Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 483
topicLàm Ruộng Khiến Người Làm Giàu - Chương 483 :
“Đồng đại ca, em muốn mua mấy cái máy, huynh biết đó, Thủy Quả Trai của em sắp khai trương, có thể sẽ cần mấy cái.”
Đồng Cẩm Nguyên cười: “Trước khi ta lên kinh thành cũng đã bảo sư phó làm sẵn cho muội rồi, đang để ở trong phủ, lần sau ta mang qua cho muội.”
Phòng Ngôn nghe được sự chu đáo của Đồng Cẩm Nguyên, cười: “Được, vậy đa tạ Đồng đại ca.”
Trên đường trở về, Phòng Nhị Hà nói với Phòng Ngôn: “Đồng thiếu gia năm nay hai mươi tuổi rồi nhỉ, còn con năm nay mới mười ba.”
Phòng Ngôn giả vờ không biết cha mình đang nói gì: “Chắc là vậy ạ.”
Phòng Nhị Hà nghi hoặc: “Nhà bọn họ đến giờ vẫn không có động tĩnh gì, có phải là không muốn kết thân với nhà chúng ta không?”
Nói thật, Phòng Nhị Hà đối với Đồng Cẩm Nguyên vô cùng hài lòng. Mấy năm nay biểu hiện của Đồng Cẩm Nguyên rất đáng khen ngợi, không chọn ra được tật xấu nào. Chỉ là, từ năm ngoái sau khi ông đề cập vài lần chuyện hôn sự của Đồng Cẩm Nguyên và con gái út nhà mình, hình như năm nay nhà bọn họ không nhắc lại nữa.
Người đến cửa cầu hôn con gái nhiều, Phòng Nhị Hà sầu. Mà nếu không ai đến, Phòng Nhị Hà lại càng sầu hơn.
Phòng Ngôn nghe cha mình nói, cười: “Cha, năm nay mới qua mấy ngày, còn chưa ra khỏi tháng Giêng đâu, cha vội gì chứ!”
Phòng Nhị Hà gần đây bận rộn chuyện khai trương cửa hàng ở kinh thành, cảm giác như đã qua rất lâu. Lúc này nghe con gái nói, mới bừng tỉnh: “Con nói có lý, là cha có chút nóng vội.”
Nói chính xác thì, Phòng Nhị Hà là đang sốt ruột thay cho Đồng Cẩm Nguyên.
“Sao vậy, cha sợ con gái gả không được à?”
Phòng Nhị Hà xoa xoa tóc con gái út: “Sao có thể, cha ngược lại còn hy vọng con cả đời không xuất giá, cùng lắm thì cha nuôi.”
“Thật sao?” Phòng Ngôn không tin nổi. Cha nàng vừa nãy không phải còn mang bộ dạng sợ nàng không gả được sao, sao lúc này lại đột nhiên đổi tính.
Đề cập đến chủ đề này, Phòng Nhị Hà thở dài: “Tất nhiên là thật. Chỉ là, sợ tâm tư của các con sớm đã không còn ở nhà. Cha nếu cản các con xuất giá, đến lúc đó chẳng phải các con sẽ oán cha sao?”
Phòng Ngôn nghe Phòng Nhị Hà nói, làm nũng: “Cha yên tâm, con khẳng định sẽ không oán cha. Cha là người cha tốt nhất trên đời này.”
Những lời này của Phòng Ngôn tự nhiên làm cho Phòng Nhị Hà mát lòng mát dạ.
Chờ đến ngày hôm sau, Phòng Nhị Hà liền bắt đầu bận rộn việc mở rộng tường rào ở ngoại ô kinh thành. Bởi vì qua mấy ngày nay, ông phát hiện rau dại trong cửa hàng thật sự bán ngày càng chạy.
Tuy nói có một phần nguyên nhân là vì hiện giờ đang là mùa đông, mọi người rất ít khi thấy được rau xanh, cho nên rau dại nhà bọn họ mới bán nhanh hơn. Nhưng mà, dựa theo kinh nghiệm trước đây để phán đoán, đây tuyệt đối không chỉ là nguyên nhân do mùa đông không có rau xanh, mà là người đến mua rau dại thật sự rất đông.
Ông cũng coi như đã nhìn ra, ở kinh thành người có quyền thế nhiều, người có tiền cũng rất nhiều. Cuộc sống của bọn họ không giống như ở nơi nhỏ bé của bọn ông, chỉ là vì ấm no. Người kinh thành còn có rất nhiều nhu cầu hưởng thụ.
Hơn nữa, các gia tộc lớn tương đối nhiều, một nhà chỉ tính chủ tử cũng đã mấy chục người, mỗi ngày có thể mua mười cân. Đại gia tộc nhiều như vậy, người mua cũng nhiều lên. Lúc này mới vừa khai trương không bao lâu, rất nhiều người ở kinh thành thậm chí còn chưa biết rau dại nhà bọn họ có hiệu quả thần kỳ như vậy, chờ đến khi mọi người truyền tai nhau, khẳng định người đến mua rau dại sẽ ngày càng nhiều.
Cho nên, việc mở rộng thêm đất đai là rất cấp bách.
Phòng Nhị Hà tính toán trong nhà, lại cùng Phòng Ngôn và hai đứa con trai thương thảo một chút, cuối cùng quyết định mở rộng thêm mười mẫu đất ở phía sau. Đây không phải là vì mỗi ngày đều có thể bán hết hai mươi mẫu rau. Trên thực tế, nếu chỉ nói bán rau dại, mười mẫu đất cũng bán không hết. Sở dĩ làm nhiều như vậy, là vì còn muốn xây một chuồng gà thật lớn và một chuồng heo thật lớn.
Cùng với đó, một phần rau dại trong đó là để cho gà và heo ăn. Như vậy, sau này bọn họ bán rau dại có thể chỉ chọn loại tươi ngon nhất để bán, những cây già sẽ dùng hết cho gà và heo ăn.