyệt đối không được phép".
Vậy còn cách nào khác?
Trong ấn tượng của Lâm Tự, Trần Tĩnh Sơn không có tài nguyên chính trị hay quân sự đủ mạnh để "hô một tiếng là cả đám hưởng ứng", càng không có năng lực làm một cuộc khởi nghĩa vũ trang.
Thông tin quá ít, chưa thể kết luận.
Vừa suy nghĩ, họ vừa quay lại đỉnh "Tiếng Địch" — nơi đỗ phi hành khí. Không ngờ Trần Tĩnh Sơn lại đứng chờ ngay cửa.
Thấy Lâm Tự đến gần, ông bước lên, đưa cho cậu một con chip hình chiếc chìa khóa. "Tiểu Tự, đây là chìa khóa 'Tiếng Địch'. Trước đây Mã Lâm An Na đã chuẩn bị cho cậu một phòng ở đây, nhưng tiếc là chưa có cơ hội dẫn cậu đến. Sau này cậu có thể đến đây ở bất cứ lúc nào."
Lâm Tự im lặng nhìn ông một cái. Khuôn mặt mệt mỏi của Trần Tĩnh Sơn vẫn cố nở một nụ cười, như muốn làm tan đi cuộc tranh cãi và sự ngượng ngùng lúc nãy.
Lâm Tự nhận lấy chìa khóa. Trước khi rời đi, Trần Tĩnh Sơn nói: "Nếu cậu gặp bất cứ vấn đề gì... cứ đến tìm tôi."
Heinrich lên khởi động phi hành khí. Lâm Tự khựng lại một nhịp, hỏi: "Ông có giải quyết được mọi vấn đề của tôi không?"
"Tôi sẽ làm hết sức."
—
Khi trở về căn nhà nhỏ của Lâm Tự, nửa cầu của Ân Để Di Ông tinh đã chìm hẳn vào đêm. Mây dày bị gió xé thành những mảng bông, giữa kẽ mây lấp lánh vài vì sao nhạt.
Vừa bước xuống khỏi phi hành khí, trước cửa đã chen kín một đám robot giao hàng vừa "tỉnh" khỏi chế độ nghỉ. Chúng đồng loạt xoay đầu một trăm tám mươi độ, hướng về phía Lâm Tự và Heinrich. Đèn nhắc nhở thi nhau nhấp nháy, vô số màn hình ký nhận bật lên ngay trước mặt Lâm Tự.
Lâm Tự liếc đống thùng chuyển phát chất kín bậc thềm. "Heinrich... anh mua à?"
Cậu nhớ mình chỉ đặt gỗ và sơn để sửa nhà.
"Ừ." Heinrich đi tới, ký nhận từng kiện một. Hắn gần như chưa từng dùng dịch vụ giao hàng thương mại, động tác thao tác hệ thống trông còn hơi vụng. "Anh... anh hỏi Chu Bình Ba, sống chung với người yêu thì cần mua thêm gì. Cậu ta lập một danh sách đưa cho Arnold."
Lâm Tự chưa từng nghĩ sẽ có ai vào ở nhà mình. Đồ dùng trong nhà đều là "một người dùng". Nếu Heinrich định ở lâu, đúng là nên mua thêm.
Nhưng... tại sao lại hỏi Chu Bình Ba?
Chu Bình Ba chẳng phải độc thân mấy chục năm, sống ôm phòng thí nghiệm còn chưa đủ sao?
Đến khi Lâm Tự mở ra một thùng đầy đồ "an toàn", cậu lập tức hiểu: Chu Bình Ba rõ ràng đã có vài hiểu lầm nghiêm trọng về chuyện "nhân ngư + long" sinh hoạt thế nào.
Với lại, Heinrich chắc chắn chưa nói cho Chu Bình Ba biết "thiên phú" của long.
Một lớp cao su mỏng tang thì chịu nổi gì khi vảy trồi ra.
Và thật ra... hai người họ cũng chẳng cần thứ đó.
Cấu tạo của Heinrich khác người cổ Địa Cầu bình thường như Lâm Tự. Khi vảy mở ra sâu bên trong, dưới k*ch th*ch mạnh, cơ bắp sẽ co rút, mở "lối vào" khoang cơ thể.
Heinrich đã vài lần "thắt nút" ở đó. Bản năng khiến Lâm Tự vừa cào vừa cắn, mà phản xạ ấy hoàn toàn không thể dùng ý chí để né hay gỡ. Chỉ có thể bị nhấn chìm trong cảm giác.
Mùi sô-cô-la trắng như muốn thấm xuyên qua lớp niêm mạc ngoài, ngấm vào máu.
Lần đầu phát hiện chuyện đó, Lâm Tự co giật lăn lộn khiến Heinrich hoảng đến trắng mặt, liên tục xin lỗi.
Nhưng khi hiểu chuyện gì đang xảy ra, Heinrich ngoài miệng không nói, mặt mày vẫn trầm lặng thâm tình, nhưng hành động thì ác liệt vô cùng: coi cuộc thăm dò đột phá ấy như một chuyến phiêu lưu, còn khoảnh khắc xâm nhập thành công là phần thưởng kho báu cuối cùng, khiến ý thức Lâm Tự lắc lư qua lại giữa mê và tỉnh.
