Bến Bờ - Duy Tửu - Chương 95
topicBến Bờ - Duy Tửu - Chương 95 :Hoàn chính văn
Lục Nghê say rồi, hoặc nói đúng hơn là, cô mệt quá nên ngủ thiếp đi.
Cô cuộn người lại thành một cục, rúc trong lòng anh. Tưởng Viên dùng ngón tay xoa nhẹ cằm cô, uống hết chỗ rượu còn lại rồi mới bế cô về phòng.
Trên giường, anh nhìn chằm chằm vào gương mặt cô. Hai má ửng đỏ hồng từ dưới da, dưới ánh sáng có thể nhìn rõ lớp lông tơ li ti trên làn da cô. Khi hôn gần như không cảm nhận được, nhưng hàng mày lại đen và cứng như tóc, hơi giống một chiếc bàn chải lông mềm. Nghe nói người như vậy tính khí đều rất bướng bỉnh.
Bây giờ là khoảng thời gian chỉ thuộc về riêng anh, thậm chí không cần cô tham gia, lặng lẽ suy ngẫm, thấu hiểu. Trước khi Trần Diên ngoại tình, nỗi nhớ anh dành cho cô, hết lần này đến lần khác bị kéo giật, hết lần khác cai dứt, tất cả đều chỉ là một vở độc diễn của riêng anh.
Anh cũng đã đi một chặng đường rất dài mới đến được bên cạnh cô, nhưng anh không muốn nói gì cả. Khi con người thật sự được thỏa mãn, thì cũng không còn nhiều nỗi khổ để than vãn.
Tưởng Viên khẽ bật cười một tiếng, nâng gương mặt cô lên rồi lại cúi xuống hôn, men theo gò má hôn vào môi. Cô là người sành rượu, uống whisky thích uống nguyên chất không thêm đá, hậu vị rất mạnh, vì thế khi anh dò lưỡi hôn vào, môi lưỡi cô ấm nóng, tầng vị phức tạp: vừa có vị hun khói cay nồng, lại mang theo hương trái cây nhẹ nhàng.
Tưởng Viên lặng lẽ l**m qua khoang môi cô, nếm cho thấu trọn mùi vị của cô. Không khí trong phòng ngủ se lạnh, anh kéo chăn che kín hai người, những gì diễn ra dưới chăn từ đó không còn để người ngoài dòm ngó.
Cơ thể cô hơi nóng lên, đầu mũi lấm tấm mồ hôi. Anh vừa khẽ ngậm m*t đi thì Lục Nghê đã có dấu hiệu tỉnh lại, vì thế anh dừng lại chờ một chút, đợi cô chìm sâu vào giấc ngủ, rồi mới từng bước áp sát, tiếp tục hôn xuống.
Ngay cả trong giấc ngủ cô cũng không nhịn được mà cau mày bực bội, mọi biểu cảm đều bị anh thu vào mắt, khiến anh không kìm được bật cười, rồi cắn cô một cái thật mạnh.
Lần này Lục Nghê cuối cùng cũng tỉnh hẳn. Vừa mở mắt ra, anh đã trực tiếp thúc vào, không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Cô tức đến cực điểm, thầm than một tiếng: “Lại nữa à?” rồi vung tay tát vào cổ anh, lúc nào cũng nhân lúc cô ngủ mà làm cô tỉnh dậy. Tưởng Viên vặn hông cô kéo lại, hôn nhẹ lên đầu gối trơn mịn của cô, rồi lại chặn môi cô, như vậy đã coi là xin lỗi.
Ánh mắt Lục Nghê vượt qua vành tai anh, trần nhà đang chuyển động, lắc lư hết lần này đến lần khác.
Rất nhanh cô đã bị thấm ngập, đưa cánh tay trơn mịn vươn lên bám lấy lưng anh, muốn ôm anh, móng tay bấu sâu vào da thịt.
Tưởng Viên hỏi: “Còn giận không?”
Cô lắc đầu.
Rất dễ chịu. Trên giường anh có cảm giác khống chế mạnh hơn ngày thường, không có cáu giận, chỉ còn sự chênh lệch sinh lý quá lớn. Cô hoàn toàn trốn trong vòng tay anh.
Cô cũng thích cảm giác hòa làm một với anh như thế này, cô dốc toàn bộ bản thân vào đó, trong đầu phác họa hình dạng của nó.
Tất cả đều ở trong cơ thể cô, không thể trốn thoát.
Họ l*m t*nh gần như không có tiếng động, ngoài những hơi th* d*c không thể kìm nén. Cô muốn dùng cách khác để có được nhiều hơn, đưa tay đi an ủi chỗ đang gắn kết, nhưng lại chạm trước vào mu bàn tay anh với những mạch máu nổi lên.
