A Lê - Chương 67

topic

A Lê - Chương 67 :

Tiết Duyên dừng lại, ngạc nhiên nhìn hắn, hỏi: “Không phải ngươi đi đưa trâm cài tóc cho người ta sao, sao lại trở về sớm như vậy?” 

Hồ An Hòa nghiêm túc sửa lại cho đúng, “Cái gì, người ta, người ta có tên có họ, tên là Vi Thúy Nương.” Nói xong, hắn lại nhíu mày, đi về phía trước: “Các ngươi đều không tin ta sao? Thực sự sẽ có sơn tặc đấy.”

Tiết Duyên chiếu lệ nói “ừm”, không nhìn hắn nữa, tiếp tục cúi đầu ăn.

Phùng thị mỉm cười vẫy tay gọi Hồ An Hòa: “Lại đây lại đây, bịa đặt nói dối làm gì, cho dù con không nói có sơn tặc đến, thì con vẫn có thể bị đuổi ra ngoài và không cho con ăn cơm đấy, đi lấy bộ bát đũa, rồi lại đây ngồi xuống.” 

Nghe vậy, Nguyễn Ngôn Sơ di chuyển sang một bên để nhường chỗ cho hắn.

Hồ An Hòa không vui vẻ xới cơm như thường lệ, nhưng vẫn lặp đi lặp lại với vẻ mặt ảm đạm, “Tiết Duyên, thực sự sẽ có sơn tặc đến.”

Tiết Duyên nghiêng đầu lại thì thầm với A Lê nên không nghe thấy hắn lẩm bẩm gì ở đó, Hồ An Hòa vội vàng, chạy qua lách tách, ấn vào vai Tiết Duyên lắc lắc, “Tiết Duyên! Ngươi có nghe ta nói không!”

A Lê ngậm nửa viên thịt trong miệng, bị hắn làm cho giật mình nên đã làm rớt trên đùi.

Tiết Duyên cảm thấy choáng váng buồn nôn một lúc, hất tay Hồ An Hòa, nheo mắt lại hét lớn: “Nếu ngươi không nói cho ta biết chuyện này, sáng mai hãy kêu cha ngươi đến lấy xác ngươi!” 

Phùng thị dở khóc dở cười, lấy khăn tay sạch sẽ lau y phục cho A Lê, rồi dọn dẹp sạch sẽ, cả nhà quay quần nghe Hồ An Hòa chíp chíp ở đó.

Hồ An Hòa đứng trên mặt đất, thấy sự chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía mình, cuối cùng cũng hài lòng, hắn l**m l**m môi, thì thầm: “Hôm nay ta không đi Vĩnh Định, phụ thân ta biết, cho nên mới nhờ ta tặng Vương huyện lệnh một thứ, dù sao thì quà riêng, quan chức gửi qua gửi lại cũng không tiện, cho nên ta đi. Kết quả là, ngay khi ta bước vào nha môn, ta nghe thấy mấy tên sai dịch [1] tụ tập lại với nhau và thì thầm, ta đã im lặng nghe, quả nhiên nghe được bọn họ nói!”

[1] Sai dịch: chuyên truy nã, bắt người cho nha môn thời trước.

Những gì hắn nói rất xúc động, gương mặt đầy sống động, A Lê đang bám vào vai Tiết Duyên xem kịch, mặc dù nàng không biết nhiều về những gì mà Hồ An Hòa đang nói ba hoa cái gì, nhưng nàng vẫn có thể bị cảm xúc của hắn lây nhiễm. Nửa câu cuối cùng là câu sốt ruột nhất, mặt hắn đỏ bừng, nhưng chưa kịp nói ra vấn đề thì đột ngột kết thúc.

Tiểu Cà Lăm lo lắng cắn đũa, bị hắn dọa đến suýt rớt răng, đau đớn mà bật khóc.

Nguyễn Ngôn Sơ vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, ngồi yên lặng, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt bình tĩnh.

Hồ An Hòa nghiêng người hỏi: “A Ngôn, đệ có muốn nghe tiếp không?” 

Nguyễn Ngôn Sơ nhìn lại biểu cảm của A Lê rồi mím môi, “…… Ta muốn nghe nó.”

Hồ An Hòa hài lòng, lại uống nửa ly nước, sau đó nói tiếp: “Ta nghe bọn họ nói sau khi những kẻ lừa đảo kia bị bắt, bọn họ sẽ bị đưa đến kinh thành để xét xử, ước chừng bọn họ sẽ không sống nổi. Nhưng vẫn còn một số ít thủ lĩnh lừa đảo đang ở ngoài kia và chưa bị bắt, những thủ lĩnh đó đã trả tiền cho những tên sơn tặc trên núi cách đó 200 dặm, nói rằng họ muốn cướp ngục! Chỉ cách đó hai trăm dặm, và bây giờ đã hai ngày trôi qua, ta đoán là bọn chúng sẽ đến đó tối nay.”

