Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 153

topic

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý - Chương 153 :Thời thơ ấu (4) – Đám cưới

Vốn dĩ Cốc Tĩnh Tuệ không mời chị họ đến dự đám cưới, bởi cô chẳng muốn bất kỳ ai biết về gốc gác của mình. Thế nhưng, trong ngày trọng đại lại chẳng có lấy một người thân thích bên cạnh, cô bỗng thấy tủi thân và hoang mang, cảm giác như thể mình lại trở về làm cô bé mồ côi không cha không mẹ năm nào. May sao vẫn còn bạn bè đại học và đồng nghiệp ở trường đến chung vui, âu cũng coi như nở mày nở mặt.

Lúc vừa thấy bóng dáng chị họ, Cốc Tĩnh Tuệ suýt trào nước mắt. Chị họ chỉ nhận được một bức thư báo hỷ ngắn ngủn vẫn lặn lội tàu xe mười mấy tiếng đồng hồ để đến dự đám cưới cô. Giây phút này hệt như thuở nhỏ, khi cô bị bạn cùng lớp mắng là đồ mồ côi không ai ngó ngàng, chị họ đã chạy đến tận trường để bênh vực cô.

Nhưng nay đã khác xưa, Cốc Tĩnh Tuệ không còn là cô bé con chờ chị đến bảo vệ nữa. Cô chỉ muốn ôm chầm lấy chị, kể cho chị nghe mình đã phải đi qua con đường gian nan đến nhường nào, và dù khó khăn biết mấy cô cũng đã vượt qua tất cả. Cô đã đạt được ước nguyện trở thành bà chủ nhà họ Lạc, khiến đồng nghiệp phải sốt sắng tới dự đám cưới mình.

Thế nhưng, Cốc Tĩnh Tuệ không thể làm vậy. Nơi chị cô đến là nhà họ Lạc, chứ chẳng phải nhà của cô. Đây chỉ là căn nhà Lạc Bá An được phân cho. Trong nhà có ba người mang họ Lạc và một bà giúp việc già do người vợ trước để lại, tuyệt nhiên không một ai là người thân của cô cả. Trong cái nơi gọi là “nhà” này, mọi hành động của Cốc Tĩnh Tuệ đều bị giám sát, đến cả việc muốn tỉ tê vài lời với chị họ cũng không thể, bởi cô cảm thấy bà giúp việc già kia lúc nào cũng săm soi mình.

Thế là cô thử đặt mình vào vị trí của bà giúp việc để đánh giá chị họ. Chị cô vẫn xinh đẹp, đoan trang như ngày nào, nhưng một người xinh đẹp, đoan trang như thế chẳng kiếm được tấm chồng ra hồn, lại đi lấy Lâu Đức Dụ.

Cốc Tĩnh Tuệ dùng con mắt tưởng tượng của bà giúp việc để đánh giá chị họ rồi hình dung xem nhà họ Lạc, hay thậm chí cả Châu Toản, sẽ nhìn nhận chị họ và chồng chị ra sao. Duy chỉ có một điều, cô lại không dùng chính đôi mắt của bản thân để nhìn người chị đã lặn lội tàu xe hơn mười tiếng đồng hồ đến dự đám cưới mình. Có lẽ ở đời, khi người ta phải vật lộn để trèo lên cao, dường như ánh mắt của bất kỳ ai cũng quan trọng hơn cái nhìn của chính bản thân họ.

Trước mặt mọi người, Cốc Tĩnh Tuệ gần như không muốn thừa nhận Lâu Đức Dụ là anh rể mình. Người anh rể này không chỉ làm cô mất mặt, mà còn khiến chị cô bẽ bàng. Biết rõ thời tiết nóng nực mà vẫn cố đóng một bộ vest dày cộp, đến nỗi mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Trang phục tuy là chuyện nhỏ, nhưng chính điều nhỏ nhặt ấy lại khơi dậy tất cả những bất mãn cô dành cho người anh rể này.

