Rung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương - Chương 1
topicRung Động Hôn Nhân - Bài Cốt Lạt Tương - Chương 1 :Người mà tôi hẹn hò lại chính là anh ấy.
Trời mưa như trút nước.
Kỳ nghỉ. Mưa lớn. Nóng ẩm, oi bức.
…
Kỷ Hà ngồi ngẩn ngơ trước màn hình tivi, bàn tay khẽ đặt lên ngực, cố gắng ép xuống nỗi thôi thúc muốn lập tức bay về Bắc Kinh.
Trên màn hình đang phát lại cảnh trong phiên bản mới của Hoàn Châu Cách Cách, đoạn Ngũ A Ca thành thân với công chúa Hân Vinh.
Khi Tiểu Yến Tử đau lòng đến tột cùng mà bật khóc: “Cuối cùng ta cũng hiểu thế nào là ‘ai mạc đại ư tâm tử’ (nỗi đau không gì lớn bằng trái tim chết lặng)”, Kỷ Hà cũng theo đó mà khụt khịt mũi, mắt đỏ hoe.
Bên cạnh, Khúc Chi Nghi vẫn đang chăm chú viết báo cáo, chỉ cần với tay lấy mấy tờ khăn giấy ném về phía cô. Không cần ngẩng đầu cũng biết Kỷ Hà lại khóc vì lý do gì.
“Bộ phim này cậu đã xem cả trăm lần rồi, thoại thuộc làu làu còn hơn cả diễn viên. Thế mà lần nào cũng khóc hả?”
Kỷ Hà nhìn màn hình, giọng nhỏ nhẹ:
“Chỉ là… tớ thương Tiểu Yến Tử thôi. Giống câu nói nổi trên mạng ấy: Bạn trai kết hôn, nhưng cô dâu lại không phải là mình.”
“Thương gì mà thương, cuối cùng họ chẳng phải vẫn ở bên nhau sao?” Khúc Chi Nghi liếc sang, lại chép miệng: “Thà thương chính cậu thì hơn. Bằng này tuổi rồi còn bị mẹ ép đi xem mắt.”
Chỉ mới hôm qua, Kỷ Hà từ Bắc Kinh bay đến đây, buổi tối đã nhận được điện thoại của mẹ là mẹ Tùy. Trong cuộc gọi, bà bảo cô phải sớm cắt ngắn kỳ nghỉ để về gặp mặt một người đàn ông mà gia đình đã chọn sẵn.
Kỷ Hà cũng chẳng phản đối gì rõ rệt. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng làm điều trái ý cha mẹ. Với tính cách của cô, hễ là người mẹ chọn, cô đều có thể chấp nhận.
Nghĩ vậy, Khúc Chi Nghi tức thay cho bạn, nhìn cô nàng vẫn thản nhiên ăn xoài mà bực bội:
“Cô giáo Kỷ, cậu có thể một lần phản kháng mẹ mình được không? Người ta còn muốn sống thêm vài năm tuổi trẻ rực rỡ rồi mới bước vào cái gọi là nấm mồ hôn nhân đấy!”
Kỷ Hà chỉ khẽ mím môi cười:
“Thật ra tuổi tớ kết hôn bây giờ cũng không sớm đâu. Như có cô giáo cùng khối kia, vừa tốt nghiệp đại học đã đăng ký kết hôn với bạn trai, giờ con họ đã gần bốn tuổi, gia đình thì đầm ấm hạnh phúc.”
Kỳ thực, Kỷ Hà cũng khao khát được kết hôn. Trong lòng cô, hôn nhân là một sự chờ mong, được cùng ai đó chia ngọt sẻ bùi, sưởi ấm cho nhau.
Cô chẳng có yêu cầu gì cao, chỉ cần người ấy biết giữ lễ nghĩa, có trách nhiệm với gia đình, có chí tiến thủ, và tốt nhất là có cùng thế giới quan, giá trị quan.
Nếu trong cuộc hôn nhân ấy có thêm tình yêu thì càng tuyệt vời hơn.
