Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 379

topic

Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú - Chương 379 :
Lúc này, nhóm người Chu Kiều Kiều đi được chưa đầy nửa dặm đường. Mắt thấy chỉ còn nửa đoạn đường nữa là về đến nhà, Chu Kiều Kiều bỗng nhiên nhạy bén ngửi thấy trong không khí nồng nặc mùi huyết tinh.

Thân hình nàng cứng đờ, lập tức níu chặt lấy tay Chu Đại Sơn.

"Có chuyện gì vậy?"

Chu Đại Sơn kinh ngạc hỏi.

Chu Kiều Kiều hạ giọng: "Trong không khí có mùi huyết tinh, mỗi lần Bình An đi săn thú, không gian đều vương vất mùi này. Nhưng nơi đây chẳng phải chốn thâm sơn cùng cốc, cũng chẳng phải lò mổ gia súc, càng không có ai lại đi g.i.ế.c heo vào lúc đêm hôm khuya khoắt thế này."

Cho nên, khả năng duy nhất chính là phía trước đã xảy ra biến cố.

Trong lòng Chu Đại Sơn chợt dâng lên nỗi kinh hãi.

"Ý của muội là..."

"Muội không dám xác định, nhưng cẩn tắc vô ưu."

Huynh muội bọn họ vốn không quen thuộc địa hình nơi này, cũng chẳng rõ gần đây có con đường mòn nào khác hay không.

Chu Kiều Kiều trầm ngâm một lát, vì an nguy của bản thân, nàng quyết định quay đầu.

Thà rằng tốn chút ngân lượng xin tá túc qua đêm ở nông gia gần đó, còn hơn là mạo hiểm dấn thân vào chốn nguy nan.

Chủ ý đã định, Chu Kiều Kiều liền kéo Chu Đại Sơn quay gót.

Hai người không hề do dự dù chỉ một khắc.

Nào ngờ, sự đời khó liệu, bọn họ vừa mới lùi lại vài bước, từ trong bụi cỏ rậm rạp ven đường bỗng nhảy xổ ra mấy bóng người.

Kẻ nào kẻ nấy thân hình vạm vỡ, mặt mày hung thần ác sát.

Quan trọng hơn là trên tay bọn chúng đều lăm lăm những thanh đại đao dài hơn một thước, hàn quang lấp loáng.

Mấy tên thảo khấu chặn đứng đường đi phía trước, từng bước ép sát về phía huynh muội Chu Kiều Kiều.

Chu Đại Sơn vừa lùi lại, vừa kín đáo che chắn cho muội muội ở sau lưng.

Hắn rất nhanh trấn tĩnh lại sau cơn chấn động, cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, giọng run run chắp tay nói: "Các vị hảo hán, huynh muội chúng tôi chỉ là nông dân bần hàn, trên người chỉ có mười mấy văn tiền, xin nguyện dâng hết cho các vị, cầu xin các vị giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho chúng tôi một con đường sống."

Gã đại hán râu ria xồm xoàm hừ lạnh một tiếng: "Mấy mươi văn tiền thì bõ bèn gì, nhưng nữ nhân thì đáng giá đấy. Để tiểu nương t.ử kia lại, ta tha cho ngươi một cái mạng chó."

Nữ nhân có thể dùng, cũng có thể bán.

Chẳng phải là đáng giá hơn sao? Chu Đại Sơn vội vàng phân bua: "Tiểu muội nhà tôi quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, mặt đầy tàn nhang, da dẻ đen nhẻm, mới ba mươi tuổi đầu mà nếp nhăn đã hằn sâu, dung mạo thô kệch xấu xí, chỉ sợ làm bẩn mắt các vị hảo hán mà thôi."

Chu Kiều Kiều: "..." Đại ca nói hay lắm, nhưng lần sau xin miễn bàn.

Mượn thân hình cao lớn của Chu Đại Sơn che chắn, tụ tiễn trong tay áo nàng đã lên nòng, sẫn sàng ứng chiến. Nếu mấy gã nam nhân này dám tiến lên một bước, nàng sẽ khiến bọn chúng hối hận không kịp!

Cũng may nàng thường xuyên vào rừng sâu săn bắn, đã quen nhìn vật trong bóng tối, nên dù hiện tại chỉ có ánh trăng mờ ảo, nàng cũng chẳng hề nao núng.

