Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 650
topicBà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 650 :
Chu Kiều Kiều giả vờ làm ra vẻ sùng bái.
Nhấp một ngụm trà.
Khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhìn ánh cam vàng vừa ló dạng bên kia sườn núi.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, nàng nghĩ, bọn đại ca đi đường hẳn là sẽ rất thuận lợi.
Nhóm người Chu Đại Sơn đi đường quả thực rất thuận lợi, ngay cả mưa gió cũng chưa từng gặp, vững vàng ổn định đến kinh thành sau bốn ngày.
Mặc Ngọc đón hắn ở cửa thành: "Ta còn sợ các huynh sẽ không đến kịp, may quá."
Chu Đại Sơn đã lâu không gặp Mặc Ngọc, nay gặp lại hắn, cảm thấy hắn dường như chững chạc hơn, anh tuấn hơn.
"Mặc Ngọc, đã lâu không gặp."
Mặc Ngọc chắp tay: "Chu đại ca, vẫn bình an chứ."
"Ha ha ha, bình an, bình an."
"Đi, ta đưa các huynh đi giao rượu trước, ta cũng biết các huynh thuê người, thời gian gấp rút, trà cũng đã kiểm kê xong cho các huynh rồi, huynh không cần xem lại, cứ việc mang về là được."
Chu Đại Sơn lại thở phào nhẹ nhõm.
Đối với việc bọn Mặc Ngọc chu đáo như vậy, hắn vẫn vô cùng cảm kích.
"Ta thật không biết nên cảm tạ các đệ thế nào nữa."
Bọn họ vừa hàn huyên, vừa đi vào kinh thành.
Trên đường đi, hắn giới thiệu cho Chu Đại Sơn biết lần này người cần rượu là nhà nào, trà là tìm ai lấy, lấy giá bao nhiêu.
"Trên mỗi hũ trà đều viết số thứ tự, ta đã viết rõ mỗi số thứ tự đại diện cho loại trà nào, giá nhập bao nhiêu, giá bán ở kinh thành bao nhiêu vào một tờ giấy rồi, đến lúc đó huynh cứ trực tiếp mang về là được."
...
Bọn họ đi giao hàng, nhận tiền xong, Mặc Ngọc liền đưa bọn họ đến Thiên Hương Lâu ăn cơm.
Thượng Quan Khuynh Thành đã bế con đợi bọn họ ở phòng Thiên tự số hai từ sớm.
"Oa, đây chính là con của hai người sao, đúng là đầu hổ não hổ, giống Khuynh Thành, rất đẹp."
Chu Đại Sơn vốn định bế đứa bé, nhưng đi đường cả người bẩn thỉu, sợ làm bẩn đứa bé, liền thu tay về.
Mặc Ngọc nói với Chu Đại Sơn: "Tầng ba và tầng bốn của t.ửu lầu này đều là phòng trọ, ta đã đặt cho các huynh phòng số ba, bốn, năm, sáu.
Mấy người các huynh cứ lên trên rửa mặt chải đầu một chút, rồi hẵng xuống ăn cơm."
Dọc đường phong trần mệt mỏi, bọn họ chắc chắn cũng muốn tắm rửa trước.
Thế là Chu Đại Sơn cũng không khách sáo với Mặc Ngọc.
Chào hỏi một tiếng, lúc này mới dẫn những người khác lên lầu rửa mặt.
Nhiều người rửa mặt như vậy cũng không phải chuyện đơn giản, tròn nửa canh giờ sau bọn họ mới đi xuống.
Những người khác đều đi xuống đại sảnh dưới lầu ăn cơm, Chu Đại Sơn thì ăn cùng Mặc Ngọc và Khuynh Thành trong phòng riêng.
"Tiểu nhị, lên món nóng đi."
Mặc Ngọc gọi vọng ra ngoài một tiếng.
"Được rồi Mặc công t.ử."
Tiểu nhị đáp lời rồi đi ngay.
Thượng Quan Khuynh Thành lúc này mới đưa đứa bé cho Chu Đại Sơn bế: "Chu đại ca cũng bế đứa bé chút đi, đợi huynh về miêu tả lại cho tỷ tỷ.
Vậy coi như tỷ ấy cũng đã bế đứa bé rồi."
Chu Đại Sơn cười đón lấy.
Đứa nhỏ bây giờ còn bé, được quấn trong tã vải bông giặt mềm mại, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ đáng yêu.
Hiện tại thực ra nhìn không rõ lắm là giống ai, nhưng điểm rõ ràng nhất chính là cái miệng nhỏ của nó, hồng hồng, hình dáng giống hệt Thượng Quan Khuynh Thành.
"Tốt tốt tốt, trắng trẻo sạch sẽ, ngũ quan chỉnh tề, hiện tại ấy à, nhìn miệng thì giống Khuynh Thành hơn một chút, những chỗ khác... vẫn chưa nhìn ra."
Thượng Quan Khuynh Thành cười mời hắn ngồi.
"Đợi thằng bé thức dậy chơi với huynh thì sẽ rõ ràng hơn, mắt rất giống Mặc Ngọc."
Chu Đại Sơn ngẩng đầu, nhìn Mặc Ngọc, lại nhìn Thượng Quan Khuynh Thành.
"Vậy thì tốt quá, mắt Mặc Ngọc đẹp, giống Mặc Ngọc là tốt, ha ha ha."
Mặc Ngọc có đôi mắt đan phượng, vô cùng sáng ngời, nhìn một cái liền thấy sáng rực có thần, quý khí bức người.
Quả nhiên là con do người ưu tú sinh ra, chỉ riêng tướng mạo đã rất ưu tú rồi.
