Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 104

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 104 :104

Mùa đông năm 1994, tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu ở Thượng Hải vừa mới xây xong.

Đứng giữa hai lựa chọn máy bay và tàu hỏa, Cốc Kiều quyết định đi tàu, một phần vì ga Thượng Hải nằm gần điểm đến của cô hơn. Tuy thời gian di chuyển lâu hơn, nhưng lên tàu từ tối thì sáng hôm sau đã tới nơi, tính ra cũng chẳng chậm hơn là bao, lại tiết kiệm được một khoản để in thêm catalogue quảng cáo.

Cốc Kiều đang dồn hết tâm sức cho kế hoạch mở chuỗi cửa hàng, thế nên tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.

Vừa ra khỏi ga tàu, trời đã lất phất mưa. Trước khi đến, Cốc Kiều cứ ngỡ Thượng Hải dẫu sao cũng ở miền Nam, chắc chắn không thể lạnh bằng miền Bắc. Nhưng phải đặt chân đến nơi, cô mới thấm thía cái lạnh rất khác của mùa đông chốn này. Đó không phải là những cơn gió bấc khô khốc của phương Bắc, mà là mưa phùn li ti thấm vào da thịt, lạnh thấu xương tủy. Cô bất giác hối hận vì không mang thêm áo ấm. Một nửa chiếc vali đã chật cứng tài liệu quảng cáo phần mềm game, chẳng còn chỗ cho chiếc áo bông nào, thành thử trên người cô lúc này chỉ có độc một chiếc áo len lông cừu và chiếc áo khoác đen.

Chiếc áo khoác này là món đồ Cốc Kiều cố ý mua trước chuyến đi. Tủ đồ của cô vốn hiếm khi có màu này, nhưng những gam màu tươi sáng lại quá nổi bật, dễ gây ấn tượng với các ông chủ ở chợ điện tử, trong khi nhớ mặt khách dường như đã thành bản năng của dân buôn bán. Cô không muốn bị ai chú ý trong lúc đi thăm dò thị trường.

Lúc đi, Cốc Kiều cứ nghĩ mặc phong phanh một chút cũng chẳng sao, vì vừa xuống taxi đã lên tàu hoả ngay, đến Thượng Hải là ấm rồi.

Bên ngoài ga tàu Thượng Hải nhan nhản các chủ nhà nghỉ nhỏ đang chèo kéo khách. Vì không mang ô, Cốc Kiều chẳng thể đội mưa đi tìm chỗ trọ, đành ngã giá luôn với một bà chủ tóc xoăn: phòng đơn, có chỗ tắm rửa, giá bốn mươi lăm tệ một đêm.

Trong hai năm ngược xuôi Nam Bắc, Cốc Kiều đã trọ tại không biết bao nhiêu nhà nghỉ bình dân. Bản tính tò mò vốn thôi thúc cô thử những điều mới mẻ, sẵn lòng trải nghiệm dẫu có tốn kém hơn đôi chút. Thế nhưng, thử cho biết một lần thì được, chứ hưởng thụ lâu dài vẫn là điều xa xỉ với cô lúc này. Việc ở khách sạn quốc tế để bán áo khoác da ngày trước lại là chuyện khác. Đó là bộ mặt kinh doanh, bản chất là dùng tiền để đẻ ra tiền, chứ không phải tiêu tiền đơn thuần như việc ở trọ bây giờ. Cô đến đây đâu phải chỉ một hai ngày, tiền bạc cần dành cho những việc quan trọng nhất.

Vốn đã quá quen với điều kiện nhà nghỉ bình dân, Cốc Kiều thừa biết thực tế sẽ khác xa lời quảng cáo, nhưng khác đến mức này thì vẫn khiến cô không khỏi ngỡ ngàng. Căn phòng của cô nằm trên tầng hai. Hành lang tối om, cầu thang dốc đứng, mỗi bước đi đều phát ra tiếng cọt kẹt. Cô phải xách vali khó nhọc nhích từng bước. Mở cửa phòng, thứ đầu tiên đập vào mắt cô là chiếc giường ván gỗ cứng đơ. Đây đã là phòng đơn đắt nhất ở đây, ngoài ra còn có cả phòng đôi và phòng bốn người.