Gã râu xồm cười dâm tà: "Vậy sao? Đã xấu xí... thì che mặt lại là xong, dù sao cũng chỉ để giải tỏa cơn sướng, quan tâm gì ả đẹp hay xấu!"

Gã râu xồm càng bước càng gần, tiến vào tầm bắn.

Chu Kiều Kiều nhìn thấy ánh mắt bỉ ổi và độc ác kia, trong lòng dâng lên nỗi ghê tởm tột độ, một tay nàng đặt lên vai đại ca.

"Vút!"

Tụ tiễn trong tay áo xé gió lao ra.

Trong màn đêm đen đặc, không ai chú ý đến mũi tên b.ắ.n ra từ tay áo, chỉ cảm thấy có một bóng đen lóe lên, ngay sau đó tiếng kêu t.h.ả.m thiết của gã râu xồm vang vọng khắp không gian tĩnh mịch.

"A... đau quá..."

Gã râu xồm đột nhiên ôm lấy bắp đùi, ngã vật xuống đất.

Rất nhanh, m.á.u tươi đã trào ra nhuộm đỏ cả một vùng dưới thân gã.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, vũng m.á.u trông thật chói mắt.

Mấy tên đồng bọn còn lại đều sững sờ trong giây lát.

Sau đó bọn chúng cũng chẳng buồn quan tâm đến kẻ đang nằm r*n r* dưới đất nữa, tất cả đều vung vũ khí chĩa về phía Chu Kiều Kiều, nhưng cũng chưa dám lập tức lao lên.

Chúng dò xét quát: "Các ngươi dám dùng ám khí đả thương đại ca ta? Còn không mau bỏ ám khí xuống, bọn ta còn có thể cho các ngươi được toàn thây."

"A... g.i.ế.c người rồi... cứu mạng với, g.i.ế.c người rồi..."

Đột nhiên, một tiếng hét chói tai x.é to.ạc bầu trời đêm.

Chu Kiều Kiều nghe thấy giọng nói quen thuộc này, da đầu tê dại.

Là Đồng mẫu?

Người Đồng gia, sao bọn họ lại ở gần đây?


Hơn nữa tiếng hét t.h.ả.m thiết còn truyền đến từ phía sau lưng bọn họ.

Đám thổ phỉ bị tiếng hét này làm kinh động, tên thổ phỉ cầm đầu quát: "Sao muộn thế này mà còn có kẻ mò đến? Nhanh, qua xem là kẻ nào phát hiện, g.i.ế.c sạch diệt khẩu!"

Bọn chúng vừa mới đào hố xong, chuẩn bị chôn cả một xe ngựa đầy t.h.i t.h.ể kia. Đầu tiên là phát hiện ra huynh muội Chu gia, bọn chúng định giải quyết xong hai người này rồi quay lại chôn tiếp, không ngờ việc chưa thành lại có kẻ khác phát hiện ra đống t.h.i t.h.ể đằng kia.

Bọn chúng đúng là xui xẻo tám đời, ban ngày thì bị quan binh đ.á.n.h úp sào huyệt, bây giờ g.i.ế.c vài mạng người cũng bị phát hiện, thật là...

Có hai tên lập tức quay người chạy về phía con đường mòn bên cạnh.

Xem ra là muốn đi g.i.ế.c người diệt khẩu Đồng gia.

Tụ tiễn của Chu Kiều Kiều nhắm ngay vào bóng lưng những kẻ đang rời đi, ngay khi định b.ắ.n tiễn, tên thổ phỉ cầm đầu phát hiện động tác tay của nàng, lập tức gầm lên: "Yêu nữ, ngươi còn dám đả thương huynh đệ ta, nạp mạng đi!"

Tụ tiễn của Chu Kiều Kiều lập tức đổi hướng, nhắm vào tên cầm đầu, gần như theo bản năng, nàng nhắm thẳng vào mi tâm của hắn mà bắn.

Nhưng cơ thể Chu Kiều Kiều thực sự quá hư nhược, tay nàng bỗng run lên một cái, mũi tên đi chệch hướng, cắm phập vào mắt gã đàn ông.

"A..." Tiếng kêu t.h.ả.m thiết đau đớn như heo bị chọc tiết khiến người ta nghe mà nổi da gà.

Chu Kiều Kiều kéo Chu Đại Sơn liên tục lùi về phía sau.

"Kiều Kiều, muội... muội g.i.ế.c người rồi..."