Tiết Duyên kiên nhẫn lắng nghe những gì hắn nói, khi nhìn thấy vẻ mặt bí hiểm của Hồ An Hòa, chàng nói với vẻ hoài nghi, “Chỉ là một vài tin đồn mà đã nhanh chóng khiến ngươi sợ hãi như thế này à? Còn cướp ngục, sao ngươi không nói hắn thuê Chúc Dung [2] đến đốt mười ba quận của Ninh Bắc đi.”

[2] Chúc Dung:  là một nhân vật huyền sử sống vào thời đế Cốc Cao Tân thị, theo Sử Ký Tư Mã Thiên – Sở thế gia thì ông là chắt của đế Chuyên Húc và là con trai của Quyển Chương. (Các bạn có thể đọc thêm https://vi.wikipedia.org/wiki/Ch%C3%BAc_Dung )

Hồ An Hòa trừng mắt nói: “Đừng cười với ta như vậy, chuyện này là sự thật, nha môn Vĩnh Định đã triển khai quân và canh giữ nghiêm ngặt rồi, chỉ sợ đêm nay bọn sơn tặc kia sẽ đánh lén. Lũng huyện rất gần Vĩnh Định, không thể không đề phòng, huyện nha lý có sai dịch trực rồi, ta cũng không quá lo lắng, vì vậy ta vội vàng đến chỗ ngươi!”

Lời này vừa nói ra, trong phòng lập tức trở nên yên tĩnh, mọi người nhìn nhau nhưng không ai tin điều này.

A Lê dựa vào vai Tiết Duyên, cười thầm, Hồ An Hòa đau lòng nhìn chằm chằm vào nàng, nói: “Tiểu Hoa Lê, ngươi không tin ta sao?” 

Thấy hắn thật sự rất buồn, A Lê không dám nói gì làm tổn thương trái tim hắn, nàng suy nghĩ rồi nhẹ giọng hỏi: “Vậy ngươi định làm gì?” 

Hồ An Hòa nói: “Chúng ta số lượng rất nhiều và mạnh mẽ, nếu hợp lại thì chúng ta không sợ bọn thổ phỉ kia sẽ làm gì chúng ta! Chi bằng đêm nay chúng ta đều ngủ chung đi!”

Tiết Duyên lạnh lùng hỏi: “Làm sao một nơi lớn như vậy có thể ngủ được sáu người?”

Hồ An Hòa vòng quanh chỗ đó, “Chúng ta có thể nằm trên sàn nhà.” 

“……” Tiểu Cà Lăm không nhịn được, “Nhị trưởng quầy, huynh nghiêm túc chứ?” 

Hồ An Hòa vừa lo lắng vừa tức giận, đầu đầy mồ hôi, hắn chỉ vào mũi mình nói: “Ngươi cho rằng ta chạy bảy tám mươi dặm một ngày, buổi tối không về nhà hay ăn tối chỉ để chơi với ngươi à? Tại sao ta lại không đáng tin cậy như vậy, ta đã bao giờ làm điều gì gian dối hay không đáng tin cậy chưa?”

Kỳ thật nếu suy nghĩ kỹ thì có vẻ như đúng là như vậy, tuy rằng Hồ An Hòa chưa từng làm chuyện gì to tát, nhưng cũng giữ khuôn phép chưa từng gây rắc rối, hắn vẫn là một văn nhân, có thể tính toán trong đầu như bàn tính nhỏ và miệng hắn vẫn có thể viết ra những bài thơ. Nhưng hắn làm gì chẳng có cảm giác đáng tin cậy đến vậy?

A Lê không lên tiếng nữa, Tiết Duyên kéo chăn bông đắp lên đùi, rồi lại ôm nàng vào lòng, không khẳng định hay phủ nhận.

Cuối cùng, Phùng thị đưa ra quyết định, bà thở dài: “Vậy thì làm theo lời con nói. Nếu không, không biết chúng ta sẽ phải xử lý chuyện này bao lâu nữa.”

Bà giấu nửa câu sau trong lòng, không dám nói ra.

Hồ An Hòa cuối cùng cũng trở nên vui vẻ, bước lên phía trước, vòng tay qua vai Phùng thị, co rúm lại như cún con, “Nội vẫn là người tốt với con.” 

Tiết Duyên lấy tay che mắt A Lê lại, không cho nàng nhìn thấy cảnh này.