Chỉ là... Lâm Tự liếc qua mấy dòng chữ trên hộp.
"k*ch th*ch dòng điện", "Bạc hà mát lạnh", "Nóng bỏng bùng nổ"...
Công năng thì không dùng được, nhưng "trải nghiệm" lại... cũng có chút ý nghĩa.
Lâm Tự vơ mấy hộp ném lên sofa, mang phần còn lại bỏ vào phòng chứa đồ. Khi quay lại, cậu thấy mấy hộp vừa ném đã nằm trong thùng rác.
Cậu nhìn Heinrich bằng ánh mắt hỏi "sao thế".
Heinrich thẳng thắn, chính trực, nói rất thật: "Nhỏ quá. Không dùng được."
... Đó đã là XXL rồi.
Lâm Tự cạn lời, quyết định tối nay kéo Heinrich lên tầng hai sửa nhà cùng mình cho bớt bực.
—
Diễn đàn "Mò Cá Học Viện" trên tinh võng
— khẩu hiệu: Kế thừa tinh hoa văn hóa cổ Địa Cầu! Mò cá! Ăn dưa!
Bài đăng: BÁO!!! Tao gặp Sở nguyên soái ở trung tâm nội thành rồi!!!
1L (Chủ thớt): Như tiêu đề! Sở nguyên soái đẹp trai chết người!!! Đẹp đến mức tao thấy kỳ ph*t t*nh của tao chắc tới sớm mất!!! Người thật còn đẹp hơn hình chiếu 3D nữa, cứu!!!
Ảnh chụp lén từ xa.jpg
2L: Ảnh mờ thế... mà còn là ảnh 2D.
3L: Ảnh 2D thì cũng không cản được khí chất oai hùng của Sở nguyên soái! Với lại mấy Omega làm ơn tôn trọng thanh kiếm của Đế quốc chút đi.
4L (Chủ thớt): Thèm mới là tôn trọng cao nhất của tao.
5L: Hai tay hai chân ủng hộ chủ thớt. Khoan... nguyên soái đang mặc quân phục mẫu mới à? Tui chưa thấy bao giờ...
6L: Nguyên soái đi họp cũng mặc bộ này mà. Đế quốc nhật báo có video 3D HD mới update, bà con vào húp nhanh!
7L: Trên lầu không hiểu rồi. Ảnh nguyên soái thì không thiếu, nhưng rất hiếm thấy ổng xuất hiện ở chỗ riêng tư mà còn mặc quân phục. Đúng là chuẩn "tận tụy trách nhiệm" luôn. Cho hỏi mấy vị nghị viên nào bỏ phiếu tăng ngân sách cho Thâm Uyên Hạm Đội vậy? Lần sau tao đi bỏ phiếu cho họ tái nhiệm.
8L: Tao nghi ngờ tủ đồ của nguyên soái toàn quân phục. Có ai từng đếm nguyên soái có bao nhiêu bộ không?
9L: Team kiểm kê tới đây! Quân phục thường ngày lục địa *3, thường phục nghi lễ các bản *3, lễ phục quân đội màu đen *1, đồng phục tác chiến không gian màu sẫm *1, màu xám *1, màu trắng *1 (ôm người hơn, tao yêu vcl...), quân phục thường ngày không gian *2, quân phục quá không 2 *1 (hơi phức tạp, có nút đồng trang trí), quân phục quá không 3 *1 (cắt eo, khoe dáng, có thắt lưng da kim loại), đồng phục tác chiến cơ giáp *1. Tạm thời nhìn thấy là mấy loại này, có mấy bản khác nhau tí ti khó phân biệt. Tao nghi "bản phối" còn nhiều hơn nữa. Kiến nghị ngân sách tăng cường cứ đem đi may đồ mới cho nguyên soái hết!
10L: Trong ảnh, nguyên soái đang bước vào tiệm may đo cao cấp đúng không? Vậy chắc sắp có quân phục mới rồi.
11L: Cái gì!!! Có cơ hội thấy nguyên soái mặc đồ thường luôn á?!!
12L: Ê tụi bây focus lệch hết rồi... Không ai để ý xem ai đang nắm tay nguyên soái à?
13L: Nguyên soái mà nắm tay ai. Lệch góc chụp thôi.
14L: Trên lầu... tao nhìn kỹ lại... hình như đúng là nắm tay thật...
15L: Vãi... "Alpha độc thân số một Đế quốc" sắp hết độc thân rồi hả???
16L: Ờ tao cũng không để ý vụ nắm tay, nhưng tao liếc phát thấy người bên cạnh nguyên soái mặc âu phục, eo nhỏ xíu luôn... tao ngại chen vô giữa đám si hán của nguyên soái nên im. Giờ mới có dịp nói.
17L: Nhưng mà... người đó là ai vậy? Chưa từng thấy.