Giọng Chu Đại Sơn run rẩy.

Giọng Chu Kiều Kiều lạnh lùng cứng rắn như sắt nguội: "Nếu không thì sao? Muội không g.i.ế.c chúng, đợi chúng quay lại lấy mạng huynh muội ta? Huynh đến giờ vẫn chưa hiểu sao, chúng đã tàn sát sạch những người trên xe bò rồi."

Chu Đại Sơn kinh hoàng đến mức chân tay bủn rủn.

Mặc dù những người trên xe bò rất hôi hám, nhưng họ đều là lương dân, trên người có mùi mồ hôi chân cũng là vì họ cần cù lao động.

Đám thổ phỉ này g.i.ế.c người không chớp mắt, tội đáng muôn c.h.ế.t.

Chu Đại Sơn hạ thấp giọng: "Kiều Kiều, bây giờ chúng ta phải làm sao? Tên trong tụ tiễn của muội không còn nhiều nữa đâu."

Hắn biết trong tay áo muội muội chỉ có vài mũi tên, nếu thực sự giao chiến, trừ khi mỗi mũi tên của nàng đều bách phát bách trúng vào chỗ hiểm, khiến đối phương không thể gượng dậy.

Nếu không, kẻ vong mạng có thể sẽ là chính huynh muội hắn.

Chu Kiều Kiều nói: "Cho nên, muội cần huynh giúp muội giữ chắc tay, lúc nãy nôn thốc nôn tháo, tay chân bủn rủn không còn chút sức lực nào."

Nàng yếu ớt đáp.

Chu Đại Sơn kiên định gật đầu: "Muội yên tâm, huynh nhất định sẽ giữ vững."

Tuyền Lê

Hai tên thổ phỉ còn lại nhìn mấy gã huynh đệ đang quằn quại đau đớn trên mặt đất, rồi lại trừng mắt nhìn về phía Chu Kiều Kiều.

Trong mắt chúng tràn ngập sự phẫn nộ và khát máu.

Tên thổ phỉ thứ hai quát: "Lão Tam, chúng ta cùng lên, ta không tin không làm gì được hai kẻ này."

Tên Lão Tam cũng bị việc huynh đệ liên tiếp bị thương k*ch th*ch đến đỏ ngầu cả mắt.

Ban ngày bọn chúng thua trong tay quan binh triều đình thì cũng đành, buổi tối làm sao có thể thua trong tay hai kẻ thảo dân tay trói gà không chặt được.

Đúng là kỳ sỉ đại nhục!

Hai tên vung đại đao lao thẳng về phía hai huynh muội.

Chu Kiều Kiều nheo mắt lại, sát khí trong mắt hiện rõ, cổ tay khẽ động, tụ tiễn lập tức phóng ra.

Nhưng lần này... tụ tiễn không trúng mục tiêu.

Bởi vì tên thổ phỉ mà nàng nhắm b.ắ.n đột nhiên vấp phải đá, ngã sấp mặt xuống bùn như ch.ó ăn cứt.

Mũi tên của nàng bay thẳng cắm phập vào lòng bàn chân của gã đàn ông bị b.ắ.n mù mắt trái lúc nãy.

"A..." Gã đàn ông bật dậy, một tay che mắt trái, một tay ôm chân phải.

Tiếng kêu quỷ khóc thần sầu.

"A... Con mẹ nó ngươi lại b.ắ.n ta... Á, đau c.h.ế.t lão t.ử rồi, đau c.h.ế.t mất thôi."

Tiếng kêu của hắn cực kỳ thê lương.

Chu Kiều Kiều nhíu mày: "Lãng phí mất một mũi tên của ta, giờ chỉ còn lại đúng một mũi."

Nhưng vẫn còn hai tên thổ phỉ chưa giải quyết xong.

Phải làm sao đây?

Dù còn sống sót tên nào, huynh muội nàng cũng phải đối mặt với cuộc chiến sinh t.ử với kẻ đó.

Nàng nghiến răng!

Đã chuẩn bị sẵn sàng thả hổ cái ra bất cứ lúc nào!

Cho dù hổ cái không nghe lời nàng, nhưng cũng có thể trấn áp được một hai phần, nàng sẽ có cơ hội phản sát.

Vào thời khắc sinh t.ử tồn vong này, nàng cũng chẳng màng đến việc bị lộ chuyện không gian tùy thân nữa rồi.