Mặc Ngọc nói: "Tỷ tỷ gửi thư, lại gửi rượu cho chúng ta, chúng ta liền nghĩ giúp tỷ tỷ mở rộng việc buôn bán rượu ở kinh thành.
Hiện tại phàm là người nhà chúng ta mở tiệc, đều sẽ ưu tiên chọn rượu của tỷ tỷ.
Sau này, các huynh phải chuẩn bị tinh thần thường xuyên chạy tới kinh thành rồi."
Điểm này, thật ra lần trước khi Chu Kiều Kiều bàn bạc với hắn chuyện gửi rượu cho Khuynh Thành bọn họ đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.
Chỉ là không ngờ sự việc tiến triển thuận lợi như vậy, nhanh như vậy mà thôi.
"Cảm ơn, cảm ơn."
Chu Đại Sơn đang bế đứa bé cũng không tiện đứng dậy chắp tay cảm tạ bọn họ.
Nhưng ngoài miệng vẫn phải nói.
Kiều Kiều đã tính toán, nếu không tính tiền mua đất, tiền vốn xây hầm rượu, chỉ tính tiền vốn một cân rượu, cũng chính là quả, rượu, phụ liệu, nhân công và đồ chứa, một cân rượu đại khái cần khoảng 200 văn tiền vốn.
Bọn họ bán là một lượng bạc một cân.
Cho nên lợi nhuận ròng của bọn họ là tám mươi phần trăm.
Đây là chuyện làm ăn ở huyện nhà bọn họ.
Nếu như ở kinh thành, bọn họ phải tính thêm chi phí tiêu sư.
Giống như lần này, 500 cân rượu bán được 500 lượng bạc, lợi nhuận ròng vốn dĩ là 400 lượng, nhưng phải trừ đi tiền tiêu sư và chi phí ăn ở mấy ngày trên đường...
Đại khái là khoảng một trăm lượng bạc, cũng tức là còn lại ba trăm lượng lợi nhuận ròng.
Nhưng nếu tính thêm cả lợi nhuận từ số trà mang về thì sao? Đó lại là một con số không nhỏ.
"Đúng rồi, hai ngày trước ta nhận được thư của tỷ tỷ, nói về chuyện của Tiểu Địa Qua, các huynh định làm thế nào?"
Chu Đại Sơn vừa nghe chuyện này, cũng vội vàng quay đầu nhìn nàng ấy: "Kiều Kiều nói muốn giúp bọn họ, nhưng vẫn phải điều tra ý nguyện của Tiểu Địa Qua trước đã."
Thượng Quan Khuynh Thành nói: "Hôm qua ta đi dự tiệc ở nhà Hộ bộ thị lang, có gặp được Tiểu Địa Qua, đã trò chuyện với muội ấy."
Vừa nhắc đến đây, đáy mắt nàng ấy cũng hiện lên vẻ không đành lòng.
Chu Đại Sơn vừa nghe giọng điệu của nàng ấy liền biết không ổn.
"Con bé thế nào?"
Thượng Quan Khuynh Thành và Mặc Ngọc nhìn nhau, sau đó mới quyết định nói thật với Chu Đại Sơn: "Không tốt."
"Không tốt thế nào?"
Thượng Quan Khuynh Thành: "Muội ấy cho ta xem vết thương trên người, ở chỗ bị y phục che khuất, rất nhiều vết roi.
Muội ấy nói mẹ kế thường xuyên đ.á.n.h mắng muội ấy, cha muội ấy nhìn thấy cũng chỉ bảo muội ấy nhịn một chút, nói chỉ cần mẹ kế hả giận là xong.
Nhưng nàng ta dường như vĩnh viễn không có lúc nào hả giận, lần nào cũng là vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới.
Chu đại ca, hiện giờ nếu các huynh thật sự muốn cứu muội ấy, ta nguyện ý nghĩ cách đưa muội ấy ra..."
Chu Đại Sơn nhíu mày...
Hắn không biết.
Trước khi đi Kiều Kiều cũng không nói, hắn không biết nên làm thế nào.
"Vậy nếu dựa vào sự hiểu biết của muội đối với Kiều Kiều, muội cảm thấy nếu là muội ấy, lần này có trực tiếp đưa con bé đi không?"
Thượng Quan Khuynh Thành mím môi, gật đầu: "Sẽ, nếu là tỷ tỷ, lần này tỷ ấy sẽ đưa Tiểu Địa Qua đi."
Chu Đại Sơn nghe lời này, liền quay sang đồng ý ngay.
Tuyền Lê
"Muội hiểu nó nhất, muội đã nói nó sẽ đồng ý, vậy thì nghe theo muội, chỉ là đưa ra thế nào? Điểm này chỉ sợ phải suy nghĩ cho kỹ."
Thượng Quan Khuynh Thành: "Cái này không khó, giao cho chúng ta, khi nào huynh đi? Đến lúc đó chúng ta giấu muội ấy trong xe bò của huynh."
Chu Đại Sơn: "Tối nay nghỉ ngơi một đêm, giờ Thìn sáng mai tập hợp ở cổng thành đi."
Thượng Quan Khuynh Thành gật đầu.
Sáng sớm hôm sau, nhóm người Chu Đại Sơn đợi bọn họ ở cổng thành.
"Chu đại ca, chúng ta còn đợi cái gì?"
Hách Điền nhịn không được hỏi.