Kỷ Hà đã “FA từ trong trứng” suốt hơn hai mươi năm. Thêm vào đó, cậu em trai Kỷ Thuật lúc nào cũng khoe ân ái với bạn gái trước mặt cô, khiến khát vọng tình yêu trong lòng cô càng mãnh liệt, thậm chí còn lớn hơn cả mong muốn kết hôn.
Thế nhưng, thực tế cuộc sống luôn tàn khốc. Người ta có thể vừa yêu vừa đi cùng nhau đến cuối đời, quả thật là hiếm hoi biết bao.
Thời thiếu nữ, cô từng mơ ước sẽ được gả cho chàng trai mình thầm thương. Nhưng nghĩ đến người ấy, Kỷ Hà lại thấy ước nguyện đó khó hơn cả việc leo lên trời.
Khúc Chi Nghi khẽ thở dài:
“Cậu lạc quan quá đấy. Nhỡ đâu đối phương lại là một ông chú hói đầu, bụng phệ, cậu cũng gả sao?”
Bốn năm đại học ngồi cùng giảng đường, Khúc Chi Nghi tất nhiên hiểu rõ gia đình Kỷ Hà thế nào. Nhà họ Kỷ cũng chẳng phải tệ bạc với cô, nhưng mẹ cô luôn có thói quen đem cái mình cho là tốt áp đặt lên con gái.
Kỷ Hà chỉ mỉm cười an tâm, giọng nhẹ nhàng:
“Mắt nhìn người của bà Tùy nhà tớ xưa nay chuẩn lắm. Cậu có từng thấy hồi đại học tớ mặc bộ đồ nào khó coi chưa?”
“Trời ạ, chọn quần áo với chọn chồng làm sao giống nhau được?” Khúc Chi Nghi khẽ nhíu mày, trong lòng vẫn canh cánh lo lắng. “Hay là thế này đi, tớ cùng cậu về Bắc Kinh một chuyến. Ngày cậu đi xem mắt, tớ sẽ đi cùng.”
Kỷ Hà khoanh hai cánh tay trắng mảnh, kiên quyết lắc đầu:
“Đừng thế. Cậu mới xuất viện mấy hôm, lại còn bay tới bay lui, mệt lắm.”
Nói rồi, cô dịch lại gần, vòng tay ôm lấy Khúc Chi Nghi, giọng nghẹn lại để đổi chủ đề:
“Khúc Chi Nghi, bao giờ cậu mới được điều về Bắc Kinh đây? Không có cậu, cả thành phố chỉ toàn một màu đen thăm thẳm.”
Khúc Chi Nghi học quản lý khách sạn, năm ngoái công việc được điều chuyển đến vùng này. Vốn dĩ Kỷ Hà chẳng có nhiều bạn bè, từ ngày Khúc Chi Nghi đi, sự cô đơn trong cô lại càng lớn.
Khúc Chi Nghi véo nhẹ đôi má xinh xắn của bạn, trêu chọc:
“Đừng có nịnh. Bao giờ cậu mạnh mẽ lên, thì tớ sẽ trở về Bắc Kinh với cậu.”
Kỷ Hà cúi mắt cười, chẳng nói gì thêm.
Không đến mức ấy đâu, thật sự không đến mức ấy đâu.
Ngày thứ tư của kỳ nghỉ Quốc khánh, dưới sự thúc giục không ngừng của mẹ, Kỷ Hà đã trở về Bắc Kinh. Sau khi xuống máy bay, cô không về nhà ba mẹ ngay mà ghé qua căn hộ của mình trước.
Cô nuôi hai chú mèo. Nghĩ đến việc gửi ở cửa hàng thú cưng sẽ khiến chúng lạ lẫm, dễ sinh căng thẳng, Kỷ Hà quyết định để chúng ở nhà. Căn nhà này cô mua cách đây 2 năm, không quá lớn, gồm một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng làm việc nhỏ và một ban công.Ngoài việc cách âm không tốt, đặc biệt là vào ban đêm, khi mọi thứ yên tĩnh, thì tiếng của những cặp đôi nam nữ bên ngoài rất rõ ràng.
Trước khi đi Quảng Châu, cô đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn, nước và cát cho mèo, còn lắp thêm camera giám sát và để lại chìa khóa dự phòng cho cậu em họ sống gần đó, rồi cô mới tâm rời đi.