Sau khi vật lộn suốt hai khắc để sắp xếp hết các chăn ga đệm gối trong nhà, công việc vĩ đại này đã được hoàn thành. A Lê ngồi trên giường đất, nhìn bốn người đàn ông bên dưới làm việc hết mình, tất cả các loại mền được trải khắp mặt đất, Hồ An Hòa rất yếu, nửa nằm trên mặt đất và thở hổn hển, Nguyễn Ngôn Sơ là người cẩn thận nhất, lặng lẽ làm phẳng tất cả các góc của chăn bông, cuối cùng phủ lên Hồ An Hòa một tấm chăn bông.

Bề mặt chăn bông của vùng đất phía bắc rất đặc biệt, chủ yếu có nền màu đỏ sẫm và có những bông mẫu đơn lớn nở trên đó, trông phong phú và hạnh phúc. Căn nhà vốn không lớn, nhưng bây giờ bố trí như thế này, giữa mùa đông lạnh lẽo, cảm giác như mùa xuân đã đến, muôn hoa đua nở. A Lê cười đến mức dựa vào tường khóc.

Tiết Duyên tức giận đến mức mắng: “Hồ An Hòa, ngươi nghe lời gia [3], nếu đêm nay bọn trộm không đến, hoặc là ngươi chết hoặc là ta sống.” 

[3] Gia: cách gọi quan lại, địa chủ ngày xưa

Hồ An Hòa nhấc mí mắt lên một khe hở, giận dữ hỏi: “Ta chết ngươi sống có khác gì không …”

Tiết Duyên dùng hai tay véo eo hắn, vạt áo trên ngực vì nóng mà bị kéo ra, lộ ra một mảng da lớn, chàng cười lạnh, chỉ vào Hồ An Hòa nói: “Nếu ngươi còn dám cãi lại, ta sẽ xé xác ngươi!”

Hồ An Hòa vặn vẹo mông, lẩm bẩm, “Người đàn bà chanh chua……”

Tiết Duyên gần như mất hơi. Thấy cuộc chiến sắp bắt đầu, Phùng thị cầm ấm trà đi vào đúng lúc, Tiết Duyên quay đầu lại thấy mình không dám tự phụ nữa, nắm đấm giơ lên lại rơi xuống, quay người đi về phía A Lê.

Phùng thị đứng ở cửa một lúc lâu, không tìm được chỗ đứng, không nhịn được bật cười: “Các con làm khá tốt, nhưng sao ta có thể vào được đây.” 

“Nội, nội cứ mang vớ vào, cất giày sang một bên.” Tiểu Cà Lăm đứng lên, mỉm cười giải thích, chạy tới cầm ấm trà mang đến chỗ giường đất. Nguyễn Ngôn Sơ đi đến nắm lấy cánh tay của Phùng thị, để bà cởi giày dễ dàng hơn, rồi cùng bà đi bộ vào nhà.

Chăn bông mềm mại, giẫm lên có cảm giác như bông, Phùng thị thở dài, chậm rãi ngồi xuống, cười nói: “Nửa đời ta chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng như vậy, coi như nhìn xa trông rộng.” Bà chạm vào bông hoa mẫu đơn lớn trên chăn bông, nói: “Chỉ là bề mặt chăn bẩn, không dễ giặt.”

Tiết Duyên ngồi khoanh chân trên giường đất, cùng A Lê nuốt hạt dưa, lạnh lùng nói: “Để gã họ Hồ đi rửa sạch.” 

Hồ An Hòa ôm gối co lại thành một quả bóng, hắn không còn sức để cãi nhau với Tiết Duyên, thở dài một hơi.

Sau một hồi loay hoay, giờ Tý trong nháy mắt đã trôi qua, trên bàn chỉ còn lại một đoạn nến ngắn ngủi, ngọn nến chập chờn sắp tắt. Tiết Duyên nâng má dựa vào tường, nhàm chán nhìn ra ngoài cửa sổ gác đêm, trăng rất sáng, ánh sáng lạnh lẽo xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ, không khó để nhìn thấy trong phòng. A Lê còn chưa ngủ, đầu nàng tựa vào lòng chàng, nhắm mắt lại ngáp một cái.

Tiết Duyên mỉm cười, nghịch ngợm, dùng ngón tay chọc chọc má nàng, A Lê phồng miệng, hai tay nắm lấy cổ tay chàng, đặt lên cổ nàng, lẩm bẩm trong miệng: “Tay chàng lạnh quá, ta sẽ cho chàng hơi ấm.” 

