Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 542

topic

Trọng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần - Chương 542 :Người quản lý.

Chương 542: Người quản lý.

Đại sảnh phòng khách lầu một ở cửa hàng Chúc Hỏa, thành Bạch Hà.

Lúc này trong phòng khách rộng rãi lại có các quản lý cấp cao đến từ nhiều công hội lớn ngồi kín, trong số những công hội này, yếu nhất cũng là công hội nhị lưu, công hội mạnh nhất thì tiếp cận công hội siêu cấp, mà trong các hội này có vài hội là đồng minh, tương tự cũng có kẻ địch của nhau, cho nên bầu không khí trong căn phòng này vừa nặng nề vừa áp lực.

Cô trợ lý tiếp khách chờ đợi chung với bọn họ thôi cũng cảm thấy nghẹn ứ khó chịu.

"Không nghĩ hội trưởng Bạch cũng đích thân tới đây, thật đúng là hiếm thấy." Tinh Hà Vãng Tích nhìn về phía Bạch Khinh Tuyết ngồi cách mình không xa, vừa cười vừa nói, "Nghe bảo Phệ Thân Chi Xà đang có rất nhiều việc cần xử lý nha, Tào Thành Hoa muốn chia hội ra, hơn nửa thành viên đều muốn đi theo Tào Thành Hoa, cấp dưới của Tào Thành Hoa ở vương thành Tinh Nguyệt có rất nhiều, lúc này hội trưởng Bạch đến đây, thật sự ổn sao?"

"Không cần hội trưởng Tinh Hà quan tâm việc này, Phệ Thân Chi Xà bây giờ rất tốt, bằng không sao tôi lại sang đây được?" Dáng vẻ bình tĩnh của Bạch Khinh Tuyết như mặt hồ phẳng lặng, không cho người khác nhìn ra một tia nhược điểm, "Nhưng mà hội trưởng Tinh Hà không dễ chịu đi, tôi có nghe nói Liên Minh Ngân Hà ở vương quốc Hùng Sư bên kia tổn thất rất lớn, một cuộc chiến giữa các hội mà đã chết hơn mười ngàn người, kết quả còn nhường lợi ích vào tay người khác."

Thân làm công hội nhất lưu, hầu như đều phát triển đồng thời ở vài khu vực lớn, tự nhiên Liên Minh Ngân Hà cũng không ngoại lệ.

Vương quốc Hùng Sư nhằm ở phía Tây của vương quốc Tinh Nguyệt, tổng thể diện tích chỉ bằng một nửa vương quốc Tinh Nguyệt, nhưng mà số lượng người chơi cũng nhiều, vẫn luôn là nơi bị hai công hội nhất lưu và nhiều công hội nhị lưu tranh giành, mà Liên Minh Ngân Hà chính là một trong hai công hội nhất lưu đó, chẳng qua đợt trước vì tranh đoạt một món bảo vật, rất nhiều công hội ra tay đánh đập tàn nhẫn, mà Liên Minh Ngân Hà chịu tổn thất nặng nề, bảo vật còn bị công hội nhất lưu còn lại đoạt mất rồi.

"Không hổ là hội trưởng Bạch, tin tức thật nhanh nhạy, có vài phần khí thế thống trị Phệ Thân Chi Xà năm xưa của anh cô, đáng tiếc Phệ Thân Chi Xà đã không phải Phệ Thân Chi Xà của năm đó nữa." Bạch Khinh Tuyết chọt trúng chỗ đau của Tinh Hà Vãng Tích, nhưng mà Tinh Hà Vãng Tích không tức giận, lại trêu ngược lại.

Song, nguyên tố sư xinh đẹp là Tử Đồng ngồi bên người Tinh Hà Vãng Tích lại đằng đằng sát khí, có ý muốn đánh nhau.

"Muốn đánh à?" Bạch Khinh Tuyết khẽ cười một tiếng. Lập tức bộc phát khí thế kinh người, nhìn thẳng Tử Đồng, "Nghe nói Liên Minh Ngân Hà có năm cao thủ chủ chốt, theo thứ tự là Tinh Hà Vãng Tích, Xích Vũ, Liễu Thiên Thiên, Bạch Ngọc Phi, Tử Đồng. Trong số đó, Bạch Ngọc Phi thần bí nhất, thực lực của Tử Đồng mạnh nhất, tôi rất muốn biết, lời đồn ấy có phải thật hay không."