Căn phòng tối om không có cửa sổ, thấm đẫm cái lạnh ẩm thấp đặc trưng chứ chẳng khô ráo như phương Bắc. Đúng là có chỗ tắm rửa, nhưng lại là nhà tắm công cộng – một dãy hẹp chỉ vỏn vẹn bốn ngăn, muốn dùng phải xếp hàng. Cô thầm nhủ, với mức giá này, tìm chỗ khác chắc cũng chẳng khá hơn là bao, thà dành thời gian đó để nghỉ ngơi thêm một chút còn hơn.

Điều kiện phòng ốc tuy thua xa lời quảng cáo, nhưng tay nghề nấu nướng của bà chủ lại rất khá. Mùi thịt kho tàu từ dưới bếp cứ thế len lỏi theo chiếc cầu thang dốc đứng, luồn qua khe cửa rồi xộc thẳng vào mũi Cốc Kiều. Cô vừa hít hà mùi thơm ấy, vừa cuộn mình trong chăn uống nước sôi, gặm bánh mì khô cho qua bữa. Quần áo trong vali, ngoài đồ lót ra thì toàn là vest và áo khoác, chẳng có lấy một chiếc áo len. Mùa đông miền Bắc dẫu ngoài trời giá buốt, nhưng hễ vào nhà là có hệ thống sưởi, ấm áp vô cùng.

Cốc Kiều nghĩ, nếu trong nhà cũng chẳng ấm hơn ngoài trời là bao, thì thà đi thăm dò thị trường sớm còn hơn. Dù sao cũng không thể chưa nắm bắt được gì đã vội vã đi gặp người ta bàn chuyện làm ăn được. Nghĩ vậy, cô bèn xuống hỏi mượn bà chủ cái ô. Bà ta liền lấy ra một chiếc ô cũ kỹ đặt trước mặt cô, đoạn nói:

– Mười tệ!

Cô không mặc cả, rút tiền ra trả rồi cầm ô đi thẳng.

Theo tấm bản đồ Cốc Kiều đã mua, chợ điện tử trên đường Cù Giang nằm ngay gần đây. Cô vẫn mặc chiếc áo khoác đen ban nãy, bắt một chiếc taxi Xiali đỏ đi thẳng tới đó.

Trời đổ mưa khiến khu chợ vắng vẻ hơn thường lệ. Cốc Kiều bung ô, lần lượt ghé hết cửa hàng này đến cửa hàng khác. Chiếc ô cũ theo đó cũng liên tục được gập vào rồi lại mở ra. Tại mỗi cửa hàng, cô đều nhờ chủ quán giới thiệu những tựa game mới nhất, thầm ghi nhớ xem họ đang bán những loại nào và loại nào bán chạy nhất. Không chỉ nghe họ giới thiệu, cô còn lặng lẽ quan sát số lượng đĩa game còn lại trên kệ. Sợ quên, cứ mỗi lần bước ra khỏi cửa hàng, cô lại vội vàng ghi chép những thông tin vừa thu thập được vào sổ tay.

Cứ thế, cô đi miết từ cửa hàng này sang cửa hàng khác đến khi trời tối mịt, đôi chân rã rời mà mưa vẫn không ngừng rơi. Cốc Kiều gập ô, chen lên một chiếc xe buýt, để mặc nó đưa mình đi đâu thì đi. Cô biết tại một thành phố có hệ thống giao thông công cộng phát triển như thế này, dù chuyến xe có đưa cô đi bao xa, ắt cũng sẽ có một chuyến khác đưa cô trở về.

Vả lại, cô chọn xe buýt không hẳn chỉ vì muốn tiết kiệm tiền. Với một người mới đến như cô, xe buýt tựa như một cái chợ thông tin thu nhỏ, nơi có thể nghe ngóng được những câu chuyện mà người dân địa phương quan tâm nhất, biết đâu lại lượm lặt được vài tin tức hay ho chẳng hề xuất hiện trên mặt báo cũng không chừng.

Trên xe ồn ã tiếng người, nhưng để hiểu được tiếng địa phương lại là cả một thử thách với Cốc Kiều. Những âm thanh đó cứ không ngừng rót vào tai cô, lấn át cả tiếng mưa ngoài cửa sổ. Tuy chẳng hiểu gì, nhưng chính cảm giác mới mẻ khi nghe thứ giọng xa lạ ấy lại gieo vào lòng cô một niềm vui nho nhỏ. Qua lớp kính mờ hơi nước, Cốc Kiều nhìn thấy tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu. Cô từng đọc báo và biết rằng ngọn tháp này mới được khánh thành vào tháng Mười năm nay. Cô chợt nhớ Lạc Bồi Nhân cũng từng đến Thượng Hải vào năm 1992, khi ấy anh chưa thể chiêm ngưỡng công trình mà cô đang thấy lúc này.