Chu Đại Sơn cũng không dám nói ngay bây giờ là bọn họ muốn bắt cóc một đứa trẻ về, bèn nói: "Ồ, bọn Khuynh Thành nói muốn tiễn chúng ta, ta đợi bọn họ đấy." Hách Điền "ồ" một tiếng, sau đó liền quay lại bên cạnh càng xe bò đợi.
Ngay khi Chu Đại Sơn nghi ngờ có phải bọn họ đã thất bại hay không, thì Mặc Ngọc cưỡi ngựa đến, trên người hắn khoác áo choàng đen.
Áo choàng có chút rộng.
"Chu đại ca."
Mặc Ngọc ghìm c.h.ặ.t dây cương ngựa, Chu Đại Sơn lúc này mới nhìn rõ người trong lòng hắn.
Mặc Ngọc ra hiệu cho Chu Đại Sơn bằng ánh mắt.
Hơi mở rộng áo choàng một chút.
Lúc này mới lộ ra Tiểu Địa Qua vẻ mặt kinh hãi bên trong.
May mà lúc này thời gian còn sớm, người xuất thành chưa ra, người vào thành còn đang trên đường, cho nên cửa thành không có mấy người.
Bọn họ cũng không tỏ ra đột ngột.
"Chu thúc..."
Tiểu Địa Qua khi nhìn thấy người quen thuộc, lập tức mắt ngấn lệ.
Mặc Ngọc không cho bọn họ thời gian hàn huyên, nói thẳng: "Mau đi đi! Ta sẽ nghĩ cách kéo dài thời gian với người bên mẹ kế muội ấy."
Chu Đại Sơn gật đầu: "Ừm, được, cảm ơn đệ."
Hắn đưa tay ra: "Tiểu Địa Qua, thúc đưa con về tìm nương con được không?"
Tiểu Địa Qua rưng rưng gật đầu, vươn tay: "Cảm ơn Chu thúc."
Chu Đại Sơn bế con bé xuống.
Trong lòng Chu Đại Sơn, Tiểu Địa Qua ngẩng đầu nhìn Mặc Ngọc: "Đa tạ Mặc Ngọc thúc thúc cứu mạng, kiếp sau Tiểu Địa Qua nguyện kết cỏ ngậm vành để báo đáp."
Nó bây giờ chỉ có niềm vui sướng thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Còn có niềm hạnh phúc sắp được gặp nương.
Nó cuối cùng cũng có thể ở bên nương lần nữa rồi.
Nó vui quá.
Mặc Ngọc xua tay: "Không cần, mau đi đi."
Chu Đại Sơn cảm tạ xong liền vội vàng bế đứa trẻ lên xe bò.
Người đ.á.n.h xe bò phía trước cũng không biết trong xe phía sau có thêm một đứa trẻ, chỉ nghe Chu Đại Sơn bảo đi liền đ.á.n.h xe đi.
Mặc Ngọc nhìn bọn họ rời đi xong, lúc này mới quay đầu ngựa trở về.
Vừa rồi hắn nhân lúc mẹ kế Tiểu Địa Qua đưa con bé ra ngoài mua đồ cho con bé đã lén dùng kế đưa con bé đi.
Mẹ kế của con bé ấy à, tuy ở nhà thì không phải là người, nhưng hễ ra ngoài thì lại tỏ ra hào phóng khéo léo, dịu dàng từ ái.
Chính vì nàng ta làm bộ mặt bên ngoài quá tốt, hắn muốn đòi Tiểu Địa Qua về một cách đường đường chính chính cũng không được.
Tuyền Lê
Haizz, hết cách, hắn cũng đành làm một lần kẻ buôn người vậy.
Nói ra thì, đây là lần đầu tiên hắn làm chuyện quá đáng như vậy, trong lòng cảm thấy có chút k*ch th*ch.
Về phía Chu Kiều Kiều, hai ngày sau nàng nhận được thư Khuynh Thành gửi tới.
Đúng vậy, hôm đó sau khi bàn bạc xong xuôi với Chu Đại Sơn trở về, nàng ấy liền lập tức viết một bức thư cho Chu Kiều Kiều, cho người phi ngựa nhanh mang về cho Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều vừa nhận được thư.
Liền lập tức tìm Đổng Song.
"Cái gì? Ngươi nói là, ta sắp được gặp Tiểu Địa Qua của ta rồi? Con bé có thể trở về?"
Chu Kiều Kiều đưa thư cho nàng ta xem.
"Ta... ta không biết chữ."
Chu Kiều Kiều lúc này mới nhớ ra.
Thế là bèn tự mình giải thích cho nàng ta.
"Ta từng viết thư cho Khuynh Thành, nhờ muội ấy ở bên đó nghe ngóng ý nguyện của bản thân Tiểu Địa Qua, xem con bé có muốn trở về không.
Nếu con bé muốn trở về tìm ngươi, thì sẽ nghĩ cách, giúp các ngươi một phen.
Ai ngờ lần này đại ca ta đi kinh thành giao rượu, Khuynh Thành liền trực tiếp bảo đại ca ta đưa con bé về.
Nhưng Khuynh Thành nói hiện tại nhạc gia của Chu Hiếu ngày càng tốt lên, chỉ sợ Chu Hiếu cũng sẽ phái người về tìm các ngươi, cho nên khuyên các ngươi đừng ở lại thôn Chu gia, tốt nhất là tìm một nơi khác Chu Hiếu không biết..."
Đổng Song nghe đến ngẩn ngơ.
Hồi lâu mới phản ứng lại.
Trực tiếp dập đầu với Chu Kiều Kiều: "Cảm ơn, cảm ơn ngươi vì những gì đã làm cho mẹ con ta, sau này ta có làm trâu làm ngựa cũng nhất định sẽ báo đáp ngươi."