"Vậy cô có thể thử xem!" Tử Đồng không chút lùi bước, còn khiêu khích nói.

Trong lúc nhất thời, bầu không khí trong phòng khách trở nên càng lạnh lẽo.

Có thể nói Phệ Thân Chi Xà và Liên Minh Ngân Hà là kẻ thù cũ, đối đầu trong nhiều game thực tế ảo suốt mười năm, là hai công hội không đội trời chung, hôm nay hai bên muốn vung tay đánh nhau, mọi người cũng không cảm thấy làm lạ.

Chẳng qua rất nhiều công hội đều ngồi xem kịch vui, muốn nhìn hai cô gái xinh đẹp chiến đấu.

Mà ở hàng ghế đầu trong phòng khách, một người đàn ông có hình thể tráng kiện giống Trương Phi đột nhiên cung kích nói với thanh niên anh tuấn bên cạnh: "Các chủ, để cấp dưới đi 'nhắc nhở' các cô ấy đi, khỏi phải làm các chủ mất hứng."

Lời vừa dứt, người đàn ông ấy tính sải bước đi sang bên đó, nhưng bất ngờ bị một cánh tay cản lại.

"Thôi, chờ ở chỗ này vốn rảnh rỗi không có việc gì làm, nhìn hai cô ấy đánh một trận, cũng bớt nhàm chán." Thanh niên anh tuấn cười nhạt bảo.

"Vâng."

Người đàn ông nóng tính ngay thẳng như Trương Phi kia lập tức lui sang một bên.

Hành vi của thanh niên anh tuấn nọ, ai có mặt ở đây cũng nhìn thấy rõ rành rành, thái độ cao cao tại thượng, khiến mọi người cảm thấy rất khó chịu, thế nhưng không ai cảm thấy như vậy có gì không đúng.

Bởi vì thanh niên anh tuấn ấy chính là các chủ của Long Phượng Các, Long Phượng Các sớm đã có thực lực của công hội siêu cấp, chỉ thiếu sân khấu thể hiện bản thân thôi. Mà công hội nhất lưu trong mắt công hội siêu cấp, không khác gì con nít, chưa từng bị để bụng.

Mắt thấy Bạch Khinh Tuyết và Tử Đồng sắp đánh nhau, thì trong phòng khách bất thình lình truyền đến một tiếng quát lớn.

"Tất cả dừng tay!"

Giọng nói thanh thúy quanh quẩn khắp đại sảnh, mọi người dồn dập ghé mắt về hướng phát ra thanh âm, chợt phát hiện một cô gái xinh đẹp, mà cô gái xinh đẹp này không có khí thế kinh người gì, chỉ là một cô gái bình thường có vẻ ngoài hơn người thôi, nhưng lời cô nói ra, không có ai coi thường.

Bởi vì cô gái xinh đẹp này chính là người quản lý Ưu Úc Vi Tiếu của cửa hàng Chúc Hỏa.

"Chỗ này là cửa hàng Chúc Hỏa, không phải sân đấu, cấm mọi hình thức đánh nhau. Nếu như có người muốn khiêu chiến quy định của cửa hàng Chúc Hỏa, vậy thì tôi đành mời người đó ra ngoài!" Ưu Úc Vi Tiếu lớn tiếng bảo.

Không có ai ở đây nghi ngờ quyền lực của Ưu Úc Vi Tiếu, ở trong cửa hàng cá nhân, người quản lý là vô địch, chỉ cần nghĩ trong đầu là có thể truyền tống một người trong cửa hàng đi ra ngoài, cũng làm người nọ không thể vào được nữa.

"Quả nhiên rất lợi hại! Thảo nào Minh Phủ cũng bó tay không có cách." Tinh Hà Vãng Tích không khỏi quan sát kĩ Ưu Úc Vi Tiếu.

Quản lý của công hội khác cũng thán phục.

Không ngờ Ưu Úc Vi Tiếu lợi hại như vậy.

Mọi người tại đây đều có thể xem như là bá chủ của nhiều địa phương, thân phận lẫn địa vị đều không đơn giản, nhất là những công hội nhất lưu kia, nhưng Ưu Úc Vi Tiếu không hề nể mặt gì hết, thái độ cường thế giống lần trước như đúc, thậm chí còn có hơn.