Khi đặt tay lên nắm cửa, trong lòng cô vừa hồi hộp vừa mong chờ, tưởng tượng cảnh hai chú mèo nhỏ sẽ vui mừng chạy đến đòi bế. Thế mà cửa vừa mở, cảnh tượng trước mắt khiến cô dở khóc dở cười: một trắng một cam, hai cục bông tròn trịa đang khoan khoái nằm trên ghế treo l**m lông cho nhau. Nghe tiếng động, chúng chỉ lười biếng ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Cứ thế một người hai mèo, mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau.
Ở nhà dọn dẹp một chút, đến chiều tối, Kỷ Hà bắt tàu điện ngầm trở về nhà ba mẹ, vừa kịp giờ ăn cơm. Mẹ Tuỳ vẫn đang bận rộn trong bếp. Cô đặt túi quà đặc sản Quảng Châu lên bàn rồi đi vào bê đĩa thịt xào ra.
Mẹ Tuỳ quay lại hỏi cô, mặt không có biểu cảm gì: “Con không phải bay chuyến chín giờ sáng à? Sao giờ mới về?”
Kỷ Hà khẽ cười: “Con lỡ chuyến, nên phải đổi vé.”
“Đổi vé cũng không nói với mẹ một tiếng à.” Mẹ Tuỳ nhíu mày.
Kỷ Hà nhanh trí đánh trống lảng: “Bố đâu ạ? Không về ăn cơm sao?”
Mẹ Tuỳ tắt bếp, bưng nồi canh ra ngoài,“Nói là có người ở trên đến họp đột xuất, không biết khi nào về. Con đi dọn bát đũa, hai mẹ con mình ăn trước. Tối nay ở lại đây, đừng chạy qua chạy lại.”
Kỷ Hà mừng vì mình đã chuẩn bị đủ đồ ăn cho mèo, liền gật đầu: “Vâng.”
Vừa ngồi xuống chưa kịp gắp miếng nào, chuyện xem mắt đã được mẹ Tuỳ nhắc tới.
“Là cháu trai của một khách VIP ở phòng tập yoga của dì con, khách hàng này có quan hệ rất tốt với dì, cháu trai nhà đó có điều kiện rất tốt, hơn con hai tuổi, ngoại hình cũng ổn, cụ thể thì gặp mặt hai đứa tự nói chuyện đi.
Kỷ Hà gắp miếng cơm bỏ vào miệng, chậm rãi nhai: “Hết rồi ạ?”
Trong đầu cô muốn hỏi: nhân phẩm ra sao, có tiền án tiền sự gì không, sao không để bố tra hộ? Nhưng mẹ Kỷ đã liếc mắt: “Con vốn ít nói, nếu mẹ nói hết thì đến lúc gặp còn biết nói gì? Người mà dì con giới thiệu, mẹ rất yên tâm.”
Kỷ Hà nghẹn lời. Thật ra cô có nói nhiều hay không còn tùy đối phương là ai. Nghĩ vậy, cô cúi đầu gắp rau, cố giảm bớt sự tồn tại của mình. Nhưng mẹ cô lại đâu dễ dàng im lặng như vậy
Mẹ Tuỳ uống một ngụm canh để làm ấm cổ họng, rồi lại bắt đầu lải nhải.
“Nhà bên kia có điều kiện tốt hơn nhà mình một chút, nhưng con tuyệt đối không được hạ thấp mình. Nếu họ tỏ ra coi thường con, lập tức bỏ đi cho mẹ.”
“Vâng.”
“Quần áo ngày mai mẹ đã ủi sẵn để trên giường. Con bớt mặc xuề xòa đi, cao ráo xinh xắn mà ăn mặc thế thì phí. Sáng mai đi cùng mẹ tới thẩm mỹ viện.” Kỷ Hà suýt nghẹn cơm, vội uống nước. Thật ra cô ăn mặc đơn giản cũng chỉ vì thấy tiện, hơn nữa ở trường ít khi thấy giáo viên mặc váy.
Mẹ Tuỳ thì khác, là chủ thẩm mỹ viện nên từ đầu đến chân đều tinh tươm, gần năm mươi nhưng nhìn chẳng khác ba mươi. Khi đứng cạnh mẹ, Kỷ Hà mới thấy mình đúng là “luộm thuộm”.