Khách cứ lên rồi lại xuống, còn Cốc Kiều thì ngồi lì đến tận bến cuối. Cô lại đổi sang một chuyến xe khác, tiếp tục hành trình không mục đích, chỉ để ngắm nhìn thành phố này cho thật kỹ. Dần dà, người trên xe thưa dần, cuối cùng chiếc ghế sát cửa sổ cũng trống. Cốc Kiều ngồi vào đó, ngắm nhìn những ánh đèn neon nhấp nháy bên ngoài, rồi đưa ngón tay viết ba chữ lên mặt kính.

Sau vài lần đổi tuyến, rốt cuộc Cốc Kiều cũng bắt kịp chuyến xe cuối cùng về nhà nghỉ trước giờ đóng cửa. Từ trạm xe về nhà nghỉ còn một đoạn đường, cô lại bung ô, tạt vào một quán ăn vặt ven đường. Dưới ánh đèn vàng vọt, cô gọi một chén hoành thánh nhỏ ăn cho ấm bụng, xua đi chút hơi lạnh ẩm ướt trên người.

Thời tiết thế này mà được tắm nước nóng rồi cuộn mình trong chăn ấm thì còn gì bằng. Nhưng trớ trêu thay, nước phun ra từ vòi sen lại lạnh ngắt, và chăn đệm cũng lạnh lẽo không kém. Vách tường mỏng tang chẳng cách âm nổi, khiến tiếng r*n r* của cặp nam nữ phòng bên cứ thế vọng sang. Tất cả những âm thanh không nên nghe, cô đều nghe thấy không sót một tiếng.

Cô đành lấy máy nghe CD ra, nhưng bài hát vang lên bên tai lại là Khi tình yêu đã là dĩ vãng. Đĩa CD này do Trần Tinh tặng, trước đây cô chưa từng nghe.

“Rồi một ngày anh sẽ biết, cuộc đời không có em cũng chẳng khác gì…” 

Cốc Kiều dứt khoát nhấn nút tắt.

Cô nằm nghe những tiếng động lộn xộn, bắt đầu  kiểm kê lại các tựa game đã thấy ở chợ điện tử cùng doanh thu dự kiến của chúng.

Cùng chịu cảnh mất ngủ với Cốc Kiều còn có Peter Triệu. Lẽ ra, trong buổi ra mắt sản phẩm của Trường Hữu lần này, chỉ cần Giám đốc chi nhánh LC tại Trung Quốc là ông ta đến tham dự với tư cách nhà đầu tư là đủ rồi. Vậy mà Lạc Bồi Nhân, người của trụ sở khu vực châu Á – Thái Bình Dương, cũng đột ngột có mặt. Đây mới là chuyện đáng nói.

Peter Triệu là Giám đốc chi nhánh Quỹ đầu tư LC tại Thượng Hải, phụ trách toàn bộ mảng đầu tư của LC ở Trung Quốc. Dù LC vốn là một nhà sản xuất phần cứng lâu đời, nhưng mảng đầu tư của họ lại còn khá non trẻ so với các ngân hàng đầu tư kỳ cựu. Phải đến cuối những năm tám mươi, bộ phận này mới được tách ra khỏi công ty mẹ để chuyên trách đầu tư vào lĩnh vực công nghệ. Mảng kinh doanh tại châu Á – Thái Bình Dương lại càng muộn hơn, mãi đầu những năm chín mươi mới khởi động, với một chi nhánh duy nhất đặt tại Thượng Hải. Nếu khu vực châu Á – Thái Bình Dương đã bị xem là vùng rìa, thì thị trường Trung Quốc chẳng khác nào vùng rìa của rìa trên bản đồ kinh doanh của LC.

Vốn không mấy lạc quan về thị trường đầu tư công nghệ tại Trung Quốc, Peter vẫn luôn mong ngóng ngày được điều chuyển về lại trụ sở chính. Thế nhưng, tình hình hiện tại đã hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát của ông ta. Ông ta nghe phong thanh rằng chi nhánh Thượng Hải có nguy cơ bị giải thể. Cấp trên không hài lòng về Peter, không chỉ vì thành tích bết bát hiện tại, mà còn bởi ông ta không thể đưa ra một dự báo lợi nhuận đủ sức thuyết phục cho tương lai. Ông ta quả thật không muốn ở lại Thượng Hải, nhưng lại càng không muốn bị điều chuyển sau khi chi nhánh đóng cửa.