Tưởng Viên xoay lòng bàn tay lên, tay họ liền nắm lấy nhau, mười ngón đan chặt, bị anh kéo lên đặt trên gối rồi đè giữ lại.
Trong phòng tắt đèn, cửa sổ mở hé, dường như có gió thổi vào, lướt qua làn da cô, mái tóc cũng bị cuốn lên. Gió ngân nga, như đang hòa tấu cho họ.
Những ngón tay anh móc lấy lọn tóc đang bay của cô, cuối cùng nói: “Anh yêu em, Lục Nghê.”
*
Có một khoảng thời gian Lục Nghê vì chuyện triển lãm mà phải đi tỉnh khác, công tác liên tục. Một buổi chiều nọ, khi cô trở về kiểm tra cửa hàng thì gặp lại một khách hàng cũ trước đây.
Người khách nói với cô: “Buôn chuyện với cô một chút nhé, cô với Trần Diên ly hôn rồi, lại còn ở bên tổng giám đốc công ty bọn họ à?”
Lục Nghê cũng không phủ nhận, trực tiếp gật đầu: “Thì sao?”
“Không có gì,” đối phương cười gượng, không ngờ cô lại thẳng thắn đến vậy, ngược lại khiến mình trông như quá nhiều chuyện, bèn đẩy trách nhiệm sang chỗ khác, “Haiz, tôi cũng chỉ nghe người ta nói, tò mò nên mới lập tức tìm cô để xác nhận thôi. Tôi không có truyền ra ngoài đâu nhé.”
“Muốn truyền hay không tùy cô, ai là người nói với cô?”
“Thì cái người đó chứ ai.”
Sau này, Lục Nghê lại nghe được những lời tương tự từ người khác, chỉ là trình tự sự việc đã bị đảo lộn, đến cả đối tác hợp tác của cô cũng tới hỏi cô.
Lục Nghê về nhà, nghĩ rất lâu, chuyện này không thể kéo dài thêm nữa.
Tưởng Viên trở về, mở cửa nhìn thấy cô ngồi trên sofa ngẩn người, gọi mấy tiếng cô đều không phản ứng. Nhìn ra cô có tâm sự, anh hỏi cô đã xảy ra chuyện gì.
Lục Nghê không giấu giếm, nói thẳng rằng Uông Thụy Tuyết vì trả thù cô nên đã ra ngoài tung tin về đời sống riêng tư của cô.
Lục Nghê nói: “Cô ta nói gì về em em không quan tâm, nhưng ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu thì em không cho phép. Đó là tâm huyết nhiều năm của em.”
Tưởng Viên thấy Lục Nghê bỗng đứng dậy, anh nắm lấy tay cô, hỏi: “Đi đâu?”
Giữa mày Lục Nghê khẽ nhíu lại, không nói gì.
Chỉ trong một giây Tưởng Viên đã biết cô đang nghĩ gì, anh nói: “Để anh xử lý.”
Lục Nghê nhìn lại ánh mắt căng thẳng của anh, mỉm cười nói: “Anh nghĩ em định làm gì?” Chẳng lẽ còn có thể giết cô ta sao?
“Bất kể em định làm gì, anh sẽ xử lý ổn thỏa.”
*
Bất kể Lục Nghê muốn làm gì, Tưởng Viên đều có cách xử lý ôn hòa hơn. Có rất nhiều phương án có thể lựa chọn, không phải xem làm thế nào cho hả giận, mà là làm thế nào mới tốt nhất cho họ.
Từ khi Tần Phong viết bài công khai kia gây rắc rối cho Tưởng Viên, anh đã không định buông tha cho ông ta. Suốt một tháng này anh vừa đàm phán với công ty, đồng thời cũng lên kế hoạch khiến Tần Phong không còn cơ hội lật mình trong ngành nữa, mọi sự chuẩn bị đều đã hoàn tất.
Nhưng mâu thuẫn giữa Lục Nghê và Uông Thụy Tuyết lại bắt nguồn từ mối quan hệ của họ. Anh có thể dự đoán được ảnh hưởng về sau, nếu không thể xử lý triệt để như với Kim Long, thì thà là đừng làm. Chỉ có thể không dây dưa với kẻ xấu.
Đến ngày Tưởng Viên xử lý xong hợp đồng với Hạc Thông, Lục Nghê mới chợt hiểu ra vì sao anh nhất quyết phải rời chức. Bởi ngay từ đầu anh chưa từng có ý định ở lại lâu dài.
Từ đó về sau, Tưởng Viên dần dần rời xa Trần Diên cùng cái vòng giao thiệp ấy, những lời đồn đại thị phi xoay quanh họ cũng theo đó mà biến mất.
Dường như việc anh quay về Bắc Kinh, chỉ là để tìm cô.