Ngón tay Tiết Duyên khẽ móc vào, cù lét nàng một cách ác ý, A Lê hơi né tránh, nhưng nàng không thể trốn, vì vậy nàng lại xoa xoa bên hông Tiết Duyên, thì thầm: “Ta buồn ngủ quá, đừng gây rắc rối cho ta……”

Giọng nói của nàng nhẹ nhàng và ngái ngủ, với đoạn kết kéo dài liên tục. Tiết Duyên nghe vậy, trái tim chàng dường như đã tan chảy, chàng nhanh chóng ôm nàng vào lòng, vỗ vỗ lưng nàng như một đứa trẻ, A Lê thật sự rất mệt, một lúc sau nàng đã ngủ thiếp đi, Tiết Duyên yêu thương v**t v* má nàng, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay nàng.

Phùng thị ngủ một mình trên giường đất, Tiểu Cà Lăm rúc trong góc với đệ đệ, tối nay A Hoàng rất tỉnh táo, bò lên người hai người bọn họ, cuối cùng ngồi trên mặt Tiểu Cà Lăm. Tiểu Cà Lăm nửa tỉnh nửa mê, “A Ngôn, A Ngôn, trong miệng có lông.” 

Nguyễn Ngôn Sơ dụi dụi mắt ngồi dậy, nhìn A Hoàng như không có chuyện gì xảy ra, cậu thở dài, ôm nó vào lòng, tiếp tục nằm xuống ngủ.

Về phần Hồ An Hòa, người đã thề rằng sẽ thức canh với Tiết Duyên trong nửa đêm đầu tiên, bây giờ đang ngủ ngon lành với cặp mông nhếch lên, thỉnh thoảng ngáy rồi nhếch môi, hắn vẫn đang đọc luận ngữ trong giấc mơ của mình, lẩm bẩm nói, “(Khổng) Tử nói: ‘Người có thể cùng nói chuyện mà không nói, thế là bỏ lỡ người. Người không thể bàn chuyện cùng mà lại nói, thế là uổng lời. Người trí thức không bỏ lỡ người và không uổng lời.’’

Tiết Duyên mắng đầy căm hận: “Tên khốn, ta nói con quỷ nhà ngươi!” 

Sáng hôm sau, khi những tia nắng mặt trời đầu tiên chiếu vào nhà, Hồ An Hòa sảng khoái thức dậy.

Phùng thị đã ra ngoài nấu ăn rồi, A Lê đang ngồi trên giường đất với đế giày, chăn ga gối đệm trên mặt đất đã được cất đi, Tiểu Cà Lăm và đệ đệ không thấy đâu, chỉ còn lại mình hắn bị bỏ lại, giống như một hòn đảo biệt lập trên biển. May mắn thay, Tiết Duyên không biết đang nơi nào.

Đế giày không dễ cầm mà cực kỳ cứng, A Lê phải tốn rất nhiều công sức mới đâm được cây kim dài xuyên qua giữa, lúc ngẩng đầu đã thấy Hồ An Hòa ngơ ngác ngồi dưới đất.

Nàng nghiêng người nhìn cửa, thấy Tiết Duyên còn chưa về, vội vàng thì thầm với Hồ An Hòa: “Chạy đi!” 

Hồ An Hòa hoảng hốt, sau đó hắn nhận ra mình đã gây ra một mớ hỗn độn như thế nào, hắn vội vàng túm tóc, nói lời tạm biệt với A Lê, cởi áo khoác, thản nhiên mặc vào rồi nhảy ra ngoài.

Tiết Duyên mang bắp luộc bước ra khỏi phòng bếp, ngay khi bước ra khỏi cửa, chàng nhìn thấy Hồ An Hòa chạy ra như gió, rồi quay lại và nói: “Ngươi không cần phải đợi ta ăn sáng, cũng không cần đợi ăn tối, ta sẽ không ở đây trong vài ngày!” 

“Ngươi còn dám tới?” Tiết Duyên nghiến răng và mắng, “Ta sẽ đầu độc chết ngươi nếu đến lần nữa!” 

Nhưng khi đến tửu lâu và lắng nghe những lời bàn tán của khách hàng, Tiết Duyên hơi hơi nhận ra rằng có lẽ Hồ An Hòa không phải là người báo động.

Chỉ là không phải bọn sơn tặc đang đến, mà là hàng ngàn dân tị nạn.

——————–

Tác giả có lời muốn nói:

Không thể ra chiến trường, lão Tiết nói: “Ta chỉ muốn làm giàu, sau đó chữa tai cho vợ.”

Đám con thành thị sẽ có tương lai, Tiểu Hồ và đệ đệ có hướng phát triển khác nhau, không có chuyện ngược đâu, yên tâm đi.

Mua! (*╯3╰)