Tại trụ sở châu Á – Thái Bình Dương, có ít nhất hai kẻ luôn chực chờ gây khó dễ cho ông ta là Cohen và Lạc Bồi Nhân.

Peter từng có dịp cộng tác và sớm nghe nói về những thành tích của Lạc Bồi Nhân tại Singapore, nhưng anh chỉ mới gia nhập LC được hơn hai năm. Chẳng biết vì nguyên do gì mà mấy lão già bên trụ sở San Francisco lại coi trọng Lạc đến thế nữa.

Công ty phần mềm Trường Hữu là khoản đầu tư duy nhất của LC tại Trung Quốc có vẻ thành công. Song, trong mắt Peter thì cũng chỉ “có vẻ” thôi. Ông ta không mấy lạc quan về khả năng lên sàn chứng khoán của công ty này, chưa kể thương vụ này vốn do trụ sở châu Á – Thái Bình Dương chủ trì. Mâu thuẫn giữa ông ta và Lạc Bồi Nhân cũng từ đó mà nảy sinh. Ông ta từng xem nhẹ tiềm năng của công ty phần mềm này, nào ngờ chỉ trong vòng hai năm ngắn ngủi, nó lại trỗi dậy mạnh mẽ đến thế.

Chuyện này đương nhiên không thể trách Peter được. Những năm trước, chính sách hạn chế đầu tư nước ngoài còn quá ngặt nghèo, đặc biệt là với ngành của họ. Việc hợp nhất tỷ giá đồng nhân dân tệ cũng mới chỉ diễn ra trong năm nay. Giữa bối cảnh ấy, đầu tư mạo hiểm gần như là điều bất khả thi. Không để thua lỗ đã coi như không phụ lòng trụ sở chính rồi.

Peter đã cống hiến cho LC hơn mười năm, lại đến đây chịu khổ hơn hai năm trời, vậy mà công ty lại chẳng mảy may đếm xỉa đến công lao của ông ta.

Còn Cohen ở trụ sở khu vực châu Á – Thái Bình Dương chắc chắn sẽ chẳng nói đỡ cho ông ta lấy nửa lời. Vốn dĩ gã luôn coi nhẹ thị trường Trung Quốc, thậm chí còn từng đề nghị trụ sở San Francisco đóng cửa chi nhánh LC tại Thượng Hải. Những lúc không có người ngoài, Cohen nói năng cực kỳ khó nghe, dịch ra tiếng Trung thì đại ý là sớm vứt quách cái cục nợ ấy đi cho rảnh đời.

Peter châm thêm điếu thuốc, buột miệng văng một câu chửi thề học lỏm được của dân bản xứ: “Tổ sư nó!”. Buổi họp báo của Trường Hữu chỉ cần một mình ông ta là đủ. Lạc Bồi Nhân vốn đang trong kỳ nghỉ phép, giờ này vác mặt tới đây làm gì? Lẽ nào có liên quan đến ông ta? Lại còn tuyên bố tham dự với tư cách cá nhân chứ không đại diện cho công ty nữa chứ, ai mà biết được anh đang ủ mưu gì?

Sáng hôm sau, Cốc Kiều tỉnh giấc vì lạnh. Chiếc chăn mỏng chẳng đủ ấm, lạnh thế mà cô vẫn cứ nằm lì mãi không muốn dậy. Cô vô thức đưa tay sờ trán, cảm thấy hơi hâm hấp nóng. Chẳng buồn cặp nhiệt độ, cô uống vội một viên thuốc hạ sốt mình mang theo.

Cốc Kiều xốc lại tinh thần, dậy vệ sinh cá nhân rồi thay bộ đồ đã chuẩn bị sẵn. Đó là bộ vest màu vàng nhạt phối cùng áo khoác ngoài màu xanh sapphire, một sự kết hợp đầy táo bạo khiến người ta không thể không chú ý. Hôm qua đi dò la tình hình, cô chỉ sợ bị người khác để ý, còn hôm nay, cô lại sợ người ta không để ý đến mình.

Đằng sau chiếc gương nhỏ trong phòng trọ là tấm ảnh ố vàng của một ngôi sao nào đó. Cốc Kiều cầm gương lên, ngắm nghía khuôn mặt mình rồi mỉm cười với hình ảnh phản chiếu trong ấy.