Bị cô em vợ xếp ngồi ở chiếc bàn ngoài rìa, mặt Lâu Đức Dụ thoắt cái đã đỏ bừng. Sao cả bàn này lại thừa ra mỗi mình anh? Cốc Tĩnh Tuệ cũng thật quá đáng, lại xếp vợ con anh ngồi cùng bàn với Châu Toản. Người không biết chuyện có khi còn tưởng họ là một nhà ba người cũng nên. Anh không bằng gã họ Châu kia sao? Anh thua kém hắn ở điểm nào?

Chẳng lẽ anh làm người ta chướng mắt đến thế ư?

Ai đời lại cư xử như thế bao giờ. Dẫu sao anh cũng đã phải đứng suốt mười mấy tiếng đồng hồ trên tàu, còn mang cả quà cưới đến mà. Nhưng vì có vợ con ở đây, anh đành nhẫn nhịn. Nếu không có họ bên cạnh, dù có mất mặt hay khổ sở đến đâu anh cũng chẳng sợ. Ngã thì cùng lắm là bò dậy, giữa biển người mênh mông này ai biết ai là ai, mày không coi trọng ông thì ông đây càng đếch thèm quan tâm mày. Thế nhưng, hễ có vợ con ở bên, anh lại đặc biệt để tâm đến cách người khác nhìn nhận mình.

Lâu Đức Dụ muốn người đời phải tôn trọng và ngưỡng mộ chồng của vợ anh, cha của con gái anh. Giờ phút này, anh không chỉ đại diện cho bản thân mình, mà còn là một người chồng, một người cha. Anh không thể làm ầm ĩ, không thể gào vào mặt Cốc Tĩnh Tuệ rằng: “Lương tâm cô bị chó tha rồi à?”. Anh buộc phải bình tĩnh, phải điềm đạm, tuyệt đối không thể để vợ con phải xấu hổ vì mình.

Nghe Cốc Tĩnh Tuệ sắp xếp chỗ ngồi, Lâu Đức Dụ cố gắng giữ nụ cười trên môi thêm một lúc, giả vờ như không bận tâm, như thể anh thật sự tin rằng cô em vợ xếp anh ngồi bàn khác chỉ vì chẳng còn chỗ nào tốt hơn.

Cốc Tĩnh Tuệ là người ngoài, có coi thường anh thì cũng đành chịu. Nhưng nếu là Cốc Tĩnh Thục… Hai người đàn ông cứ thế đứng sừng sững trước mặt chị, lại khác nhau một trời một vực, quá dễ để chị so sánh. Tại sao anh không thể tiến bộ nhanh hơn một chút? Để Cốc Tĩnh Thục có thể hãnh diện khi gặp lại Châu Toản, để cho hắn thấy rằng sau khi chia tay, chị đã tìm được một người tốt hơn hắn.

Lâu Đức Dụ vẫn luôn đinh ninh rằng mình tốt hơn và đáng tin cậy hơn Châu Toản. Thế nhưng, khi cả hai cùng ngồi trong sảnh tiệc này, muốn người ngoài nhận ra điều đó quả là đánh đố họ. Đến độ cô em vợ còn xếp người anh rể danh chính ngôn thuận là anh sang bàn khác ngồi cơ mà.

Lâu Đức Dụ bất giác liếc về phía Châu Toản, đúng lúc bắt gặp ánh mắt hắn cũng đang dán chặt vào Cốc Tĩnh Thục và con gái anh. Hắn vốn quen che giấu cảm xúc, nhưng giờ phút này, sự kinh ngạc lại hiện lồ lộ rõ rệt trên gương mặt hắn. Sao Cốc Tĩnh Thục lại có một cô con gái lớn thế này?

Tim Cốc Tĩnh Thục hẫng một nhịp khi gặp lại Châu Toản. Cảm giác ấy thật khó tả, khi một người tưởng chừng đã bị chôn vùi trong góc khuất ký ức bỗng sừng nhảy bổ ra trước mặt mình. Những chuyện xưa cũ mà chị cố tình quên lãng cứ thế ùa về: lần đầu hai người nắm tay, nụ hôn đầu, và cả quyết định cắt đứt mọi ràng buộc với hắn trên chuyến tàu định mệnh năm nào. Chị đã từng yêu hắn, một tình yêu đậm sâu đến mức vẫn còn âm ỉ ngay cả trong khoảnh khắc chị lựa chọn đoạn tuyệt.