Chu Kiều Kiều vội vàng đỡ nàng ta dậy.
Khẽ thở dài.
"Nhưng các ngươi có chỗ nào để đi không?"
Điểm này mới là điều nàng lo lắng nhất.
Bởi vì nếu đến nhà họ hàng, đến lúc đó Chu Hiếu chắc chắn cũng sẽ tìm tới.
Thế thì phiền phức lắm.
Đổng Song được Chu Kiều Kiều đỡ dậy ngồi trên tảng đá lớn bên cạnh.
Nghĩ rất lâu.
Vẫn lắc đầu: "Họ hàng thì tuyệt đối không thể đến nương nhờ, Chu Hiếu đến lúc đó chắc chắn sẽ tìm đến từng nhà.
Nhưng ngoài ra, ta cũng không có bạn bè nào mà Chu Hiếu không biết..."
Nàng ta bây giờ hận quá, hận bản thân những năm này tại sao không đi lại nhiều hơn, kết bạn nhiều hơn.
Nếu không cũng sẽ không đến lúc xảy ra chuyện lại chẳng có lấy một chỗ dựa.
Chu Kiều Kiều nghĩ nghĩ: "Thế này đi, ta có quen một chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c ở huyện Trung Thành, nhà họ có đất trồng d.ư.ợ.c liệu riêng.
Nhà họ quanh năm tuyển d.ư.ợ.c nông, ngươi có muốn..."
Lời Chu Kiều Kiều còn chưa nói xong, Đổng Song đã tiếp lời Chu Kiều Kiều: "Ta muốn, chỉ cần có thể thoát khỏi Chu Hiếu, ta đương nhiên muốn."
Chu Kiều Kiều nghe vậy, gật đầu, sau đó nói với nàng ta: "Vậy ngươi chuẩn bị đi, đại ca ta chắc khoảng hai ba ngày nữa là đến, đến lúc đó chúng ta trực tiếp đi đón người trên đường, không cần quay về nữa."
Đổng Song cái gì cũng nghe theo Chu Kiều Kiều.
Thế là ngày hôm sau, nàng bảo Đổng Song đến ngôi miếu ở Thập Lý Thôn đợi nàng, nàng đi tìm chưởng quầy Vĩnh An Đường chốt lại chuyện thu nhận mẹ con nàng ta trước.
Đổng Song nói rõ chuyện này với thẩm nương.
"Vậy nhỡ Chu Hiếu về tìm con thì sao? Ta phải nói thế nào?"
Bà rất mong nhìn thấy mẹ con Đổng Song và Tiểu Địa Qua đoàn tụ, nhưng bà cũng sợ bị Chu Hiếu gây phiền phức.
Dù sao lúc đầu bà thu nhận Đổng Song cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Đổng Song nghĩ nghĩ, nói: "Lát nữa con ra khỏi cửa sẽ giả vờ căng thẳng mất kiểm soát, chắc chắn sẽ có người hỏi con bị làm sao.
Đến lúc đó con sẽ nói với họ con mơ thấy Tiểu Địa Qua xảy ra chuyện, con phải đi kinh thành tìm Tiểu Địa Qua.
Bọn họ chắc chắn sẽ không nghi ngờ, người cứ theo lời con nói là được."
Thẩm nương lúc này mới gật đầu.
Nắm lấy tay Đổng Song: "Nếu sóng gió qua đi, các con hãy quay lại, ta dù sao cũng không có người bầu bạn, sau này con lo tống táng cho ta, căn nhà này ta sẽ để lại cho con."
Đổng Song khóc không kìm nén được.
Ôm lấy thẩm nương.
"Cảm ơn thẩm nương, người yên tâm, đợi qua một hai năm nữa, Chu Hiếu không còn nhớ thương Tiểu Địa Qua của con nữa, con sẽ về bầu bạn với người."
"Được được được, ta đợi con."
Đổng Song rất nhanh liền vẻ mặt hoảng hốt chạy từ trong nhà ra.
Nàng ta lảo đảo đi về phía ngoài thôn.
Trên đường đi, không ít người nhìn thấy nàng ta dường như có chút mất kiểm soát cảm xúc.
"Đổng Song, ngươi sao thế? Gấp gáp như vậy là muốn đi đâu?"
"Tiểu Địa Qua xảy ra chuyện rồi, ta phải đi kinh thành tìm Tiểu Địa Qua."
"Hả? Xảy ra chuyện gì? Sao lại thế?"
"Ta không biết, ta nằm mơ, mơ thấy con bé bị người ta đ.á.n.h m.á.u me đầm đìa. Ta phải đi tìm con bé, ta phải đưa con bé về."
Vừa nói, nàng ta liền chạy nhanh hơn.
Sự lo lắng trên mặt người kia cũng dịu đi.
"Haizz, ta còn tưởng làm sao chứ, hóa ra chỉ là nằm mơ thôi à. Dọa c.h.ế.t người ta."
"Nè, Đổng Song, mơ đều ngược lại mà, ngươi quay lại đi, đừng đi nữa."
Nhưng Đổng Song đã chạy xa rồi.
Phụ nhân bên cạnh nhịn không được dừng việc đồng áng, chống cuốc nói: "Con gái nàng ta chưa chắc đã muốn nàng ta đi đón đâu, người ta làm thiên kim tiểu thư trong phủ đại nhân không tốt sao?"
"Đúng vậy, Tiểu Địa Qua là đứa trẻ thông minh như thế, chắc chắn biết chọn người nương nào mới có tiền đồ hơn."
"Haizz, lại là làm chuyện thừa thãi thôi."