Dù miệng đắng ngắt chẳng muốn ăn, Cốc Kiều vẫn quay lại quán đồ ăn nhẹ hôm qua. Cô buộc phải ăn chút gì đó, nếu không sẽ chẳng đủ sức trụ vững cả ngày dài. Ông bác ngồi bàn bên cạnh đang ăn cơm chan canh, lấy quẩy chấm nước tương rồi bỏ vào miệng nhai rau ráu với vẻ ngon lành. Thế nhưng, vẻ ngon lành ấy lại chẳng lây sang Cốc Kiều chút nào. Cô phải cố mãi mới uống hết chén sữa đậu nành mặn chát.

Trời vẫn còn sớm, Cốc Kiều tranh thủ đi bộ thêm một đoạn. Sợ chen chúc trên xe buýt sẽ làm nhàu áo khoác, cô quyết định bắt taxi. Đúng lúc đó, cô để ý thấy một cô gái đang nhìn mình. Cốc Kiều mỉm cười nhìn lại rồi chủ động bắt chuyện:

– Chào cô!

Cô gái kia rõ ràng không ngờ Cốc Kiều lại phản ứng như vậy, thoáng ngẩn người một chút rồi mới cười đáp:

– Chào cô!

Cô ta trạc tuổi Cốc Kiều, nhưng phong cách ăn mặc lại hoàn toàn trái ngược. Nếu trang phục của Cốc Kiều rực rỡ chói lọi, đập thẳng vào mắt người đối diện, thì cô gái kia chỉ mặc hai màu trắng xám, trông vô cùng giản dị.

Một chiếc taxi Santana đỏ dừng lại trước mặt họ. Đã chào hỏi nhau nên chẳng ai nỡ tranh xe với người kia. Cốc Kiều bèn lên tiếng trước:

– Cô định đi đâu?

– Hilton.

– Tôi cũng đến đó. Nếu không phiền thì mình đi chung xe nhé.

Lên xe, Cốc Kiều mới biết cô gái này tên Hứa Linh, là phóng viên của một tờ báo công nghệ, đến Hilton để tham dự buổi họp báo của một công ty phần mềm.

– Không phải là Trường Hữu đấy chứ?

– Ủa, sao cô biết?

– Tôi cũng đến đó mà.

– Vậy cô là…

– Tôi là đại lý phân phối của họ.

Một đại lý cấp dưới của không biết bao nhiêu đại lý cấp dưới khác.

Cả hai đều tỏ ra khá hứng thú với đối phương. Suốt quãng đường, Cốc Kiều chẳng màng ngắm cảnh ngoài cửa sổ mà chủ động trò chuyện với Hứa Linh về các chuỗi cửa hàng phần mềm ở nước ngoài. Cô rất muốn học hỏi kinh nghiệm từ họ, nhưng tài liệu trong tay lại quá ít ỏi.

Đang trò chuyện, Hứa Linh đột nhiên hỏi:

– Chẳng lẽ cô định mở chuỗi cửa hàng chuyên doanh phần mềm à?

Cốc Kiều không phủ nhận, chỉ mỉm cười hỏi lại:

– Cô thấy chuyện này có triển vọng không?

Cốc Kiều luôn tin việc này rất có tiềm năng. Nếu không phải cô thì sớm muộn gì cũng sẽ có người làm, nhưng cô hy vọng người đó là mình.

Hứa Linh sực nhớ ra điều gì, bèn nói với Cốc Kiều:

– Hôm nay có người của LC đến tham dự họp báo đấy. Trường Hữu là do họ đầu tư, mà dạo này LC đang tập trung rót vốn vào mảng công nghệ trong nước nên rất quan tâm đến thị trường này. Cô bán phần mềm, cũng xem như có liên quan còn gì.

Dạo trước, chi nhánh LC ở Thượng Hải còn chi một khoản phí quảng cáo cho tờ báo của Hứa Linh. Đổi lại, dĩ nhiên cô phải viết một bài dài cả trang để quảng bá cho họ.

Hứa Linh nói tiếp:

– Cô có thể tìm cơ hội bắt chuyện với Peter, ông ta là sếp của LC tại Trung Quốc. Giờ chưa được thì biết đâu sau này lại có cơ hội.

Cốc Kiều cũng đang có ý đó, nhưng vẫn ngần ngại:

– Đông người thế này, e là hôm nay tôi khó có cơ hội nói chuyện với ông ta.