Tối trước khi ngủ, Kỷ Hà xem camera trên điện thoại thấy Đại Bạch và Đại Quất đang ngủ ngon, rồi mở trang web tìm: “Lần đầu đi xem mắt nên nói gì?” Câu trả lời muôn hình vạn trạng, cô xem đến mức mắt díp lại mới chịu tắt máy ngủ.
Ngày hôm sau.
Kỷ Hà vừa bước ra khỏi phòng, cô chạm mặt bố. Gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc như dao khiến cô chưa bao giờ dám nhìn thẳng quá hai giây.
“Bố đi làm ạ?” Kỷ Hà cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ.
Dù đã làm con gái ông hơn hai mươi năm, mỗi lần đối diện, cô vẫn thấy căng thẳng. Ông “ừ” một tiếng, dường như muốn nói gì đó nhưng lại nuốt xuống, chỉ thở dài trong lòng rồi quay người ra cửa. Cánh cửa vừa khép lại, Kỷ Hà lập tức thả lỏng, ngẩng lên lại bắt gặp ánh nhìn của mẹ.
“Có thế thôi à? Lại đây ăn sáng.” Mẹ Tuỳ gọi.
Ăn sáng xong, cô theo mẹ đến thẩm mỹ viện. Dưới những tiếng chào cung kính, hai mẹ con tách ra, Kỷ Hà vào phòng chăm sóc da, được nhân viên thẩm mỹ cao cấp nhất của thẩm mỹ viện khen “Cô có nền da tốt, chỉ cần trang điểm nhẹ cũng là đại mỹ nhân rồi.” Cô chỉ cười mà không nói.
Khi tất cả hoàn tất thì cũng đã đến giờ ăn trưa, nhìn mình trong gương, gương mặt tinh tế không chê vào đâu được, cô cũng thoáng ngạc nhiên. Quả nhiên nghe lời mẹ thật không sai.
Sau buổi trưa, mẹ Tuỳ đi họp, Kỷ Hà về căn hộ nhỏ của mình. Cô đọc sách, viết lách, chơi với mèo. Trước giờ hẹn một tiếng, cô vào phòng thay váy chuẩn bị ra ngoài. Váy mà mẹ đã chuẩn bị cho cô là một chiếc váy trắng kiểu Pháp ôm eo, vừa tôn dáng lại rất đẹp.
Khi đến nhà hàng đã hẹn, đường đi hôm nay thông thoáng nên cô đến sớm hơn dự kiến, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ. Tháng Mười ở Bắc Kinh đã vào thu, trời càng tối càng lạnh. Cô gọi ly nước ấm, uống xong thấy lòng bình tĩnh hơn.
Theo thông tin mẹ cung cấp, đối phương là họ Lục. Cái họ này khiến cô nhạy cảm, đặc biệt là khi biết đối phương lại hơn mình hai tuổi, bất giác cô liên tưởng đến một người. Nhưng ngay lập tức phủ nhận “người ấy” vốn là người xuất sắc, bất kể là gia thế, học vấn, ngoại hình đều khiến người ta ngước nhìn, sao có thể phải đi xem mắt?
Khi đến giờ hẹn, Kỷ Hà ngẩng lên nhìn về phía cửa. Người ra kẻ vào, chưa thấy ai bước đến. Hai phút sau, khi cô đang rót thêm nước, điện thoại nhận được một tin nhắn: [Xin lỗi, bên này kẹt xe. Kỷ tiểu thư cứ dùng trước.]
Lời lẽ khách khí, lễ độ. Kỷ Hà thầm nghĩ chắc là người dễ tính. Kỷ Hà nhắn lại vài chữ: [Không sao đâu, anh cứ đi từ từ.]
Cô cũng là người dễ tính mà.
Trên cầu vượt, xe cộ đi rồi lại dừng, chậm chạp nhích từng chút một.
Hoắc Thư Mạn liếc sang người đàn ông ngồi ghế phụ, cười hỏi: “Thế nào, có giận em không?”
Lục Tầm Chi tắt màn hình điện thoại, nhàn nhạt nói:
“Lo mà lái xe đi.”