Nhấp một ngụm trà.
Khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhìn ánh cam vàng vừa ló dạng bên kia sườn núi.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, nàng nghĩ, bọn đại ca đi đường hẳn là sẽ rất thuận lợi.
Nhóm người Chu Đại Sơn đi đường quả thực rất thuận lợi, ngay cả mưa gió cũng chưa từng gặp, vững vàng ổn định đến kinh thành sau bốn ngày.
Mặc Ngọc đón hắn ở cửa thành: "Ta còn sợ các huynh sẽ không đến kịp, may quá."
Chu Đại Sơn đã lâu không gặp Mặc Ngọc, nay gặp lại hắn, cảm thấy hắn dường như chững chạc hơn, anh tuấn hơn.
"Mặc Ngọc, đã lâu không gặp."
Mặc Ngọc chắp tay: "Chu đại ca, vẫn bình an chứ."
"Ha ha ha, bình an, bình an."
"Đi, ta đưa các huynh đi giao rượu trước, ta cũng biết các huynh thuê người, thời gian gấp rút, trà cũng đã kiểm kê xong cho các huynh rồi, huynh không cần xem lại, cứ việc mang về là được."
Chu Đại Sơn lại thở phào nhẹ nhõm.
Đối với việc bọn Mặc Ngọc chu đáo như vậy, hắn vẫn vô cùng cảm kích.
"Ta thật không biết nên cảm tạ các đệ thế nào nữa."
Bọn họ vừa hàn huyên, vừa đi vào kinh thành.
Trên đường đi, hắn giới thiệu cho Chu Đại Sơn biết lần này người cần rượu là nhà nào, trà là tìm ai lấy, lấy giá bao nhiêu.
"Trên mỗi hũ trà đều viết số thứ tự, ta đã viết rõ mỗi số thứ tự đại diện cho loại trà nào, giá nhập bao nhiêu, giá bán ở kinh thành bao nhiêu vào một tờ giấy rồi, đến lúc đó huynh cứ trực tiếp mang về là được."
...
Bọn họ đi giao hàng, nhận tiền xong, Mặc Ngọc liền đưa bọn họ đến Thiên Hương Lâu ăn cơm.
Thượng Quan Khuynh Thành đã bế con đợi bọn họ ở phòng Thiên tự số hai từ sớm.
"Oa, đây chính là con của hai người sao, đúng là đầu hổ não hổ, giống Khuynh Thành, rất đẹp."
Chu Đại Sơn vốn định bế đứa bé, nhưng đi đường cả người bẩn thỉu, sợ làm bẩn đứa bé, liền thu tay về.
Mặc Ngọc nói với Chu Đại Sơn: "Tầng ba và tầng bốn của t.ửu lầu này đều là phòng trọ, ta đã đặt cho các huynh phòng số ba, bốn, năm, sáu.
Mấy người các huynh cứ lên trên rửa mặt chải đầu một chút, rồi hẵng xuống ăn cơm."
Dọc đường phong trần mệt mỏi, bọn họ chắc chắn cũng muốn tắm rửa trước.
Thế là Chu Đại Sơn cũng không khách sáo với Mặc Ngọc.
Chào hỏi một tiếng, lúc này mới dẫn những người khác lên lầu rửa mặt.
Nhiều người rửa mặt như vậy cũng không phải chuyện đơn giản, tròn nửa canh giờ sau bọn họ mới đi xuống.
Những người khác đều đi xuống đại sảnh dưới lầu ăn cơm, Chu Đại Sơn thì ăn cùng Mặc Ngọc và Khuynh Thành trong phòng riêng.
"Tiểu nhị, lên món nóng đi."
Mặc Ngọc gọi vọng ra ngoài một tiếng.
"Được rồi Mặc công t.ử."
Tiểu nhị đáp lời rồi đi ngay.
Thượng Quan Khuynh Thành lúc này mới đưa đứa bé cho Chu Đại Sơn bế: "Chu đại ca cũng bế đứa bé chút đi, đợi huynh về miêu tả lại cho tỷ tỷ.
Vậy coi như tỷ ấy cũng đã bế đứa bé rồi."
Chu Đại Sơn cười đón lấy.
Đứa nhỏ bây giờ còn bé, được quấn trong tã vải bông giặt mềm mại, chỉ lộ ra cái đầu nhỏ đáng yêu.
Hiện tại thực ra nhìn không rõ lắm là giống ai, nhưng điểm rõ ràng nhất chính là cái miệng nhỏ của nó, hồng hồng, hình dáng giống hệt Thượng Quan Khuynh Thành.
"Tốt tốt tốt, trắng trẻo sạch sẽ, ngũ quan chỉnh tề, hiện tại ấy à, nhìn miệng thì giống Khuynh Thành hơn một chút, những chỗ khác... vẫn chưa nhìn ra."
Thượng Quan Khuynh Thành cười mời hắn ngồi.
"Đợi thằng bé thức dậy chơi với huynh thì sẽ rõ ràng hơn, mắt rất giống Mặc Ngọc."
Chu Đại Sơn ngẩng đầu, nhìn Mặc Ngọc, lại nhìn Thượng Quan Khuynh Thành.
"Vậy thì tốt quá, mắt Mặc Ngọc đẹp, giống Mặc Ngọc là tốt, ha ha ha."
Mặc Ngọc có đôi mắt đan phượng, vô cùng sáng ngời, nhìn một cái liền thấy sáng rực có thần, quý khí bức người.
Quả nhiên là con do người ưu tú sinh ra, chỉ riêng tướng mạo đã rất ưu tú rồi.
