Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 11

topic

Đại Lộ Ngô Đồng - Đông Phong Xuy Lai - Chương 11 :

Emily nhìn nước chảy không ngừng trên mặt mình, tạm thời đầu óc vẫn còn choáng váng.

Cô ta có nghĩ tới, sau khi Lê Xán biết sự thật sẽ đến tìm mình tính sổ, nhưng cô ta không ngờ, cô lại công khai tạt nước lạnh cho cô ta trước mặt mọi người như thế.

Đây là tháng Giêng, vừa mới qua năm mới.

Đây là Vân Thành nhiệt độ trung bình mỗi ngày chỉ có 3 độ.

Đây là mùa đông, mùa đông lạnh lẽo nhất!

Đây là ở trên đường!

"Cậu điên rồi hả?!"

Cuối cùng cô ta cũng ngẩng đầu lên, gào thét với Lê Xán.

Trước mặt có bọt nước chảy xuống liên tục, hò reo sự chật vật của cô ta, nói cô ta bây giờ ướt như chuột lột cũng không ngoa.

"Điên rồi ư? Tôi thấy cậu mới là điên đấy."

Từ đầu đến giờ Lê Xán cũng thấy mình quá bình tĩnh.

Cô siết chặt chai nước khoáng giờ đã rỗng tuếch, "Tôi không học theo người khác lén đẩy cậu từ phía sau lúc cậu không chú ý, không học theo người khác đá mạnh vào lưng cậu lúc cậu đang đi cầu thang, không học theo người khác đổ mấy thứ linh tinh lên đầu cậu, không học theo người khác kéo cậu vào con hẻm vắng người, nhét vào tải rồi đánh túi bụi, tôi đã hết lòng hết dạ với cậu rồi."

Cô lại đẩy Emily một cái.

Sau đó bước từng bước về phía cô ta.

"Cậu nghĩ bạo lực học đường là gì? Là cậu há mồm một cái, búng tay một cái là muốn bịa chuyện, tung tin đồn thế nào cũng được mà không phải trả giá gì sao? Bây giờ tôi nhìn cậu cứ như con chuột cống bẩn thỉu không dám thấy ánh sáng!"

"Cậu... cậu... Đồ điên!"

Emily bị cô đẩy một cái thì suýt nữa ngã sấp xuống hàng gạch sau lưng.

Cô ta thảm hại quệt những giọt nước mắt khiến cô ta run rẩy trên mặt, bị Lê Xán chỉ trích giữa phố như vậy, sao có thể nuốt giận được?

Cô ta cắn chặt răng, nhìn chằm chằm vào Lê Xán, giây sau lập tức muốn phản công lại.

Nhưng Lê Xán hét lại cô ta, "Cậu cứ ra tay với tôi đi, tôi đã gọi người quay video lại hết rồi, chỉ cần hôm nay cậu dám động đến tôi một chút, video lập tức sẽ gửi đến chỗ bố mẹ cậu, chuyện tốt mà cậu làm thì đợi bố mẹ cậu đến hạ màn cho cậu đi."

Quả nhiên, trước khi đến, cô đã tìm hiểu kỹ, biết Emily sợ điều gì nhất.

Nhà họ Lê và nhà Emily vẫn luôn làm ăn qua lại, bây giờ chuyện này ồn ào đến như vậy, dường như bố mẹ Emily không thể không biết rõ tình hình.

Emily siết chặt lòng bàn tay.

Cô ta thật sự...

Cô ta thật sự rất muốn xé xác Lê Xán trước mọi người.

Nhưng, đúng là cô cũng nắm chắc uy h**p cô ta.

Bố mẹ cô đã biết hết chuyện cô ta xúi giục người khác đăng bài sau lưng, mua tài khoản clone chửi bởi Lê Xán.

Bọn họ không những mắng cô thậm tệ mà còn nói rõ ràng với cô, không lâu nữa sẽ đưa cô đến xin lỗi Lê Xán, bảo cô thời gian này không thể gây thêm rắc rối.

Cô ta nhịn.

Cô ta siết chặt nắm đấm trong tay, cho dù không nhịn được cũng không thể không nhịn.

Cô ta đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy đám người tụm năm tụm ba xung quanh mình đang xem chuyện cười của mình.

"Tôi..."

Cuối cùng cô ta vẫn còn muốn mắng chửi Lê Xán.

Lê Xán lại chẳng hề cho cô ta cơ hội nói chuyện.

"Tôi sẽ không để cậu yên thân đâu!"