“Anh à, em thật không ngờ anh lại đồng ý. Cứ tưởng vừa nghe chuyện này, anh lại chuẩn bị đi lang bạt chân trời góc bể rồi cơ.”
Hoắc Thư Mạn vừa dứt lời thì phía trước bỗng thông thoáng, cô lập tức đạp ga, bám sát đuôi xe trước.
Lục Tầm Chi nghiêng đầu, ánh mắt phóng ra ngoài cửa kính: “Chợt tỉnh ngộ, quyết định làm một đứa cháu hiếu thuận.”
Hoắc Thư Mạn bật cười thành tiếng: “Tối qua em tra sơ qua lý lịch cô gái sẽ gặp anh. Người thì xinh đẹp, các mặt khác cũng xuất sắc, nhưng em cứ tưởng là người trong giới nào đó, không ngờ lại là con gái của Ba chi nhánh quận.”
Lục Tầm Chi thản nhiên ngả người ra sau, giọng nhạt nhẽo: “Có gì đâu mà để ý.”
Hoắc Thư Mạn lấy làm lạ: “Ông nội vẫn giữ tư tưởng cổ hủ, rất coi trọng “môn đăng hộ đối”. Em thật sự tò mò dì cả với mẹ em đã làm cách nào thuyết phục ông.”
Làm cách nào ư?
Lục Tầm Chi nhớ lại hôm đó, khi đi ngang qua cửa phòng ông nội, anh nghe được đoạn trò chuyện bên trong.
Cô út Lục nói: “Bố, nhà cô gái kia tuy chỉ coi là tạm ổn, nhưng nhìn mặt mũi thì rất tốt, vừa nhìn đã biết là một cô gái nghiêm túc. Hơn nữa còn dạy ở ngôi trường trung học tốt nhất Bắc Kinh, cũng chính là nơi Hàng Hàng đang theo học. Người như Lục Tầm Chi, suốt ngày chẳng đâu vào đâu, chỉ có kiểu thục nữ dịu dàng mới trị nổi thôi.”
Anh khi ấy suýt nữa bật cười.
Ông nội hừ lạnh: “Đổi người khác đi, con bé này không hợp.”
Mẹ anh hiếm khi nói dài dòng: “Năm ngoái con gái nhà họ Từ chẳng phải rất môn đăng hộ đối sao, nhưng Lục Tầm Chi lại nhất quyết không chịu. Bố biết tính nó rồi, cứ thích trái ngược với chúng ta. Huống hồ, nếu không để nó sớm yên bề gia thất, nó cũng chẳng chịu ở Bắc Kinh lâu dài. Bao nhiêu năm nay chưa từng thấy bên cạnh nó có cô gái nào, con thật sự lo không biết nó có vấn đề gì không.”
Lục Tầm Chi: “…”
Cô út Lục tiếp lời: “Bố, tin con đi, cô gái này nhất định giữ chân được Lục Tầm Chi ở Bắc Kinh. Lẽ nào bố muốn đến cuối đời cũng khó mà gặp mặt cháu trai một lần?”
Chính vì thế, Lục Tầm Chi mới đến đây. Anh thật sự muốn nhìn xem, cô gái ấy rốt cuộc có bản lĩnh lớn đến mức nào.
Còn những chuyện khác bỏ đi.
Hôn nhân đối với anh vốn chẳng quan trọng, tình yêu lại càng chẳng có gì hấp dẫn.
“Kỷ Hà?” Một giọng nói trầm ấm vang lên trên đầu, Kỷ Hà cảm thấy tim mình đập “thình thịch”, từ từ ngẩng đầu lên nhìn.
Trong khoảnh khắc, sự kinh ngạc phủ kín gương mặt.
Người đàn ông trước mắt cao ráo, thẳng tắp, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng mông quần tây đen, cánh tay khoác hờ một chiếc áo khoác sẫm màu.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, gương mặt đẹp trai ấy vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Thời gian thực trên màn hình lớn bên kia đường cho Kỷ Hà biết đây không phải là giấc mơ, mà là thực tế.
Trong khoảnh khắc ấy, cô bỗng có cảm giác muốn rơi nước mắt.
Vượt qua dòng thời gian, cuối cùng anh cũng xuất hiện trong thế giới của cô.