Mặc Ngọc nói: "Tỷ tỷ gửi thư, lại gửi rượu cho chúng ta, chúng ta liền nghĩ giúp tỷ tỷ mở rộng việc buôn bán rượu ở kinh thành.
Hiện tại phàm là người nhà chúng ta mở tiệc, đều sẽ ưu tiên chọn rượu của tỷ tỷ.
Sau này, các huynh phải chuẩn bị tinh thần thường xuyên chạy tới kinh thành rồi."
Điểm này, thật ra lần trước khi Chu Kiều Kiều bàn bạc với hắn chuyện gửi rượu cho Khuynh Thành bọn họ đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi.
Chỉ là không ngờ sự việc tiến triển thuận lợi như vậy, nhanh như vậy mà thôi.
"Cảm ơn, cảm ơn."
Chu Đại Sơn đang bế đứa bé cũng không tiện đứng dậy chắp tay cảm tạ bọn họ.
Nhưng ngoài miệng vẫn phải nói.
Kiều Kiều đã tính toán, nếu không tính tiền mua đất, tiền vốn xây hầm rượu, chỉ tính tiền vốn một cân rượu, cũng chính là quả, rượu, phụ liệu, nhân công và đồ chứa, một cân rượu đại khái cần khoảng 200 văn tiền vốn.
Bọn họ bán là một lượng bạc một cân.
Cho nên lợi nhuận ròng của bọn họ là tám mươi phần trăm.
Đây là chuyện làm ăn ở huyện nhà bọn họ.
Nếu như ở kinh thành, bọn họ phải tính thêm chi phí tiêu sư.
Giống như lần này, 500 cân rượu bán được 500 lượng bạc, lợi nhuận ròng vốn dĩ là 400 lượng, nhưng phải trừ đi tiền tiêu sư và chi phí ăn ở mấy ngày trên đường...
Đại khái là khoảng một trăm lượng bạc, cũng tức là còn lại ba trăm lượng lợi nhuận ròng.
Nhưng nếu tính thêm cả lợi nhuận từ số trà mang về thì sao? Đó lại là một con số không nhỏ.
"Đúng rồi, hai ngày trước ta nhận được thư của tỷ tỷ, nói về chuyện của Tiểu Địa Qua, các huynh định làm thế nào?"
Chu Đại Sơn vừa nghe chuyện này, cũng vội vàng quay đầu nhìn nàng ấy: "Kiều Kiều nói muốn giúp bọn họ, nhưng vẫn phải điều tra ý nguyện của Tiểu Địa Qua trước đã."
Thượng Quan Khuynh Thành nói: "Hôm qua ta đi dự tiệc ở nhà Hộ bộ thị lang, có gặp được Tiểu Địa Qua, đã trò chuyện với muội ấy."
Vừa nhắc đến đây, đáy mắt nàng ấy cũng hiện lên vẻ không đành lòng.
Chu Đại Sơn vừa nghe giọng điệu của nàng ấy liền biết không ổn.
"Con bé thế nào?"
Thượng Quan Khuynh Thành và Mặc Ngọc nhìn nhau, sau đó mới quyết định nói thật với Chu Đại Sơn: "Không tốt."
"Không tốt thế nào?"
Thượng Quan Khuynh Thành: "Muội ấy cho ta xem vết thương trên người, ở chỗ bị y phục che khuất, rất nhiều vết roi.
Muội ấy nói mẹ kế thường xuyên đ.á.n.h mắng muội ấy, cha muội ấy nhìn thấy cũng chỉ bảo muội ấy nhịn một chút, nói chỉ cần mẹ kế hả giận là xong.
Nhưng nàng ta dường như vĩnh viễn không có lúc nào hả giận, lần nào cũng là vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới.
Chu đại ca, hiện giờ nếu các huynh thật sự muốn cứu muội ấy, ta nguyện ý nghĩ cách đưa muội ấy ra..."
Chu Đại Sơn nhíu mày...
Hắn không biết.
Trước khi đi Kiều Kiều cũng không nói, hắn không biết nên làm thế nào.
"Vậy nếu dựa vào sự hiểu biết của muội đối với Kiều Kiều, muội cảm thấy nếu là muội ấy, lần này có trực tiếp đưa con bé đi không?"
Thượng Quan Khuynh Thành mím môi, gật đầu: "Sẽ, nếu là tỷ tỷ, lần này tỷ ấy sẽ đưa Tiểu Địa Qua đi."
Chu Đại Sơn nghe lời này, liền quay sang đồng ý ngay.
Tuyền Lê
"Muội hiểu nó nhất, muội đã nói nó sẽ đồng ý, vậy thì nghe theo muội, chỉ là đưa ra thế nào? Điểm này chỉ sợ phải suy nghĩ cho kỹ."
Thượng Quan Khuynh Thành: "Cái này không khó, giao cho chúng ta, khi nào huynh đi? Đến lúc đó chúng ta giấu muội ấy trong xe bò của huynh."
Chu Đại Sơn: "Tối nay nghỉ ngơi một đêm, giờ Thìn sáng mai tập hợp ở cổng thành đi."
Thượng Quan Khuynh Thành gật đầu.
Sáng sớm hôm sau, nhóm người Chu Đại Sơn đợi bọn họ ở cổng thành.
"Chu đại ca, chúng ta còn đợi cái gì?"
Hách Điền nhịn không được hỏi.
Chu Đại Sơn cũng không dám nói ngay bây giờ là bọn họ muốn bắt cóc một đứa trẻ về, bèn nói: "Ồ, bọn Khuynh Thành nói muốn tiễn chúng ta, ta đợi bọn họ đấy." Hách Điền "ồ" một tiếng, sau đó liền quay lại bên cạnh càng xe bò đợi.