Lâu Đức Dụ bắt gặp ánh nhìn của hai người họ, nụ cười gượng gạo trên môi anh lập tức tắt ngấm. Anh thầm rủa trong bụng: “Mẹ kiếp, chẳng phải ngày xưa chính mày đòi chia tay sao? Giờ còn trưng cái bộ mặt không cam lòng ấy ra cho ai xem? Cứ như thể Cốc Tĩnh Thục phải ở vậy thờ mày, không được phép có chồng, càng không được phép có một cô con gái lớn thế này vậy.” Nhưng con gái là… không, con gái là của anh. Con bé là do anh và Cốc Tĩnh Thục một tay nuôi nấng, từ lúc bi bô tập nói đã gọi anh là bố. Nó là con gái của anh.

Nhưng nếu được chọn giữa hai người bố, liệu Cốc Kiều sẽ chọn ai?

Đúng lúc Lâu Đức Dụ đang hoang mang định bước về chiếc ghế mà cô em vợ đã sắp sẵn, Cốc Tĩnh Thục bỗng nắm lấy tay anh. Chị nắm tay anh một cách công khai và dứt khoát, như thể sợ mọi người không biết họ là vợ chồng.

Cốc Tĩnh Thục vốn là người cả thẹn. Dù là với tình đầu hay với người chồng hiện tại, chị chưa bao giờ thể hiện sự thân mật trước mặt người khác. Nhưng ngay lúc này đây, chị biết anh chồng hay suy nghĩ lung tung của mình đang rất cần mình.

Chị đoán chắc Lâu Đức Dụ lại đang nghĩ linh tinh rồi. Cái tính tự ti và hay so đo cố hữu của anh hẳn là lại trỗi dậy. Dù Lâu Đức Dụ không bao giờ nói ra, nhưng chị biết anh vẫn âm thầm đặt bản thân lên bàn cân với Châu Toản, luôn cố chứng minh rằng mình là người tốt hơn.

Về điểm này, Lâu Đức Dụ không bao giờ hiểu Cốc Tĩnh Thục. Chị chưa từng một lần đem người yêu, chồng hay con mình ra so sánh với bất kỳ ai. Chỉ cần là người của mình, chị đều thấy họ tốt nhất, và mỗi ngày trôi qua lại khám phá ra thêm một điểm đáng quý ở họ. Ngày xưa khi yêu Châu Toản, chị cũng từng cho rằng hắn là người tốt nhất thế gian, dù khi ấy hắn chẳng có gì trong tay ngoài lòng nhiệt huyết và trái tim chứa đầy bất mãn. Còn bây giờ, người đó tốt xấu ra sao cũng chẳng còn liên quan gì đến chị nữa.

Lâu Đức Dụ nắm chặt tay Cốc Tĩnh Thục. Lần cuối cùng họ nắm tay nhau trước mặt người ngoài chặt đến vậy là khi Cốc Tĩnh Thục sinh con. Lắng nghe tiếng khóc chào đời lanh lảnh của con gái, anh đã thề sẽ mang lại cho hai mẹ con họ một cuộc sống tốt đẹp.

Ngay lúc này, Lâu Đức Dụ cảm thấy mọi sự sắp đặt của Cốc Tĩnh Tuệ chẳng là cái thá gì. Cái nắm tay ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho anh, đủ để anh cảm thấy dù có phải ngồi một mình ở chiếc bàn ngoài rìa kia cũng chẳng sao.

Thế nhưng, Cốc Tĩnh Thục lại nói:

– Mình ngồi cùng nhau đi anh. Nếu không được xếp chung một bàn thì nhà mình không ăn bữa này cũng được. Em nghĩ em họ sẽ thông cảm cho chúng ta thôi.

Cốc Tĩnh Thục không khỏi thất vọng về cách hành xử của cô em họ. Dẫu vậy, chị vẫn phần nào thấu hiểu những gian truân mà một cô gái mồ côi không nơi nương tựa phải nếm trải để bám trụ lại chốn thị thành này. Thông cảm là một chuyện, nhưng chị cũng ngầm hiểu rằng tình cảm chị em giữa họ từ nay chỉ còn là mối quan hệ họ hàng đơn thuần, có lẽ năm thì mười hoạ mới gặp lại nhau một lần.