Sắc mặt cô căng thẳng, gằn từng chữ nói trước mặt cô ta, "Cậu đừng cho là bố mẹ cậu có thể khuyên bố mẹ tôi nhân nhượng, chuyện này chỉ có thể cho qua như vậy! Tôi là tôi, bố mẹ tôi là bố mẹ tôi, người bị hại trong chuyện này là tôi, bây giờ quyền chủ động báo công an, đưa cậu vào đồn cũng là tôi. Sau này nếu cậu còn dám xuất hiện trước mặt tôi nữa, như cái gậy khuấy phân gây chuyện thị phi trước mặt tôi nữa, đăng linh tinh trên mạng, tôi nhất định sẽ tự đưa giấy triệu tập của tòa án đến tận bàn của cậu."

"Tôi nói được thì làm được!"

Cô nói, không hề cho Emily cơ hội phản ứng, kéo thẳng Lâm Gia Giai lên xe bảo mẫu đang đỗ một bên, nghênh ngang rời đi, để lại làn khói ô tô ở sau xe.

Đến bây giờ, người Lâm Gia Giai vẫn còn đang mơ.

Cô nàng ngơ ngác nhìn Lê Xán, dường như không dám tin người vừa rồi tạt nước vào mặt Emily trước bao nhiêu con mắt.

Nhưng là cô, hình như cũng không kỳ lạ lắm.

Có thể người khác không hiểu, nhưng cô ấy và Lê Xán lớn lên từ nhỏ, sao có thể không hiểu được chứ.

Tính cô là như vậy đấy, có thù tất báo, còn báo thù gấp mười gấp trăm lần.

"Xán Xán, cậu đúng là..."

"Ngầu chết mất!"

Hôm nay đã là lần thứ hai cô nàng bị Lê Xán khuất phục.

Lê Xán tựa vào ghế ngồi, vẫn là dáng vẻ không lạnh không nhạt, không có hứng thú.

Lâm Gia Giai đến gần cô, "Ôi được rồi mà, hôm nay cũng dạy dỗ Emily một trận ra trò rồi, vui vẻ lên xíu đi, sớm muộn gì cũng giải quyết xong chuyện thôi, nhé?"

"Nhưng chuyện đã qua gần một tuần rồi."

Giọng Lê Xán mờ mịt, qua giây lát, ánh mắt đã không còn sự sắc bén và kiêu ngạo như lúc nãy ở trên đường.

Lâm Gia Giai chần chừ, "Vậy nên..."

"Vậy nên bố mẹ cũng đã lén mình giải quyết xong hết mọi chuyện rồi."

Cô nhếch môi, nét mặt bây giờ không thể vui vẻ nổi.

Thoáng chốc, Lâm Gia Giai cũng hiểu ý cô qua đôi câu vừa rồi, cùng rơi vào trầm mặc với cô.

Nhà Emily, đương nhiên bọn cô cũng biết.

Mọi người có thể làm bạn bè học cùng nhau, dù thế nào thì điều kiện gia đình cũng sẽ không quá cách biệt một trời một vực. Thậm chí nhiều khi, bố mẹ của bọn họ đều là đối tác làm ăn quen thuộc.

Bây giờ xảy ra chuyện như thế này, nếu muốn báo cảnh sát lập án tất cả đám người này như Lê Xán nghĩ thật, thì gần như là không thể nào.

Vậy nên bố mẹ Lê Xán mới bảo cô cứ ở Hồng Kông, qua nhiều ngày như vậy mới tiết lộ chút thông tin cho cô ấy, bảo cô ấy có thể truyền đạt cho Lê Xán.

Lê Xán nắm chặt túi xách trên tay mình, chợt như có cảm ứng nào đó, cô lấy điện thoại ra, mở Weibo đã mấy ngày không xem.

Thế mà blogger đăng bài cô bạo lực học đường hôm đó lại mới đăng bài xin lỗi cách đây mười mấy phút trước.

Là xin lỗi cô.

Hiển nhiên người xin lỗi không phải Emily mà là cô gái tên Đường Thấm.

Nội dung Weibo như sau:

Bot Liên minh Học sinh cấp 3 Toàn quốc:

Xin chào blogger, hôm nay mình muốn gửi một bài xin lỗi, xin lỗi bạn Lê Xán mà mấy hôm trước tôi bôi nhọ, bịa đặt.

Bạn Lê Xán, xin lỗi, mình thừa nhận, lúc đó mình bị mỡ lợn làm u mê đầu óc, vì ghen ghét, vì tự ti nên mới bình luận như thế ở dưới video của bạn cậu. Mình không ngờ, lúc đó chỉ là sự trút giận nhất thời lại dẫn đến tranh cãi lớn như vậy, còn bị người ta đọc được bài đăng gửi lên Bot.