Ngay khi Chu Đại Sơn nghi ngờ có phải bọn họ đã thất bại hay không, thì Mặc Ngọc cưỡi ngựa đến, trên người hắn khoác áo choàng đen.
Áo choàng có chút rộng.
"Chu đại ca."
Mặc Ngọc ghìm c.h.ặ.t dây cương ngựa, Chu Đại Sơn lúc này mới nhìn rõ người trong lòng hắn.
Mặc Ngọc ra hiệu cho Chu Đại Sơn bằng ánh mắt.
Hơi mở rộng áo choàng một chút.
Lúc này mới lộ ra Tiểu Địa Qua vẻ mặt kinh hãi bên trong.
May mà lúc này thời gian còn sớm, người xuất thành chưa ra, người vào thành còn đang trên đường, cho nên cửa thành không có mấy người.
Bọn họ cũng không tỏ ra đột ngột.
"Chu thúc..."
Tiểu Địa Qua khi nhìn thấy người quen thuộc, lập tức mắt ngấn lệ.
Mặc Ngọc không cho bọn họ thời gian hàn huyên, nói thẳng: "Mau đi đi! Ta sẽ nghĩ cách kéo dài thời gian với người bên mẹ kế muội ấy."
Chu Đại Sơn gật đầu: "Ừm, được, cảm ơn đệ."
Hắn đưa tay ra: "Tiểu Địa Qua, thúc đưa con về tìm nương con được không?"
Tiểu Địa Qua rưng rưng gật đầu, vươn tay: "Cảm ơn Chu thúc."
Chu Đại Sơn bế con bé xuống.
Trong lòng Chu Đại Sơn, Tiểu Địa Qua ngẩng đầu nhìn Mặc Ngọc: "Đa tạ Mặc Ngọc thúc thúc cứu mạng, kiếp sau Tiểu Địa Qua nguyện kết cỏ ngậm vành để báo đáp."
Nó bây giờ chỉ có niềm vui sướng thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
Còn có niềm hạnh phúc sắp được gặp nương.
Nó cuối cùng cũng có thể ở bên nương lần nữa rồi.
Nó vui quá.
Mặc Ngọc xua tay: "Không cần, mau đi đi."
Chu Đại Sơn cảm tạ xong liền vội vàng bế đứa trẻ lên xe bò.
Người đ.á.n.h xe bò phía trước cũng không biết trong xe phía sau có thêm một đứa trẻ, chỉ nghe Chu Đại Sơn bảo đi liền đ.á.n.h xe đi.
Mặc Ngọc nhìn bọn họ rời đi xong, lúc này mới quay đầu ngựa trở về.
Vừa rồi hắn nhân lúc mẹ kế Tiểu Địa Qua đưa con bé ra ngoài mua đồ cho con bé đã lén dùng kế đưa con bé đi.
Mẹ kế của con bé ấy à, tuy ở nhà thì không phải là người, nhưng hễ ra ngoài thì lại tỏ ra hào phóng khéo léo, dịu dàng từ ái.
Chính vì nàng ta làm bộ mặt bên ngoài quá tốt, hắn muốn đòi Tiểu Địa Qua về một cách đường đường chính chính cũng không được.
Tuyền Lê
Haizz, hết cách, hắn cũng đành làm một lần kẻ buôn người vậy.
Nói ra thì, đây là lần đầu tiên hắn làm chuyện quá đáng như vậy, trong lòng cảm thấy có chút k*ch th*ch.
Về phía Chu Kiều Kiều, hai ngày sau nàng nhận được thư Khuynh Thành gửi tới.
Đúng vậy, hôm đó sau khi bàn bạc xong xuôi với Chu Đại Sơn trở về, nàng ấy liền lập tức viết một bức thư cho Chu Kiều Kiều, cho người phi ngựa nhanh mang về cho Chu Kiều Kiều.
Chu Kiều Kiều vừa nhận được thư.
Liền lập tức tìm Đổng Song.
"Cái gì? Ngươi nói là, ta sắp được gặp Tiểu Địa Qua của ta rồi? Con bé có thể trở về?"
Chu Kiều Kiều đưa thư cho nàng ta xem.
"Ta... ta không biết chữ."
Chu Kiều Kiều lúc này mới nhớ ra.
Thế là bèn tự mình giải thích cho nàng ta.
"Ta từng viết thư cho Khuynh Thành, nhờ muội ấy ở bên đó nghe ngóng ý nguyện của bản thân Tiểu Địa Qua, xem con bé có muốn trở về không.
Nếu con bé muốn trở về tìm ngươi, thì sẽ nghĩ cách, giúp các ngươi một phen.
Ai ngờ lần này đại ca ta đi kinh thành giao rượu, Khuynh Thành liền trực tiếp bảo đại ca ta đưa con bé về.
Nhưng Khuynh Thành nói hiện tại nhạc gia của Chu Hiếu ngày càng tốt lên, chỉ sợ Chu Hiếu cũng sẽ phái người về tìm các ngươi, cho nên khuyên các ngươi đừng ở lại thôn Chu gia, tốt nhất là tìm một nơi khác Chu Hiếu không biết..."
Đổng Song nghe đến ngẩn ngơ.
Hồi lâu mới phản ứng lại.
Trực tiếp dập đầu với Chu Kiều Kiều: "Cảm ơn, cảm ơn ngươi vì những gì đã làm cho mẹ con ta, sau này ta có làm trâu làm ngựa cũng nhất định sẽ báo đáp ngươi."