Nhân lúc không ai để ý, Cốc Kiều lén kéo ghế mình sát cạnh ghế mẹ. Cô bé biết bố rất muốn ngồi cùng mẹ, bởi ở nhà bố vẫn thường tị nạnh chuyện cô độc chiếm mẹ. Giờ bị dì Út nhẫn tâm xếp ngồi bàn khác, hẳn là bố đang buồn lắm. Cô bé vô cùng đắc ý với sáng kiến của mình, liền chìa bàn tay nhỏ xíu ra kéo tay Lâu Đức Dụ:

– Bố ơi, bố đừng đi! Cả nhà mình ngồi chung hai cái ghế này đi! Bố với mẹ ngồi hai bên, con ngồi giữa cho. Con gầy nhẳng, hai ghế là đủ cho cả nhà mình rồi!

Cốc Kiều chẳng hề để ý đến ánh mắt của người chú họ Châu. Cô bé đắc ý nhìn Lâu Đức Dụ, chờ bố khen mình. Nhưng Lâu Đức Dụ chẳng những không khen con mà nom mặt mày còn như sắp khóc đến nơi.

Sáng kiến của Cốc Kiều chẳng được ai hưởng ứng. Cô bé bị anh họ dắt sang một bàn khác, nơi phần lớn là trẻ con. Trong khi bố mẹ còn đang lưỡng lự, Cốc Kiều đã chẳng ngần ngại quẳng ngay suy nghĩ “cả nhà ba người phải ngồi cùng nhau” ra sau đầu để đi theo anh họ.

Cốc Kiều rất tinh ý, cô bé hiểu đi ăn cỗ ở nơi này không thể tự nhiên như ở quê. Tay lại ngắn, nên cô bé chỉ ngoan ngoãn gắp những món gần mình nhất, mà trớ trêu thay, đó lại toàn là những món cô bé không thích. Cốc Kiều ăn uống rất từ tốn, chỉ dám len lén liếc nhìn đĩa thịt viên nhỏ ở phía xa rồi lại cúi đầu lùa cơm trong chén mình. Cô bé rất thích món thịt viên do mẹ và bà ngoại làm, mà đâu phải ngày nào cũng được ăn thịt, nên cứ ăn xong bữa này là cô bé lại háo hức mong chờ bữa tiếp theo.

Cốc Kiều để ý thấy tay anh họ dài hơn hẳn so với tuổi, cầm đũa cũng cao, vậy mà anh gắp còn ít món hơn cả cô, lại toàn là rau. Cô bé bèn nhiệt tình giới thiệu:

– Anh họ ơi, thịt viên ngon lắm đấy! Anh ăn thử đi.

Với cánh tay dài như vậy, anh họ ngồi một chỗ cũng gắp tới, không ăn thì phí quá. Lúc nói, cô bé làm như thể đã được nếm thử viên thịt ấy rồi, bất giác nuốt nước bọt ừng ực.

Anh họ liếc nhìn Cốc Kiều một cái, rồi dùng đôi đũa chung gắp một viên thịt, nhưng cậu không ăn mà bỏ vào chén của cô bé. Cốc Kiều thầm thở dài, sao lại thử thách người ta thế này? Ở xa thì còn giả vờ không thấy được, đằng này thịt đã ở ngay trong chén mình rồi mà còn bắt nhịn không ăn thì khổ sở quá đi mất. Cô bé không đủ nghị lực để làm điều đó.

Cốc Kiều ngờ rằng anh họ đã bỏ nhầm chén. Nhưng ngay sau đó, cô bé thấy cậu nhanh chóng gắp thêm một viên, rồi một viên nữa, liên tiếp mấy viên đều bỏ hết vào chén cô bé. Cốc Kiều vừa định nhắc anh họ gắp nhầm thì đã thấy cậu đặt đũa xuống, trông như đã ăn no.