– Buổi họp báo này lê thê lắm, phải mất cả ngày trời. Cô cứ đợi đến tiệc tối rồi hẵng bắt chuyện với ông ta, lúc đó sẽ vắng người hơn.

– Tiệc tối á?

Người của Trường Hữu chẳng hề nhắc gì đến tiệc tối trong thư mời. Dù tệp khách hàng chính của họ là các doanh nghiệp và viện nghiên cứu khoa học, nhưng đối xử với một đại lý bán lẻ như cô kiểu này thì cũng quá phân biệt rồi.

Dù Cốc Kiều thầm mắng Trường Hữu nhất bên trọng nhất bên khinh, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc:

– Cô xem có cách nào giúp tôi vào đó được không?

Thực ra, cô cũng không nghĩ chuyện này sẽ thành, nhưng vẫn hỏi thử xem sao, đằng nào cũng chẳng mất gì.

Hứa Linh suýt buột miệng nói “Để tôi đưa cô vào”, nhưng ở lại đó cả ngày thì chán quá, cô ta muốn chuồn về trước bữa tiệc tối để làm chuyện khác thú vị hơn.

Thấy Hứa Linh có vẻ khó xử, Cốc Kiều vội nói:

– Cô đã giúp tôi nhiều lắm rồi, chuyện này cứ để tôi tự lo.

Hứa Linh bỗng hỏi:

– Sao mặt cô đỏ vậy?

Cốc Kiều cười đáp:

– Do nóng quá ấy mà.

Cô thầm nghĩ viên thuốc hạ sốt này vô dụng thật, đến giờ vẫn chưa ngấm, chắc phải một lúc nữa mới hạ sốt. Cơn sốt lần này xem ra nặng hơn cô tưởng. May là cô vẫn còn một viên, cố gượng đến bữa tiệc tối chắc không thành vấn đề.

Hai người cứ thế trò chuyện đến tận cổng khách sạn, Cốc Kiều nhanh tay trả tiền xe trước.

Xuống xe, Hứa Linh rút ví định trả lại Cốc Kiều một nửa tiền xe. Để cho chẵn tiền, cô ta đưa dư ra hai tệ.

Cốc Kiều cười từ chối:

– Nói chuyện với cô rất vui, vả lại dù đi một mình thì tôi cũng mất ngần ấy tiền xe mà.

Không chỉ vui mà còn rất hữu ích. Cốc Kiều chợt nghĩ, sở dĩ cô buồn rầu vì không có tiền, ngoài những khó khăn thực tế, còn là vì bản tính cô vốn hào phóng. Trước kia, sự túng thiếu đã kìm hãm cái bản tính ấy, khiến cô có muốn hào phóng cũng chẳng được.

– Tiền xe này tôi được thanh toán mà.

Hứa Linh thầm nghĩ, nếu đến chi phí đi lại cũng không được chi trả thì cô ta đã chẳng đến đây làm gì. Tham dự họp báo chẳng qua cũng chỉ để viết bài quảng cáo. Trong mắt cô ta, việc này chẳng dính dáng gì đến chuyện làm báo cả.

Cốc Kiều dúi hóa đơn vào tay Hứa Linh nhưng nhất quyết không nhận tiền cô ta đưa.

Khách sạn này tất nhiên khác một trời một vực với cái nhà nghỉ của Cốc Kiều, mà cũng chẳng giống khách sạn quốc tế cô từng thuê phòng trước đây. Nơi này dù mới được tu sửa gần đây nhưng vẫn không giấu nổi dấu vết của mấy chục năm lịch sử.

Tâm trí Cốc Kiều cứ quẩn quanh mãi một câu hỏi làm sao để tham dự bữa tiệc tối, mãi cho đến khi một bóng lưng quá đỗi quen thuộc lọt vào tầm mắt cô. Với kinh nghiệm bán quần áo trước đây, ấn tượng của cô về vóc dáng một người còn sâu sắc hơn cả khuôn mặt.

Cốc Kiều chỉ hình dung ra một kịch bản duy nhất cho cuộc tái ngộ với Lạc Bồi Nhân. Cô đã nghiêm túc suy tính về tương lai của mình và cả của anh. Khi gặp lại, việc đầu tiên cô làm là hoàn trả cho anh phần hoa hồng mà anh đáng được hưởng. Những điều cô nói được làm được không nhiều, nhưng riêng việc làm cho số vốn của anh tăng gấp bốn lần thì cô đã làm được. Còn sau đó thế nào, cô lại chẳng thể hình dung nổi, có lẽ vì giữa họ có quá ít điểm giao nhau. Dù anh và cô đã không còn bị lệch múi giờ, khoảng cách thực tế vẫn quá đỗi xa xôi.