Chu Kiều Kiều vội vàng đỡ nàng ta dậy.
Khẽ thở dài.
"Nhưng các ngươi có chỗ nào để đi không?"
Điểm này mới là điều nàng lo lắng nhất.
Bởi vì nếu đến nhà họ hàng, đến lúc đó Chu Hiếu chắc chắn cũng sẽ tìm tới.
Thế thì phiền phức lắm.
Đổng Song được Chu Kiều Kiều đỡ dậy ngồi trên tảng đá lớn bên cạnh.
Nghĩ rất lâu.
Vẫn lắc đầu: "Họ hàng thì tuyệt đối không thể đến nương nhờ, Chu Hiếu đến lúc đó chắc chắn sẽ tìm đến từng nhà.
Nhưng ngoài ra, ta cũng không có bạn bè nào mà Chu Hiếu không biết..."
Nàng ta bây giờ hận quá, hận bản thân những năm này tại sao không đi lại nhiều hơn, kết bạn nhiều hơn.
Nếu không cũng sẽ không đến lúc xảy ra chuyện lại chẳng có lấy một chỗ dựa.
Chu Kiều Kiều nghĩ nghĩ: "Thế này đi, ta có quen một chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c ở huyện Trung Thành, nhà họ có đất trồng d.ư.ợ.c liệu riêng.
Nhà họ quanh năm tuyển d.ư.ợ.c nông, ngươi có muốn..."
Lời Chu Kiều Kiều còn chưa nói xong, Đổng Song đã tiếp lời Chu Kiều Kiều: "Ta muốn, chỉ cần có thể thoát khỏi Chu Hiếu, ta đương nhiên muốn."
Chu Kiều Kiều nghe vậy, gật đầu, sau đó nói với nàng ta: "Vậy ngươi chuẩn bị đi, đại ca ta chắc khoảng hai ba ngày nữa là đến, đến lúc đó chúng ta trực tiếp đi đón người trên đường, không cần quay về nữa."
Đổng Song cái gì cũng nghe theo Chu Kiều Kiều.
Thế là ngày hôm sau, nàng bảo Đổng Song đến ngôi miếu ở Thập Lý Thôn đợi nàng, nàng đi tìm chưởng quầy Vĩnh An Đường chốt lại chuyện thu nhận mẹ con nàng ta trước.
Đổng Song nói rõ chuyện này với thẩm nương.
"Vậy nhỡ Chu Hiếu về tìm con thì sao? Ta phải nói thế nào?"
Bà rất mong nhìn thấy mẹ con Đổng Song và Tiểu Địa Qua đoàn tụ, nhưng bà cũng sợ bị Chu Hiếu gây phiền phức.
Dù sao lúc đầu bà thu nhận Đổng Song cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Đổng Song nghĩ nghĩ, nói: "Lát nữa con ra khỏi cửa sẽ giả vờ căng thẳng mất kiểm soát, chắc chắn sẽ có người hỏi con bị làm sao.
Đến lúc đó con sẽ nói với họ con mơ thấy Tiểu Địa Qua xảy ra chuyện, con phải đi kinh thành tìm Tiểu Địa Qua.
Bọn họ chắc chắn sẽ không nghi ngờ, người cứ theo lời con nói là được."
Thẩm nương lúc này mới gật đầu.
Nắm lấy tay Đổng Song: "Nếu sóng gió qua đi, các con hãy quay lại, ta dù sao cũng không có người bầu bạn, sau này con lo tống táng cho ta, căn nhà này ta sẽ để lại cho con."
Đổng Song khóc không kìm nén được.
Ôm lấy thẩm nương.
"Cảm ơn thẩm nương, người yên tâm, đợi qua một hai năm nữa, Chu Hiếu không còn nhớ thương Tiểu Địa Qua của con nữa, con sẽ về bầu bạn với người."
"Được được được, ta đợi con."
Đổng Song rất nhanh liền vẻ mặt hoảng hốt chạy từ trong nhà ra.
Nàng ta lảo đảo đi về phía ngoài thôn.
Trên đường đi, không ít người nhìn thấy nàng ta dường như có chút mất kiểm soát cảm xúc.
"Đổng Song, ngươi sao thế? Gấp gáp như vậy là muốn đi đâu?"
"Tiểu Địa Qua xảy ra chuyện rồi, ta phải đi kinh thành tìm Tiểu Địa Qua."
"Hả? Xảy ra chuyện gì? Sao lại thế?"
"Ta không biết, ta nằm mơ, mơ thấy con bé bị người ta đ.á.n.h m.á.u me đầm đìa. Ta phải đi tìm con bé, ta phải đưa con bé về."
Vừa nói, nàng ta liền chạy nhanh hơn.
Sự lo lắng trên mặt người kia cũng dịu đi.
"Haizz, ta còn tưởng làm sao chứ, hóa ra chỉ là nằm mơ thôi à. Dọa c.h.ế.t người ta."
"Nè, Đổng Song, mơ đều ngược lại mà, ngươi quay lại đi, đừng đi nữa."
Nhưng Đổng Song đã chạy xa rồi.
Phụ nhân bên cạnh nhịn không được dừng việc đồng áng, chống cuốc nói: "Con gái nàng ta chưa chắc đã muốn nàng ta đi đón đâu, người ta làm thiên kim tiểu thư trong phủ đại nhân không tốt sao?"
"Đúng vậy, Tiểu Địa Qua là đứa trẻ thông minh như thế, chắc chắn biết chọn người nương nào mới có tiền đồ hơn."
"Haizz, lại là làm chuyện thừa thãi thôi."