Lúc này Cốc Kiều mới vỡ lẽ những viên thịt đó là cậu gắp cho mình. Cô bé lí nhí nói:

– Em cảm ơn anh ạ.

Anh họ chẳng mảy may để tâm đến lời cảm ơn đó. Được ăn món thịt viên yêu thích, Cốc Kiều cũng chẳng thèm chấp sự lạnh lùng của cậu nữa.

Sau khi đám cưới kết thúc, Cốc Tĩnh Tuệ mời vợ chồng chị họ về nhà mình chơi.

Cốc Tĩnh Thục liền lấy cớ phải ra ga bắt tàu để từ chối. Thật ra chị chưa vội về, vẫn còn nhiều nơi chưa đưa con gái đi chơi, nhưng cái cớ này giúp cả hai bên đều giữ được thể diện. Sau chuyện vừa rồi, Lâu Đức Dụ chắc chắn không muốn bước chân đến nhà họ Lạc nữa, mà có lẽ cô em họ cũng chẳng tha thiết gì chuyện mời họ đến chơi.

Trước khi đi, Cốc Kiều cố ý tìm gặp riêng Lạc Bồi Nhân để chào tạm biệt.

Lạc Bồi Nhân đã nhận mười tệ của Lâu Đức Dụ, nên cậu tặng lại Cốc Kiều một tấm bản đồ giao thông thành phố cùng một chiếc ô tô đồ chơi chạy bằng pin. Cậu vốn không có thói quen chiếm hời của người lạ.

Người ngoài không biết chuyện Lâu Đức Dụ cho Lạc Bồi Nhân mười tệ, chỉ thấy cậu rất hào phóng với Cốc Kiều. Sự hào phóng của cậu vốn chẳng có gì lạ, nhưng hào phóng với một cô em họ không cùng huyết thống lại là chuyện lạ.

Mối quan hệ giữa Cốc Tĩnh Tuệ và con gái lớn của Lạc Bá An là Lạc Tư Cảnh khá hòa hợp. Vốn là giáo viên của Lạc Tư Cảnh, lại thêm việc cô bé sớm mất mẹ, Cốc Tĩnh Tuệ và cô bé cứ thế mà xích lại gần nhau. Tuy nhiên, con trai của Lạc Bá An thì khác, cậu vẫn còn mẹ. Dù bà đang ở Singapore nhưng người giúp việc cũ của bà vẫn còn ở đây. Cốc Tĩnh Tuệ luôn cảm thấy tính cách cậu con riêng này có phần kỳ quặc. Cậu cư xử với cô không hẳn là vô lễ, song chỉ dừng lại ở mức xã giao. Trước mọi thiện chí của cô, cậu luôn đáp lại bằng tiếng “cảm ơn” kèm theo lời từ chối khéo. Ngặt nỗi, Lạc Bá An rất coi trọng cậu con riêng này.

Không chỉ Cốc Tĩnh Tuệ thấy con riêng của chồng khác thường, mà ngay cả Lạc Bá An cũng nhận ra con trai ruột của mình có điều gì đó không ổn.

Cốc Kiều hết nhìn anh họ lại nhìn sang hàng chữ nước ngoài trên hộp ô tô điện. Dù chưa từng thấy thứ này bao giờ, nhưng tám năm kinh nghiệm sống ít ỏi đã mách bảo cô bé rằng món đồ này chẳng hề rẻ tiền.

Thế nhưng lúc này, Cốc Kiều lại chẳng có món quà nào tương xứng để đáp lễ. Trong lúc cô bé còn đang do dự chưa biết có nên nhận hay không thì bỗng nghe anh họ hỏi:

– Em không thích à?

Nghe vậy, Cốc Kiều quyết định không khách sáo nữa, nói luôn:

– Anh họ ơi, sau này anh với dì Út về nhà em chơi nhé! Em sẽ dẫn anh đi bắt cá dưới sông, gần nhà em còn có ngọn núi nổi tiếng lắm, em sẽ dẫn anh đi leo núi nữa.

Suy nghĩ một lát, cô bé lại nói thêm:

– Anh họ ơi, dù gì cũng còn lâu anh mới vào học, hay là lần này anh theo nhà em về quê chơi luôn đi!