Số vốn Lạc Bồi Nhân đưa cùng khoản tiền lời sinh ra từ đó, Cốc Kiều không hề đụng đến một xu, tất cả đều được gửi vào ngân hàng. Ban đầu là gửi không kỳ hạn, sau vì anh không về nước ăn Tết nên cô chuyển hết sang tiết kiệm có kỳ hạn. Tháng Năm năm 1993, lãi suất tiền gửi một năm tại ngân hàng cô chọn đã vượt quá mười phần trăm. Cũng vì chuyện này, cô đã gọi điện cho Bành Châu, khuyên anh ta từ bỏ việc kinh doanh ở Hải Nam để trở về. Nhà nước khuyến khích gửi tiết kiệm, siết chặt cho vay, mà ngành bất động sản chuyên đầu cơ đất đai lại chủ yếu dựa vào vốn vay. Với kiến thức tài chính nông cạn học lỏm từ sách báo, Cốc Kiều cảm thấy cơn sốt kiếm tiền như vũ bão ở Hải Nam có thể sắp biến động. Dĩ nhiên, Bành Châu chẳng mảy may để tâm đến chút nghi ngờ cỏn con này của cô.

May thay lãi suất cứ liên tục tăng, đến lần tái tục kỳ hạn một năm tiếp theo, Cốc Kiều cũng chẳng thấy tiếc nuối lắm vì đã không gửi kỳ hạn hai năm ngay từ đầu.

Hứa Linh nhìn theo ánh mắt Cốc Kiều, nói đùa:

– Đàn ông mặc vest, dáng người chỉ cần tàm tạm là nhìn từ sau lưng ai cũng phong độ ngời ngời hết. Nhưng ngó mặt thì chưa chắc đâu nhé.

Cốc Kiều thừa biết mặt Lạc Bồi Nhân trông ra sao. Cô cứ dõi mắt nhìn theo mãi cho đến khi anh tiến về khu vực thang máy rồi quay người lại.

Chẳng hiểu sao, Cốc Kiều lại thấy gương mặt ấy hơi khác trong ký ức. Có lẽ khí chất của anh đã sắc bén hơn, chẳng còn chút liên quan nào đến sự dịu dàng mà cô hằng mường tượng.

Cốc Kiều đứng chôn chân tại chỗ. Gặp lại nhau giữa chốn đông người thế này thật khó xử, nhưng vì không lường trước được chuyện này nên cô cũng đành phó mặc cho sự ngượng ngùng ấy tiếp diễn. Chiếc cà vạt trên cổ anh được thắt rất khéo. Thuở mới thuê sạp ngoài chợ, Cốc Kiều cũng từng bán cà vạt loại mười tệ ba chiếc. Sạp của cô đắt hàng cũng nhờ tài hướng dẫn khách cách thắt cà vạt. Cô chưa thấy anh ăn mặc trang trọng thế này bao giờ.

Mãi đến tận lúc chia tay, Cốc Kiều vẫn chưa cảm nhận được khoảng cách giữa hai người xa xôi đến thế nào. Hồi ấy, cô không nhìn thấy biểu cảm của anh qua điện thoại, nên trong ký ức của cô, họ vẫn luôn gần gũi. Ngay cả khi họ chưa hẹn hò, anh cũng chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt như hôm nay.

Anh không phớt lờ cô, nhưng phải diễn tả thế nào nhỉ? Ánh mắt anh nhìn cô giống hệt một bác sĩ khoa não đang săm soi hộp sọ bệnh nhân, song cái nhìn đó không xuất phát từ tình cảm. Trước đây anh cũng cúi đầu nhìn cô, nhưng hoàn toàn khác với hôm nay.

Cửa thang máy mở ra. Cốc Kiều không biết Lạc Bồi Nhân định lên tầng mấy, chỉ đoán rằng có lẽ họ sẽ tách ra trong thang máy và cô sẽ chẳng còn thấy anh nữa. Cô thấy mình buộc phải nói điều gì đó, nhưng biết nói gì bây giờ? Chẳng lẽ lại hỏi: “Em vẫn còn giữ phần hoa hồng của anh, chúng ta nói chuyện một lát được không?” Đến giờ cô mới hiểu vì sao mình vẫn còn giữ khoản tiền đó thay vì quyên góp hay đưa cho người nhà anh. Bởi chỉ có như vậy, họ mới có một cái cớ để nói chuyện khi gặp lại nhau. Dù anh từ chối, cô vẫn có thể vin vào đó để kéo dài cuộc trò chuyện.