Tại đây, mình trịnh trọng xin lỗi cậu, cũng xin tuyên bố với mọi người trên mạng bị mình lừa dối, mình học ở trường THPT Thực nghiệm của thành phố Vân Thành, thực ra không hề quen biết với bạn Lê Xán, chỉ từng nghe nói, từng thấy ảnh của cậu mấy lần mà thôi. Về phần bình luận nói bạn ấy bạo lực học đường, tất cả đều là mình nói mà không có bằng chứng. Mình đã nhận thức sâu sắc được sai lầm của mình, đồng thời cũng kiểm điểm lại. Mình đảm bảo, sau này tuyệt đối sẽ không như thế nữa, đối với những rắc rối của bạn Lê Xán những ngày gần đây, mình thật sự vô cùng áy náy, xin lỗi.

Ảnh đính kèm là bức ảnh thư xin lỗi viết tay.

Ban đầu Lê Xán không có thái độ gì với mấy thứ này, nhưng sau khi nhưng sau khi xem bức thư tay ra mới phát hiện, cô ấy đã đính kèm tên mình ở góc dưới bên phải.

Lần này khu bình luận đã không còn tài khoản clone nữa, nhưng vẫn chia làm hai phe rõ ràng.

Phe thứ nhất thì chất vấn độ chân thực của tin tức, nói thẳng ra đây đều là sức mạnh của tư bản, khiến người ta không thể không thoả hiệp.

Phe thứ hai bởi vì nhìn thấy họ và tên ở phần ký tên dưới thư nên chọn tin bức thư này, tiện thể bắt đầu lên tiếng bênh vực cho Lê Xán, bảo cô mới là người bị hại lớn nhất.

Lê Xán đọc hết mà trong lòng không hề gợn sóng, tùy tiện lướt thêm hai cái rồi tắt điện thoại.

Cô dựa vào ghế ngồi trong xe, hít sâu một hơi, rõ ràng đã nhận được lời xin lỗi mà mình muốn nhưng cái nghẹt thở chưa bao giờ cảm nhận được đang đập vào mặt cô.

Lúc này Lâm Gia Giai cũng vừa khéo thấy được bài đăng đó, phấn khích ngẩng đầu lên, muốn nói chuyện với cô nhưng thấy trạng thái của cô như vậy, cuối cùng cô ấy vẫn chọn không nói nữa.

Trong xe im lặng cả đường.

Cuối cùng lúc xe ngừng lại ở ngoài cổng Tây của trang viên, Lâm Gia Giai cũng hỏi Lê Xán, "Hay là tối nay cậu về nhà mình trước đi, đến ngủ nhà mình."

Lê Xán lắc đầu, kiên quyết muốn về nhà mình.

Lâm Gia Giai chỉ có thể nhìn cô xuống xe.

Mùa đông ở Vân Thành lạnh hơn Hồng Kông nhiều, bất kỳ cơn gió nào thổi đến cũng như cuốn theo cả hơi nước ẩm ướt.

Lê Xán đeo khăn quàng, bước về nhà.

Bây giờ là đúng 7 giờ tối theo giờ múi giờ GMT+8, khi đèn đường vừa mới lên, thông thường, bố mẹ của Lê Xán sẽ không ở nhà vào giờ này.

Tối nào bọn họ cũng có đủ loại tiệc tùng, hình như Lê Xán rất ít khi ăn cơm với bọn họ.

Nhưng tối nay, hai người ở nhà.

Thậm chí đối với việc Lê Xán lén quay về, bọn họ cũng chẳng tỏ ra bất ngờ bao nhiêu.

"Về rồi à?" Bà Tôn Vi chỉ liếc mắt qua cô một chút rồi ra hiệu cho cô ngồi vào đối diện mình.

Lê Xán bước chậm qua.

"Đây là bài đăng xin lỗi của con bé mà bố mẹ tìm được."

Bà ấy cho cô xem bài đăng trên Weibo mà Lê Xán vừa đọc trên đường.

"Ban đầu người bịa đặt con dưới video là nó, bố mẹ đã bàn bạc với gia đình của nó rồi, nếu không muốn có tiền án lúc chưa thành niên thì phải công khai xin lỗi con, đồng thời công khai tên nó, như vậy mới công bằng với con."

Lê Xán nhìn chăm chăm vào cuối bài viết, hai chữ "Đường Thấm" viết tay, trên mặt không có biểu cảm gì.

"Còn Emily thì sao?" Cô hỏi.

"Emily..."

Tôn Vi hơi ngừng lại, không trả lời cô ngay mà quay đầu trao đổi ánh mắt với Lê Triệu Vân.