Lục Nghê luôn không tin rằng thật sự có người sẽ yêu mình. Cô trốn trong phòng, co mình nơi một góc.
Nhưng có người, dù không vào được bằng cửa, cũng sẽ phá cửa sổ mà xông vào, cướp cô ra ngoài.
Hết lần này đến lần khác chứng minh rằng, dùng cả một vũ trụ để đổi lấy một hạt đậu đỏ, là điều thực sự tồn tại.
Lục Nghê đã chuẩn bị quà từ chức cho Tưởng Viên, còn chưa kịp mang ra thì không ngờ anh cũng ngầm hiểu ý mà chuẩn bị quà cho cô. Cô bị món quà của Tưởng Viên làm cho chấn động. Chiếc khấu bình an bị cô làm vỡ, anh đã làm lại cho cô.
Là ngọc phỉ thúy màu tím, thuộc loại có độ bão hòa màu cao nhất. Lục Nghê kinh ngạc đến mức như gặp tiên vật. Hóa ra màu tím cũng có thể đẹp đến vậy, không, thậm chí còn hơn cả màu xanh.
Thấy ánh mắt cô mở lớn, Tưởng Viên chẳng mấy để tâm, mỉm cười nói rằng hai năm nay là giai đoạn sự nghiệp của cô đang đi lên, vậy thì chúc cô tử khí đông lai.
Trong chuyện cầu nguyện, anh là người còn thiện lương hơn cả Bồ Tát. Ý nghĩa của một món đồ cũng có thể tùy tiện đổi lại, Lục Nghê hỏi anh: “Vậy nó còn là khấu bình an không?”
Tưởng Viên đeo lại sợi dây chuyền lên cổ cô: “Bất kể có phải hay không, có anh ở đây, em không cần đến nó nữa.”
*
Sau khi Tưởng Viên rời khỏi Hạc Thông, tiện thể cũng “mang theo” Tần Phong, ông ta bị công ty sa thải. Hơn bốn mươi tuổi, sự nghiệp có vết nhơ, không còn công ty nào dám dùng nữa.
Đúng lúc này, ở tỉnh khác có một cơ hội việc làm, Tần Phong buộc phải nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Uông Thụy Tuyết vừa sợ Tần Phong không đứng đắn, vừa sợ cảnh sống xa nhau làm hôn nhân đổ vỡ, nên cũng theo Tần Phong rời đi.
Họ rời khỏi Bắc Kinh – vòng sinh hoạt cố định trước kia, vì đã tự thân còn lo chưa xong, cô ta cũng không còn sức để đi nói xấu người khác nữa.
Thời gian trôi nhanh, đủ để rất nhiều chuyện xảy ra những thay đổi long trời lở đất.
Thương hiệu “Chủ Nghĩa Lập Thể” phát triển rất nhanh, gần như lớn mạnh lên trong thời gian ngắn. Còn những lời đồn xoay quanh cá nhân Lục Nghê thì giống như cuộn phim cũ, dần dần loang lổ, giật khựng rồi mờ đi.
Cũng có người sẽ nhắc đến việc từng học lớp offline của cô, bàn tán xem cô là người mang lại cảm giác thế nào, kiểu phụ nữ điển hình mặt như Bồ Tát, lòng như rắn rết , chồng cũ của cô là ai, người hiện tại là ai…
Nhưng họ, trong câu chuyện của Lục Nghê, chỉ là những ký hiệu bằng chữ mà thôi. Bao gồm cả Tưởng Viên.
Thật giả lẫn lộn, chẳng còn ai coi là chuyện đáng bận tâm nữa. Người ta chỉ cảm thán một câu: người phụ nữ này vận khí khá tốt, cô gặp đúng thời vận, hoặc là cô cũng phải có chút bản lĩnh.
Những người quen biết Lục Nghê về sau chỉ biết chồng cô là một người rất kín tiếng, chưa từng lộ mặt, cũng không biết anh ta làm nghề gì.
Hai năm sau, triển lãm lưu động của Lục Nghê quay trở lại Bắc Kinh.
Nội dung của kỳ triển lãm đó mang lại tác động thị giác rất mạnh. Hoa không phải lúc nào cũng mang những ý nghĩa tốt đẹp rập khuôn, cũng không đại diện cho thế giới cổ tích. Chúng có thể nở rộ trong mục nát: u ám, suy đồi, một thứ mỹ học b*nh h**n nhưng ngoan cường.
Lời dẫn chỉ có một câu: “Em là một đóa hoa xấu xí, nhưng lại nở rộ trong tim anh.”
Có lẽ có người đọc hiểu câu nói ấy xuất phát từ đâu, nhưng không ai biết được câu chuyện đã xảy ra phía sau nó nữa.
HOÀN CHÍNH VĂN
Min: Ngoại truyện em sẽ đăng dần, không có lịch cố định….