Nếu không thì gặp lại nhau biết nói gì đây? Gần ba năm qua cô chẳng hề hay biết anh đã làm những gì, đến cả chuyện anh đã yêu ai khác chưa, cô cũng mù tịt.

Ngay trước khi bước vào thang máy, Cốc Kiều bỗng gọi lớn:

– Anh họ!

Tiếng gọi to đến mức chính cô cũng giật mình.

Bộ đồ cô đang mặc vốn đã bắt mắt, tiếng “anh họ” này lại càng khiến mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cô.

Cốc Kiều lại mắc bệnh nghề nghiệp cũ, chăm chú ngắm nghía bộ vest của anh. Chất liệu thượng hạng, đường may tinh tế, với phom dáng này, ngay cả người không sở hữu vóc dáng trời cho như anh thì mặc lên cũng sẽ không tệ. Lần đầu tiên, cô nhận ra dường như mình đã đánh mất cả dũng khí để nhìn thẳng vào mắt một người. Cô chỉ dám nhìn quần áo của anh, tiện thể đưa ra kết luận rằng bộ đồ này hẳn rất đắt tiền.

Gọi một tiếng “anh họ” to như vậy mà chẳng ai thèm thưa thì đúng là quê độ thật.

Cốc Kiều gần như bị dòng người đẩy vào thang máy. Lạc Bồi Nhân giơ tay che chắn cho cô, động tác nhanh đến mức khi cô ngước lên nhìn thì tay anh đã nằm gọn trong túi quần tự lúc nào. Cô nghe thấy Lạc Bồi Nhân hỏi:

– Lên tầng mấy?

Dẫu ban nãy thấy Lạc Bồi Nhân đứng chờ thang máy cùng người khác, Cốc Kiều vẫn vô thức cho rằng anh đang hỏi mình. Dù thấy ngón tay anh đã nhấn đúng tầng cô cần đến, cô vẫn lặp lại con số ấy một lần nữa.

Hứa Linh cảm thấy cặp anh em họ này thật kỳ quặc, đến độ cô ta hồ nghi rằng “anh họ” chẳng phải là cách gọi họ hàng mà chỉ là một biệt danh. Có không ít người cao hơn anh họ Cốc Kiều, nhưng chẳng hiểu sao, Hứa Linh vẫn cảm nhận được một áp lực vô hình toát ra từ anh. Có những người chỉ cần đứng yên một chỗ cũng đủ sức làm thay đổi cả bầu không khí. Hứa Linh vẫn thích những người có thể mang lại niềm vui cho người khác hơn, dẫu anh họ Cốc Kiều không chỉ có mỗi cái bóng lưng đẹp. So ra, cô ta vẫn thích tính cách như của Cốc Kiều hơn.

Đầu óc Cốc Kiều nảy số rất nhanh. Anh và cô cùng lên một tầng, lẽ nào anh cũng đến tham dự buổi họp báo đó?

Trước khi thang máy dừng ở tầng cô cần đến, anh không nói thêm với cô một lời nào. Vừa ra khỏi thang máy, Cốc Kiều lập tức lục tìm danh thiếp trong túi xách, động tác nhanh nhẹn đến mức khiến Hứa Linh phải ngỡ ngàng.

– Anh họ, đây là danh thiếp của em ạ.

Trên đó có in cả số máy nhắn tin lẫn số điện thoại di động của cô. Dù cước chuyển vùng rất đắt đỏ, cô vẫn hy vọng anh sẽ gọi cho mình.

Ánh mắt Lạc Bồi Nhân chỉ lướt qua tấm danh thiếp chừng nửa giây, nhưng Cốc Kiều vẫn kịp trông thấy nụ cười khẩy thoáng hiện rồi tắt ngấm trên môi anh.

Điều duy nhất an ủi Cốc Kiều là anh đã không trả lại tấm danh thiếp ấy.

Khi làm thủ tục đăng ký, Hứa Linh liếc thấy thư mời trên tay người anh họ kia. Hóa ra Cốc Kiều chẳng cần tìm đâu xa, chính anh họ cô cũng có thể đưa cô vào tham dự buổi tiệc tối, miễn là anh đồng ý.