Bạch Khinh Tuyết và Tử Đồng chỉ nhìn lẫn nhau một cái, sau đó quay đầu sang chỗ khác.

Ngày hôm nay đều đến nói chuyện làm ăn, nếu chọc giận cửa hàng Chúc Hỏa rồi, thì không phải là chuyện tốt gì.

Nhất thời, phòng khách lại khôi phục sự bình tĩnh, mọi người bắt đầu dõi theo xem kỹ Ưu Úc Vi Tiếu, mặc dù Ưu Úc Vi Tiếu không có khí thế mạnh mẽ gì, nhưng có thể quát lớn bảo ngưng với hai công hội nhất lưu, lòng dạ can đảm này không có mấy ai có được.

Dẫu sao thì cửa hàng Chúc Hỏa chỉ là một công hội sinh hoạt mà thôi, không có chiến lực nào, thu mua tài nguyên đều phải thu hoạch thông qua công hội chiến đấu, có thể nói là sống dựa vào công hội chiến đấu, hơn nữa càng về sau, tài liệu cần dùng càng trân quý, thì càng phụ thuộc hơn, ương ngạnh đắc tội công hội chiến đấu mạnh, chẳng phải là chuyện tốt lành.

"Cô Ưu Úc, cô đã tới rồi, vậy thì có thể bắt đầu bàn bạc chuyện làm ăn hay không?" Bấy giờ, các chủ Long Phượng Các ngồi hàng đầu mở miệng nói.

Chủ nhân Long Các vừa lên tiếng, những người khác liền dồn dập gật đầu phụ họa.

Bọn họ đều đến đây được một lúc rồi, họ nể mặt cửa hàng Chúc Hỏa mới bằng lòng chờ đợi, giờ đây người quản lý đã đến, tự nhiên nên bàn chuyện làm ăn.

"Đương nhiên rồi, nhưng chuyện các vị muốn nói, người quản lý như tôi vẫn không có quyền quyết định." Ưu Úc Vi Tiếu lắc đầu.

"Cô là có ý gì?" Mọi người chất vấn, "Chẳng lẽ không muốn làm ăn à?"

Nói đùa, bọn họ từ xa chạy đến, tốn phí truyền tống không hề rẻ, hiện lại nói cho bọn họ biết không thể bàn bạc, thế thì có khác gì giỡn mặt với họ đâu.

Nhiệt độ trong phòng khách bỗng giảm mạnh.

Người thường khi bị mấy trăm người nhìn chăm chú, đều sẽ căng thẳng vô cùng.

Mấy người ở đây không phải hạng dễ trêu, cơ bản đều là cao thủ hết, khi nổi giận thì càng đáng sợ, làm cô trợ lý đứng ở góc cảm thấy hai chân mình như nhũn ra, sắc mặt tái nhợt, với người chơi bình thường như cô, áp lực này thực sự quá lớn.

Cô trợ lý còn đỡ, tầm mắt của mọi người đều tập trung trên thân Ưu Úc Vi Tiếu, lúc này Ưu Úc Vi Tiếu cũng thật chẳng dễ chịu cho can, cô lần đầu tiên cảm nhận áp lực lớn như vậy, thậm chí đầu ngón tay cũng đã run lên.

Thực sự rất khó tưởng tượng, đây chỉ là một game thực tế ảo thôi, lại có thể mang lại cho người ta loại áp lực lớn đến thế, suýt chút nữa đã khiến cô thở không nổi.

"Tôi chỉ là một người quản lý thôi, chuyện các vị muốn nói, chỉ có ông chủ của tôi mới có thể quyết định, nếu các vị thật muốn bàn chuyện làm ăn, thì ngồi chờ thêm một lát nữa sẽ có thể gặp được." Ưu Úc Vi Tiếu nói xong, rồi lập tức rời khỏi phòng khách này.

Vì vậy mọi người yên lặng trở lại.

Tuy mọi người đã sớm đoán được Ưu Úc Vi Tiếu không phải chủ, nhưng khi Ưu Úc Vi Tiếu thực sự nói ra, vẫn khiến mọi người giật mình kinh sợ.

Có thể thành lập cửa hàng lợi hại thế này, thế lực đằng sau tự nhiên không đơn giản, hơn nữa mọi người còn không thu thập được chút tin tức nào trước đó, có thể nghĩ được thế lực sau lưng mạnh mẽ.