"Xán Xán." Lê Triệu Vân mở miệng, nói, "Bố mẹ Emily đã tìm bố mẹ xin lỗi rồi, bảo là tính nó trẻ con, vẫn chưa lớn, vì cãi nhau với con cho nên mới làm thế..."

"Cãi nhau với con là có thể bạo lực mạng con sao, người như thế này, lẽ nào cũng không cần viết thư công khai xin lỗi con sao?"

Nhất thời, Lê Triệu Vân cũng trầm mặc.

Chẳng bao lâu sao, ông nói, "Phải, bố mẹ con bé đã đồng ý rồi, mấy hôm nữa sẽ đưa Emily đến mời cơm chúng ta, tự xin lỗi với chúng ta..."

"Vậy nên bố mẹ đơn phương thay con quyết định giải quyết mọi việc như thế sao?"

Cuối cùng trong căn phòng khách to, trừ giọng Lê Xán ra thì hoàn toàn mất hết âm thanh.

Lê Triệu Vân hít một hơi dài, "Xán Xán, con cũng biết bố mẹ của Emily là đối tác kinh doanh của bố mẹ mà..."

"Thế nên bố mẹ không thể từ bỏ đối tác kinh doanh này, không thể tố cáo con gái nhà họ thay con, không thể khiến cậu ta công khai nhận lỗi giống như người khác, còn giữ mặt mũi cho nhà bọn họ sao?"

"Lê Xán!"

Có lẽ là không nghe được cô nói thẳng thừng ra như vậy, cuối cùng Tôn Vi lên tiếng cắt lời cô, còn gọi họ tên đầy đủ của cô.

Sắc mặt Lê Xán không đổi.

Vì đây hoàn toàn là tình huống trong dự đoán của cô.

Lúc Lâm Gia Giai nói cho cô tra được người gửi bài là Emily, cô đã biết kết quả của chuyện này và thủ đoạn, cách thức mà bố mẹ cô lại áp dụng.

Không phải là con của đối tác, thì bọn họ còn bảo vệ và giành được quyền lợi lớn nhất cho cô.

Là con của đối tác thì bọn họ còn phải suy nghĩ đến mặt mũi của đối tác.

Thế nên mới xuống máy bay cô đã chọn đi tìm Emily trước,

Bất kể ra sao, cô muốn tự mình xả cơn giận này.

Cô nhìn bố mẹ ngồi trước mặt, mặc dù không mong chờ quá nhiều vào hai người nhưng đến khi bọn họ thật sự nói ra, vẫn không khỏi cảm thấy nguội lạnh.

"Con mới về từ Hông Kông, chắc mệt lắm nhỉ? Mau lên phòng rửa mặt mũi đi, rồi ngủ một giấc thật ngon."

Quả nhiên bọn họ lại bắt đầu giảng hoà với cô.

Lê Xán đứng dậy, xoay người đi thẳng ra phía cửa trước.

Lúc Tôn Vi và Lê Triệu Vân cho rằng cô sẽ ngoan ngoãn nghe lời, lên tầng nghỉ ngơi, Lê Xán lại quay đầu mở cửa chính đối diện cầu thang.

"Xán Xán!"

Tôn Vi hô lên sau lưng cô.

Lê Xán cũng không quay đầu lại, đi ra ngoài.

...

Sau khi ăn cơm xong với Cố Xuyên Phong, Thiệu Khinh Yến còn phải về cửa hàng tiện lợi trực ca đêm.

Thực ra ban đêm trên đường Hoành Sơn, trong cửa hàng cũng không có ai.

Nhưng bởi vì là cửa hàng 24h nên cho dù không có ai cũng vẫn phải có người trông cửa hàng.

8 giờ tối, người trên đường phố cũng miễn cưỡng được coi là đông đúc.

Sau khi Thiệu Khinh Yến thanh toán xong cho một vị khách thì ngẩng đầu xem vị khách tiếp theo.

Lê Xán đứng trước mặt cậu, nhìn cậu cách quầy thu ngân.

Cô cũng không biết tại sao mới 8 giờ tối, rõ ràng trên đường có nhiều cửa hàng vẫn còn sáng đèn, mà cô cứ nhất quyết phải đi vào chỗ cậu.

Mấy thứ đồ trong cửa hàng tiện lợi chẳng ăn ngon chút nào.

Cô đứng đối diện Thiệu Khinh Yến, chậm chạp chớp mắt, ngồi máy bay đến trưa, sau khi đáp đất lại mệt mỏi đi khắp nơi, làm cô không còn hơi sức đâu mà nghĩ nhiều.

"Lấy giúp tôi lẩu Oden." Cô đỏ mắt, nói với Thiệu Khinh Yến.